Tôi đỗ xe trên lối vào hình vòng cung trước nhà Spencer. Ruth Spencer ra đón tôi ở cửa. Tôi đã gọi điện từ trước và chồng bà bằng lòng gặp tôi. Bà dẫn tôi đi xuyên qua căn nhà tới sân sau. Chúng tôi bước trên con đường lát đá tới chỗ vọng lâu.
Harlan Spencer đã ngồi chờ sẵn ở đó. Ông bận áo sơ mi hở cổ và quần vải lanh. Chiếc xe lăn lắp động cơ xoay về hướng đông nam để ông có thể nhìn qua bãi cỏ tới gian nhà phụ và đường Bedford.
Ruth Spencer rời đi, để lại hai chúng tôi ở đó. Một chiếc ghế dành cho tôi đã được mang lên vọng lâu. Một chiếc khay với ấm trà đá và hai cái cốc đặt trên bàn giữa hai chúng tôi.
Harlan Spencer ra hiệu về phía cái khay. “Tôi đã bảo Ruth là anh đâu tới đây để uống trà, nhưng bà ấy không thể để mặc khách tới thăm mà không mời gì cả. Anh cứ thoải mái dùng nhé.” Giọng ông trầm ấm và lịch thiệp.
“Bây giờ thì không,” tôi nói. Tôi định hỏi xem ông muốn uống một chút không, nhưng ông đã nhìn thấy câu hỏi trong mắt tôi và lắc đầu.
“Anh tới đây là vì Lucy Navarro,” ông nói. “Tôi đã khai với cảnh sát. Một thám tử tên là Wintergreen đã tới đây và hỏi trong tuần qua, tôi có thấy cô ta rình mò dưới phố trong chiếc Beetle màu vàng không.”
“Ông đã nói sao?”
“Tôi nói tuy chân tôi không cử động được nữa, mắt tôi chẳng gặp vấn đề gì. Dĩ nhiên là tôi thấy cô ta.”
Một làn gió nhẹ thổi qua, Spencer ngửa cổ ra cảm nhận nó trên cái đầu cạo trọc.
Tôi hỏi, “Anh ta có hỏi liệu ông biết manh mối gì về những chuyện đã xảy ra với Lucy Navarro tối thứ Tư không?”
“Anh ta có hỏi, mặc dù không muốn làm thế vì cho rằng câu đó thô lỗ quá. Tôi nói rằng mình chẳng thể giúp gì được.”
“Tôi hi vọng ông có thể giúp tôi.”
“Tôi không ngạc nhiên chút nào,” Spencer nói. “Anh định làm gì để ép buộc tôi đây?”
Một bên khóe miệng ông nhếch lên, nhưng mắt ông vẫn nhìn tôi chằm chằm. “Hẳn là anh đã biết gì đó,” ông nói. “Tôi được biết anh đã đe dọa sử dụng vũ lực với Alan Beckett nếu anh ấy không thả cô gái ra.”
“Tôi không định đe dọa ông đâu,” tôi nói.
“Không phải bằng vũ lực. Nhưng hẳn là anh đã biết điều gì đó. Chuyện gì thế?”
“Hôm nay, tôi vừa nói chuyện với Sutton Bell.”
“Thế kia à?”
“Về vụ cướp ngân hàng Great Lakes.”
Ông trầm ngâm gật đầu. “Anh ta biết rõ vụ đó đấy.”
“Anh ta kể cho tôi một bí mật quan trọng,” tôi nói. “Điều đã giúp anh ta thương lượng với tòa án để chỉ phải ngồi tù có 2 năm rưỡi.”
“Anh thấy nó thế nào - điều bí mật ấy?”
“Thoạt đầu, tôi thấy khá thất vọng.”
“Phần lớn những điều bí mật đều thế cả.”
“Anh ta nói đã thấy ông ngồi cùng Floyd Lambeau trong quán ăn 2 ngày trước vụ cướp.”
Spencer nhìn qua bên kia thảm cỏ. “Đúng thế đấy.”
“Cảnh sát trưởng và kẻ cướp uống cà phê cùng nhau,” tôi nói. “Bell cảm nhận chuyện này hẳn có gì uẩn khúc, nhưng anh ta không biết chính xác lý do. Anh ta cho rằng có thể ông cũng tham gia, cố tình làm ngơ cho chúng hành động.”
“Giả thiết này chẳng hợp lý chút nào,” Spencer nói, “nếu tính đến những chuyện đã xảy ra sau đó.”
“Không. Tôi cho là mình có một giả thiết khác hợp lý hơn, vì tôi biết một số điều mà Bell không nắm được. Floyd Lambeau nhận mình là cha đẻ của Callie. Lão đã nói với Terry Dawtrey như thế.”
Spencer vụt quay đầu về phía tôi. “Tầm bậy.”
“Tôi biết,” tôi nói. “Callie đã giải thích tại sao chuyện đó không thể là sự thật - vấn đề nhóm máu. Nhưng Lambeau đã khẳng định thế. Có lẽ lão chỉ nói khoác hoặc lão tin rằng đó là sự thật. Ông có súng không?”
Câu đổi chủ đề đột ngột làm ông bật cười, tiếng cười trầm trầm y như giọng nói của ông. “Tại sao anh hỏi thế?”
Tôi nhún vai. “Có lần ông nghị sĩ nói với tôi rằng ông lúc nào cũng đem theo súng. Nếu đúng là như vậy, có lẽ tôi nên cẩn trọng khi ngờ rằng vợ ông đã ngoại tình với Floyd Lambeau.”
Ông đưa tay phải lên vuốt cằm. “Anh liệu hồn đấy. Nhưng thôi, cứ coi như giả thiết đó không làm tôi bất ngờ lắm.”
“Nếu họ dan díu với nhau, điều đó sẽ giải thích được nhiều chuyện khác,” tôi nói. “Có thể Lambeau coi ông là tình địch. Vậy nên khi quyết định cướp ngân hàng, lão chọn địa điểm ở Sault Sainte Marie, ngay trong địa phận của ông. Lão làm thế để thể hiện sự khinh miệt đối với ông. Vậy nên nếu ông biết được lão đang ở thành phố - thí dụ như bất chợt đụng nhau trong quán ăn - tôi cho là ông sẽ muốn nói chuyện cho ra nhẽ.”
Một tia lửa lóe lên trong mắt Spencer. “Hẳn là tôi sẽ làm thế.”
“Điều này sẽ giải thích được những gì Bell nhìn thấy,” tôi nói. “Nó cũng giải đáp một chi tiết nữa. Tôi đã đọc tin tức về vụ cướp ngân hàng Great Lakes và tôi chưa từng tin rằng việc ông có mặt ở đó là hoàn toàn tình cờ. Trên báo viết ông tới ngân hàng để mở tài khoản.”
“Anh thấy đó là sự trùng hợp khó tin lắm sao, anh Loogan?”
“Tôi đoán là ông đã theo dõi khách sạn của Lambeau vào sáng hôm đó. Một khi biết tin lão có mặt trong thành phố, hẳn là ông muốn để mắt tới lão. Có thể ông đã thấy lão chui vào chiếc SUV màu đen - cùng với bốn tên nữa. Rồi ông bám theo chúng tới ngân hàng Great Lakes.”
Spencer gật đầu. “Cũng có lý đấy.”
“Nếu có tính hoài nghi, tôi còn có thể thêu dệt thêm vài chi tiết nữa,” tôi nói. “Vậy cứ coi như ông đã biết chúng lên kế hoạch gì từ trước...”
“Làm sao tôi biết được?”
“Băng cướp ngân hàng Great Lakes chỉ là những kẻ nghiệp dư. Có thể một tên trong số chúng đã kể lại với ai đó, rồi người này báo cho ông biết...”
“Vậy nếu tôi đã biết trước về vụ cướp, sao tôi không ngăn nó lại sớm hơn? Tại sao lại chờ chúng vào ngân hàng rồi mới ra tay?”
Tôi nhướn mày. “Sẽ thật cám dỗ phải không nào? Floyd Lambeau đã ngủ với vợ ông. Nếu cứ để vụ cướp xảy ra, ông có thể bắn lão mà không phạm tội giết người.”
Spencer lại bật cười với âm giọng trầm trầm như ban nãy. “Alan Beckett đã bảo tôi rằng anh có trí tưởng tượng quá phong phú.” Ông nhìn tôi với vẻ thành thật. “Tôi thừa nhận điều anh vừa nói nghe thật cám dỗ. Nhưng mọi chuyện đâu có xảy ra như vậy.”
“Cũng có thể,” tôi nói. “Không quan trọng. Bell đã nhìn thấy ông ngồi cùng Floyd Lambeau. Riêng việc đó cũng đáng xấu hổ lắm rồi. Nếu chuyện này lộ ra, ông sẽ phải giải thích tại sao mình quen lão hay hai người đã nói chuyện gì hôm đó. Có thể ông sẽ đưa ra được một lời nói dối hợp lý - hoặc người ta sẽ khám phá ra rằng chính kẻ đã ngủ với vợ ông cũng lên kế hoạch cướp ngân hàng ngay dưới mũi ông.”
Cơn gió làm những cây dây leo trên cột vọng lâu rung rinh. “Như vậy, hẳn ông sẽ muốn thương lượng với Bell để anh ta im miệng,” tôi nói tiếp. “Nhưng chỉ có công tố viên mới được phép thương lượng. Ông cần phải gây ảnh hưởng lên người đó - hoặc một ai khác phải làm điều này thay ông. Ai đó đủ quyền lực để chi phối công tố viên. Thí dụ như nghị sĩ Casterbridge chẳng hạn. Và tôi cho là ông nghị sĩ có đủ lý do để giúp ông.”
“Anh lại không kiểm soát được trí tưởng tượng của mình rồi,” Spencer nói. “Callie đã kể với tôi giả thiết của anh, rằng Jay là kẻ cướp thứ năm và tôi đã giữ bí mật điều đó theo yêu cầu của ông nghị sĩ.”
Tôi rướn người ra trước. “Khi tôi nói chuyện với Callie, cô ấy nói ông sẽ không bao giờ che giấu chuyện đó, vì ông là một người chính trực. Nhưng cô ấy không biết gì về Sutton Bell. Cô ấy không thể biết ông có lý do để bằng lòng với việc đó. Ông chỉ cần quên rằng mình đã thấy Jay ở ngân hàng Great Lakes, đổi lại ngài nghị sĩ sẽ đảm bảo Bell quên mất mình đã nhìn thấy ông ngồi cùng Floyd Lambeau.”
“Giả thiết hay đấy, Loogan ạ. Nhưng đó chỉ là giả thiết thôi. Jay Casterbridge không phải kẻ cướp thứ năm.”
Tôi nhún vai và ngả mình trên ghế. “Tôi sẽ nhắc lại điều mà tôi từng nói với Alan Beckett: Tôi không quan tâm ai đã cướp ngân hàng 17 năm trước. Tôi chỉ quan tâm chuyện gì đã xảy ra với Lucy Navarro. Điều mà tôi chưa điều tra ra được. Biết đâu ông lại có thể.”
Spencer giơ bàn tay phải ra. “Tôi làm được gì đây?”
“Hỏi xung quanh,” tôi nói. “Tôi nghĩ kẻ bắt cóc cô ta là một người ông quen biết. Biết đâu lại là Beckett. Ông có cho rằng anh ta có thể làm điều đó không?”
Ông ngẫm nghĩ câu trả lời. “Beckett có thể cũng có ý định đó, nhưng tôi không chắc là anh ấy có dám thực hiện hay không.”
“Nếu không phải anh ta, có thể là Jay Casterbirdge.”
“Tôi đã nói rồi, Jay không phải kẻ cướp thứ năm...”
Tôi xua tay gạt đi sự sốt ruột của ông. “Được rồi. Nhưng bất kể thế nào, ta vẫn nên biết danh tính của kẻ cướp thứ năm. Và đừng có nói với tôi rằng ông không biết hắn là ai. Tôi cũng chưa bao giờ tin điều đó.”
Ông không phản ứng gì, ngoại trừ những nếp trên trán ông hằn sâu thêm. Cả hai chúng tôi im lặng một lúc, trong bóng râm của vọng lâu, giữa tiết trời ấm áp buổi chiều muộn.
“Nếu tôi đồng ý hỏi han khắp nơi,” sau cùng ông cũng lên tiếng, “nhưng không tìm được manh mối gì thì sao?”
“Khi đó tôi đành phải tiết lộ bí mật của Sutton Bell thôi.”
“Cánh báo chí sẽ không tin anh đâu, trừ khi anh thuyết phục được chính Bell tiết lộ cho họ.”
Tôi hất hàm về phía gian nhà phụ.
“Đầu tiên, tôi sẽ kể cho Callie biết,” tôi nói.
Harlan Spencer cau mày lại khi nghe câu này, đôi mắt tối sầm, miệng mím lại thành một đường kinh khủng. Tôi chợt hiểu mình đang đối đầu với một người nguy hiểm như thế nào. Khi tới đây, tôi tưởng rằng mình chẳng có gì để mất. Tôi có lợi thế vì nắm giữ bí mật của ông trong tay. Ông già gấp đôi tuổi tôi, chẳng thể chạm tới một sợi tóc của tôi theo đúng nghĩa đen, cũng không đứng dậy khỏi xe lăn được. Có thể ông mang theo súng - nếu những gì ông nghị sĩ nói là thật - nhưng như thế cũng chẳng ích lợi gì trừ khi ông dám bắn tôi giữa ban ngày ban mặt.
Những ý nghĩ này lướt qua tâm trí trong khi tôi chờ đợi câu trả lời của ông. Khi suy xét lại, tôi cho là ông sẽ bằng lòng thực hiện những gì tôi bảo và hỏi han tin tức về Lucy Navarro. Nhưng hẳn ông sẽ căm ghét việc này và căm ghét cả tôi nữa.
Tôi tưởng ông sẽ bằng lòng, nhưng ông không trả lời. Tôi cẩn trọng quan sát ông trong khi chờ đợi. Nhưng ông đang nhìn ra con phố phía sau tôi. Khi ông cất lời, ban đầu tôi không hiểu ông nói gì.
Ông nhắc lại. “Cầm lấy khẩu súng.”
Hẳn là ông giấu nó trong xe lăn. Đó là một khẩu 9 li. Tôi thề rằng mình không rời mắt khỏi ông một giây, nhưng vẫn chẳng biết ông rút súng ra khi nào. Giờ ông đưa nó cho tôi, báng súng chĩa ra trước.
Phía sau tôi, từ đằng xa vọng lại tiếng phanh xe rít lên.
Tôi đứng dậy, xoay người lại, nhìn thấy một chiếc xe lao lên vỉa hè đường Bedford rồi dừng lại trên bãi cỏ. Tôi từng thấy nó trong bãi đỗ của khách sạn Winston: Chiếc Chevrolet của Lark.
“Callie đang ở trong gian nhà phụ?” tôi hỏi.
“Phải, khốn kiếp,” Harlan Spencer đáp. “Cầm súng đi.”
Tôi cầm lấy súng và nhảy qua lan can vọng lâu, tiếp đất bằng cả hai chân. Cú nhảy xốc lên tới vết thương bên hông tôi như một luồng điện. Chạy hết tốc lực, tôi thấy Lark mở cửa xe. Tôi không thể biết ai sẽ tới gian nhà phụ trước.