Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Tầm 9 giờ 20, tôi và Elizabeth rời khỏi căn nhà đó. Mẹ của Nick đã gọi điện báo cho cậu biết mình sẽ về nhà sớm thôi. Tôi nghe tiếng sỏi lạo xạo dưới lốp xe khi chúng tôi rẽ từ lối vào nhà ra tới đường. Tôi hạ cửa kính xuống.

“Anh lấy làm ngạc nhiên khi em nói với Nick rằng cậu bé có thể đi cùng chúng ta ngày mai,” tôi nói.

Elizabeth vòng qua một khúc cua. “Anh hoảng hồn lắm phải không, David?”

“Một chút. Lời nói dối quá là trắng trợn.”

Cô mỉm cười, nhưng nụ cười không thể hiện sự hài lòng chút nào. “Anh có nghĩ là cậu bé tin vào điều đó không?”

“Có lẽ thế.”

Tôi biết cô không muốn nói dối Nick, nhưng cô không thể đưa cậu đi cùng tới gặp Tillman. Và tranh cãi với cậu thì thật vô ích.

“Vậy chúng ta cũng không chờ đến ngày mai?” tôi nói, một tay với sang để chạm lên mái tóc cô.

Cô ngả đầu ra sau. “Em nghĩ chúng ta phải đi ngay.”

Cô lái xe lên phía bắc rồi phía đông, tới con đường hai làn xe. Đến đoạn đường được phép đi 90 cây số một giờ, tôi nâng cửa kính lên. Hai hàng cây tối đen bên đường vụt trôi về phía sau.

“Chúng ta nên nghĩ sao về Madelyn Turner đây?” tôi hỏi.

Elizabeth trả lời, mắt vẫn không rời khỏi đường. “Bà ta là một người cẩn trọng. Suốt 17 năm qua, bà ta phải sống trong tình cảnh bất an.”

“Bà ta nắm giữ rất nhiều bí mật,” tôi nói. “Bà ta gần như không cho Nick biết gì về Matthew Kenneally.”

“Madelyn buộc phải làm thế thôi. Khi cặp với Charlie Dawtrey, bà ta đã tự đẩy mình vào con đường hiểm nguy. Những bí mật đã bắt đầu từ trước khi Nick ra đời. Hẳn là bà ta cảm thấy e sợ Terry Dawtrey. Bà ta biết gã đã nhìn thấy Kenneally vào ngày xảy ra vụ cướp ngân hàng Great Lakes và có lẽ cả trước đó nữa. Có thể bà ta đoán là gã không biết tên của Kenneally - Floyd Lambeau đã buộc đám kẻ cướp gọi nhau bằng biệt danh - nhưng bà ta không biết chắc. Bất cứ điều gì về con trai mình mà bà ta tiết lộ cho Charlie - và sau đó cho Nick - có thể đến tai Terry.”

Vậy Matthew Kenneally trở thành ‘Chip’, đứa con trai xa cách sống ở phương nam, lúc nào cũng bận việc không thể tới thăm mẹ. Mọi thông tin về y chỉ nằm vỏn vẹn ở một bức ảnh trên bậu lò sưởi.

“Tuy vậy, hẳn là bà ta vẫn liên lạc với y,” tôi nói, “ngay cả khi bà ta phải lén làm chuyện đó mà không cho Nick biết.”

Elizabeth gật đầu. “Em không ngạc nhiên nếu Kenneally từng lên đây thăm mẹ. Có lẽ bà ta đã sắp xếp để gặp y lúc Nick đi học ở trường. Và Kenneally cũng có ba đứa con - cháu của Madelyn. Hẳn bà ta muốn mình là một phần của cuộc đời chúng.”

Quá nhiều điều bà ta phải lén lút làm, tôi nghĩ thầm. Và còn phải lo lắng biết bao nhiêu. Tất cả chỉ vì bà ta không thể chắc chắn Terry Dawtrey biết được bao nhiêu về con trai mình.

Theo như những gì đã xảy ra, việc bà ta lo lắng là hoàn toàn có cơ sở. Trước khi rời khỏi nhà bà ta, tôi hỏi Nick cái câu mà đáng lẽ tôi phải hỏi từ lâu rồi. Một câu hỏi quá hiển nhiên: Terry có biết danh tính kẻ cướp thứ năm, tên tài xế đã tẩu thoát hôm đó không?

Câu trả lời của cậu chỉ khiến tôi khó chịu. Terry biết. Floyd Lambeau đã kể cho gã nhiều thứ. Lambeau tin tưởng gã hơn những tên khác, dù sao thì Lambeau và Terry đều là người Ojibwa. Từ những gợi ý mà Terry để lại, Nick tin rằng Terry biết danh tính tên lái xe - ít ra là tên riêng - cùng những chi tiết khác. Thí dụ như y học ở đâu, ngành gì. Đủ để lật tẩy y. Terry có thể tố cáo tên lái xe bất cứ khi nào gã muốn.

“Nếu đó là sự thật,” tôi hỏi, “tại sao anh ấy không làm thế?”

Nick cũng giải đáp thắc mắc này cho tôi.

Ngôi nhà của Sam Tillman nằm cách đường chừng 45 mét, trên một khoảnh đất phẳng ba mặt có rừng bao quanh. Người sống gần anh ta nhất cũng ở cách đó tới 400 mét.

Elizabeth tắt máy và chúng tôi bước ra ngoài tiết trời hiu hiu gió, không gian tràn ngập tiếng dế kêu. Khu rừng mọc gần sát ngôi nhà, nhất là ở mặt phía bắc. Hẳn là Nick đã ẩn nấp ở đó, tôi nghĩ thầm, khi cậu tới đây rình mò Tillman.

Tôi vòng ra phía trước xe và Elizabeth luồn tay vào bàn tay tôi. Khi chúng tôi tiến về phía ngôi nhà, một người đàn ông bước ra hành lang đón chúng tôi. Anh ta tựa lên chiếc cột gỗ ở đầu câu thang. “Thật là một buổi tối đẹp trời,” anh ta nói.

Elizabeth lấy phù hiệu trong túi xách và giơ lên. “Elizabeth Waishkey,” cô nói, “thuộc sở cảnh sát Ann Arbor.”

“Tôi đoán không sớm thì muộn cô cũng tới.”

Anh ta bước xuống cầu thang và bắt tay cô, sau đó đưa tay về phía tôi. Anh ta bắt tay rất chặt.

“Tôi là David Loogan,” tôi nói.

“Còn tôi là Sam Tillman. Rất vui được gặp anh.”

Không khí ban đêm tràn vào nhà qua những cửa sổ chăng mành dọc chiều dài phòng ngoài. Mặt phía bắc kê một chiếc ghế sofa và hai chiếc ghế tựa quanh bàn uống nước. Ở mé tường phía nam, một chiếc đồng hồ quả lắc nằm cạnh cửa vòm dẫn vào bếp. Bên cạnh chiếc đồng hồ là bàn giấy và chiếc ghế gỗ chạm trổ. Trên lưng ghế treo chiếc thắt lưng có bao đựng khẩu súng lục 9 li.

Tillman dẫn chúng tôi vào nhà và dọn bớt mấy thứ đồ linh tinh trên ghế sofa cho chúng tôi ngồi - đồ chơi, thú nhồi bông, một chiếc khăn choàng phụ nữ. Những đồ vật mà vợ con anh ta đã bỏ lại. Anh ta đặt chúng lên một chiếc ghế dựa rồi ngồi vào ghế còn lại.

Anh ta tì khuỷu tay bên phải lên tay ghế, má tựa lên bàn tay. Tôi đoán anh ta đã ngồi thế hàng giờ trước khi chúng tôi tới. Chẳng có dấu hiệu gì cho biết khi đó anh ta làm gì, không thấy tiếng dàn loa hay TV, cũng không có cuốn sách nào. Một chai bia chưa mở đặt trên bàn uống nước, nhưng có thể nó đã nằm đó từ lâu rồi. Trên đó không thấy có hơi nước ngưng tụ.

Tillman thấy tôi nhìn nó và nói, “Tôi không uống đâu.”

“Không à?”

“Tôi từng rất thích uống rượu,” anh ta kể. “Rồi tôi bỏ khi lập gia đình. Darlene không ưa rượu bia chút nào - cô ấy là vợ tôi.” Anh ta nói với giọng chậm rãi đều đều. “Cô ấy có lý do riêng. Cha cô là là một kẻ nát rượu. Bất cứ chuyện gì, dù là nhỏ nhất, cũng có thể khiến ông ta nổi giận. Ông ta từng vặn trật khớp tay con gái khi cô ấy mới 10 tuổi. Đó là vì cô ấy làm cháy bánh mì khi nấu bữa sáng cho cha.”

Anh ta ngồi thẳng, đặt hai tay lên đùi. Chiếc nhẫn cưới lóng lánh trong ánh sáng của cái đèn bàn đặt cạnh ghế.

“Chính vì vậy mà cô ấy yêu tôi,” anh ta nói. “Tôi là người hiền hòa, đáng tin cậy. ‘Giá anh không uống rượu thì đúng là hoàn hảo,’ cô ấy bảo tôi thế. Vậy là tôi bỏ rượu.” Anh ta ra hiệu về phía cái chai. “Tôi tìm thấy nó trong tủ lạnh hôm cô ấy bỏ đi. Hẳn là nó đã nằm trong đó từ lần cuối cùng chúng tôi có khách khứa tới thăm. Tôi tưởng nó sẽ giúp tôi khuây khỏa đôi chút.”

“Điều gì đã khiến anh đổi ý?” Elizabeth hỏi anh ta.

“Rồi tôi nhận ra chỉ có một chai, không đủ để xóa nhòa những gì xảy ra ở nghĩa trang Whiteleaf.” Anh ta xoay chiếc nhẫn trên ngón tay. “Hai người đến đây là vì việc đó, phải không?”

“Hãy kể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra ở nghĩa trang Whiteleaf,” cô nói.

“Chuyện đó chưa đủ hiển nhiên hay sao?” Tillman nói, tay mân mê chiếc nhẫn vàng. “Tôi đã giết Terry Dawtrey.”

Quả lắc của chiếc đồng hồ đều đặn từng giây. Một cơn gió nhẹ làm lung lay bức rèm treo trên cửa sổ sau ghế của Tillman.

“Là Paul Rhiner bắn Dawtrey chứ,” Elizabeth nói.

Tillman lắc đầu. Ánh đèn nhuộm sắc màu đồng lên mái tóc xoăn của anh ta. “Paul chỉ là người đã bóp cò thôi.”

“Ý anh là hai người đã âm mưu giết gã?”

“Đúng là có âm mưu phía sau,” Tillman nói. “Nhưng Paul không can dự gì. Cậu ta là người chính trực. Tôi không tin cậu ta sẽ tham gia. Tôi biết Walt cũng nghĩ như vậy.”

“Walter Delacorte? Ý đồ giết Dawtrey là của ông ta?”

Tillman cúi xuống nhìn hai bàn tay. “Ông ta hỏi tôi có sẵn sàng làm việc đó không. Từ đó tới giờ tôi vẫn băn khoăn tại sao ông ta lại chọn mình. Tôi đã làm việc ở sở cảnh sát suốt 12 năm. Một số người bị hấp dẫn bởi tính bạo lực của nghề này, nhưng tôi thì không. Nếu phải nện ai đó vào mui xe để còng tay hắn, tôi sẽ làm. Nhưng việc đó không khiến tôi sung sướng chút nào. Ngược lại, vài đồng nghiệp của tôi lại lấy làm thích thú. Walt không chọn ai trong số họ cả.”

Anh ta lại ngẩng lên. “Tôi sẽ nói cho hai người biết phỏng đoán của tôi. Ông ta muốn một ai đó vững vàng đáng tin cậy. Tuy không chắc là tôi sẽ đồng ý, ông ta biết tôi đủ bình tĩnh để xử lý chuyện này. Chỉ những người có lương tâm mới hay phát điên vì kiểu công việc này. Ông ta tin tưởng rằng ngay cả khi từ chối, tôi cũng sẽ không gây rắc rối gì cho ông ta.”

Elizabeth rướn người ra trước trên ghế sofa. “Kể lại với tôi những gì ông ta đã nói đi.”

“Ông ta gọi tôi vào văn phòng. Trước đó, ông ta đã liên lạc với viên quản lý nhà tù Kinross. Họ sẽ thả Dawtrey ra để dự đám tang của cha. Walt đề nghị tôi tham gia áp tải gã và tôi đồng ý. Ông ta nhắc tôi rằng Dawtrey đã bắn Harlan Spencer và khiến ông ấy bị liệt.

‘Không được phép mắc sai lầm,’ Walt nói với tôi.

‘Sẽ không có sai sót nào đâu,’ tôi đáp.

‘Nếu Dawtrey cố bỏ trốn thì cứ bắn gã. Anh thấy không có vấn đề gì chứ?’

‘Không. Đó là việc đúng đắn mà.’

‘Theo ý tôi thì đáng lẽ thằng đó phải bị bắn chết lâu rồi,’ Walt nói. ‘Gã không đáng hít thở chung bầu không khí với những người văn minh.’

‘Gã sẽ phải hối hận nếu dám giở trò trước mặt tôi,’

Walt nhìn tôi từ đầu tới chân, như thể đang suy tính quyết định của mình. Khi cất lời, giọng ông ta nhẹ nhàng hơn. ‘Tốt lắm. Tôi đã hi vọng anh sẽ nói thế. Vì theo những gì tôi biết, gã đang âm mưu gì đó.’

Ông ta đợi tôi ngộ ra câu đó, rồi nở một nụ cười lạ lùng.

‘Ông nói sao cơ, Walt?’

Nụ cười biến mất. ‘Tôi nói Terry Dawtrey sẽ cố tẩu thoát. Khi gã làm thế, anh phải bắn gã - và anh cần nhắm sao để giết chết gã.’

Tôi cố tìm dấu hiệu nào cho thấy ông ta đang nói đùa nhưng không thấy. ‘Làm sao mà ông biết được chuyện này?’

‘Không quan trọng,’ ông ta nói. ‘Chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra. Có người rất mong điều đó, một ai đó sẵn sàng trả rất nhiều tiền để đảm bảo Dawtrey phải chết.’

Elizabeth cắt ngang. “Ông ta chỉ nói thế - ‘một ai đó’? Ông ta không nói cho anh biết đó là ai à?”

“Ông ta nói tốt hơn là tôi không biết điều này.” Tillman thở dài. “Một mặt, tôi muốn bảo ông ta cút xuống địa ngục đi. Nhưng mặt khác, tôi lại muốn biết món tiền ông ta đang nói tới lớn cỡ nào. Ông ta trả lời trước cả khi tôi quyết định có nên hỏi hay không.

‘50.000,’ ông ta nói. ‘Ứng trước một nửa, phần còn lại sẽ được trả khi xong việc.’

Chuyện này nghe thật vô lý, nhưng tôi thấy rõ ông ta đang nghiêm túc. Tôi đứng im, nhìn chằm chằm vào ông ta một lúc lâu. ‘Lạy chúa, Walt,’ sau cùng, tôi thốt lên. ‘Tôi phải làm sao đây?’

‘Cứ về nhà và suy nghĩ cho thấu đáo,’ ông ta nói, nhẹ nhàng hết mực. ‘Sáng mai báo lại cho tôi.’

Tối hôm đó, tôi cảm thấy thật kỳ lạ, mất cân bằng. Tôi nghĩ tới món tiền. Tôi và Darlene cũng khá sung túc, nhưng ngôi nhà này ngày càng chật chội - chúng tôi có ba cô con gái. Chúng tôi bàn nhau chuyển tới một căn nhà lớn hơn nhưng chưa có đủ tiền. 50.000 đô la sẽ thay đổi tất cả. Tuy vậy, tôi phải bịa ra món tiền đó từ đâu mà có. Tôi không nghĩ cô ấy có thể sống cùng tôi nữa nếu biết được sự thật.

Tôi trằn trọc suốt đêm. Sáng hôm sau, tôi quyết định 50.000 là chưa đủ, không xứng với những gì tôi phải làm. Lúc 9 giờ, tôi vào văn phòng Walt và nói mình muốn 100.000. Tôi đoán dù người trả tiền là ai thì họ cũng phải từ chối và thế là xong chuyện. Nhưng cuối buổi chiều hôm đó, Walt nói rằng yêu cầu của tôi được chấp thuận.

Vài ngày sau đó, tôi vẫn có cảm giác mất cân bằng như thế. Tôi cứ bị dằn vặt bởi hai ý nghĩ. Thứ nhất, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra và tôi sẽ không phải bắn Terry Dawtrey. Thứ hai, tại sao tôi lại không dám nổ súng? Gã chẳng phải kẻ vô tội. Nếu bỏ trốn, gã xứng đáng phải gánh chịu hậu quả.

Buổi sáng hôm lễ tang được cử hành, tôi gặp Paul Rhiner và chúng tôi lái xe tới nhà tù. Họ đã sửa soạn sẵn sàng cho Dawtrey. Chúng tôi đeo cùm chân cho gã rồi áp tải ra ngoài. Gã ngồi im lặng trong xe và đi với mái đầu cúi thấp khi tới nhà thờ. Gã lê bước như một kẻ khốn cùng, đúng như một người đã ở trong nhà tù Kinross quá lâu.

Chúng tôi ngồi dự lễ cầu nguyện rồi giải gã ra xe. Trên đường tới nghĩa trang, tôi chắc mẩm Walt đã nhận được thông tin không chính xác. Dawtrey đâu có âm mưu trốn chạy. Với tôi, điều này thật tuyệt.

Ngoại trừ việc tôi vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Walt đã cảnh báo tôi chuyện đó sẽ xảy ra ở nghĩa trang. ‘Thả lỏng Dawtrey một chút, để gã tách khỏi anh, khi đó gã sẽ cố bỏ trốn.’ Tôi và Paul đưa gã tới trước mộ cha mình và lắng nghe trong khi linh mục làm những thủ tục cần thiết. Sau đó, Dawtrey xin tôi ra thăm mộ của bà. Paul nhìn tôi và tôi nói rằng sẽ không có việc gì đâu. Thoạt đầu, tôi túm cánh tay Dawtrey, nhưng rồi tôi đổi ý vì nếu đi với gã, tôi biết mình sẽ phải nổ súng - và tôi không muốn thế, dù có nhận được bao nhiêu tiền đi nữa. Rồi tôi đã làm một điều không thể tha thứ.”

Tillman ngừng lại, im lặng cho tới khi Elizabeth tiếp lời.

“Anh nhờ Paul trông coi gã.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.