Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Tò mò là bản tính tự nhiên của con người. Aristotle[1] đã viết như vậy trong cuốn Siêu hình học. Tôi học được câu này trong một khóa triết học ở trường đại học 20 năm trước. Cũng trong khóa học này, tôi biết được ý nghĩa của lý thuyết dao cạo Occam cùng vài kiến thức khá hữu ích khác.

Tò mò là bản tính tự nhiên của con người. Nó giải thích lý do tại sao các bậc cha mẹ xem trộm nhật ký của con cái, tại sao người ta thường đi chậm lại để trố mắt nhìn những vụ tai nạn trên đường cao tốc, hay tại sao tôi lại đi cùng Lucy Navarro tới gặp Callie Spencer.

Mặc dù tôi không thực sự tin Lucy có thể gặp phải mối nguy hiểm nào, đó cũng là một trong những lý do để tôi đi cùng cô ta. Tôi vẫn nhớ như in hai viên đạn ai đó đã đặt trước cửa phòng chúng tôi ở Sault Sainte Marie.

Tôi đến đón Lucy lúc 2 giờ kém 15 và chúng tôi có mặt ở nhà Spencer đúng giờ hẹn. Chúng tôi bắt gặp Callie đang tản bộ trong nắng trên thảm cỏ cạnh lối vào, cha mẹ cô ấy đi vắng cả buổi chiều còn anh chồng thì đã trở về Lansing.

Cô ấy dẫn chúng tôi đi xem một lượt toàn bộ căn nhà, qua phòng vẽ của cha và mảnh vườn của mẹ mình. Khi chúng tôi lang thang trên thảm cỏ và tiến về phía gian phụ dành cho khách đằng sau nhà chính, cô ấy nói về một bản dự thảo sắp được đưa ra biểu quyết ở Viện dân biểu Michigan. Đó là một đạo luật cải thiện dịch vụ y tế dành cho trẻ em nghèo. Nó gọi lại những điều tốt đẹp cô ấy đang làm ở Viện dân biểu và hé lộ những gì cô ấy sẽ thực hiện nếu được bầu vào Thượng viện.

Dây leo phủ kín những bức tường gạch nâu của gian nhà phụ phía sau, một chiếc Ford bạc cỡ trung đỗ trên lối đi trải sỏi cạnh đó. Cỏ trang trí được trồng dọc hai bên con đường dẫn tới cửa trước. Sau cảnh cửa là một căn phòng lớn có trần cao. Những dụng cụ bằng thép không gỉ để trong gian bếp phía bên phải, còn khu phòng khách bên trái đặt những chiếc ghế bọc da vuông vức.

Callie Spencer dẫn chúng tôi đi qua chỗ mấy chiếc ghế, tới một bàn kính cạnh cửa sổ nhìn ra gian nhà chính. Cô ấy vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống hai chiếc ghế nệm. Chuyến tham quan đến đây là kết thúc.

Cô ấy nhìn Lucy Navarro rồi hỏi, “Cô muốn nói về Floyd Lambeau đúng không?”

Lucy đặt cặp kính râm lên bàn và lấy trong túi xách ra một cuốn sổ tay.

“Đúng thế.”

“Tôi có thể giúp cô tiết kiệm thời gian,” Callie nói. “Cô muốn biết Lambeau có phải cha tôi không. Câu trả lời là không. Đó là lời vu khống cũ rích do một đối thủ chính trị khó chịu của tôi đưa ra nhiều năm về trước. Chẳng có phần sự thật nào trong đó cả.”

“Tôi không biết được nó thông qua đối thủ chính trị của cô,” Lucy nói. “Mà là từ Terry Dawtrey, người một mực nói rằng chính Lambeau đã tiết lộ cho gã.”

Callie ngồi xuống chiếc ghế xoay đặt cạnh bàn. “Chi tiết này mới lạ đây,” cô ấy nói, “nhưng nó chẳng thay đổi được gì. Đó hoàn toàn là chuyện bịa đặt. Không phải bỗng dưng mà chẳng tờ báo nào đăng tải tin này.”

Tôi nhìn cô ấy ngả lưng trên ghế như một luật sư tự tin mình đang nắm chắc phần thắng.

Cô ấy nói, “Floyd Lambeau có nhóm máu AB. Cô có thể tìm được thông tin này trong báo cáo khám nghiệm tử thi. Giờ đó là tài liệu công. Trong khi đó, tôi lại có nhóm máu O. Điều này cũng chẳng có gì bí mật. Tôi từng tham gia một chiến dịch của hội Chữ Thập Đỏ động viên những người có nhóm máu O đi hiến máu. Lambeau chắc chắn không phải cha tôi vì một người mang nhóm máu AB không thể sinh con mang nhóm máu O được. Đó là điều bất khả thi. Một người mang nhóm máu O là do thừa hưởng gen nhóm máu này từ cả cha và mẹ. Người mang nhóm máu AB làm gì có gen nhóm máu O mà truyền lại cho con cái.”

Lucy cặm cụi ghi chép vào sổ. Ngồi bên cạnh cô ta, tôi có thể thấy rõ trang giấy. Đọc những gì viết trong đó, tôi đánh giá cao cô ta hơn mấy phần.

“Tôi rất vui vì cô đã bằng lòng nói chuyện với tôi,” cô ta nói với Callie. “May mà lúc trước tôi không cho đăng chuyện này, không thì tôi sẽ thật ngớ ngẩn.”

Cô ấy tưởng tôi chưa từng xem báo cáo khám nghiệm tử thi của Lambeau? Lucy viết trong cuốn sổ tay. Cô ấy tưởng tôi chưa từng tra cứu nhóm máu của cô ấy?

“Mong cô vui lòng giải đáp một vài thắc mắc khác của tôi,” cô ta nói với Callie Spencer.

Xin lỗi vì đã không hoàn toàn thành thật với anh, Loogan, cô ta viết. Thứ lỗi cho tôi nhé?

Callie gật đầu đồng ý và Lucy nói tiếp. “Tôi đã phỏng vấn Terry Dawtrey trong tù hồi mùa xuân năm nay. Gã nói mình biết danh tính kẻ cướp thứ năm - tên tài xế trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Điều này có làm cô ngạc nhiên không?”

Callie tỏ vẻ hoài nghi. “Gã nói đó là ai?”

“Gã chưa kịp nói. Tuy thế, gã cũng đã cho tôi biết vài manh mối và tôi định lần theo chúng.”

“Nghe có vẻ như gã đang cố thu hút sự chú ý của cô.”

“Vậy cô không hề biết gì về khẳng định đó của gã?”

Callie nhún vai. “Làm sao mà tôi biết được?”

“Thế có nghĩa là cô phủ nhận?” Lucy hỏi.

“Tôi phủ nhận.”

“Cô có thấy kỳ lạ không khi cha mình không thể nhận diện kẻ cướp thứ năm?”

Callie thoáng nhíu mày. “Tôi không chắc là mình hiểu câu hỏi của cô.”

“Cha cô đã nhìn thấy tên tài xế bên ngoài ngân hàng,” Lucy nói, “vậy mà ông lại không thể mô tả hắn.”

Tôi có thể cảm nhận được sự sốt ruột ẩn trong câu trả lời của Callie.

“Ngày hôm đó cha tôi bị bắn vào cột sống,” cô ấy nói. “Ông phải trải qua ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ đồng hồ. Tôi cho là ta có thể miễn thứ cho ông vì đã không nhớ nổi chi tiết đó.”

“Tôi không có ý phê phán gì đâu.” Lucy nhún vai chuyển sang chủ đề khác. “Cô đã bao giờ gặp Floyd Lambeau chưa?”

Callie xoay chiếc ghế sang ngang, đặt một bàn tay lên mặt bàn kính. “Lão từng chủ trì một buổi thuyết trình ở Đại học Michigan, khi tôi còn đang học trường luật. Tôi đã tới dự buổi diễn thuyết đó.” Cô ấy nhấc những ngón tay khỏi mặt kính. “Tôi đã nói về chuyện này nhiều lần rồi. Chẳng có tin tức giật gân gì trong đó đâu.”

“Cô không gặp Lambeau lần nào nữa ngoài dịp đó?” Lucy hỏi.

“Không.”

“Vậy nếu ai đó nói rằng thấy hai người đi cùng nhau, đó hoàn toàn là dối trá?”

“Terry Dawtrey kể với cô như vậy à?”

Lucy lắc đầu. “Là Henry Kormoran nói với tôi.”

Câu trả lời khiến tôi kinh ngạc. Tôi tưởng nó cũng sẽ làm Callie ngạc nhiên, nhưng cô ấy chỉ đáp, “Vậy Henry Kormoran đã nói dối. Hoặc nhớ nhầm.”

Lucy gập cuốn sổ tay lại và đặt cạnh cặp kính râm trên mặt bàn.

“Cô không muốn biết Kormoran đã nói mình nhìn thấy cô đi cùng Lambeau lúc nào và ở đâu sao?”

“Rõ ràng là cô đang rất muốn tiết lộ cho tôi điều đó,” Callie nói.

“Thời điểm rất đáng chú ý: Chỉ vài tuần trước khi vụ cướp ngân hàng Great Lakes xảy ra. Địa điểm còn hay ho hơn, cô có muốn thử đoán không?”

“Không.”

Lucy quay sang phía tôi. “Còn anh thì sao, Loogan?”

lồi nghĩ tới một khả năng rất hiển nhiên. “Ở ngân hàng Great Lakes?”

“Đoán khá lắm,” Lucy nói. “Kormoran kể với tôi là anh ta đã chở Lambeau tới Sault Sainte Marie để dò xét ngân hàng. Có thể gọi đó là ‘khảo sát tình hình’. Hai người đỗ xe trước cửa hiệu bánh bên kia đường và theo dõi lối vào ngân hàng trong vài phút. Rồi Lambeau sai Kormoran vào hiệu bánh mua cho lão ít cà phê. Khi anh ta trở ra, Lambeau đã biến mất.

Kormoran ngồi chờ trong xe. Vài phút sau, anh ta thấy Lambeau bước ra khỏi ngân hàng cùng một người phụ nữ. Họ đứng lại nói chuyện trên vỉa hè rồi chia tay nhau. Cô ta lùi lại khỏi Lambeau, miệng mỉm cười rồi xoay gót bước đi. Khi Lambeau quay lại xe, Kormoran hỏi đó là ai.

Lambeau không chịu tiết lộ. ‘Mày chẳng cần tò mò về người ấy làm gì,’ lão nói. Nhưng Kormoran chưa bao giờ quên cô ta. Nhiều năm sau, khi thấy cô trên TV, anh ta mới nhận ra chính cô là người phụ nữ ở ngân hàng hôm đó. Anh ta nói với tôi rằng mình chắc chắn mười mươi về chuyện đó, vì anh ta nhớ được cô ta có nụ cười tuyệt đẹp.”

Callie Spencer bỏ tay khỏi bàn. Trong ánh nắng, tôi có thể thấy dấu vân tay cô ấy in trên mặt kính.

“Thật là một câu chuyện hay ho,” cô ấy nói nhỏ. “Còn thú vị hơn cả chuyện Lambeau là cha tôi nữa. Không ai có thể lựa chọn cha mình. Nhưng chuyện tôi giúp đỡ Lambeau cướp ngân hàng Great Lakes, tiêu đề đó cũng giật gân đấy.”

“Vậy cô phủ nhận chuyện này?” Lucy hỏi.

Callie đứng dậy và nhìn qua cửa sổ về phía gian nhà chính. Anh nắng nhuộm màu trắng trên khuôn mặt cô ấy.

“Phải,” cô ấy nói, quay lại phía Lucy. “Nhưng đừng để điều đó ngăn cô tung chuyện này lên báo. Nếu tôi là cô, chắc chắn tôi sẽ chêm câu nụ cười tuyệt đẹp vào. Thật là một chi tiết hấp dẫn. Nó sẽ giúp báo bán chạy lắm đấy. Hẳn là cô muốn chôn vùi lời phủ nhận của tôi ở đoạn cuối cùng, rồi xem có nhét thêm được một bức ảnh của tôi hồi đó không, bức nào mà tôi đang cười ấy.”

Cô ấy đi vòng qua bàn, gót giày nện lộp cộp trên nền gỗ cứng. Mặc. dù cô ấy không nói thẳng là đã đến lúc chúng tôi ra về, tôi có thể hiểu được ý cô ấy. Lucy cũng thế. Cô ta vơ lấy túi xách cùng cuốn sổ tay và chúng tôi đi theo Callie ra ngoài. Bước qua một bậc thềm thấp xuống con đường có trồng cỏ trang trí hai bên, Lucy quay người lại.

“Xin lỗi,” cô ta nói. “Tôi quên mất cặp kính râm.”

Cô ta quay trở vào trong nhà lấy chúng, để lại mình tôi và Callie bên ngoài. Callie nhìn xuống những viên đá lát dưới chân chúng tôi. Tôi chẳng thể đoán được cô ấy đang nghĩ gì. Còn tôi thì nhớ đến bức chân dung cha cô đã vẽ, giờ treo trên tường phòng vẽ của ông. Callie Spencer ở tuổi 20, nghiêm nghị và quyết tâm, môi mím chặt.

Tôi nói, “Cô ta sẽ chẳng thể tìm được bức ảnh cũ nào mà cô đang cười cả.”

Callie ngẩng đầu lên. “Có lẽ là không. Hồi đó, tôi không hay cười vì hàm răng khấp khểnh. Bảo hiểm của cha mẹ tôi không bao gồm nắn chỉnh hàm. Mãi tới năm 27 tuổi, tôi mới đeo niềng răng - tức là 4 năm sau vụ cướp ngân hàng Great Lakes.”

“Vậy nếu Henry Kormoran thực sự thấy cô mỉm cười lúc đó...”

“Anh ta sẽ không gọi đó là nụ cười tuyệt đẹp đâu.”

Tôi hất hàm về phía cửa ra vào. Lucy đã để cửa khép hờ khi vào nhà.

“Cô có thể nói cho cô ta biết điều đó,” tôi nói.

Callie Spencer quắc mắt như bóng tối dưới đám mây dông.

“Tôi đã thuyết giảng cho cô ta về chuyện nhóm máu rồi, chẳng lẽ giờ tôi còn phải nói về chuyện nắn chỉnh răng nữa hay sao? Cô ta cứ việc viết những gì mình muốn. Chỉ là một mẩu chuyện vớ vẩn, tôi tin rằng người ta đủ thông minh để lờ nó đi.”

Tôi thấy tốt hơn là nên thay đổi chủ đề.

“Ngài nghị sĩ thế nào rồi?” tôi hỏi. “Tôi vừa gặp ông ấy tối qua.”

Lại một câu hỏi không đúng chỗ. Đám mây dông càng đen kịt.

“Vẫn ổn,” cô ấy đáp cộc lốc. “Cô bạn anh làm gì mà lâu thế không biết!”

Cô ấy bước lên bậc thềm và mở toang cửa. “Cô Navarro?” cô ấy gọi. Tôi đi theo sau, thấy Lucy xoay người lại và chạy về phía chúng tôi với cặp kính râm trên tay.

“Xin lỗi,” cô ta nói.

Callie lẳng lặng dẫn chúng tôi ra khỏi gian nhà. Sự im lặng kéo dài suốt đoạn đường dài tới gian nhà chính. Cô ấy vẫn nán lại bên lối vào hình vòng cung cho tới khi tôi và Lucy đã vào trong xe và rời khỏi đó.

Khi ra tới con phố có hàng cây hai bên, tôi ngoảnh lại phía Lucy. “Cô đã làm gì ở đó thế?”

“Tôi không hiểu anh đang gì nói, Loogan à.”

“Cô đâu có bỏ quên cặp kính râm.”

Cô ta cầm lấy gọng kính mà xoay tròn. “Đúng là tôi bỏ quên đấy chứ.”

“Đâu cần tới từng đó thời gian để tìm kính. Cô định giở trò gì trong đó thế?”

Bỗng nhiên, cô ta tỏ vẻ rất hài lòng với chính bản thân mình. “Anh cho là tôi định giở trò gì nào?”

“Nếu phải đoán, tôi cho là cô hoặc là lục lọi gì đó - mặc dù tôi không biết với mục đích gì - hoặc là cài máy nghe trộm. Thực ra là gì thế?”

“Cả hai phỏng đoán đó đều sai.”

“Vậy thì cô làm gì trong đó?”

“Hoàn toàn không làm gì cả.”

Tôi ném cho cô ta một cái nhìn bất bình và không nói gì nữa.

“Tôi thề với anh đấy,” Lucy nói. “Tôi chỉ vào đó, lấy cặp kính râm và đứng đó chờ ai đó gọi mình ra.”

“Tại sao?”

“Để Callie Spencer lầm tưởng rằng tôi đang giở trò.”

❀ ❀ ❀

[1] Aristotle (384 - 322 TCN): Nhà triết học và bác học thời Hy Lạp cổ đại.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.