Mưa rơi lấm tấm trên kính chắn gió khi tôi lái xe dọc phố Summit. Tôi đi ngang qua nhà số 315 và thấy chiếc Lexus của Alan Beckett đỗ ở lối vào bên cạnh hàng rào cao.
Tôi đỗ xe cách đó nửa dãy nhà. Ngôi nhà đối diện với nhà số 315 cắm biển BÁN NHÀ trên bãi cỏ trước mặt. Công ty cho thuê nhà là Casterbridge Realty.
Cũng không đến nỗi quá đáng khi đoán nhà số 315 có lẽ cũng thuộc quyền sở hữu của hãng Casterbridge Realty. Như vậy sẽ giải thích được khối việc. Tôi biết Beckett sống ở Lansing. Nhưng nếu anh ta muốn theo sát Callie Spencer, có thêm một ngôi nhà ngay trong thành phố này thì tiện hơn. Tôi đã liên lạc với các khách sạn lớn ở đây, không thấy anh ta đăng ký đặt phòng ở đâu cả. Một căn hộ còn trống của hãng Casterbridge quả là nơi trú ngụ tuyệt vời.
Đó cũng là một nơi tuyệt vời để giam giữ Lucy Navarro.
Tôi mở khóa ví đựng đồ trang điểm của Bridget và lấy ra khẩu súng lục ổ xoay mạ bạc cỡ 38 với báng súng màu đen. Khẩu súng không nạp đạn. Tôi nạp sáu viên lấy trong ví đựng đồ trang điểm. Trong túi vẫn còn sáu viên nữa.
Tôi nghĩ mình nên chờ đợi. Nếu Beckett rời khỏi đó, chuyện này sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tôi có thể vào nhà mà không phải đe dọa anh ta bằng khẩu súng. Tất nhiên đó vẫn là đột nhập, nhưng dù sao phạm ít tội ác thì vẫn hơn.
Tôi ngồi đó, nhìn mặt tiền của căn nhà số 315. Từng giây trôi qua. Đã 1 phút, rồi 2 phút. Beckett vẫn chưa ra khỏi nhà.
Điện thoại reo.
Tiếng động làm tôi giật mình. Tôi nhìn số điện thoại hiện trên màn hình. “Chào Nick.”
“Chào chú. Cháu nghe tin chú bị bắn.”
Những hạt mưa li ti rơi trên cửa kính xe. “Cháu nghe tin đó ở đâu thế?”
“Ở đây cũng có Internet mà. Chuyện đó xảy ra thật à?”
“Thật. Nhưng báo chí đã phóng đại lên. Chú chỉ bị bắn một chút thôi.”
“Một chút?”
“Gần như không bị thương. Dạo này cháu sao rồi?”
“Cháu đang theo dõi nhà Sam Tillman. Tối qua, ông ta lại ngủ trên ghế sa lông. Có vẻ vợ chồng nhà đó không hòa thuận cho lắm.”
Tôi ngoái nhìn ngôi nhà. “Cháu đừng đi rình mò nhà người khác nữa, Nick.”
“Giờ chỉ còn mỗi một nhà thôi,” cậu nói. “Trước đây là ba nhà, nhưng cháu được tin cảnh sát trưởng Delacorte đã một đi không trở lại rồi.”
“Đúng đấy.”
“Vậy thì càng tốt. Cháu cũng nghe tin Paul Rhiner bị giẫm vào tay rất đau.”
“Phải.”
“Khởi đầu thế này thuận lợi quá rồi. Giờ chỉ còn Tillman thôi. Liệu cháu có thể gặp rắc rối gì khi chỉ phải theo dõi một căn nhà duy nhất chứ?”
“Đây đâu phải trò chơi, Nick.”
“Nghe giọng chú có vẻ mệt mỏi. Cháu làm chú thức giấc à? Vậy chú đi ngủ lại đi nhé.”
Tôi chợt cảm thấy khó chịu. “Chú đâu có ngủ. Cháu phải thôi rình mò Tillman đi. Đừng gây rắc rối nữa.”
“Cháu chả nghe thấy gì cả. Chú đi ngủ đi nhé. Chúng ta sẽ nói chuyện khi chú tỉnh táo hơn.”
Cậu bé dập máy trước khi tôi kịp trả lời. Tôi gấp điện thoại lại rồi nhét nó vào túi. Sau đó, tôi cầm lấy khẩu súng của Bridget và mở cửa xe.
Điện thoại lại reo khi tôi đứng giữa làn mưa trên con phố mà băn khoăn không biết nên giấu khẩu súng vào đâu. Tôi quyết định bỏ nó vào túi quần sau rồi kéo áo sơ mi trùm ra ngoài. Tôi đợi hai hồi chuông nữa rồi mới rút điện thoại ra. Đó là Sarah.
“Chú chuẩn bị làm chuyện gì liều lĩnh đúng không?” cô bé hỏi.
Tôi phải cố nén cười. “Sao cháu lại nghĩ thế?” tôi hỏi.
“Mẹ cháu đoán hôm nay chú sẽ đánh liều đi tìm Lucy Navarro. Cháu thì đoán chú vẫn còn mệt, chắc phải nghỉ ngơi thêm một hôm nữa mới đi được. Vậy lần này ai đoán đúng?”
“Chú có đi làm chuyện liều lĩnh nào đâu.”
“Vậy thì, chú làm ơn qua đón cháu nhé.” Cô bé nói. “Giờ cháu đang ở thư viện. Lúc trước cháu đến bằng xe đạp, nhưng trời mưa quá.”
Thư viện thành phố Ann Arbor nằm ở ngã tư giữa đại lộ South Fifth và phố William. Tôi tới đó sau 5 phút và thấy Sarah đứng chờ mình dưới mái hiên ở lối vào. Cô bé đã mở chốt tháo bánh trước ra. Tôi mở cốp xe rồi giúp cô bé bỏ chiếc xe đạp vào.
Mưa đã ngớt, mà thực ra ngay từ đầu cũng không nặng hạt lắm. Tôi biết Sarah nhờ tôi tới đón không phải vì trời mưa, mà tôi cũng không đến đây vì lý do ấy. Tôi tới vì câu hỏi của cô bé quá sát với ý định của tôi.
Chú chuẩn bị làm chuyện gì liều lĩnh đúng không?
Xông vào ngôi nhà số 315 trên phố Summit chỉ với khẩu súng trên tay mà không có kế hoạch gì trong đầu - có thể tính là liều lĩnh.
Sarah đặt ngay ngắn lại chiếc xe đạp rồi đóng cốp xe. Vài hạt mưa vương trên tóc cô bé.
“Chú vẫn ổn chứ?” cô bé nói. “Trông chú mệt mỏi quá.”
Sarah không ngại gì mấy hạt mưa. Có lẽ mẹ cô bé đã nhờ con gái để mắt đến tôi, nhưng đó cũng không phải lý do Sarah gọi cho tôi. Không hẳn. Sarah giờ đã 16 tuổi. Cô bé muốn làm điều mà tất cả thiếu niên ở tuổi này đều mong đợi.
“Chú để cháu lái xe nhé,” cô bé thỏ thẻ.
Sarah nhận được giấy phép tập lái[1] vào tháng Ba, ngay sau mùa tuyết tan. Từ đó tới giờ, chúng tôi tập luyện 1-2 buổi mỗi tuần. Nếu phải thi lấy bằng ngay ngày mai, Sarah thừa sức đạt chuẩn, mặc dù Elizabeth vẫn muốn cô bé chờ đến mùa thu.
Tôi ngồi lên ghế phụ rồi thắt dây an toàn, chỉ cho cô bé đi theo đại lộ Fifth qua Packard rồi rẽ sang phía đông tới phố State. Trước đó, tôi đã cất khẩu súng vào hộc đựng găng tay.
“Cháu có ý này,” cô bé nói.
Tôi để mặc cô bé đi tới nơi mình muốn. Tò mò là bản tính tự nhiên của con người và các thiếu nữ cũng không phải ngoại lệ. Cô bé lách qua dòng xe cộ đông đúc trên phố State rồi rẽ vào bãi đỗ của khách sạn Winston. Chúng tôi bước ra khỏi xe. Tôi chỉ cho cô bé thấy nơi Lark đã bắn tôi. Chẳng có dấu vết gì ở chỗ đó cả, thậm chí cả băng đánh dấu hiện trường cũng không. Chiếc Beetle của Lucy Navarro đã được kéo đi nơi khác.
Hôm đó, tôi đã bỏ lại con dao gấp. Giờ tôi không nghĩ là mình sẽ tìm được nó, nhưng hóa ra con dao vẫn nằm nguyên trên đám cỏ cạnh bộ bàn ghế dã ngoại. Tôi định cúi xuống nhặt nó, nhưng Sarah đã nhanh nhẹn làm việc đó trước. Cô bé gập lưỡi dao lại rồi đưa nó cho tôi.
Từ chỗ khách sạn, tôi để cô bé lái một đoạn ngắn trên đường cao tốc liên bang - giữ nguyên tốc độ 110 cây số một giờ, 120 khi vào làn vượt xe. Chúng tôi lái lên phía bắc rồi rẽ vào đường 23, đi tới tận đại lộ Washtenaw.
Ở đó, chúng tôi ngoặt sang phía tây đi về nhà. Sau khi qua khu trung tâm thành phố, tôi chợt nhận ra mình cũng ở khá gần phố Summit và cả Alan Beckett. Tôi đưa ra một quyết định táo bạo.
“Rẽ phải ở đây.”
Các buổi tập đầu tiên của chúng tôi đều giống hệt thế này - tôi cho cô bé biết phải đi tới đâu. Hồi đầu, tôi còn phải nói từng thao tác mà cô bé phải làm. Kiểm tra gương chiếu hậu, bật xi nhan, nhả chân ga và đặt lên chân phanh.
Cô bé rẽ phải, chúng tôi đi về phía bắc tới phố Summit.
“Rẽ trái,” tôi nói.
Mưa đã ngừng hẳn, nhưng những giọt nước còn đọng trên các cành cây. Chúng tôi đi ngang qua nhà 315. Tôi vẫn thấy chiếc xe đậu trên lối vào, cạnh hàng rào kín mít. Tôi liếc mắt thấy Beckett mở cửa xe.
Tôi bảo Sarah rẽ trái ở góc phố tiếp theo và chúng tôi đi vòng quanh khu nhà. Khi quay lại ngôi nhà lần nữa, Beckett và chiếc xe đã biến mất.
“Đó là nhà ai thế?” cô bé hỏi.
“Chẳng ai cả,” tôi nói.
“Vậy chúng ta có nên đi thêm vòng nữa quanh ngôi nhà chẳng phải của ai này không?”
Tôi nhắm mắt lại. “Chú mệt rồi. Mình về nhà thôi.”
Chúng tôi đã về tới nhà sau 5 phút. Không thấy Elizabeth đâu. Tôi giúp Sarah lấy chiếc xe đạp khỏi cốp xe, thực ra cô bé khuân vác là chính. Tôi cầm lấy chìa khóa xe và nói một lúc nữa mình sẽ quay lại. “Chú phải qua tòa soạn Gray Streets lấy vài món đồ.”
Cô bé dựa chiếc xe đạp vào cây đu trên bãi cỏ, tay xách bánh trước đã được tháo rời ra.
“Cháu tưởng chú đang mệt mà,” cô bé nói.
“Chú định sẽ ngủ một giấc sau khi về.”
Cô bé thả bánh xe xuống thảm cỏ. “Cháu sẽ đi cùng chú.”
“Chú tự đi được mà.”
“Cháu sẽ đi cùng chú quay lại phố Summit. Chú đoán Lucy Navarro đang bị giam trong căn nhà đó phải không?”
Tôi lắc đầu. “Chú không định quay lại đó. Cháu nhầm rồi.”
“Cháu giúp chú được mà. Nhỡ người kia quay lại thì sao? Chú cần có người trông chừng chứ.”
“Chú không định trở lại phố Summit. Mà kể cả có làm vậy đi nữa, chú cũng không để cháu theo cùng đâu. Chú không liều lĩnh đến thế.”
❀ ❀ ❀
[1] Loại bằng lái tạm thời dành cho người đang tập lái ô tô, có một số quyền bị hạn chế so với bằng chính thức như không được phép tự lái xe đến trường, không được lái xe vào một số giờ trong ngày,...