Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Ban đầu, cô ta kể với giọng ngắc ngứ, mắt hết nhìn mấy kệ tài liệu, giá sách rồi lại nhìn ra cửa sổ. Nhưng dần dà, cô ta kể sôi nổi hơn, đứng hẳn dậy và đi lại trong phòng.

“Tôi tới phỏng vấn Dawtrey từ hồi mùa xuân,” cô ta kể, “chỉ vài tuần trước khi gã chết. Đó cũng là lúc Callie Spencer được bầu làm ứng viên tranh cử cho đảng của mình. Tờ Current muốn đăng một bài viết về vụ cướp ngân hàng Great Lakes - đó là phần giật gân nhất trong tiểu sử của Spencer. Quá lý tưởng cho một tờ báo loại này. Họ đã cử nhiều phóng viên tới phỏng vấn Dawtrey, nhưng không ai lọt được vào trong nhà tù. Gã không muốn hé răng, hay ít nhất là những viên quản tù nói thế.”

Không chùn bước, cô ta tự nhận mình là em họ của Dawtrey và họ cho phép cô ta gặp gã. Phòng gặp tù nhân của nhà tù Kinross là một nơi rất tồi tàn, lúc nào cũng đông đúc ồn ã. Cô thấy Dawtrey ngồi trong góc. Điều đầu tiên cô ta nhận thấy là bên mắt trái gã bị thâm tím, một vết rách nằm ngay trên lông mày.

“Anh bị sao thế?” cô ta hỏi gã.

Gã định đưa tay lên mặt, rồi ngừng lại nửa chừng và đặt tay xuống bàn.

“Không có gì đâu,” gã đáp.

“Anh có thể kể với tôi mà,” cô ta nói. “Tôi là phóng viên.”

Mắt gã sáng lên. Gã gần như mỉm cười. “Ngạc nhiên thật,” gã bảo. “Tôi tưởng cô là em họ tôi mới đúng chứ.”

“Nếu ai đó đánh đập anh, tôi có thể giúp,” cô ta thuyết phục.

Lần này thì gã thực sự mỉm cười. “Cô định làm gì nào? Đăng lên báo à? Một tù nhân bị ăn đòn - đây có phải tin tức đâu.”

Cô ta định mở miệng nhưng gã đã ngắt lời. “Mục đích của cô là gì? Cô muốn nghe bài hát để đời của tôi à?”

“Bài hát để đời?”

“Vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Đó là bài hát duy nhất của tôi. Có phải vì thế mà cô đến đây không?”

Cô ta nói rằng đúng như vậy.

“Dưới góc độ nào?” gã hỏi.

Cô ta im lặng, không biết phải trả lời thế nào.

“Callie Spencer?” gã gợi ý. “Cô tới đây vì chuyện đó phải không?”

“Đúng. Giờ cô ấy đang ứng cử vào Thượng viện.” Lucy bỗng thấy mình thật vụng về khi nói ra một điều quá hiển nhiên. Nhưng Dawtrey khiến cô ta bồn chồn.

“Dĩ nhiên là tôi biết điều đó,” gã nói. “Cô muốn đánh bóng tên tuổi cô ấy bằng cách nói chuyện với gã đàn ông xấu xa đã bắn cha cô ấy phải không?”

“Tôi muốn nghe bất cứ điều gì anh muốn kể,” cô ta đáp.

Dawtrey im lặng, tay vuốt sau gáy. “Vào buổi sáng hôm xảy ra vụ cướp,” mãi sau gã nói, “chúng tôi tập trung tại khách sạn mà Floyd Lambeau đang ở. Trong phòng lão có một quầy rượu nhỏ. Tôi đã uống một chút trước khi trèo lên chiếc SUV cùng cả nhóm. Chỉ là một ly whiskey để giữ bình tĩnh thôi.”

“Đó là điều anh muốn kể với tôi à - rằng anh đã uống một ly trước khi hành sự?” Lucy hỏi. “Anh nghĩ rằng chi tiết này sẽ giúp làm sáng tỏ những chuyện xảy ra hôm đó?”

“Không. Nhưng hồi đó, nhiều báo chí đưa tin tôi đã say mèm. Cần nhiều hơn chút whiskey đó mới khiến tôi say được. Tôi chỉ muốn cải chính lại thông tin mà thôi.”

Lucy nhận thấy trong mắt gã ánh lên vẻ tinh quái, nhưng cô ta chỉ nói, “Được rồi. Sau đó thì sao?”

“Floyd là một tay cướp ngân hàng hạng bét,” Dawtrey nói. “Đáng ra, lão phải liệu đến những tình huống xấu có thể xảy ra và tính xem tẩu thoát theo đường nào. Có thể cô chưa từng để ý tới việc một ngân hàng bao giờ cũng có nhiều lối ra, nhưng đó là sự thực. Mãi sau, tôi mới biết ngân hàng Great Lakes có cửa hậu mở ra một cái ngách nhỏ. Hồi đó, không ai trong nhóm nghĩ tới điều đó. Floyd ra bằng cửa trước, nơi viên cảnh sát trưởng đang chờ sẵn. Và cả tôi cũng thế. Đó là điều tôi hối hận nhất.”

“Anh có hối hận vì đã bắn Harlan Spencer không?” cô ta hỏi.

Gã nhìn quanh phòng. “Chuyện đó đã khiến tôi phải vào đây.”

“Vậy nếu được làm lại, liệu anh có hành động khác đi không?”

“Góc nhìn của cô đấy à?” gã nói với giọng gay gắt. “Cô muốn tôi thừa nhận rằng mình đã hối hận thế nào?”

“Tôi không đứng trên góc độ nào cả...”

“Cô cứ việc viết trời đất gì cũng được, rằng tôi hối hận đến phát điên. Tôi hối hận khi tên tài xế bỏ lại chúng tôi, thương tiếc khi thấy Floyd nằm chết trên đường, trong khi đó thằng Sutton Bell khốn kiếp bắn tôi một phát vào chân. Cô có thể viết tôi thấy hối hận vì mình đã không làm khác đi khi máu đã đổ còn khẩu súng của Spencer thì chĩa vào mặt mình. Và tôi ước gì mình có nhiều thời gian hơn để cân nhắc trước khi hành động.”

Dawtrey lớn tiếng nói những điều này, một quản giáo phải tới yêu cầu gã bình tĩnh lại. Người đó đặt bàn tay với những ngón mập mạp lên cánh tay gã và Dawtrey dường như mất hết dũng khí. Gã cúi đầu, không hề ngẩng lên cho tới khi viên quản giáo bỏ đi.

Lucy hạ giọng. “Có phải là đám quản giáo không?” cô ta hỏi. “Họ đã đánh đập anh à?”

Dawtrey ngồi thẳng lên và nụ cười trở lại trên môi. Gã lắc đầu.

“Cô đáng yêu lắm đấy, em họ à,” gã nói. “Cô làm cho tòa báo nào?”

“Tờ National Current,” cô ta đáp.

“Sao cô không nói ngay?” gã bật cười. “Nếu biết trước, có lẽ tôi đã kể cho cô những chuyện hấp dẫn hơn, như việc tôi đã ngủ với Callie Spencer. Nếu muốn viết một câu chuyện giật gân, cô chỉ việc yêu cầu đàng hoàng thôi.”

“Tôi chỉ đang tìm kiếm sự thật,” cô ta nói.

“Cô có chắc đó không phải sự thật không?” Dawtrey hỏi. “Không lẽ cô biết hết những người Callie Spencer từng ngủ cùng?”

“Được rồi. Anh ngủ với cô ấy khi nào?”

“Cô có thể bịa ra các chi tiết vụn vặt. Tôi chỉ kể đại khái thôi.”

“Tôi không thể viết đại khái được,” Lucy nói. “Anh còn biết chuyện gì nữa? Chuyện có thật ấy nhé.”

Gã nhìn quanh rồi rướn người lại gần cô ta. “Có một chuyện tôi biết rõ mười mươi. Nhưng chỉ sợ cô không dùng đến nó thôi.”

“Cứ thử nói xem nào.”

“Floyd Lambeau,” gã nói.

Lucy nhướn mày. “Lambeau đã ngủ với Callie Spencer?”

“Cô chỉ nghĩ tới chuyện ấy thôi à?” Dawtrey cười lớn. “Cô ấy quá trẻ so với lão. Nhưng tôi và Floyd đã có lần thấy cô ấy ở Sault Sainte Marie.”

Điều này khiến Lucy chú ý. “Khi nào?” cô ta hỏi.

“Trước vụ cướp một tháng. Chúng tôi tới đó để quan sát ngân hàng.”

“Và rồi?”

“Rồi Floyd chỉ cô ấy cho tôi thấy. ‘Đó là con gái của viên cảnh sát trưởng hạt Chippewa,’ lão nói. “Ít ra là tay cớm đó tưởng thế?”

Dawtrey tựa mình vào ghế và chờ đợi.

“Vậy... là sao?” Lucy thắc mắc. “Harlan Spencer không phải cha đẻ của Callie?”

“Còn thú vị hơn cơ,” gã nói với một nụ cười tinh quái. “Cô thử đoán xem.”

Cô ta suy nghĩ một hồi rồi chợt nhận ra. “Là Lambeau?” cô nói.

Dawtrey nháy mắt. “Làm thay đổi hẳn cái nhìn của ta về Callie Spencer phải không nào? Nếu cô ấy là con gái của viên cảnh sát đã bắn kẻ cướp ngân hàng thì đã đành. Nhưng nếu cô ấy là con gái của kẻ cướp thì lại khác hẳn. Như vậy cô ấy không thể vào Thượng viện được, đúng không?”

Lucy chậm rãi lắc đâu. “Tôi không thể cho đăng chuyện này được.”

“Tôi đã bảo rồi mà.”

“Tôi cần có bằng chứng. Nếu không đây cũng chỉ như chuyện ngồi lê đôi mách thôi.”

“Thế thì đi mà kiếm.”

“Cần xét nghiệm ADN,” cô ta nói. “Làm thế nào tôi lấy được ADN bây giờ?”

Dawtrey ném cho cô ta một tia nhìn thất vọng. “Cô làm tôi buồn quá, em họ à. Tôi đã kể cho cô câu chuyện gần như hay ho nhất mà mình biết, thế mà cô chỉ phàn nàn thôi.”

“Tôi đâu thể yêu cầu Callie Spencer gửi mẫu máu cho mình được. Tôi còn không dám chắc anh đang nói thật nữa.” Lucy ngước nhìn trần nhà của phòng gặp mặt, những ý nghĩ lướt qua tâm trí. Bất thình lình, cô ta quay lại nhìn Dawtrey. “Chờ đã, anh vừa nói gì thế? Đó gần như là câu chuyện hay ho nhất mà anh biết?”

Nụ cười tinh quái lại nở ra. “Thế mà cũng nghe thấy.”

“Tôi nghe thấy mà,” cô ta nói. “Nếu đây gần như là câu chuyện hay ho nhất, vậy anh biết chuyện gì thú vị hơn thế?”

Gã tặc lưỡi. “Cô chưa sẵn sàng nghe đâu.”

Dĩ nhiên, đúng lúc ấy quản giáo thông báo giờ thăm tù nhân đã hết. Dawtrey đứng lên khỏi ghế.

Lucy cũng đứng dậy theo. “Anh còn biết chuyện quái gì nữa thế?”

“Tôi thích cô rồi đấy,” Dawtrey nói. “Cứ quay lại đây, rồi chúng ta sẽ nói chuyện.”

“Nói ngay đi.”

“Mỗi hôm một chuyện thôi,” gã nói. “Cô cứ cho đăng báo những gì tôi đã kể cho cô rồi...”

“Rồi sao?”

“Rồi để xem thế nào. Có thể tôi sẽ tiết lộ cho cô biết danh tính tên tài xế.”

Khi kể xong, Lucy thôi không đi lại nữa. Cô ta đứng bên cửa sổ nhìn tôi chờ đợi.

“Tên tài xế?” tôi hỏi lại. “Gã đang nói tới kẻ cướp thứ năm, kẻ đã tẩu thoát được hôm đó? Cô có nghĩ là gã bịa chuyện không?”

“Tôi không biết.”

“Như thế chẳng hợp lý chút nào,” tôi nói. “Nếu biết danh tính kẻ cướp thứ năm, sao gã lại giữ bí mật suốt từng ấy thời gian?”

“Tôi cũng không biết,” Lucy đáp. “Giờ tôi chẳng còn cơ hội để hỏi gã nữa rồi.”

“Thế còn câu chuyện của Dawtrey về Callie Spencer thì sao? Cô không cho đăng báo đúng không?”

Tôi nhìn đôi vai cô ta nhún lại dưới quai váy. “Ngay cả những tờ như National Current cũng có tiêu chuẩn riêng của mình.”

“Liệu đó có thể là sự thật không?” tôi hỏi cô ta. “Có lẽ nào Lambeau là cha cô ấy?”

“Dawtrey không phải là người duy nhất nghĩ thế,” cô nói. “Tôi tìm được một trang web ít tên tuổi từng đề cập tới điều này, trên đó có những tấm ảnh chứng minh sự giống nhau giữa hai người.”

“Họ có giống nhau không?”

“Nếu anh coi họ là cha con thì sẽ thấy giống nhau. Còn ngược lại thì không. Theo tôi được biết, trang web đó được lập nên cùng thời điểm chiến dịch tranh cử đầu tiên của Callie vào Viện dân biểu Michigan. Nhưng những gì nó viết chưa bao giờ được phổ biến. Các phương tiện thông tin đại chúng có uy tín không dám động vào chuyện đó đâu.”

“Nhưng cô thì lại tìm hiểu về nó.”

Cô ta giang hai tay tỏ ra chính mình cũng không dám chắc. “Đó có thể là sự thật. Floyd Lambeau và Ruth Spencer trạc tuổi nhau. Lão đã từng thuyết giảng ở Sault Sainte Marie. Ta có thể giả định lão ở đó cùng khoảng thời gian Ruth bắt đầu có mang Callie Spencer.”

“Như vậy chẳng chứng tỏ được gì.”

“Phải,” cô nói. “Vậy Lambeau có thể là cha của Callie Spencer, hoặc cũng có thể không. Nhưng tôi chắc chắn là Dawtrey đã xác nhận với tôi điều này - và thế là vài tuần sau gã bị giết.”

Tôi lắc đầu. “Tôi thấy khó mà tin được Callie Dawtrey có dính líu tới vụ đó. Làm sao mà cô ấy biết cô đã phỏng vấn Dawtrey?”

“Trong phòng còn nhiều người khác: Khách đến thăm, tù nhân, quản giáo.”

“Vậy ai đó đã nghe trộm được? Rồi sao?”

“Sau đó, chuyện đến tai Harlan Spencer. Anh tưởng ông ta không có mối quan hệ gì với ban quản lý nhà tù Kinross sao?”

Tôi nhìn cô ta đầy nghi hoặc. “Vậy Harlan đã kể lại với con gái và cô ấy cử một tên điên cầm súng trường đi giết Terry Dawtrey ở nghĩa trang Whiteleaf?”

“Có thể Spencer không kể với cô ấy mà tự mình sắp đặt mọi chuyện.”

“Cô đã quên điều này,” tôi nói. “Tên điên cầm súng trường không giết Dawtrey mà là một viên cảnh sát đã giết gã - Paul Rhiner. Liệu Spencer có sắp đặt chuyện đó không? Chuyện Terry Dawtrey cố gắng tẩu thoát ấy?”

“Vẫn còn vài chi tiết tôi cần làm rõ.”

“Cô chẳng có gì khác ngoài những chi tiết cần làm rõ cả.”

Lucy rời chỗ cửa sổ và trở lại ngồi đối diện với tôi.

“Cứ tuần tự mà làm thôi,” cô ta nói. “Tôi cần nói chuyện với Callie Spencer. Anh sẽ gọi cho cô ấy giúp tôi chứ?”

“Tôi sẽ gọi cho cô ấy, nhưng đừng quá kỳ vọng nhé.”

Cô ta chỉ tay vào tập bản thảo trên mặt bàn. “Còn cái này thì sao? Tôi phải đánh đổi gì để có thể rời khỏi đây với một bản sao?”

“Tôi không thể để cô làm vậy được.”

“Tờ Current sẽ trả tiền cho anh.”

“Tôi không cần.”

“Không. Anh là người có đạo đức, không phải kiểu đạo đức báo chí đâu. Vậy có thể anh sẽ vui lòng trả lời tôi vài câu hỏi.”

“Cô chẳng chịu bỏ cuộc nhỉ?”

“Có hai câu hỏi thôi, Loogan. Thứ nhất, dù cái này do ai viết, tại sao hắn lại gửi nó cho anh? Gửi nó cho cảnh sát hoặc một tòa báo nào đó thì hợp lý hơn chứ, vậy sao hắn lại gửi cho một tạp chí truyện trinh thám?”

Tôi hoàn toàn có thể nói với cô ta phỏng đoán của mình - rằng tên mặc áo kẻ bị hấp dẫn bởi tờ Gray Streets vì một truyện ngắn tôi viết dựa trên vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Nhưng tôi không muốn cho cô ta biết.

“Có thể hắn là người hâm mộ dòng truyện trinh thám,” tôi nhún vai. “Câu hỏi thứ hai là gì?”

Cô ta gạt một lọn tóc xõa xuống trán. “Kẻ nào lại muốn đột nhập vào văn phòng của anh?”

“Ý cô là ngoài chính cô ra?”

“Ngoài tôi ra.”

“Tôi không biết. Tại sao thế?”

“Vì ai đó đã làm điều đó trước. Tối nay, đúng là tôi tới đây với ý định đột nhập, nhưng rồi tôi chẳng cần làm thế. Ai đó đã cắt một ô hình vuông trên kính cửa.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.