Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

Lark định tới căn hộ của Mira, nhưng dọc đường hắn nhận ra mình không còn đủ sức đến đó.

Máu thấm đỏ chiếc sơ mi trắng. Trước khi ra khỏi xe, hắn đã cài kín khuy áo com lê để che nó đi. Khi chạm giày xuống lớp cỏ, hắn cảm giác cỏ rạp xuống như thể hắn sẽ thụt luôn xuống đất. Hắn đặt một tay lên ghế để giữ thăng bằng, lòng bàn tay phủ một lớp dinh dính đỏ sẫm.

Gió thổi trên khuôn mặt làm hắn tỉnh lại, mặc dù hắn thích tiết trời mát hơn. Hắn muốn lấy lại cảm giác ở đôi chân, nhưng chúng đã đưa hắn lên con đường tới gian nhà phụ. Hắn chỉnh lại cổ tay áo trong khi đi, động tác này khiến hắn mỉm cười.

Đáng ra mình phải đem theo một bó hoa.

Bộ com lê làm Lark nhìn trẻ hơn, như một cậu nhóc trong buổi hẹn hò đầu tiên. Hắn di chuyển cứng dơ trong bộ đồ đó. Tôi tưởng hắn đang say rượu.

Bãi cỏ thoải dốc xuống và càng tới gần hắn, tôi càng tăng tốc. Tôi gọi và hình như giờ hắn mới nhận ra tôi. Hắn cười rạng rỡ. Tôi vẫn còn nhớ nụ cười đó, y như khi ai đó bất ngờ gặp một người bạn cũ.

Đến lúc ấy, tôi mới nhận ra có gì đó không ổn, nhưng không dừng lại được nữa. Quán tính làm tôi đâm sầm vào hắn. Cả hai lao vào hông chiếc Ford màu bạc của Callie Spencer.

Đầu hắn nghiêng đi khi chúng tôi lao vào nhau, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn thở hổn hển. Nụ cười ban nãy đã biến mất, giờ quay trở lại. “Tôi thật sự ước gì anh đừng làm thế,” hắn nói.

Tôi lùi lại và nhìn thấy máu trên tay hắn. “Chuyện gì xảy ra với anh thế?”

Hắn không trả lời, hơi thở nông. Tôi cởi khuy áo com lê của hắn ra và nhìn thấy cái áo sơ mi đầm đìa máu. Một lỗ thủng nhỏ trên lớp vải, phía trên rốn vài phân. “Ai đã bắn anh?” tôi hỏi.

Hắn mở mắt ra và đưa bàn tay phải lên để che đi vết thương của mình. Hắn nhìn tôi từ đầu tới chân, ánh mắt dừng lại ở khẩu 9 li của Spencer.

“Lần này anh mang theo súng,” hắn nói, nửa như đùa. “Quá muộn rồi.”

Tôi với tay ra sau hắn và đặt khẩu súng lên nóc chiếc xe Ford của Callie.

“Ai bắn anh?” tôi lặp lại.

Hắn mở miệng để trả lời, khuôn mặt tối sầm lại. Hắn bất lực nhìn quanh. “Tên y là gì ấy à?” Hắn vỗ lên túi áo. “Tôi ghi lại rồi.”

Hắn lục tìm cuốn sổ trong túi áo, mở nó ra rồi xoay lại cho tôi xem.

Tôi nhìn danh sách một lượt. Ba cái tên quen thuộc: Kormoran, Bell, Dawtrey. Và cái tên thứ tư.

“Matthew Kenneally,” tôi nói.

“Chính y.”

“Y là một trong số chúng?” tôi hỏi. “Bọn cướp ngân hàng?”

Lark lơ đãng gật đầu. “Giờ gió mát hơn rồi,” hắn nói.

Thực ra cơn gió chẳng mát mẻ hơn chút nào. Tôi lấy điện thoại bấm số 911.

“Khỏi cần,” Lark nói. “Cô ấy gọi rồi.”

Hắn hất hàm về phía cửa gian nhà phụ. Tôi quay lại, nhìn thấy Callie Spencer. Cô ấy gập điện thoại lại và bước xuống cầu thang.

“Xe cấp cứu đang trên đường tới,” cô ấy nói khẽ. “Hắn bị thương nặng cỡ nào?”

Như để trả lời, Lark trượt xuống khỏi hông xe, ngồi phịch xuống đất.

Tôi quỳ xuống bên hắn, bỏ điện thoại vào túi. Hắn đặt cả hai tay lên vết thương, còn tôi đặt tay mình lên trên.

“Mát. Tủ mát,” hắn nói. “Không. Không phải thế.”

Callie cũng quỳ xuống bên cạnh chúng tôi. Cô ấy vuốt mớ tóc đang xõa xuống trán.

“Không phải tủ mát, mà là tủ đông,” Lark nói. “Y có tủ đông trong ga ra.”

“Ai cơ?” tôi hỏi. “Kenneally à?”

Hắn gật đầu rất khẽ. “Y cũng có một chiếc minivan. Y nói nó màu xám, nhưng tôi không tin. Tôi nghĩ nó màu xanh dương.”

Tôi nghiêng người lại gần. “Kenneally có một chiếc minivan xanh dương?”

“Và một cái tủ đông. Tôi không mở được. Xin lỗi.”

Cuốn sổ của Lark nằm trên mặt đường trải sỏi bên cạnh hắn. Những trang giấy bay trong gió.

Tôi nghe tiếng động cơ khe khẽ phía sau. Xe lăn của Harlan Spencer. Ông phải đi đường vòng.

Đằng xa, tôi nghe thấy tiếng còi hụ.

Lark ngả đầu lên chiếc xe và mỉm cười với Callie Spencer. “Tôi không nghĩ mình có thể trở lại khu rừng gỗ đỏ được,” hắn nói. “Nhưng cô nên tới đó.”

Cô ấy bối rối liếc nhìn tôi. Tôi nhún vai. Cô ấy quay lại phía hắn, vuốt một ngón tay lên trán hắn, “Được rồi.”

“Điều này quan trọng lắm đấy,” hắn nói. “Hứa với tôi nhé.”

Nụ cười của cô ấy bắt đầu bừng lên từ mắt, rồi mới lăn xuống đôi môi. Nó nở ra chậm rãi, không phô trương. Nụ cười đẹp đến xiêu lòng người và hiền từ, nếu nó là giả thì hẳn cô ấy là kẻ dối trá giỏi nhất mà tôi từng biết. “Tôi hứa,” cô ấy đáp.

Lark không rời mắt khỏi cô ấy, nhưng những lời cuối cùng của hắn là dành cho tôi. “Hắn có một chiếc tủ đông,” hắn lặp lại. “Nhớ đấy.”

“Tôi sẽ nhớ kỹ,” tôi đáp.

“Tôi đã cố mở nó ra mà không được.”

“Không sao đâu.”

Tiếng còi hụ đã tới gần hơn. Giọng Lark đã yếu lắm, nhưng tôi vẫn nghe được những từ cuối cùng.

“Xin lỗi về cô gái đó,” hắn nói.

Vào một buổi tối thứ Bảy ở Ann Arbor, bạn có thể ăn ropa vieja[1] ở quán Café Habana hay tiệc kiểu Ethiopia ở quán Blue Nile, la cà ở nhiều sàn nhảy, những quầy rượu martini và các cửa hiệu bán bánh sô cô la tươi với giá 64 đô la một cân. Bạn cũng có thể đi nghe ngâm thơ hay hòa nhạc, xem tấu hài trong một quán rượu đông nghẹt trước đây là tầng hầm của hội cựu chiến binh, tới dự buổi ra mắt vở kịch của một tác giả địa phương hay đi xem bộ phim mới nhất.

Tôi dành buổi tối thứ Bảy của mình trong phòng giải lao của Tổ Điều tra ở Tòa thị chính. Đó là một căn phòng không cửa sổ, chỉ có một cái bàn sứt sẹo cùng sáu cái ghế cọc cạch và chiếc sofa rách bươm. Cả phòng tràn ngập mùi cà phê.

Tôi gặp Elizabeth từ sớm. Cô tới để thăm hỏi tôi, đảm bảo tôi không sứt mẻ thêm miếng nào. Cô cũng đem theo thuốc ibuprofen. Tôi cần loại thuốc đó. Vết thương ở hông tôi vẫn còn rất đau.

Sarah đến sau một chút, khi những viên thuốc đã làm dịu bớt cơn đau. Cô bé đạp xe tới, đem theo đồ ăn Trung Đông mua dọc đường. Chúng tôi ăn món hummus[2], fattoush[3] và bánh sandwich thịt gà shwarma[4]. Cô bé ở lại chừng 1 tiếng.

Khi Sarah đã về, tôi nằm duỗi người trên ghế sofa và nhắm mắt, nhưng không ngủ được. Có lẽ nếu tôi bỏ về lúc đó thì cũng chẳng có ai ngăn cản hết. Nhưng Ron Wintergreen, viên thám tử đầu tiên có mặt tại hiện trường nơi gian nhà phụ của Spencer, đã bảo tôi chờ ở đây: Anh ta cần lấy lời khai của tôi. Ngoài ra, Ron cũng đã yêu cầu Harlan và Callie Spencer có mặt tại sở cảnh sát. Cả hai hiện đang ở đâu đó trong tòa nhà này. Tôi nghe lỏm được những chuyện đám cảnh sát nói với nhau khi đi lấy cà phê rằng Matthew Kenneally cũng đã được đưa về đây. Tôi chỉ là nhân vật thứ yếu, phải chờ tới lượt của mình.

Cả đêm hôm đấy, tôi không gặp lại Wintergreen. Thay vào đó, Owen McCaleb xuất hiện, nhìn có vẻ bực bội. Chiếc áo sơ mi của ông nhăn nheo, cà vạt xộc xệch. Đã gần 11 giờ. Trước đấy, tôi đã xin được một cây bút và một tờ giấy để tường trình lại những phút cuối cùng của Anthony Lark. McCaleb xem qua một lượt, ném nó lên bàn về phía tôi và yêu cầu tôi ghi ngày tháng rồi ký tên. Xong xuôi, ông bảo tôi có thể về.

“Ông không muốn thẩm vấn tôi à?” tôi hỏi.

“Không,” ông đáp, đẩy ghế lùi khỏi bàn. “Tôi nghĩ không nên làm vậy.”

Ông bắt đầu đứng dậy, ngẫm nghĩ một chút. Ông khoanh tay lại trước ngực và nhìn tôi chằm chằm. “Nếu thực sự muốn thẩm vấn anh,” ông ta nói, “tôi sẽ bắt đầu với câu hỏi ‘Anh đã nói chuyện gì với Sutton Bell chiều nay?’

Tôi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Tôi đã nói chuyện với anh ta về vụ cướp ngân hàng Great Lakes,” tôi nói. “Tôi không muốn đi quá chi tiết vào việc này.”

“Cả Bell cũng thế. Còn Harlan Spencer khai rằng anh đã tới hỏi ông ta về cô phóng viên bị mất tích, Lucy Navarro. Nhưng dĩ nhiên ông ta chẳng biết gì cả, thành ra hai người chỉ ngồi uống trà đá và nói toàn chuyện tào lao. Tóm lại mọi sự chỉ có thế, phải không?”

“Thực ra chúng tôi không uống bình trà đá đó,” tôi nói.

Nụ cười của ông không có chút vui vẻ nào. “Tôi rất vui vì chi tiết đó đã được cải chính. Nhưng tốt hơn là chúng ta ngừng chuyện này lại thôi. Nếu tôi tra hỏi anh sâu quá, có khi tôi lại khám phá ra rằng anh đang tự mình tiến hành cuộc điều tra về vụ mất tích của Lucy Navarro. Vì anh đang ở cùng một thám tử của tôi, phát hiện này sẽ ảnh hưởng tới cô ấy.”

“Lizze chẳng làm gì sai cả...”

“Tôi tin là vậy. Nhưng cô ấy đã chọn sống chung với một người lúc nào cũng thích nhúng mũi vào chuyện của người khác. Và nếu tôi suy xét kĩ điều này, có thể tôi sẽ bắt đầu nghi ngờ khả năng phán đoán của cô ấy.” Ông đứng dậy và cầm lấy bản tường trình của tôi trên mặt bàn. “Thế nên, tôi không muốn hỏi anh câu nào cả. Tôi không muốn nghe bất cứ thứ gì anh nói. Tốt nhất là anh về đi.”

Tôi đi về - ra khỏi phòng giải lao, xuống hành lang rồi tới cầu thang. Ở đó, tôi bắt gặp Elizabeth, cô vừa mới phỏng vấn xong Matthew Kenneally. Cô cùng tôi đi xuống sảnh và ra tới ngoài phố.

Nhiệt độ đã hạ xuống còn chừng 25°c. Dãy đèn đường nhuộm vẻ sắc nét và hư ảo lên cảnh vật. Những vết nứt trên vỉa hè rõ đến từng đường nét, trông như thể do người ta cố ý tạo ra chúng ở đó. Đi về phía nam, chúng tôi nghe văng vẳng tiếng nhạc và tiếng người nói - cuộc sống về đêm trên phố Liberty. Chúng tôi xoay hẳn người lại, đi ngược lên phía bắc.

“Em có tìm thấy gì trong tủ đông của Kenneally không?” tôi hỏi.

“Chúng em chưa xem cái đó,” cô nói.

“Còn phải chờ lệnh lục soát à?”

Cô khoác lấy cánh tay tôi. “Sẽ chẳng có lệnh khám nhà nào hết, David ạ. Lark thấy một chiếc tủ đông trong ga ra. Chỉ có thế mà đoán trong đó có một thi thể thì đúng là không có cơ sở. Không thẩm phán nào chấp nhận lập luận đó cả.”

“Và Kenneally không bằng lòng cho cảnh sát khám xét?”

“Kenneally không cần bằng lòng với bất cứ việc gì cả. Luật sư của y nói thế. Cáo buộc y là kẻ cướp thứ năm trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes - y khẳng định đó chỉ là một lời vu khống của Lark, không hơn không kém.”

“Em có tin y không?”

“Không quan trọng là em tin điều gì,” cô nói. “Quan trọng là em có thể chứng minh được không.”

❀ ❀ ❀

[1] Món thịt bò xé gồm phần thịt bắp xé nhỏ nấu chung với nước sốt cà chua cho đến khi chín mềm.

[2] Món ăn làm từ đậu gà nấu chín được nghiền nhuyễn rồi trộn với xốt tahini, dầu ô liu, nước cốt chanh muối và tỏi.

[3] Món sa lát gồm các miếng bánh mì pita nướng trộn với rau củ, như cà chua và củ cải đỏ.

[4] Món ăn làm từ thịt gà nướng thái mỏng, cuốn trong vỏ bánh mì dẹt, ăn kèm dưa chuột, hành tây, cà chua, bắp cải và nước sốt.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.