Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Nhiều đêm tôi gặp phải những giấc mơ khủng khiếp. Nó là kiểu giấc mơ làm ta kinh hoàng bật dậy trong bóng tối, băn khoăn liệu ô cửa sổ kia vẫn nằm nguyên chỗ của nó? Có phải chính tay ta đã mở cửa sổ trước khi đi ngủ không? Mảng tối đen kịt kia có phải cửa ra vào? Liệu có ai đang chờ đợi ta trong hành lang bên ngoài?

Thực ra thì chúng không hẳn là ác mộng, mặc dù đôi khi tôi cũng mơ thấy ác mộng. Cứ vài tháng một lần, tôi lại mơ thấy mình chạy xuyên qua một ngôi nhà cũ kĩ đầy những cầu thang và hành lang ngoằn ngoèo. Luôn có những tay súng đuổi theo tôi trong giấc mơ - mặc dù ngoài đời thực tôi chưa từng bị ai cầm súng đuổi theo cả. Đôi khi trong mơ, tôi cũng có súng, nhưng khi tôi bóp cò thì súng không nổ. Và ngay cả khi viên đạn được bắn đi trúng mục tiêu, những tay súng vẫn không ngừng truy đuổi tôi.

Nhưng giấc mơ mà tôi đang nói tới không phải ác mộng. Tôi thường gọi giấc mơ mình hay gặp phải là “giấc mơ ngoài bãi trống”: Tôi đứng ở một bãi đất trống trong rừng lúc nửa đêm, trăng và sao lơ lửng trên cành lá khẳng khiu của những tán cây xung quanh. Thường thì tôi có một người bạn và chúng tôi cùng đào một huyệt mộ.

Đó là chuyện tôi đã từng làm ngoài đời thực.

Người bạn của tôi có mái tóc đen và nước da tái. Tôi và anh ta thay phiên nhau đào đất bằng một cái xẻng. Khi anh ta đào, tôi ngồi gần anh ngay trên miệng hố, hai chân buông thõng xuống dưới. Tới phiên tôi làm, anh ta ngồi dựa lưng vào lớp vỏ mịn của cây sồi gần đó. Tôi cố gắng không rời mắt khỏi anh ta, nhưng khi đào sâu xuống dưới, thành hố chắn tầm mắt tôi. Chợt tôi nhận thấy thứ gì đó nhợt nhạt nằm dưới đáy hố. Tôi quẳng cái xẻng sang một bên và dùng tay bới đất, để lộ ra khuôn mặt của chính bạn tôi: Cái trán phang, mắt nhắm nghiền, khuôn miệng tạo thành một đường bình thản.

Khi trèo lên khỏi hố và nhìn về phía cây sồi, không lần nào tôi thấy anh ta còn ngồi đó cả.

Sau buổi tiệc tối hôm đó ở nhà Spencer, tôi lại gặp phải giấc mơ này. Tôi bừng tỉnh giấc trong bóng tối, thấy khuôn cửa phòng ngủ của Elizabeth chỉ là một hình chữ nhật màu đen y như miệng huyệt mộ. Tôi ngồi dậy, chờ cho trống ngực đánh chậm dần và hình chữ nhật đó trở lại đúng là khuôn cửa.

Tôi cố ngủ tiếp, nhưng chỉ 20 phút sau, tôi đã dậy mặc áo phông và quần bò, vơ lấy ví, điện thoại cùng chìa khóa. Quỳ xuống bên giường, tôi đặt tay lên lưng Elizabeth để cảm nhận từng nhịp thở của cô. Cô mở mắt.

“Anh đi đâu thế?”

“Đến văn phòng,” tôi đáp. “Anh không ngủ được.”

“Lại mơ à?”

“Ừ.”

“Nhớ quay về nhé.”

Cứ như là tôi sẽ không trở lại ấy. “Được rồi.”

Cuộc hội thoại ngắn ngủn giữa chúng tôi kết thúc ở đó. Cô nhắm mắt lại.

Tôi đi ngang qua phòng Sarah, ngó qua cánh cửa khép hờ thấy tấm chăn sẫm màu và mái tóc đen của cô bé trong ánh đèn đường chiếu vào từ bên ngoài. Xuống dưới nhà, tôi đóng cửa ra vào nhẹ nhàng hết mức có thể.

Sau đó, tôi lái xe về hướng trung tâm thành phố ở phía đông, dừng đèn đỏ rồi ngoặt lên phía bắc ở phố Main. Trên phố không có mấy xe cộ, nhưng trên vỉa hè vẫn còn sinh viên đi lại. Một quầy rượu ở đâu đó vừa đóng cửa. Một nhóm sinh viên băng qua phố Main, ồn ã và bất cần. Một chàng trai bị ngã làm cả nhóm cười phá lên. Tôi giảm tốc độ cho chúng đi qua.

Quán Café Felix tối om. Tôi lái xe vòng ra sau tòa nhà Gray Streets và đỗ lại cạnh lối đi dành cho nhân viên: Cánh cửa thép hiện lên dưới một bóng đèn vàng đặt trong lồng thép. Thường thường, cửa này được chặn mở ra bằng một viên gạch. Lần này cũng vậy.

Tôi đi thang máy lên tầng sáu. Tiếng chuông vang lên khi tôi tới nơi, hai cánh cửa thang máy mở ra. Dưới ánh sáng của những ngọn đèn trong hành lang, tôi đi ngang qua văn phòng dịch vụ kế toán và công ty sản xuất phim tài liệu tới văn phòng tòa soạn Gray Streets.Khi tra chìa khóa vào ổ, tôi mới để ý thấy có điều không bình thường.

Ai đó đã khoét một hình vuông rất gọn gàng trên tấm kính mờ lắp trên cửa.

Những ý nghĩ chợt ùa tới. Hình vuông đủ lớn để có thể thò tay vào bên trong mở chốt cửa. Kẻ đột nhập có lẽ vẫn còn ở trong văn phòng. Tiếng chuông thang máy đã đánh động hắn.

Tôi nán lại ở hành lang và nhớ lại lúc ở nhà mình đã mang theo chiếc ví, điện thoại và chìa khóa. Con dao gấp cũng được đặt cạnh đó, nhưng tôi không nhớ mình có cầm nó theo người. Lần túi áo, tôi chẳng thấy con dao đâu cả.

Để mặc cánh cửa mở hé, tôi rút chìa khóa và ngẫm nghĩ xem phải hành động sao cho hợp lý. Thận trọng. Tôi tự nhủ mình sẽ bỏ đi, trở xuống chỗ đỗ xe, gọi điện nhờ người tới trợ giúp. Không cần liều mạng

Một lúc sau, tôi mở cửa ra và bước vào văn phòng bên ngoài. Thận trọng chưa bao giờ là điểm mạnh của tôi cả. Tôi bỏ chìa khóa vào túi và bật công tắc. Đèn neon lóe lên. Không ai nhảy bổ vào tôi cả.

Bàn lễ tân có vẻ không bị đụng tới. Cửa văn phòng phía trong vẫn đóng và cửa phòng kho cũng vậy. Tôi đứng yên lặng, nghe ngóng trong vài giây.

Không có gì cả.

Cửa văn phòng phía trong có khóa, nhưng tôi ít khi dùng. Tôi vặn tay nắm cửa và bước vào, bật đèn lên. Bên phải tôi là giá treo quần áo với một chiếc mũ phớt đen bám đầy bụi trên đó. Trong phòng có những tủ đựng tài liệu, giá sách và chiếc bàn làm việc màu xám đen. Giấy tờ trên bàn sắp xếp gọn gàng. Có lẽ hơi quá gọn gàng so với lúc tôi để chúng lại.

Tôi đi vòng ra sau bàn và mở ngăn kéo bên trái. Nó có một ngăn giả bên dưới, nơi tôi cất giấu bản sao bản thảo của tên mặc áo kẻ. Tôi bỏ hết bút và dập ghim khỏi ngăn kéo rồi lật nó lên để lộ ngăn giả bên dưới. Không còn gì ở đó cả.

Tôi tháo giày, đi chân không ra văn phòng bên ngoài rồi đứng nghe ngóng ở cửa phòng kho vài giây. Không một tiếng động. Tôi trở vào văn phòng bên trong, đi giày vào và bước qua bàn lễ tân tới chỗ máy photocopy. Chiếc máy không bật. Từ từ nâng khay đặt giấy và áp tay lên mặt kính, tôi thấy nó vẫn còn ấm.

Tôi nhấc điện thoại ở bàn lễ tân, bấm số 911[1] và chờ đợi.

“Tôi là David Loogan,” tôi nói. “Có kẻ đã đột nhập vào văn phòng tôi.” Tôi đọc địa chỉ rồi nghe điện thoại giây lát, mắt vẫn dán vào cửa phòng kho.

“Cảm ơn,” tôi nói. “Tôi sẽ xuống sảnh tầng dưới đón cảnh sát.”

Tôi đặt ống nghe xuống rồi cầm một tập giấy dày cộp cạnh máy in. Cặp tập giấy dưới cánh tay, tôi bước ra hành lang và đóng cửa lại. Sau đó, tôi đi dọc hành lang ra chỗ thang máy và ấn nút. Cửa mở ra vài giây rồi đóng lại. Tôi trở lại bên cửa văn phòng tòa soạn Gray Streets, nép vào bức tường bên trái cánh cửa, hai tay giơ cao tập giấy.

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng động bên trong phòng: Cửa phòng kho mở ra rồi đóng lại, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên tấm thảm. Người đó ngừng lại một chút, có lẽ là để lượn vào văn phòng bên trong. Cuối cùng lại có tiếng bước chân, ngày càng gần hơn. Tay nắm cửa xoay. Tôi chờ cửa mở vào bên trong, dồn trọng tâm vào chân trái và vung tay nện tập giấy xuống.

Cô ta phản xạ rất nhanh, thậm chí còn nhanh hơn tôi. Lucy Navarro ấy.

Cô ta cúi đầu xuống và giơ tay phải lên đỡ tập giấy. Tôi cố ngoặt tay ra hướng khác nhưng không kịp, mép tập giấy đập vào tấm kính làm cánh cửa nện đánh rầm vào tường, kính vỡ vương vãi trên mặt thảm phía trong.

Lucy lùi lại, hai tay giơ lên ôm lấy mặt.

“Lạy Chúa, Loogan!”

Tôi ném tập giấy xuống sàn. Cánh cửa đập vào tường, làm từng mảng kính vỡ rơi lả tả khỏi khung cửa như từng nhũ băng rơi xuống khỏi ống máng trên mái nhà.

“Lạy Chúa,” cô ta nhắc lại.

Tôi kéo hai tay khỏi khuôn mặt cô ta. Mắt nhắm chặt, nhưng cô ta vẫn cố vùng thoát khỏi tôi.

“Yên nào,” tôi nói.

Tôi nhặt mảnh thủy tinh vương trên tóc cô ta và một mảnh nhỏ nữa ngay dưới mi mắt. Rồi tôi nhẹ nhàng xoay mặt cô ta từ bên nọ sang bên kia để nhìn xem còn mảnh kính nào không.

Cuối cùng tôi nói, “Mở mắt ra đi.”

Cô ta chớp mắt vài lần rồi nhìn tôi với đôi mắt to màu xanh lục. Tôi không thấy mảnh kính nào trong đó cả.

“May mà không sao,” tôi nói.

Tôi thả tay cô ta ra và bước qua bàn lễ tân vào văn phòng bên trong. Tới ngưỡng cửa, tôi quay lại và thấy cô ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, chớp chớp mắt. Cô ta bận một chiếc váy mùa hè vàng nhạt, đi dép xăng đan, túi xách đeo trên vai trái.

“Vào đây đi nào,” tôi nói.

Tôi ngồi xuống sau bàn giấy, mở ngăn kéo bên trái rồi nhấc ngăn kéo giả lên. Bản sao bản thảo của tên mặc áo kẻ lại nằm ở vị trí cũ. Khi tôi đóng tủ lại, Lucy đã ngồi trên ghế dành cho khách phía đối diện tôi. Cô ta đặt chiếc túi xách xuống sàn.

“Hãy nói về chuyện đó nào,” tôi nói.

“Chuyện gì?”

“Cô hiểu ý tôi mà. Tập bản thảo ấy.”

Cô ta chỉ lên bàn. “Tôi đã đặt nó vào chỗ cũ rồi.”

“Cô đã sao lại nó.”

“Tôi chưa có đủ thời gian.”

“Tôi đã kiểm tra máy photocopy. Mặt kính còn ấm.”

“Mặt kính lúc nào chẳng ấm. Anh thật khôi hài, Loogan à. Giờ này anh còn làm gì ở đây thế?”

“Thỉnh thoảng khi bị mất ngủ, tôi lại đến đây.”

“Sao anh lại mất ngủ?”

“Tôi nghĩ tới đủ mọi rắc rối trên đời. Cô có định trả lại tôi bản sao cô vừa in ra không, hay là để tôi nhờ tới cảnh sát?”

“Tôi tưởng anh đã gọi cảnh sát rồi?”

Tôi lừ mắt chán nản.

“Vậy ra đó là đóng kịch à?” cô ta hỏi. “Anh có biết người nấp trong kho là tôi không?”

“Nếu biết đó là ai, tôi đã không cố nện cô bằng 500 trang giấy tái chế. Đưa tập bản thảo đây, Lucy.”

“Tôi đã nói rồi. Tôi chưa kịp sao lại bản thảo đó. Tôi bật máy lên, nhưng khi nó đang khởi động thì tôi nghe thấy tiếng anh ra khỏi thang máy. Tôi chỉ có vừa đủ thời gian tắt máy và trốn vào kho.”

Tôi định bỏ qua cho cô ta. Có lẽ là do bộ váy màu vàng. Nó khiến tôi có phần thiên vị cô ta hơn. Nên nghĩ gì về một cô gái mặc váy vàng đột nhập vào văn phòng trong đêm? Cô ta có thể dung dưỡng những ý đồ xấu xa tới đâu chứ?

Tuy thế, tôi khá chắc chắn là cô ta đang nói dối. Nhưng điều đó không làm tôi bận tâm. Tôi nhìn cô ta ngồi đó, người hơi rướn phía trước, bàn tay phải mở ra đặt trên đùi trong khi tay trái vuốt vuốt vai. Môi cô ta hé lộ một nụ cười, đôi mắt ngây thơ nhìn tôi. Cứ như thể ta bị lừa bởi một giỏ đựng đầy những chú mèo con đáng yêu vậy.

Tôi lắc đầu. “Cô đã sao lại tập bản thảo đó. Giờ hoặc là nó nằm trong túi xách hoặc là dưới bộ váy kia. Tôi có thể tự tay lục soát cô, nhưng tôi tự coi mình là một quý ông chân chính. Vậy nên tôi sẽ để việc đó lại cho cảnh sát.”

Tôi chậm rãi với lấy điện thoại và đặt ống nghe lên bàn để cả hai có thể nghe tiếng bấm số. Tôi nhấn số 9. Cô ta cố đọ mắt với tôi, nhưng khi tôi bấm số 1 đầu tiên, cô ta cầm túi xách lên và lấy ra vài tờ giấy cuộn tròn.

Cô ta ném chúng lên bàn. Tôi mở cuộn giấy ra và để chúng nằm úp trên mặt bàn giữa hai chúng tôi. Cô ta dập ngay ống nghe điện thoại.

“Được rồi,” tôi nói. “Kể cho tôi nghe đi.”

“Chuyện gì?”

“Chỉ có vài người biết đến tập bản thảo này. Làm thế nào mà cô tìm ra thông tin về nó?”

“Tôi không thể tiết lộ nguồn tin của mình, Loogan ạ. Đó là vấn đề đạo đức nghề nghiệp.”

“Phải rồi, tôi thấy cô cũng có đạo đức nghề nghiệp đấy. Chỉ tiếc là cô không có đạo đức thông thường.” Tôi lại với lấy điện thoại.

Cô ta đặt tay lên ống nghe. “Arthur Sutherland,” cô ta nói. “Đó là luật sư của Kyle Scudder ở Sault Sainte Marie. Tôi đã tới gặp Arthur. Ông ta có một bản sao của tập bản thảo này trên mặt bàn làm việc. Ông ta đã giấu nó đi trước khi tôi kịp đọc tới dòng thứ hai - nhưng dòng đầu tiên đúng là rất đáng chú ý. ‘Chính tôi đã giết Henry Kormoran.’ Tôi hiểu ngay rằng mình cần xem bằng được toàn bộ bản thảo đó.”

Cô ta nhún vai bất cần. “Kormoran đã bị giết ngay tại thành phố này, thế nên tôi đoán kẻ giết người đã gửi thẳng lời thú nhận của mình tới sở cảnh sát Ann Arbor. Tôi biết thám tử Waishkey sẽ chẳng tiết lộ cho tôi điều gì, thế nên tôi đành lượn lờ quanh bàn trực ban ở Tòa thị chính để nghe ngóng những tin đồn. Anh có biết đám cảnh sát tán phét với nhau về ai ở chỗ bàn trực ban không, Loogan?”

“Ai thế?”

“Chính anh và thám tử Waishkey. Họ nói anh đã tới đây gặp Waishkey đúng cái đêm xác Kormoran được tìm thấy. Và anh còn cầm theo một chiếc phong bì nữa.”

Tôi đặt tay lên những trang giấy trên bàn. “Cô đã đọc được bao nhiêu phần của tập bản thảo này rồi?”

“Đủ để hiểu tại sao anh đi tới Sault Sainte Marie và anh cùng thám tử Waishkey đã làm gì trên đồi ở nghĩa trang Whiteleaf. Anh tin rằng những gì viết trong này là sự thật? Hắn đã nằm đó với khẩu súng trường? Hắn đã bắn Terry Dawtrey?”

Tôi chỉ nhìn cô ta, không nói một lời.

“Đừng kín tiếng như thế, Loogan. Chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau mà. Có chuyện gì đáng ngờ ở đây, còn to tát hơn một tên điên cầm súng phục trên đồi nhiều. Anh nghĩ sao về Callie Spencer?”

“Tôi nghĩ sao về cô ấy à?”

“Tối qua, anh đã tới dự buổi tiệc của cô ấy còn gì.” Lucy nói.

“Làm sao mà cô biết?”

“Từ mấy chuyện ngồi lê đôi mách đấy, Loogan. Vậy anh nghĩ sao? Anh có nói chuyện với cô ấy không?”

“Chỉ vài phút thôi.”

“Anh có ấn tượng gì không?”

“Cô ấy là một chính trị gia. Cô ấy muốn được bầu vào Thượng viện.”

“Cô ấy có muốn được bầu đến mức cử một tên điên cầm súng lên đồi giết Terry Dawtrey rồi bám theo Henry Kormoran và Sutton Bell không?”

Tôi ngắm nghía kĩ càng khuôn mặt cô ta. Đôi mắt xanh nhạt nhìn lại tôi. “Cô đang đùa,” tôi nói.

“Sao lại thế?”

“Vì nghe chẳng hợp lý chút nào. Sao cô ấy lại muốn họ phải chết cơ chứ?”

“Để họ không cản trở được mình.”

“Họ đâu có cản trở cô ấy,” tôi nói. “Dawtrey lúc đó phải ngồi tù. Kormoran và Bell đều đang sống cuộc đời bình lặng. Họ chỉ là đoạn chú thích nhỏ trong câu chuyện của Callie Spencer thôi: Những kẻ đã cướp ngân hàng Great Lakes và khiến cha cô phải ngồi xe lăn.”

“Nhưng nếu họ là mối đe dọa với cô ấy thì sao?” Lucy hỏi.

Tôi ngắm cô ta càng kĩ hơn, rồi ngồi ngả ra sau và gác chân lên bàn.

“Cô biết được gì nào?” tôi hỏi.

“Tốt hơn rồi đấy, Loogan à. Anh đã bắt đầu coi trọng tôi. Hãy cho tôi biết, nếu anh gọi điện cho Callie Spencer, liệu cô ấy có nhấc máy không?”

“Tại sao thế?”

“Vì cô ấy sẽ không nhấc máy khi tôi gọi. Tôi bắt đầu tuyệt vọng rồi. Nếu tôi kể cho anh những gì mình biết về Terry Dawtrey, liệu anh có thể sắp xếp cho tôi gặp cô ấy được không?”

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta. “Cô biết gì về Dawtrey?”

“Anh sẽ gọi cô ấy chứ?”

“Tôi không chắc là sẽ có tác dụng đâu.”

“Nhưng anh sẽ thử chứ?”

“Thôi được. Kể cho tôi nghe về Dawtrey đi.”

Cô ngoảnh mặt đi và hạ thấp giọng. “Có lẽ chính tôi đã đẩy gã vào chỗ chết.”

❀ ❀ ❀

[1] Số điện thoại khẩn cấp, tương đương với 113 ở Việt Nam.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.