Buổi trưa hôm thứ Hai, ai đó tới gõ cửa căn hộ của Anthony Lark.
Ngồi trên chiếc ghế cao đặt cạnh quầy bếp - một trong mấy món đồ nội thất ít ỏi trong nhà - hắn lắng tai nghe. Đó là một tiếng gõ nhẹ, không phải kiểu đập cửa thình thình của bọn cớm.
Hắn nuốt một ngụm nước cam rồi rót thêm cốc nữa. Người kia thôi không gõ cửa nữa và bỏ đi.
Lark đã uống một viên Keflex vào tối thứ Bảy. Sáng Chủ nhật, hắn uống hai viên và sáng nay lại thêm một viên nữa. Con sốt đã hạ. Vết thương trên tay hắn có vẻ đã bớt sưng tấy, nhưng chạm vào vẫn còn đau.
Cốc nước cam thật ngon, hơn bất cứ thứ gì Lark được nếm trong một khoảng thời gian dài. Hắn nghĩ tới việc đi kiếm thứ gì đó bỏ bụng. Vào quán ăn gọi đồ sẽ là quá mạo hiểm, nhưng dù sao ý nghĩ đó vẫn lởn vởn trong đầu hắn. Giờ hắn chỉ thèm một miếng bít tết và một chai bia.
Đồ ăn Trung Quốc mang đi cũng tạm ổn. Hắn biết một quán gần đó. Khi hắn còn đang nhìn quanh tìm chìa khóa, tiếng gõ cửa lại vang lên. Nhẹ nhàng. Dai dẳng.
Hắn lê bước ra cửa. Qua lỗ cửa, hắn có thế thấy khuôn mặt một người phụ nữ. Cô gái đó có nước da bánh mật như người Ấn Độ hay Pakistan. Cô ta còn trẻ, có đường nét của người ngoại quốc, gò má cao và mái tóc đen buông tới vai.
Hắn nhìn cô ta giơ tay lên gõ cửa lần nữa. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào hắn như thể cô ta có thể nhìn qua được lỗ cửa. Hắn chờ cho cô ta bỏ đi.
Nhưng khi cô ta giơ tay lên lần nữa, hắn đành mở cửa.
Cô gái lùi lại một bước như thể hắn đã làm cô ta giật mình. “Hóa ra anh còn ở nhà,” cô ta nói.
Hắn nhận thấy cô ta không có khẩu âm Ấn Độ mà là Anh quốc.
“Tôi đang bận mặc quần áo,” hắn đáp.
“Xin lỗi vì đã làm phiền. Đây mới là lần đầu chúng ta gặp mặt. Tôi sống ở phòng đối diện.”
Cô ta đưa tay cho hắn. Những ngón tay dài và mảnh, không sơn móng tay. Hắn bắt tay lấy lệ rồi buông ra.
“Tôi muốn hỏi,” cô ta nói, “anh có thấy con mèo nào không?”
“Một con mèo?”
“Đó là một chú mèo tam thể, có khoang màu xám và da cam.” Người phụ nữ lấy từ dưới cánh tay ra một tập tờ rơi và đưa cho Lark một tờ.
“Tên nó là Roscoe,” cô ta nói. “Một người bạn tôi tới chơi vào dịp cuối tuần.” Cô ta nhấn mạnh âm tiết thứ hai: Cuối-tuần. “Cô ấy để mở cửa ra sân và thế là Roscoe sổng ra ngoài. Nó không quen ở ngoài đâu.”
Lark làm bộ xem xét tấm ảnh trên tờ rơi. “Cô đã tìm chỗ mấy thùng rác chưa? Tôi từng bắt gặp lũ mèo ở đó.”
“Tôi tìm ở đó rồi,” người phụ nữ đáp.
Hắn trả tờ rơi lại cho cô ta. “Xin lỗi, tôi không thể giúp gì cô được.”
“Vậy anh cứ giữ lấy đi.” Cô ta nói. “Trên đó có in số điện thoại của tôi, để anh tiện liên lạc nếu tìm được nó.”
“Được rồi,” hắn nói.
Cô ta nán lại ở ngưỡng cửa. “Anh mới chuyển tới đây phải không?”
“Đúng đấy,” Lark nói.
“Anh từ đâu tới?”
“Ohio.” Một câu trả lời an toàn. Chẳng ai quan tâm tới Ohio cả.
“Từ Toledo phải không?” cô ta hỏi. “Đó là nơi duy nhất ở Ohio mà tôi từng đến.”
Lark cố gắng thấu hiểu cô ta. Những câu hỏi khá thân thiện và cô ta có vẻ thực sự quan tâm đến hắn. Cô ta vẫn giữ giao tiếp bằng mắt, nhưng cùng lúc cô ta cũng nhòm trộm vào căn hộ của hắn.
“Không phải Toledo đâu,” hắn đáp. “Cincinnati cơ.”
Cô ta lại nhìn qua vai hắn lần nữa và hắn hiểu ra cô ta đang làm gì. Cô ta muốn xem hắn có giữ con mèo của mình không.
“Tôi bất lịch sự quá,” hắn nói. “Cô muốn vào nhà không?” Không đợi câu trả lời, hắn lùi lại khỏi cửa và bước vào bếp. Hắn đặt tờ rơi lên mặt quầy bếp.
“Cô muốn uống gì?” hắn nói. “Tôi có nước cam đây.”
Cô ta lưỡng lự một chút ở ngưỡng cửa, sau cùng cũng đồng ý. “Vậy thì tuyệt quá.”
Hắn lấy trong cốc tủ rồi rót nước cho cô ta. Cái cốc đó đồng bộ với số cốc chén mà hắn mua ở cửa hiệu của hội Cứu Thế Quân.
Cô ta vào phòng, đứng bên ngoài quầy ngăn trong phòng khách và đưa mắt nhìn mấy món vật dụng thưa thớt. Hắn có một chiếc TV nhỏ, một két đựng sữa chất đầy sách và tạp chí.
“Mấy món đồ đạc khác của tôi cũng sắp được chuyển tới rồi,” hắn nói, tay đẩy cốc nước qua mặt quầy tới chỗ cô gái.
Cô ta quay lại phía hắn và đặt tập tờ rơi xuống. “Anh là sinh viên đại học à?”
“Không.”
“Vậy anh đang làm gì?”
“Chuyên viên thanh toán,” hắn nói, “cho một công ty bảo hiểm.” Đó là công việc gần đây nhất hắn từng làm.
“Nghe thú vị quá nhỉ. Anh thích công việc đó không?” Cô ta hờ hững hỏi, mắt nhìn hành lang hẹp dẫn tới phòng tắm và phòng ngủ. Hắn biết cô ta muốn vào đó để đảm bảo hắn không giữ con mèo của cô. Hắn ngắm nhìn cô ta suy tính làm sao để thực hiện điều đó.
“Cũng khá thích,” hắn nói. “Công việc đó giúp tôi trang trải cuộc sống.”
Cô ta nhíu mày. “Việc gì ấy nhỉ?”
“Chuyên viên thanh toán.”
“Ồ,” cô ta nói. “Phải rồi.” Mắt cô ta sáng lên khi nhìn cốc nước cam. Cô gái đã quyết định hành động.
Cô ta cầm cốc nước lên uống. Nước cam chảy xuống ngực áo, cứ như là do cô ta lỡ tay.
“Xem tôi đã làm gì này,” cô ta nói, dùng mu bàn tay quệt nước cam trên cằm. “Anh không phiền nếu tôi dùng phòng tắm chứ?”
“Cuối hành lang ấy,” hắn tỏ vẻ thân thiện. Không chờ hắn nói xong, cô ta đã đi về hướng đó rồi.
Cô ta đi khuất khỏi tầm mắt hắn, rồi hắn nghe thấy tiếng cửa phòng tắm đóng lại, tiếng nước chảy. Hắn chờ đợi trong bếp, để mặc cô ta ngó vào phòng ngủ. Trong đó chẳng có gì đáng kể, chỉ đặt một tấm nệm với mấy món quần áo. Đúng kiểu căn hộ của một người quen thói bề bộn, nhưng chẳng có gì là nguy hiểm. Và dĩ nhiên, hắn không phải một tay ăn trộm mèo.
Trong đó chẳng có gì đáng chú ý cả, hắn nghĩ thầm. Khẩu súng trường đang nằm trong cốp xe. Và dù quanh đó không có cái gương nào, hắn tự coi mình nhìn cũng chấp nhận được. Trước đó, hắn đã tắm rửa, gội đầu rồi mặc quần áo sạch sẽ. Trên báo có đăng ảnh hắn, nhưng có thể cô ta chưa xem. Chắc cô ta là sinh viên, mà sinh viên thì có bao giờ đọc báo đâu.
Đằng nào thì hình vẽ trên báo cũng chỉ hao hao giống hắn thôi. Bức hình vẽ hắn đội mũ với bộ râu hai ngày chưa cạo, trong khi bây giờ hắn chẳng đội mũ, mày râu đã nhẵn nhụi. Hắn không tin cô ta nhận ra mình. Nếu cho hắn là kẻ giết người thì cô ta đã chẳng thoải mái bước vào nhà như vậy.
Vậy cô ta không cho hắn là kẻ giết người mà chỉ ngờ hắn đã bắt con mèo của mình. Khi biết hắn không phải thủ phạm, cô gái sẽ trở lại căn hộ của mình và khi đó hắn chỉ việc quên hẳn cô ta đi.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng lên và thấy cô ta xuất hiện trong hành lang, tay cầm một chiếc khăn bông lau ngực áo.
“Mọi chuyện ổn cả chứ?” hắn hỏi.
Cô ta mỉm cười ngượng ngập và gật đầu. “Làm phiền anh quá.”
“Không có gì đâu.”
Cô ta gập chiếc khăn lại rồi đặt lên quầy bếp. Lark tưởng cô ta sẽ ra về. Nhưng không.
“Có lẽ anh đang chuẩn bị đi làm,” cô ta nói.
Phải cố gắng lắm hắn mới giữ được vẻ thân thiện. Sao cô ta vẫn còn ở đây cơ chứ?
“Thật là một ngày đẹp trời,” hắn nói. “Tôi đã xin nghỉ ốm.”
“Thật à?”
Hắn suy nghĩ vẩn vơ làm sao để giết cô ta. Hắn vẫn giữ con dao làm bếp hôm trước mình mang theo để giết Sutton Bell. Nó nằm trong ngăn kéo ngay cạnh đó.
“Sao cơ?” hắn hỏi.
“Anh không được khỏe thật à?” cô ta hỏi. “Tôi đã nhìn thấy tay anh. Có chuyện gì thế?”
Hai tay hắn đặt trên quầy bếp. Hắn nhìn xuống bàn tay trái quấn băng. Có thể cô ta đã nhận ra hắn. Báo chí từng đưa tin về vết thương này.
Ngăn kéo đựng con dao nằm trong tầm tay hắn. Hắn có thể mường tượng ra cái cán bằng gỗ sẫm màu. Qua khóe mắt, Lark nhìn thấy tờ rơi cô ta vừa đưa cho hắn. TÌM MÈO ĐI LẠC. Những con chữ sáng rực lên như than hồng.
“Nó không tệ như vẻ bên ngoài đâu,” hắn nói. “Tôi bị đứt tay khi đang gọt táo.”
“Anh có đau không?”
Hắn nhìn cô gái từ sau quầy bếp. Cô ta đứng đó y như hình phản chiếu của hắn, đôi tay đặt trên tấm khăn đã được gấp lại. Trên mu bàn tay cô ta, hắn thấy hai đường cong mảnh. Vết mèo cào từ mấy hôm trước.
“Tôi chẳng cảm thấy gì,” hắn nói. “Ban đầu thì không.”
Cô ta vẫn còn nghi ngờ, hắn nghĩ thầm. Cô ta còn muốn xem dưới lớp băng gạc nữa kia.
Hắn đưa tay trái lên và xem xét kĩ bàn tay. “Đôi khi chuyện thật nực cười phải không? Ta thậm chí chẳng cảm thấy đau đớn gì cả.”
Một cách thoải mái, như thể ý tưởng này vừa mới nảy ra trong đầu và đó là một việc hoàn toàn tự nhiên, hắn dùng tay phải cậy băng dính. Rồi hắn cởi hết lớp băng gạc và bỏ thành đống trên mặt quầy.
Hắn đảm bảo cô ta nhìn thấy mu bàn tay hắn - phẳng phiu không xây xước gì - rồi cho cô ta xem bàn tay. Vết rách ngắn và thẳng không giống vết mèo cào chút nào.
Cô ta tỏ vẻ thông cảm khi nhìn thấy nó. “Trông có vẻ đau đấy.”
“Cũng đỡ rồi,” hắn nói.
Cô gái lại nở một nụ cười ngượng ngập. Hình như cuối cùng cô ta đã chắc chắn hắn hoàn toàn vô hại. Trong một thoáng, hắn tưởng rằng cô ta vẫn muốn nán lại nói chuyện chút nữa.
Thay vào đó, cô ta cầm tập tờ rơi lên - trừ tờ lúc trước đưa cho hắn.
“Rất vui được gặp anh,” cô ta nói.
Hắn gật đầu. “Tôi cũng thế.”
“Anh có số điện thoại của tôi rồi,” cô nói, “Nếu thấy Roscoe ở đâu thì cứ gọi nhé.”
Có thể hắn chỉ tưởng tượng ra, nhưng trong giọng nói của cô gái có gì đó khiến hắn tin rằng cô ta sẽ không thấy phiền nếu hắn gọi cho mình, ngay cả khi không tìm được Roscoe đi nữa.
“Được rồi,” hắn nói.
Cô gái đi ra cửa và hắn bước theo, nhìn cô ta quay lại căn hộ của mình bên kia hành lang.
Trở lại trong bếp, hắn băng bó lại bàn tay. Rồi hắn mở ngăn tủ và vuốt ngón tay lên cán dao.
Ngay bây giờ, hắn có thể đi qua hành lang gõ cửa và cô ta sẽ ra mở cửa. Dễ như bỡn thôi.
Những con chữ trên tờ rơi - TÌM MÈO ĐI LẠC - giờ đã chuyển thành màu xanh ngọc dìu dịu, dập dềnh nhẹ nhàng như con thuyền buộc trên bến.
Lark chợt nhớ ra mình đang đói và nghĩ tới một quán ăn Trung Quốc. Hắn đóng tủ lại, lấy chìa khóa và bước ra ngoài.