Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Cửa vào căn hộ bằng thép xám với một tấm biển hình bầu dục khắc số (105) nằm phía trên lỗ nhòm. Thứ đầu tiên Elizabeth Waishkey nhìn thấy khi bước vào là một chiếc ghế đổ nhào trong bếp. Sau đó, cô thấy con dao cắt thịt và những giọt máu vương trên vải lót sàn.

Cảnh bừa bộn lan sang phòng khách, nơi chiếc bàn uống nước rẻ tiền chỉ còn ba chân nằm chỏng chơ. Chân bàn còn lại nằm trên mặt thảm giữa phòng, ngay trước lò sưởi gas. Một tấm ảnh ố vàng nằm gần đó, góc trên đã bị xé mất.

Chiếc cốc đặt trước lò sưởi phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Chiếc TV màn hình phẳng được bật sang kênh CNN nhưng bị tắt tiếng.

Một chiếc chụp đèn nằm trên nệm ghế sofa. Elizabeth nhìn quanh tìm cây đèn. Trong hành lang hẹp của phòng khách, cô tìm được những mảnh bóng đèn vỡ. Cuối hành lang là hai cánh cửa, sau một trong số chúng lóe lên ánh đèn.

Elizabeth gọi Carter Shan để báo cho anh biết cô đang tiến đến.

Đứng trên ngưỡng cửa, cô có thể thấy Shan đứng cạnh đầu giường nạn nhân, đang chụp ảnh bằng máy kĩ thuật số. Anh nhấn nút, lông mày nhíu lại dưới mái đầu húi cua. Ánh đèn flash làm cả căn phòng bừng sáng.

Có một chiếc ví trên bàn ngủ cạnh giường. Elizabeth tìm được bên trong một tấm bằng lái xe, trên đó dán ảnh một người đàn ông có khuôn mặt chất phác, hiền hậu với đôi mắt lấp lánh. Đó là Henry Kormoran lúc còn sống.

Giờ cô không thấy được mặt người này. Anh ta nằm vắt ngang qua chiếc giường hẹp, người mặc một chiếc áo phông Harley-Davidson và quần nỉ, một bên tất trắng bị rách ở gót. Trên đỉnh đầu anh ta có một chỗ hói. Một con ruồi bay xung quanh khoảnh da đầu tái nhợt.

Trong hành lang, mùi chỉ thoang thoảng, nhưng vào đến đây thì mùi bốc lên nồng nặc: Khét và hơi ngọt, đúng mùi xác thối rữa. Nếu không có điều hòa nhiệt độ thì còn có thể kinh khủng hơn nữa. Ngoài trời rất nóng, nhưng bên trong nhà, không khí khá mát mẻ.

Cây đèn Elizabeth đang tìm nằm trên giường cạnh cái xác. Dây điện của nó quấn quanh cổ Kormoran.

Shan bước vòng qua giường để lấy góc chụp khác. ”Cô nhìn thấy bãi chiến trường ngoài kia rồi chứ?” anh nói.

“Tôi thấy rồi.”

“Có vẻ như cuộc vật lộn đã bắt đầu trong bếp. Có vết máu trên sàn, nhưng tôi không cho là của nạn nhân. Không thấy vết cắt nào trên người anh ta cả.”

“Vậy anh cho rằng người này đã dùng con dao đó để tự vệ?”

Shan gật đầu đồng tình. “Và đâm trúng kẻ tấn công mình. Sau đó, hai người đánh nhau vào tới phòng khách. Một người quật ngã người kia, cả hai ngã lên bàn uống nước rồi gạt cây đèn rơi xuống sàn. Kormoran vùng thoát được và chạy dọc hành lang.”

“Hung thủ ném chiếc đèn bàn về phía anh ta. Thế nên bóng đèn bị vỡ.”

“Kormoran chạy tới phòng ngủ Nhưng không khóa được cửa. Hung thủ đẩy cửa xông vào. Hắn cầm cây đèn trên tay, dùng nó tấn công Kormoran - có vết máu khô trên tóc của Kormoran. Rồi hắn siết cổ nạn nhân bằng dây điện.”

Ánh đèn flash từ chiếc máy ảnh lóe lên trong phòng.

“Anh gọi Eakins chưa?” Elizabeth hỏi.

“Cô ấy đang tới đây rồi.” Lillian Eakins là bác sĩ pháp y.

Elizabeth nhìn tấm bằng lái của Kormoran lần cuối rồi nhét nó trở lại vào ví.

“Anh đoán xác người này đã ở đây bao lâu rồi?”

Thám tử Carter Shan nghiêng mình để chụp cận cảnh phần cổ xác chết. Anh khá gầy, lúc nào nhìn cũng có vẻ nghiêm túc, chiều cao tầm thước, cà vạt kẹp gọn gàng vào áo sơ mi, tay áo xắn lên tới khuỷu.

“Hơn 1 ngày,” anh nói, “nhưng chưa tới 2 ngày.”

“Anh kết luận dựa vào đâu thế?”

“Mắt mờ đục, xác không còn cứng nữa, bàn tay và mặt bắt đầu trương lên. Có ruồi bay quanh xác chết nhưng không thấy có dòi.”

“Nghe đầy chất khoa học nhỉ.”

Anh hạ máy ảnh xuống và cười nhạt. “Ngoài ra, em gái nạn nhân đã nói chuyện với anh ta gần như chính xác 48 tiếng trước, vào khoảng 6 giờ hôm thứ Hai. Cô em đã hẹn anh trai ăn trưa hôm qua, nhưng anh ta không xuất hiện. Rồi cô ta gọi điện nhưng không thấy ai nhấc máy. Vậy là hôm nay, cô ta tới đây và thuyết phục người quản lý căn hộ cho phép mình vào. Chính cô ta là người đầu tiên tìm thấy cái xác.”

“Cô ta trông thế nào?”

“Rất ưa nhìn - tôi cho là cô ta được thừa hưởng những gen tốt nhất từ gia đình nhà Kormoran. Hơi lạnh lùng. Tôi chẳng thấy giọt nước mắt nào. Tôi đã ghi lại tên và số điện thoại, đồng thời thông báo chúng ta cần lấy lời khai của cô ta.”

Elizabeth gật đầu. “Tốt rồi. Anh xong việc ở đây chưa?”

“Rồi. Sao thế?”

“Tôi cần chút không khí trong lành.”

Cô nhìn Shan nhét chiếc máy ảnh vào bao đeo trước bụng rồi cả hai bước qua hành lang tới phòng khách. Cô hít sâu một hơi và nhìn xung quanh, nhận ra một thứ mà ban nãy mình đã bỏ qua: Bốn mảnh băng dính dán trên tường phía trên lò sưởi.

Cô quỳ xuống trên một chân để xem xét tấm ảnh trên sàn nhà. Bức ảnh chụp Henry Kormoran hồi nhỏ, khoảng 9-10 tuổi, đang đứng tạo dáng cùng với quả bóng và găng tay bóng chày. Một người đàn ông có nụ cười thân thiện, có lẽ là người cha, đứng bên cậu bé. Cô chợt có một cảm giác kỳ lạ, rằng mình đã thấy tấm ảnh này rồi và đáng ra cô phải nhận ra ngay cái tên “Henry Kormoran.”

Bốn mảnh băng dính được dán trên tường. Hai trong số chúng được dùng để giữ tấm ảnh này.

“Bức ảnh còn lại đâu nhỉ?” Elizabeth nói thành tiếng.

Shan đã bắt tay vào tìm kiếm nó. Cô thấy anh kéo ra một vật từ giữa những tấm nệm ghế sofa. Cô đứng dậy và nhìn qua vai anh.

Đó là một tấm ảnh khổ 12x18 cm chụp lại một bức tranh sơn dầu. Tranh vẽ một cô gái ở tuổi 20 với đôi mắt sẫm, làn da rám nắng, mái tóc đen dài rẽ ngôi ở giữa.

“Ồ,” cô nói, giọng kéo dài.

“Ai thế?” Shan hỏi.

“Anh không biết à?”

“Gợi ý cho tôi đi nào.”

Elizabeth hất hàm về phía cái TV bị tắt tiếng. Hai người đang xuất hiện trên màn hình.

“Cứ để kênh CNN thì anh sẽ thấy cô ấy thôi,” Elizabeth nói. “Gần đây cô ấy xuất hiện trên truyền hình khá nhiều.”

“Là Callie Spencer à?”

“Đúng là Callie Spencer, thượng nghị sĩ tương lai của bang Michigan, nếu anh tin vào những cuộc khảo sát.”

Shan đặt tấm ảnh lên nệm ghế sofa. “Cô ấy thì có liên quan gì tới Kormoran nhỉ?”

“Có thể nói là anh ta đã giúp cô ấy khởi đầu sự nghiệp chính trị của mình.”

Trời vẫn còn sáng khi Elizabeth lái xe tới Tòa thị chính. Carter Shan ở lại căn hộ của Kormoran, trông coi hiện trường trong khi chờ Lillian Eakins tới để mang thi thể đi.

Elizabeth đi đường vòng, tránh các con phố bị cấm vì hội chợ Nghệ thuật. Cô kiểm tra điện thoại di động trong lúc lái xe và nhìn thấy tin nhắn của David, nhưng cô quyết định để nó lại sau. Cô gọi Owen McCaleb, chỉ huy sở cảnh sát Ann Arbor, để thông báo mình đang trên đường tới văn phòng. Ông ta và vài thám tử khác của Tổ Điều tra đã bắt đầu thu thập hồ sơ vụ Henry Kormoran.

Việc điều tra các vụ giết người rốt cuộc đều như vậy mà thôi -các chi tiết được ghi lại trong hồ sơ, diễn biến vụ án được tường thuật lại. Ở Tòa thị chính, mọi người đang thu thập thông tin: Các mẩu tin cũ trên Internet, những tệp hồ sơ từ chính quyền hạt Chippewa được gửi qua fax.

Tất cả những tài liệu này làm sáng tỏ quá khứ của Henry Kormoran. Elizabeth không biết hết từng chi tiết, nhưng cô cũng từng nghe tới nó rồi. Đó là câu chuyện về một vụ cướp ngân hàng cách đây 17 năm.

Một buổi sáng tháng Mười ảm đạm, năm người đàn ông lái chiếc SUV màu đen tới ngân hàng Great Lakes ở Sault Sainte Marie. Tên lái xe chờ đợi bên ngoài, bốn kẻ kia vào ngân hàng, mang theo găng tay, mặt nạ trượt tuyết và túi xách để đựng tiền ăn cướp. Chúng là Floyd Lambeau, Sutton Bell, Terry Dawtrey và Henry Kormoran. Lambeau là kẻ cầm đầu, mang theo một khẩu súng săn hai nòng. Những tên còn lại cầm súng ngắn.

Cả nhóm đang muốn đánh một quả thật đậm. Không chỉ dốc hết tiền ở quầy, chúng còn muốn thứ được cất trong két: Tiền của các sòng bạc.

Chúng xộc vào ngân hàng một cách nhanh chóng và ồn ào, bắt tất cả khách hàng và nhân viên nằm xuống sàn. Dawtrey, theo lệnh Lambeau, lôi giám đốc ngân hàng theo để mở khóa két. Nhưng không ai ngờ việc này lại mất thời gian đến thế.

Kormoran canh gác các cửa và thấy có người đang tới. Nhiệm vụ của hắn là đảm bảo không ai được vào. Nếu có ai trót đặt chân qua, hắn sẽ bắt người đó nằm xuống sàn như những người khác. Nhưng hắn không lường trước được người mà mình nhìn thấy: Một cảnh sát trong bộ quân phục xám. Đó là Harlan Spencer - cảnh sát trưởng hạt Chippewa.

Vợ của Spencer đã nài nỉ ông mở chứng chỉ tiền gửi ở ngân hàng từ lâu. Đúng sáng hôm đó, ông quyết định tới giải quyết chuyện này. Ông đỗ xe bên kia đường và nhìn thấy tài xế của chiếc SUV đang theo dõi mình. Thái độ của tên lái xe có gì đó khác thường khiến Spencer để ý. Khi tới gần chiếc xe, tay ông bất giác với lấy vũ khí, một khẩu Glock 9 li.

Spencer chưa kịp tới chỗ chiếc SUV thì nó đã phóng vụt đi mất. Tên lái xe chưa bao giờ được nhận diện và là kẻ duy nhất trong số năm tên tẩu thoát được.

Henry Kormoran hoảng loạn. Trong đầu hắn nảy ra cái ý nghĩ điên rồ là nếu chạy đủ nhanh, hắn có thể đuổi kịp chiếc SUV. Hắn bỏ súng trên sàn tiền sảnh ngân hàng và bước ra ngoài ánh mặt trời ảm đạm với hai tay giơ cao. Giờ Spencer đã rút súng và ra lệnh cho Kormoran nằm xuống đất.

Kormoran quay người bỏ chạy. Hai cánh tay giơ cao đã cứu hắn. Spencer không muốn bắn vào lưng một người không có vũ khí. Thay vào đó, ông quay lại xe, nổ máy, lao xe ra chắn ngang đường với đèn cảnh sát bật sáng trên nóc và gọi yểm trợ qua radio.

Floyd Lambeau là tên thứ hai bước ra khỏi ngân hàng, một tay cầm súng, một tay lôi người thủ quỹ, cánh tay lão siết chặt quanh cổ cô gái. Lão nhìn một lượt khắp phố như thể chờ chiếc SUV phi ra từ góc phố bất cứ lúc nào. Khi nó không xuất hiện, lão tiến tới chiếc xe gần nhất, một chiếc Ford lúc đó không tiến không lùi được do vướng chiếc xe cảnh sát đằng trước và cả dòng xe cộ đằng sau.

Spencer nấp sau cửa ghế lái xe ô tô của mình và kêu gọi Lambeau bỏ súng xuống. Cùng lúc đó, người thủ quỹ túm được ngón tay cái Lambeau và bẻ ngược ra sau. Lão kêu rú lên, còn cô ta vùng chạy. Khi lão giơ khẩu súng hai nòng lên, Spencer bắn một phát xuyên tim lão bằng khẩu Glock.

Đến khi Terry Dawtrey và Sutton Bell bước ra, Spencer đã đưa người thủ quỹ và tài xế của chiếc Ford tránh khỏi nơi nguy hiểm tại một cửa hiệu cách đó mấy dãy nhà. Xác Lambeau vẫn nằm trên phố. Khi trở lại chỗ nấp sau cánh cửa xe, Spencer nghe thấy tiếng còi hụ văng vẳng phía xa. Ông tự hỏi liệu cảnh sát có tới yểm trợ kịp không. Chuyện đó có vẻ xa vời lắm.

Terry Dawtrey đang đứng ngay đó, khẩu súng lục ấn vào thái dương ông giám đốc ngân hàng. Đằng sau là Sutton Bell với chiếc túi xách nặng trĩu trên vai trái.

Spencer bình tĩnh kêu gọi chúng đầu hàng. Dawtrey cười lớn và nói chúng sẽ cướp xe ô tô của ông. Nếu Spencer không chịu giao chìa khóa xe, chúng sẽ bắn nát đầu giám đốc ngay.

Spencer đáp trả chúng rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó. Dawtrey nhắc lại yêu cầu của mình như thể gã đang nói chuyện với một đứa bé chậm hiểu vậy. Gã kéo búa khẩu súng ổ xoay và Spencer, tay cầm chắc khẩu Glock, động viên ông giám đốc chống trả. Nhưng hoá ra ông ta chẳng cứng rắn được như người thủ quỹ. Đôi mắt ông ta lộ vẻ van lơn và Spencer hiểu rằng người này sẽ chẳng làm được gì cả.

Một tiếng súng nổ, còn to hơn tiếng còi hụ. Ông giám đốc ngân hàng ngã dúi ra phía trước còn Terry Dawtrey thì quỵ xuống, tay trái ấn chặt vào đùi, máu chảy thấm xuyên qua lớp vải sáng màu của chiếc quần bò. Một giây sau, Spencer mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra: Sutton Bell, nhận ra chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát, vừa trở súng bắn Dawtrey. Giờ Bell giơ hai tay lên đầu hàng. Khẩu súng ổ xoay của y, vẫn còn bốc khói, tuột khỏi tay và rơi xuống đất. Spencer bước ra từ sau cánh cửa xe ô tô, ông giám đốc chạy về phía ông, chắn góc nhìn của ông tới chỗ Dawtrey. Spencer gạt ông giám đốc sang một bên và nhìn thấy họng súng của Dawtrey chĩa về phía mình.

Viên đạn đầu tiên của Dawtrey xuyên qua tay áo đồng phục Spencer, viên thứ hai găm vào vai trái làm ông xoay người ngã xuống. Viên thứ ba nã thẳng vào cột sống của ông.

Gã bắn thêm ba phát nữa nhưng không viên nào trúng mục tiêu. Khẩu súng giật khiến gã bắn lên trời và khi đó Harlan Spencer đã nằm sóng soài trên mặt đường. Ông còn tỉnh táo đủ lâu để cảm thấy bàn tay một cảnh sát nhẹ nhàng lật mình nằm ngửa, đủ lâu để nhìn thấy một cảnh sát khác đốn ngã Terry Dawtrey khi gã với lấy khẩu súng ổ xoay của Sutton Bell, đủ lâu để biết mình không còn cảm giác gì ở tay và chân nữa.

Spencer phải điều trị hàng tháng trời mới lại điều khiển được cánh tay và bàn tay phải. Tay trái ông không bao giờ hồi phục hoàn toàn được. Hai chân ông thậm chí còn bị liệt hẳn.

Con gái ông, khi đó 23 tuổi, nghỉ học ở trường luật của Đại học Michigan để chăm sóc bố, sau đó cô ấy quay trở lại học và tốt nghiệp với vị trí dẫn đầu lớp. Callie Spencer làm việc 7 năm ở phòng công tố hạt Washtenaw, xử lý những vụ bạo lực gia đình kinh khủng nhất. Khi quyết định ứng cử vào Viện Dân biểu của bang Michigan, cô ấy đã sở hữu một hồ sơ đáng nể: Người chuyên bênh vực phụ nữ và trẻ em bị lạm dụng ngược đãi. Con gái của một anh hùng trong ngành cảnh sát.

Cô ấy làm việc hai nhiệm kỳ ở Viện Dân biểu Michigan và có lẽ sẽ có nhiệm kỳ thứ ba nữa, nếu cô ấy muốn. Nhưng vào thời điểm đó, ngài John Casterbridge đáng kính tuyên bố sẽ thôi giữ chức vụ ở Thượng Viện Mỹ. Sau khi vượt qua những khó khăn ban đầu, gần như chắc chắn Callie Spencer là người sẽ thay thế ông ấy.

Elizabeth đỗ xe ở Tòa thị chính và bước lên cầu thang. Khi bước qua tiền sảnh, cô thấy một người đứng dậy từ chiếc ghế băng. Người đó bận quần áo bằng vải lanh trắng toát, như thể anh ta vừa mới từ trên một chiếc thuyền buồm bước xuống.

“David,” cô gọi.

Mái tóc màu đồng của anh loăn xoăn trong cái nóng mùa hè. Anh hơi mỉm cười, tuy thế ở anh vẫn có cái vẻ nghiêm trọng. “Anh biết là em chẳng muốn anh tới đây đâu,” anh nói.

Cô không phủ nhận điều này. “Mọi chuyện vẫn ổn chứ?”

“Em có nhận được tin nhắn của anh không?”

“Em chưa có thời gian nghe tin nhắn đó.”

Anh cầm chiếc phong bì trên mặt ghế băng lên. “Em cần phải đọc thứ này.”

“Có gấp lắm không anh?” cô nói. “Em phải lên văn phòng ngay.”

Anh đã mở phong bì ra và đưa tập bản thảo cho cô.

“Đọc dòng đầu tiên ấy,” anh nói.

Cô vừa cất lời, “David...” nhưng rồi cô thấy dòng chữ trên mặt giấy.

Chính tôi đã giết Henry Kormoran tại căn hộ của hắn trên phố Linden.

“David, cái này ở đâu ra thế?”

“Anh sẽ nói cho em biết,” anh nói, “nhưng em cũng nên xem cả dòng cuối cùng nữa.”

Cô lật tới trang cuối.

Sutton Bell là tên kế tiếp.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.