Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Biển hiệu làm bằng đèn neon đỏ, nhưng với Lark những con chữ và số tỏa ra màu xanh dương dịu dàng, dễ chịu: MỞ CỬA SUỐT 24 GIỜ

Những con chữ sáng lung linh trong màn đêm. Lark nhìn chằm chằm vào chúng từ phía bên kia bãi đỗ xe. Gió thổi vào xe nóng hầm hập qua cửa kính hạ thấp. Mồ hôi chảy xuống từng giọt trên tóc và dọc theo thái dương của Lark.

Cuốn sổ tay đặt trên ghế bên cạnh hắn, mở tới trang mà hắn đã xé đi. Trong cơn bốc đồng, hắn đã để lại mảnh giấy cho cô cảnh sát kia. Nhưng hắn muốn thể hiện rõ mình không phải là kẻ điên cuồng giết người không ngơi tay. Dawtrey đã chết và Kormoran cũng thế, nhưng Bell sẽ là người cuối cùng. Lark muốn người ta hiểu được điều đó.

Ai cũng muốn được thấu hiểu.

Sau khi để lại mảnh giấy, hắn đã ngủ suốt cả buổi chiều. Căn hộ hắn ẩn náu là một nơi yên tĩnh với những bức tường dày.

Ngay từ đầu, khi mới phác thảo kế hoạch của mình, hắn đã thuê căn hộ này. Hắn biết có thể mình sẽ cần ở lại Ann Arbor một thời gian dài, vì hắn không thể chắc chắn phải mất bao lâu mới giết được Kormoran và Bell. Hi vọng ở những điều thuận lợi, nhưng phải lên kế hoạch cho tình huống khó khăn, cha hắn từng nói thế.

Hắn tính rằng thuê một căn hộ thì an toàn hơn là ở khách sạn. Chỗ hắn thuê nằm trên phố State, rất gần cao tốc 1-94. Khu đó chủ yếu dành cho các cử nhân đang học lên thạc sĩ, hắn thuê được một căn hộ rất rẻ so với mặt bằng chung trong tháng Bảy.

Hắn ngủ li bì suốt từ chiều đến tối trên một tấm nệm trải trên sàn phòng ngủ. Tới 10 giờ, hắn tỉnh giấc và hứng nước ở vòi để uống vài viên aspirin. Hắn tin rằng thuốc aspirin sẽ giúp hạ sốt và làm dịu bớt cơn đau ở tay mình.

Vết thương ngày càng tồi tệ. Nó bị mưng mủ. Khi thay băng, hắn thấy một vệt màu vàng trên lớp gạc.

Đừng có lần lữa nữa, hắn tự nhủ. Cứ thế này, mày sẽ bỏ lỡ cơ hội mất. Giờ mà để sốt cao hơn, mày sẽ chẳng còn làm ăn được gì. Mày biết bản thân phải làm gì mà.

Vậy là hắn phóng xe tới đây. Giờ hắn đã nhìn thấy biển hiệu từ đằng xa, những con chữ xanh dịu mời gọi hắn.

MỞ CỬA SUỐT 24 GIỜ

Hắn cầm lấy chiếc mũ lưỡi trai đặt trên ghế bên rồi đội lên đầu. Khẩu súng hắn sử dụng ở nghĩa trang Whiteleaf đang nằm trong cốp. Hắn tắt động cơ và rút chìa khóa.

Elizabeth đỗ xe cạnh ô tô của Carter Shan và bước ra ngoài tiết trời nóng nực ban đêm. Shan mở chốt cửa ghế bên để cô có thể trèo vào xe ngồi cạnh anh.

“Làm sao mà cô vơ hết những phần thú vị về mình được thế nhỉ?” anh hỏi.

Qua kính chắn gió, cô có thể nhìn thấy lối vào phòng khám chăm sóc đặc biệt nơi Sutton Bell làm việc. Biển hiệu bằng đèn neon tỏa sáng nơi cửa sổ.

MỞ CỬA SUỐT 24 GIỜ

“Bell vẫn ở trong đó à?” cô hỏi.

Shan gật đầu. “Ron cũng đang ở trong đó với anh ta.” Ron Wintergreen cũng là một thám tử của Tổ Điều tra. “Đưa tôi xem mẩu giấy nào.”

Elizabeth lấy một bản photocopy trong túi xách ra và đưa cho anh.

ĐỂ TA TRỪ KHỬ NỐT BELL LÀ XONG.

“Hắn đưa ra yêu cầu cũng hợp lý phết đấy chứ,” Shan nói. “Cứ như thể hắn đang cố mặc cả với chúng ta vậy. Biết là sai trái nhưng tôi ước gì chúng ta có thể nhận lời hắn. Tôi đã quá mệt mỏi với vụ này rồi. Giờ tôi chỉ muốn về nhà thôi.”

Vợ cũ của Shan sống ở ngoại ô Detroit cùng đứa con trai mà anh chỉ được gặp vào các dịp cuối tuần. Elizabeth biết anh căm ghét bất cứ điều gì ngăn mình dành thời gian cho cậu bé.

Cô nhận lấy bản sao mẩu giấy anh trả lại và bỏ vào túi xách. Sau khi tìm được nó lúc chiều, cô đã hỏi han tất cả mọi người sống trên con phố nhà Spencer. Một giáo viên trạc 40 tuổi bảo rằng bà ta đã nhìn thấy một người đàn ông đi trên vỉa hè, nhưng không để ý tới hắn. Còn Ruth Spencer thì nói rằng khi bà để giỏ cà chua lên xe của Elizabeth, mẩu giấy đã giắt sẵn ở đó rồi.

Elizabeth rời nhà Spencer rồi tới thẳng tòa thị chính để báo cáo cho Owen McCaleb. Mẩu giấy đã được đưa tới phòng giám định, mặc dù cô không mấy tin tưởng họ sẽ tìm ra manh mối gì. Từ đầu tới giờ, tên đàn ông mặc áo kẻ chưa từng để lại dấu vân tay.

Khi cô rời tòa thị chính, đường phố đã bắt đầu trở lại bình thường. Hội chợ Nghệ thuật đã kết thúc và phần lớn những người bán hàng đã thu dọn quầy của mình. Cô lái xe về nhà ăn tối muộn với Sarah và David. Giờ cô đang ngồi cạnh Shan, cùng theo dõi lối vào phòng khám của Bell.

Trong khi họ quan sát, cửa mở và một ông lão bước ra, dẫn theo một bà lão cao tuổi không kém. Bà cụ phải chống hai cây gậy hai bên mới đi nổi.

“Cả tối cứ thế này thôi à?” Elizabeth hỏi Shan.

“Cũng gần như thế, nhưng không sinh động bằng.”

“Hắn sẽ không tới đây tối nay đâu. Sao mà dễ dàng thế được? Tất cả những việc này có lẽ chỉ vô ích thôi...”

“Biết đâu đấy,” Shan nói. “Nhìn đằng sau kìa, cách chúng ta một dãy, lệch hai xe về bên trái.”

Elizabeth hạ kính bên mình xuống. Cô điều chỉnh chiếc gương để nhìn thấy chiếc xe mà Shan đã chỉ. Một dáng người đội mũ lưỡi trai ngồi sau tay lái, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

“Hắn đã ngồi đó bao lâu rồi?” cô hỏi.

“Vài phút. Tôi đoán người đó tới đây mua sắm, nhưng hắn cứ ngồi lì trong xe.” Cả phòng khám và siêu thị dùng chung bãi đỗ xe này.

Bóng người trong gương động đậy, rồi cửa xe mở ra. Đèn trần xe bật sáng nhưng lưỡi trai của cái mũ che khuất mặt người đàn ông nọ.

“Để xem hắn định làm gì nào,” Elizabeth nói.

Trước khi Shan kịp phản ứng thì cô đã ra khỏi xe và bước đi như thể đang hướng tới siêu thị. Người đàn ông đội mũ ra sau mở cốp xe. Elizabeth rẽ sang phải và tiến dọc theo hàng xe về phía hắn.

“Cảnh sát đây,” cô nói. “Đặt tay ở nơi tôi có thể nhìn thấy.” Cô đã rút khẩu súng cỡ 9 li ra.

“Tôi có làm gì đâu?” người đàn ông đội mũ nói. Hắn cúi mình bên cốp xe mở rộng.

“Hãy đặt tay ở nơi tôi có thể nhìn thấy,” cô nhắc lại.

Hắn định tẩu thoát - bằng ô tô hoặc chạy bộ. Cô có thể thấy rõ điều đó. Hắn đóng sập cốp xe và bước tới cửa bên ghế lái, nhưng Shan đã đứng chắn ở đó. Gã đàn ông đội mũ quay người và lao về hướng tây, ngang qua bãi đỗ xe.

Hắn chạy thẳng dọc theo hàng xe chừng 20 mét, rồi ngoặt về phía nam ra sau một chiếc xe van. Elizabeth đuổi theo hắn, lách qua khe hẹp giữa chiếc xe van và một chiếc Honda nát bươm, rồi lại ngoặt sang phía tây, lao thẳng ra phố Industrial đầy xe cộ qua lại.

Gã đàn ông đội mũ tiếp tục chạy, tiếng bước chân chìm đi trong bầu không khí đặc quánh. Elizabeth đã gần đuổi kịp hắn khi cô nghe thấy Shan chạy sát bên mình, thở từng nhịp đều đặn. Gã đàn ông đội mũ chạy tới dải cỏ ngăn giữa bãi để xe và con phố, vẫn giữ đều nhịp chân. Tiếng phanh rít lên khi một chiếc xe bán tải lượn vòng để tránh hắn. Trong khoảnh khắc, hắn xoay tròn và mất thăng bằng. Cô và Shan lao lên người hắn. Họ tóm được hắn, dẫn hắn trở lại bãi đỗ rồi ném hắn ngã sấp xuống bãi cỏ.

Elizabeth đút khẩu súng vào bao và chẹn đầu gối lên lưng hắn. Shan bấm còng vào một bên cổ tay hắn, rồi cố lôi ra tay còn lại khi đó đang bị hắn nằm đè lên.

“Bình tĩnh nào,” gã đàn ông đội mũ nói.

Shan khóa cả hai tay người đó lại. “Có phải hắn không?”

Elizabeth kéo thẳng những ngón tay đang nắm lại của hắn. Cả hai tay đều không quấn băng, không thấy vết thương nào. Cô túm lấy cái mũ lưỡi trai và ném nó sang một bên.

“Không phải hắn.”

Shan lôi ra cái ví từ túi quần sau của hắn. “Vậy thì đây là ai?”

Cô rủa thầm và đứng dậy.

“Là người của sở cảnh sát Sault Sainte Marie,” cô nói. “Tên anh ta là Paul Rhiner.”

Ở thành phố Ypsilanti cách đó gần 10 cây số, Anthony Lark đẩy chiếc xe mua hàng qua bãi đỗ gần như trống không. Khẩu súng nằm trong giỏ xe đẩy, mũi súng chếch xuống đất, báng của nó nằm cạnh tay phải hắn.

Hai cánh cửa tự động mở ra cho hắn bước vào.

Chiếc mũ lưỡi trai che ánh sáng khỏi chiếu vào mắt trong khi hắn đẩy chiếc xe tới đầu kia siêu thị. Rồi hắn tới một quầy với biển hiệu phía trên ghi QUẦY THANH TOÁN. Những con chữ có màu xanh lá cây dịu.

Sau quầy, một phụ nữ béo ục ịch mặc áo trắng đang đếm những viên thuốc trong khay nhựa.

“Ơn trời, ở đây còn mở cửa,” Lark nói.

Người phụ nữ vẫn nhìn xuống những viên thuốc và trả lời hắn bằng tông giọng chán nản.

“Mở cửa 24 giờ trong ngày mà. Tôi có thể giúp gì được anh?”

“Tôi cần thuốc Keflex,” hắn nói. “Tôi bị nhiễm trùng.”

Cuối cùng, cô ta cũng ngẩng lên. “Cho tôi xem đơn thuốc đi.”

Hắn rút khẩu súng trên xe đẩy bằng một tay.

“Tôi làm gì có đơn thuốc!”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.