Chiều thứ Năm, quá 4 giờ được vài khắc, tôi bước xuống những bậc thang của Tòa thị chính. Tôi đã dành 2 tiếng đồng hồ để nói chuyện với đồng nghiệp của Elizabeth, một cảnh sát trẻ tên là Wintergreen. Tôi kể lại cho anh ta những sự việc tối qua, tất cả các chi tiết mình còn nhớ được về Anthony Lark, kể cả những gì Lark nói về Lucy Navarro và chiếc minivan xanh dương tới bắt cô ta đi mất.
Tôi nhắc tới chiếc xe tải ở bãi đỗ, nói rằng người tài xế có thể đã nhìn thấy gì đó.
Wintergreen hỏi tôi về cuộc hẹn với Lucy và tôi thuật lại mọi chuyện, kể cả những gì cô ta đã nghe được từ Terry Dawtrey và Henry Kormoran. Wintergreen lẳng lặng ghi chép: Câu chuyện của Dawtrey về Floyd Lambeau - người khẳng định mình mới là cha ruột của Callie Spencer, việc Dawtrey ám chỉ rằng mình biết danh tính kẻ cướp thứ năm, câu chuyện của Kormoran về việc anh ta nhìn thấy Lambeau và Callie Spencer gặp nhau ở ngân hàng Great Lakes.
Tôi kể cho Wintergreen về việc mình đã hộ tống Lucy tới cuộc gặp với Callie Spencer như thế nào, niềm tin của Lucy rằng Callie biết kẻ cướp thứ năm là ai và sẽ liên lạc với hắn. “Đó là những gì Lucy làm cho tới tối hôm qua,” tôi nói, “theo dõi Callie, chờ cô ấy hành động.”
Sau cùng, tôi kể cho Wintergreen về Alan Beckett và việc anh ta đã cố thuyết phục Lucy ngừng cuộc điều tra.
Trong khi khai báo, tôi có thể thấy rõ Wintergreen phải cố gắng tới mức nào để che giấu sự hoài nghi. Sau cùng, anh ta ngẩng lên khỏi mấy tờ ghi chép. “Vậy Beckett muốn anh giúp anh ta thuyết phục cô Navarro từ bỏ cuộc điều tra,” anh ta nói. “Và đổi lại, anh ta sẽ tài trợ tiền cho tạp chí của anh.”
“Chính xác,” tôi đáp.
“Và anh ta cũng mặc cả tương tự với cô Navarro. Cô ta từng viết tiểu thuyết, vậy nên Beckett dụ cô ta bằng một hợp đồng xuất bản.”
“Phải.”
“Và giờ anh muốn tôi tin rằng vì việc thuyết phục không đem lại hiệu quả, Beckett quyết định sử dụng vũ lực.”
Tôi quay đầu nhìn lên bốn bức tường của phòng hỏi cung. Chỉ là một cử động nhỏ, vậy mà vết thương bên hông tôi cũng nhói đau.
“Tôi đâu có nói thế.”
“Không. Nhưng anh đang ám chỉ điều đó,” Wintergreen nói trong khi thu dọn giấy tờ. “Anh trông đợi tôi sẽ đến chỗ chỉ huy của mình và nói với ông rằng Alan Beckett, do tự ý hoặc nhận lệnh từ Callie Spencer, đã dàn xếp vụ bắt cóc Lucy Navarro tối qua?”
Tôi đẩy lui ghế khỏi bàn, co người lại vì vết thương bên hông.
“Không,” tôi nói. “Thực sự là không.”
Tôi cố ý bước thật chậm rãi xuống những bậc thang của Tòa thị chính. Có vẻ hiệu quả. Tôi tản bộ trên vỉa hè, cơn đau đã dịu đi đôi chút. Viên thuốc chống viêm ibuprofen tôi uống lúc sáng dường như đã phát huy tác dụng. Tôi bỏ lại mấy thứ thuốc mạnh hơn ở nhà vì muốn giữ được sự tỉnh táo.
Lúc chờ đèn hiệu ở ngã tư, tôi rút điện thoại ra và bấm số gọi Lucy. Tôi làm vậy 3-4 lần mặc dù thừa biết mình sẽ nghe thấy gì. Bạn đang gọi tới số máy của Lucy Navarro, phóng viên tờ National Current...
Tôi nhấn nút kết thúc cuộc gọi rồi điện cho Bridget Shellcross.
“Xong xuôi rồi,” tôi nói.
“Mãi không nhận được tin gì từ anh, tôi cứ tưởng anh đã đổi ý rồi,” cô ta nói.
“Không. Chỉ là chuyện này mất thời gian hơn tôi tưởng. Ta sẵn sàng cả rồi chứ?”
“Sẵn sàng rồi.”
“Tốt lắm. Tôi sẽ đến đó ngay.”
Đèn chuyển xanh. Tôi gập điện thoại và đi tìm John Casterbridge.
Bám theo thượng nghị sĩ không khó khăn như người ta vẫn tưởng.
Ai chịu khó tìm hiểu một chút đều có thể khám phá ra John Casterbridge thuê một căn hộ ở khu Dupont Circle tại Washington, và một căn hộ nữa ở Lansing, thủ phủ của bang Michigan. Ông ấy còn một ngôi nhà ở Grosse Pointe, vốn thuộc quyền sở hữu của gia đình suốt mấy đời, và một căn nhà gỗ ở St. Ignace bên bờ hồ Huron.
Phải đào sâu hơn nữa người ta mới biết được ông nghị sĩ còn sở hữu một căn hộ trên phố Liberty ở Ann Arbor. Tôi không biết điều này, nhưng vì tôi đã gặp ông ấy hai lần: Tối Chủ nhật tại nhà Spencer và tối thứ Hai sau vụ tai nạn - tôi đoán ông ấy chỉ ở loanh quanh trong thành phố thôi. Tôi hỏi Bridget, người đã sống ở Ann Arbor 20 năm và biết tất cả những người quan trọng ở đây.
Cô ta nói cho tôi biết về căn hộ. Nó nằm trong một khối thép và bê tông mang tên tòa nhà Bridgewell, được công ty Casterbridge Realty xây dựng cách đây 7 năm. Các căn hộ bán hết veo với giá 1,5 triệu đô la một căn và John Casterbridge sở hữu một trong số đó. Mỗi năm, ông ấy ở đó vài tuần và thường dùng bữa ở quán Seva Restaurant ngay bên cạnh.
Tôi đi ngang qua quán ăn và bước vào tòa nhà Bridgewell như thể mình cũng sống ở đó. Hai cánh cửa kính mở ra một gian sảnh đặt quầy lễ tân và mấy bộ ghế nệm rải rác. Một vòi phun nước sủi bọt cạnh thang máy: Nước chảy qua một đống đá cuội.
Cậu tiếp tân trẻ măng đứng sau quầy cười toe toét ngay khi tôi bước vào. Bộ com lê nhìn có vẻ rẻ tiền, nhưng cậu ta mặc khá đẹp. Tôi tự hỏi nếu cứ thế mà đi tới chỗ thang máy thì cậu ta có đuổi theo mình không. Chắc là có.
Bị người ta đuổi theo không phải một phần kế hoạch của tôi.
Tồi dừng lại tại quầy, “Tôi tới đây gặp thượng nghị sĩ Casterbridge.”
Cậu ta nghiêm trang nhìn tôi. “Xin lỗi, thưa ông. Ngài nghị sĩ không muốn bị làm phiền.”
“Cậu cứ thử gọi điện thông báo cho ông ấy biết tôi đang ở đây. Tên tôi là David Loogan. Ông ấy biết tôi mà.”
“Tôi e rằng mình không thể gọi ngài ấy được, thưa ông.”
“Tại sao lại thế?”
“Nếu tôi gọi, như vậy sẽ làm phiền đến ngài ấy. Ngài ấy không muốn bị làm phiền.”
Tôi gượng cười. “Cậu tôn trọng chuẩn mực gớm nhỉ.”
“Cảm ơn ông.”
“Đó không phải lời khen đâu.”
Cậu ta vuốt thẳng lại chiếc cà vạt. “Tôi biết, thưa ông. Nhưng trách nhiệm của tôi là đối xử với mọi người một cách kiên nhẫn và lịch thiệp.”
“Rồi tới một ngày nó sẽ khiến cậu thấy mệt mỏi lắm đấy,” tôi nói. “Cậu đã biết tin một phóng viên bị mất tích ở bãi đỗ xe khách sạn Winston tối qua chưa?”
Cậu ta gật đầu. “Tôi đã xem bản tin.”
“Cô ta tên là Lucy Navarro, đang làm phóng sự điều tra con dâu của ngài nghị sĩ.”
“Tôi hiểu.”
“Tôi tò mò không biết ngài nghị sĩ sẽ nói gì về chuyện này. Một người bạn tôi làm ở Kênh Bốn ở Detroit cũng tò mò không kém. Anh ta chuẩn bị đến đây với một đội quay phim đấy. Chúng tôi mong được nói chuyện với ngài nghị sĩ tới mức sẵn sàng dựng lều ở ngay tại đây.”
“Tôi hiểu. Nhưng thông thường, ngài nghị sĩ sẽ không bình luận về các tin tức thế này.”
“Rồi ta sẽ biết.”
Tôi xoay người, đi qua sảnh và ngồi xuống một chiếc ghế. Tôi giả bộ ngắm xe cộ qua lại ngoài phố Liberty nhưng vẫn ngầm để mắt tới cậu thanh niên sau quầy lễ tân. Cậu ta nhấc một chiếc điện thoại màu đen lên và ấn số, thì thầm nói chuyện với ai đó. Tôi không thể nghe được họ nói gì giữa tiếng ồn của đài phun nước.
Rồi 15 phút trôi qua. Cánh cửa kính bật mở, một chàng trai trẻ bước vào - là tài xế của ngài nghị sĩ tại bữa tiệc hôm Chủ nhật. Alan Beckett theo vào ngay sau đó.
Người tài xế đi vào và đứng lại bên quầy lễ tân. Beckett ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện với tôi.
“Anh làm gì có bạn bè nào ở Kênh Bốn,” anh ta nói.
“Tôi có thể kết bạn mà,” tôi đáp.
“Tôi không tin. Mục đích của màn kịch đó là gì thế?”
Nhìn anh ta có vẻ bình thản, nhưng giọng nói lại gay gắt.
“Tôi đã gọi cho anh sáng nay,” tôi nói. “Anh không nhấc máy. Tôi nghĩ có lẽ đây là cách đơn giản nhất để thu hút sự chú ý của anh.”
Anh ta vuốt tay lên trán. “Tôi không muốn nói chuyện với anh. Cả ngài nghị sĩ cũng thế. Anh đã quá tự phụ khi vác mặt đến đây. Đâu phải cùng uống một ly whiskey với nhau mà anh thành bạn của ngài ấy được ngay.”
“Ông ấy không muốn gặp tôi cũng chẳng sao. Tôi đến đây là để gặp anh.”
“Vì việc gì thế?”
“Lucy Navarro. Tôi đã bảo anh để cho cô ta được yên cơ mà.”
Anh ta cau có. “Tôi có làm gì Lucy Navarro đâu.”
“Giờ thế này,” tôi nói. “Nếu cô ta an toàn trở về, tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện. Anh đã hành động quá nôn nóng, tôi hiểu điều đó. Đây là chuyện hệ trọng. Anh muốn Callie Spencer được bầu vào Thượng viện để mình có thể làm cố vấn cho cô ấy. Tôi không quan tâm. Tôi không cần biết ai được bầu hay người thực sự nắm quyền là ai. Tôi càng không quan tâm ai đã cướp ngân hàng 17 năm trước. Miễn là Lucy sống sót trở về.”
Beckett nghiêng đầu. “Nếu không thì sao?”
“Vậy thì anh tiêu rồi.”
Anh ta ngừng lại ngẫm nghĩ một lúc. “Vậy anh nghĩ là mình có thể ngăn Callie vào Thượng viện?”
“Tôi không nói tới Thượng viện, Al ạ. Tôi đang nói tới chính anh. Nếu Lucy chết, anh cũng ngỏm luôn.”
Anh ta vẫn ngồi im. “Anh đang đe dọa tôi đấy à, anh Loogan?”
Tôi nhướn mày. “Đúng. Tôi nghĩ điều đó đã quá hiển nhiên.”
“Anh đe dọa sử dụng vũ lực với tôi?”
“Tôi đã nói cô ta nằm dưới sự bảo vệ của tôi. Anh tưởng tôi nói vậy nghĩa là gì?”
Anh ta khoanh tay trước bụng. Hai chúng tôi cùng lắng nghe tiếng rì rào từ vòi phun nước.
“Tôi không ưa gì mấy lời đe dọa kiểu này đâu, anh Loogan.”
“Tôi không quan tâm anh thấy thế nào. Miễn là Lucy trở về. Anh vẫn chưa giết cô ta đấy chứ?”
“Như đã nói lúc nãy, tôi chẳng làm gì cô Navarro cả.” Anh ta thôi không khoanh tay nữa và đứng dậy. “Tôi nghe anh nói đủ rồi. Giờ xin mời anh đi cho.” Anh ta liếc nhìn người tài xế và cậu tiếp tân trẻ đứng sau quầy. “Anh có thể tự ra một mình, hoặc hai người kia sẽ hộ tống anh.”
Tôi đứng dậy nhìn thẳng vào mắt anh ta, một cái nhìn chằm chằm và giận dữ. Sau đó, tôi tự mình ra khỏi khách sạn, bước qua tấm cửa kính rồi xuống mấy bậc thang. Tôi băng ngang qua phố Liberty và ngoái lại nhìn Beckett rời khỏi tòa nhà. Tài xế của ông nghị sĩ vẫn ở lại trong đó, có lẽ là để ngăn tôi quay vào.
Tôi rút điện thoại ra trong khi vẫn dõi theo Beckett đang lẩn vào ngõ giữa tòa nhà và quán ăn bên cạnh. Hẳn là anh ta để xe ở bãi đỗ phía sau. Tôi bấm số và nghe tiếng điện thoại nối máy tới Bridget Shellcross.
“Chào David.”
“Anh ta đang quay về đấy.”
“Tôi nhìn thấy rồi,” cô ta nói.
Tôi lấy xe ở gara trên phố Washington và lái tới nhà Bridget Shellcross. Khi đến nơi, tôi chui ra khỏi xe rồi bước lên hiên nhà. Bầu trời đầy mây xám xịt như sắp mưa.
Vài phút sau, Bridget về nhà trong chiếc Nissan thể thao nhỏ xíu. Một chiếc xe nữa theo sau cô, loại xe nhỏ chạy bằng điện. Bạn gái của Bridget chui ra từ trong xe: Ariel hay Amber gì đó, một nghệ sĩ chơi đàn luýt. Hai người bước lên thềm nhà còn tôi bước xuống gặp họ.
“Phố Summit,” Bridget nói. “Số 315. Anh ta đi thẳng đến đó.”
“Anh ta không nhìn thấy cô chứ?” tôi nói.
“Không thể nào. Chúng tôi bám đuôi anh ta một cách hoàn hảo. Amber đây có khiếu lắm.”
Vậy là Amber chứ không phải Ariel. Tôi nhìn người phụ nữ đó nắm lấy tay Bridget. “Kể cho anh ấy nghe về cái hàng rào đi, Bridge,” Amber giục.
“Có một lối đi cho xe ô tô bên hông ngôi nhà,” Bridget nói, “và một hàng rào cao kín mít bao quanh ba mặt. Ta có thể đỗ một chiếc xe van trong đó và đưa người vào nhà mà hàng xóm không thấy được.”
Tôi gật đầu. “Còn về chuyện mà chúng ta đã bàn thì sao?”
Cô ta thả tay Amber ra và xin cô thông cảm để hai chúng tôi trao đổi riêng. Amber lừ mắt và nói, “Người lớn cần nói chuyện.” Rồi nháy mắt khi đi ngang qua tôi. Một thoáng sau, tôi nghe thấy tiếng cửa ra vào đóng lại.
Bridget hỏi, “Anh có chắc là mình muốn nó không?”
Tôi không trả lời. Cô ta thọc tay vào túi xách - chiếc túi lớn hơn cái lần trước - để lấy ra ví đựng đồ trang điểm có khóa kéo và họa tiết hoa lá.
Tôi cảm nhận được sức nặng của vật đó khi cô ta đưa nó cho tôi.
“Đây là khẩu súng ổ xoay,” cô ta nói. “Một người hâm mộ tặng cho tôi năm ngoái.”
“Nó được đăng ký đàng hoàng chưa?” tôi hỏi. “Tôi không muốn gây rắc rối cho cô khi sử dụng nó.”
“Người tặng nó cho tôi không mấy tin tưởng mấy thứ giấy phép hay đăng ký đó đâu... Giờ tôi có bảo anh cẩn thận cũng vô ích.”
“Cô cứ thử xem.”
Cô ta không đáp, chỉ nhón chân để hôn phớt một cái lên má tôi.