Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Lark không trả lời, nhưng khi Delacorte ra lệnh cho hắn đặt tay ra sau gáy, hắn làm theo. Hắn không chống cự khi viên cảnh sát trưởng quặt hai tay hắn ra sau lưng rồi còng lại.

Delacorte lục khắp túi quần túi áo hắn, lấy chiếc ví và cuốn sổ tay ra. Sau đó, hắn nghe thấy tiếng gạt công tắc. Đèn trần bật sáng yếu ớt, tỏa ánh vàng mờ mờ khắp căn phòng.

“Mày đúng là kẻ bệnh hoạn,” hắn nghe tiếng Delacorte nói. Sau đó là tiếng lật những trang giấy. Tấm thảm sần sùi bên dưới gò má hắn.

“Ông không phiền nếu tôi ngồi dậy chứ?” hắn nói.

Delacorte bật cười khùng khục. “Ồ, không sao đâu, Lark. Cứ ngồi dậy đi.”

Lark xoay nghiêng người, dùng khuỷu tay chống lên. Hắn ngồi một chân co một chân duỗi. Bức tường phía sau còn cách 60 phân, hắn trượt dọc theo tấm thảm rồi dựa lưng vào tường.

Bên kia căn phòng, Delacorte đã dốc hết các thứ trong két đựng sữa ra rồi úp nó xuống làm ghế ngồi. Ông ta ngồi đọc cuốn sổ của Lark, chiếc ví vứt lăn lóc dưới chân. Còn khẩu súng thì không thấy đâu cả.

“Cái gì thế này,” Delacorte hỏi, “nhật ký của mày à?”

Lark đảo mắt quanh phòng nhìn đống quần áo và sổ sách bị vứt trên sàn, cái nệm cùng tấm ga nhăm nhúm. Ở đầu kia tấn nệm, hắn thấy một thanh kim loại màu đen với một đầu vuông góc. Một thanh nạy lốp xe.

“Trả lời tao đi chứ,” Delacorte nói.

Lark nhắm mắt để khỏi nhìn thấy ánh đèn vàng. “Cho tôi xin ít đá được không?” hắn van vỉ.

Giọng nói của Delacorte lộ rõ vẻ khó chịu. “Gì thế?”

“Tôi bị đau đầu.”

Lại cái điệu cười khùng khục đó. “Mày cứ trả lời câu hỏi đi đã, rồi tao sẽ lấy đá cho. Đây là nhật ký của mày à?”

Lark cố nhún vai mặc dù hai tay bị còng. “Tôi thích viết lách thôi.”

Hắn hít sâu. Cơn đau sau hốc mắt hắn có những góc nhọn hoắt như chỗ gập của thanh nạy lốp xe. Hít sâu. Bác sĩ Kenneally từng nói vậy với hắn, cứ như thể hít sâu sẽ giải quyết được mọi vấn đề trên đời. Căng thẳng à? Hít sâu một hơi. Cơn đau đầu ập tới? Cũng hít sâu. Còn khi bị một tay cớm mặc đồ đen bắt giữ thì sao?

Lark hít thở sâu. Giờ hắn đã biết Delacorte lọt vào căn hộ bằng cách nào. Phòng ngủ có một cửa sổ kính sau bức rèm trắng, bậu cửa sổ gần như ngang tầm với mặt đất. Với một thanh nạy lốp xe, ông ta có thể cạy cửa sổ ra rồi trèo vào phòng.

Lark nghe tiếng Delacorte đứng lên và đi ngang qua căn phòng. Hắn nheo mắt trong ánh sáng vàng. Viên cảnh sát trưởng đang giơ ra cho hắn xem một trang trong cuốn sổ. Ba cái tên - Henry Kormoran, Sutton Bell, Terry Dawtrey - dòng đầu và cuối đã bị gạch đi. Những con chữ màu đỏ gợn sóng và thở phập phồng.

Hít sâu vào.

“Mày đã viết những cái tên này?” Delacorte nói.

“Phải.”

“Có người nói cho mày biết à? Ai đó đã thuê mày?”

“Không.”

“Vậy thì tại sao? Sao mày lại tìm giết những người này?”

“Ông không biết chúng là ai và đã gây ra chuyện gì sao?”

“Chúng đã tham gia vụ cướp ngân hàng.”

“Và chúng cũng bắn Harlan Spencer giữa sống lưng.”

“Chỉ mình Terry Dawtrey làm chuyện đó thôi. Hai tên còn lại thì không.”

“Cả ba đã quyết định cướp ngân hàng đó. Chúng phải chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra. Tất cả bọn chúng đều là những kẻ xấu xa.”

Delacorte nói, “Tao biết khối kẻ còn tồi tệ hơn thế nhiều.”

“Những kẻ như vậy phải bị ngăn chặn. Nếu không, chúng sẽ tiếp tục gây thêm tội ác.”

“Lạy Chúa, giờ Sutton Bell chỉ là một điều dưỡng viên. Anh ta có thể gây ra chuyện gì chứ?”

“Bell cũng phải chịu trách nhiệm như những tên khác,” Lark nói. “Nếu không ngăn chặn những kẻ như vậy, chúng có gây thêm chuyện gì thì đó cũng là lỗi ở ông. Vì ông đã không chịu ngăn chặn chúng.”

“Vậy mày đã ngăn chặn Terry Dawtrey và Henry Kormoran, rồi gạch tên chúng khỏi danh sách?”

“Đúng.”

“Nhưng mày không giết Terry Dawtrey. Một cảnh sát của tao đã ra tay.”

“Tôi chỉ muốn gã chết. Và giờ gã đã chết. Thế là đủ.”

Lark nhìn Delacorte giở sang trang sau. Một cái tên màu đỏ nữa: Charlie Dawtrey.

“Ông ta cũng là kẻ xấu à?” Delacorte hỏi.

“Việc giết ông ta là cần thiết.”

“Ông ta đâu có cướp ngân hàng hay bắn ai.”

“Tôi cần ông ta để tiếp cận với người con trai,” Lark nói. “Không còn cách nào khác.”

“Mày đã đánh chết ông ta bằng một thanh nạy lốp xe.”

Lark liếc nhìn tấm nệm, những nếp nhăn của tấm ga trải giường, góc cạnh thanh nạy lốp xe của Delacorte. Ngay cả khi lấy được nó, hắn cũng không thể sử dụng được với hai bàn tay còn bị còng phía sau. Hắn nhìn ra cửa sổ đang đóng rèm kín mít. Bên ngoài, không ai có thể thấy được chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng này. Sẽ chẳng có ai tới cứu hắn cả.

Delacorte lùi lại. Ông ta gập cuốn sổ lại rồi kẹp dưới cánh tay.

“Ban đầu, tao không tin là mày có thực,” Delacorte nói. “Ngay cả khi họ gửi tao câu chuyện do chính tay mày viết.”

“Làm thế nào ông tìm được tôi?”

Delacorte rút trong túi ra một bao ni lông. Khi ông ta giơ nó lên, Lark nhìn thấy trong đó có một đầu đạn và vỏ đạn, cùng một viên đạn nữa vẫn còn nguyên trong vỏ.”

“Mày đã bỏ lại những thứ này ở nghĩa trang Whiteleaf,” Delacorte nói. “Tao không tìm được dấu vết nào khác ngoài viên đạn và vỏ đạn này, nhưng ít ra chúng cho thấy là mày có thực. Thế là tao bắt đầu truy lùng mày, cầm bản phác họa đến hỏi từng khách sạn. Sau cùng, tao tìm được khách sạn mày đã ở, nhưng ở đó nhận thanh toán bằng tiền mặt, mà họ cũng chẳng để tâm nhớ mặt khách trọ. Tao buộc phải tìm cách khác. Tao còn biết gì về mày nữa? Mày đã nằm phục trên đồi với khẩu súng trường. Tao bắt đầu đem bức phác họa đến hỏi các tiệm bán đồ thể thao. Ban đầu chẳng có tiến triển gì, nhưng tao vẫn không bỏ cuộc. Sau cùng, một nhân viên bán hàng ở thành phố Traverse nhận ra mày, nói rằng anh ta đã bán cho mày một khẩu súng trường Remington. Mày đã thanh toán bằng thẻ tín dụng.

Một khi đã biết tên, nhắm mắt tao cũng lần ra mày. Khi thuê căn hộ này, họ đã tiến hành kiểm tra các giao dịch tín dụng của khách. Nó được lưu lại rõ ràng trong thông tin tài khoản của mày.” Delacorte đút bao ni lông vào túi cùng với cuốn sổ của Lark. “Và giờ tao đã tóm được mày. Trông mày cũng không giống một tên sát nhân lắm nhỉ?” ông ta nói, tay dang rộng. “Sống không gò bó như dân Di-gan, kết bạn với hàng xóm. Cô gái ở căn hộ đối diện thích mày đấy. Giá mà mày thấy vẻ mặt cô ta lúc tao tới tra hỏi - hẳn là cô ta lo cho mày lắm.”

Cơn đau sau hốc mắt Lark xoắn xuýt lại.

“Đừng kéo cô ta vào chuyện này,” hắn nói.

“Tốt thôi. Nếu mày chịu hợp tác, cô ta sẽ không cần can dự gì vào việc này.” Delacorte lùi lại và nhặt chiếc ví của Lark cùng với thanh nạy lốp xe. Ông ta bỏ chiếc ví vào túi, xỏ thanh nạy lốp xe qua đỉa thắt lưng. “Tao không định kéo mày theo mà trèo qua lối cửa sổ đâu,” ông ta nói, “vậy nên chúng ta sẽ ra bằng cửa trước. Xe tao đỗ gần đây thôi.”

Lark hít sâu một hơi. “Ông định dẫn tôi đi đâu?”

“Tới một nơi rất xa.”

“Vậy là tôi bị bắt?”

Delacorte với tay ra sau rút khẩu súng lục ra.

“Mày đã bị bắt. Đi thôi.”

Khoảnh khắc sau đó, cơn đau trong đầu Lark đã xoắn bện lại theo kiểu khác. Hắn cảm thấy một loạt những cảm giác đứt quãng. Delacorte tóm cánh tay để kéo hắn đứng dậy. Sàn hành lang trải dài dưới chân hắn. Mắt hắn chớp vì ánh sáng chói lòa trong bếp. Ánh sáng đó xuyên thấu, nảy trong sọ hắn, kẹp vào hai thái dương hắn như một chiếc kìm.

Hắn do dự khi đi tới đường ngăn giữa sàn bếp dán giấy nhựa với mặt thảm của lối vào. Delacorte ấn mũi súng lên lưng hắn.

“Cho tôi chút đá,” Lark nói.

“Cứ đi tiếp đi,” Delacorte nói. “Tao sẽ đưa đá cho mày khi về tới nơi.”

“Không được.”

Lark cảm thấy bàn tay viên cảnh sát túm lấy gáy hắn, rồi đột ngột thấy mình ngã dúi ra trước về phía bức tường cạnh lối vào. Chân hắn cố bước cho kịp. Hắn đập nhẹ má vào mặt tường mát lạnh.

Delacorte nói thầm vào tai hắn. “Đừng có giở trò,”

Ông ta thả bàn tay đang túm sau gáy hắn. Hắn nghe thấy tiếng cửa mở. Khẩu súng cứng ngắc chĩa giữa hai bả vai hắn khi Delacorte dẫn hắn ra hành lang. Bóng tối khiến hắn bớt khó chịu hơn. Cảnh cửa thép xám của nhà cô gái hàng xóm. Có thể ngay lúc này, cô ta đang đứng sau đó mà nhòm qua lỗ cửa. Hoặc cô ta chỉ đang chơi đùa với con mèo của mình.

Lark xoay đầu sang bên trái. Cơn đau nhức nhối sau hốc mắt hắn gây ra một ảo giác kỳ lạ. Hắn cảm thấy khẩu súng của Delacorte chĩa vào lưng mình, nhưng cùng lúc đó, thật vô lý hết sức, hắn thấy một khẩu súng nữa tiến về phía mình. Một khoảng tối đen tròn xoe hoàn hảo, xung quanh nó là hình khẩu súng bị thu ngắn lại. Một ngón tay đặt trên cò súng, móng tay màu trắng như vầng trăng khuyết. Đôi mắt nhìn hắn dọc theo nòng súng. Khuôn mặt chìm trong bóng tối của chiếc mũ lưỡi trai. Đó là một người đàn ông gầy gò mặc áo gió.

Lark nghe thấy tiếng Delacorte khẽ vang lên sau lưng mình. “Lạy Chúa, Paul. Cậu đang làm cái quái gì thế?”

“Tôi cũng đang định hỏi ông chính câu đó đây, Walt,” người mặc áo gió đáp.

Lark đứng giữa phòng khách trống trơn, mắt khép hờ vì ánh sáng chói lọi từ gian bếp. Paul Rhiner chỉ còn là một bóng hình màu xám bao quanh bởi một quầng trắng sáng lòa. Tay phải anh ta chĩa thẳng khẩu súng lục, mũi súng chỉ cách mặt Lark chưa tới 30 phân.

Paul Rhiner, một trong hai cảnh sát đã có mặt ở nghĩa trang Whiteleaf, cũng chính là người đã bắn Terry Dawtrey khi gã định tẩu thoát.

Lark hít thở sâu, cố gắng kiềm chế cơn đau đầu. Hắn lờ mờ cảm thấy khẩu súng của Walter Delacorte chạm vào lưng mình. Sàn nhà cứng và vững vàng dưới chân hắn. Thế là có tiến triển rồi. Hắn cố tập trung tâm trí vào những cảm giác khó chịu nho nhỏ: Chiếc còng nghiến trên cổ tay, hai cánh tay nhức mỏi

Delacorte lôi hắn đi giật lùi qua cửa, xuyên qua gian bếp tới phòng khách - một chuyến đi ngược chậm chạp, như thể họ đang tua lại thời gian. Rhiner cũng đi theo và đóng cửa sau lưng lại. Khẩu súng trên tay anh ta không hề dao động.

Giờ hai người tiếp tục cuộc nói chuyện đã được bắt đầu ngoài hành lang.

“Đáng ra cậu không nên tới đây, Paul,” Delacorte nói. “Tôi không biết cậu làm thế nào. Cậu bám theo tôi suốt cả chặng đường à?”

“Bám theo ông cũng không đến nỗi khó lắm đâu, Walt,” Rhiner đáp.

“Giờ cậu nên rời khỏi đây đi,” Delacorte nói. “Quay về nhà và ngồi yên đó. Đấy mới là chỗ của cậu.”

“Tôi thích ở lại đây thì sao?” Rhiner nói. “Đây chính là hắn, phải không? Tay súng ở nghĩa trang. Vậy là hắn có thực, không phải bịa đặt.”

“Bỏ đi, Paul,”

“Ông biết là tôi không thể làm thế được, Walt. Tôi cần nói chuyện với hắn. Hắn đã giết ông già Charlie Dawtrey. Đó là khởi nguồn mọi chuyện. Tôi cần biết lý do.” Mắt Rhiner nhìn sang Lark. “Mày đã giết Charlie để họ thả con trai ông ta ra. Đúng không?”

Lark gật đầu.

“Và mày định giết Terry Dawtrey. Kế hoạch ban đầu là vậy.”

“Phải,” Lark đáp.

“Tại sao?”

“Gã phải chết.”

“Đó không phải là lý do. Ngoài ra còn gì nữa, tao cần được biết.”

Delacorte nói, “Chẳng có lý do nào đâu, Paul. Hắn làm thế chỉ vì hắn là một gã điên khốn kiếp.”

“Không. Tôi cần làm rõ mọi chuyện.”

“Chẳng có gì để làm rõ cả.”

Trong mắt Rhiner thoáng hiện lên vẻ tuyệt vọng. “Tôi cần biết, Walt à. Hắn phải nói cho tôi biết. Sau đó, ông cứ việc bắt giam hắn. Nhưng trước đó hắn phải khai ra đã.”

Lark cúi người ra trước như thể đang tì lên không khí. Hắn hạ giọng.

“Anh thực sự tin là ông ta sẽ bắt giam tôi sao?”

“Cái gì?” Rhiner nói.

“Ông ta chưa từng giơ phù hiệu ra,” Lark nói. “Ông ta cũng chưa đọc cho tôi biết các quyền của mình.”

Khẩu súng của Rhiner hơi hạ xuống, sự do dự hiện lên trong ánh mắt.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy, Walt?”

Giọng Delacorte lạnh lùng. “Tôi sẽ nói cho cậu biết chuyện gì sắp xảy ra. Cậu sắp sửa cất khẩu súng đi, lái xe về nhà và quên hẳn chuyện này.”

“Cứ hỏi xem ông ta đã gọi cho cảnh sát ở đây chưa,” Lark nói. “Chẳng phải ông ta nên làm thế ngay khi lần ra tôi sao?”

Họng súng của Rhiner vẽ nên một vòng tròn nhỏ trong không khí. “Tôi không thích thế chút nào, Walt à. Kế hoạch ở đây là gì?”

“Tôi đã nói cho cậu biết kế hoạch rồi. Cậu rời khỏi đây. Tôi xử lý hắn. Đừng bắt tôi nhắc lại lần nữa.”

“Nếu anh để tôi lại với ông ta thì tôi chết chắc,” Lark nói. “Anh biết thế, phải không?”

Đột nhiên, Lark cảm thấy bàn tay Delacorte túm lấy cổ mình. Hắn bị đẩy dúi sang một bên, hai chân bị ngáng, cằm suýt va vào sàn nhà, nhưng hắn kịp xoay người và đập vai xuống đất. Hắn rên lên, nằm ngửa ra. Giờ hắn thấy Rhiner và Delacorte đang đứng đối diện nhau như chuẩn bị quyết đấu.

“Coi nào,” Delacorte nói với Rhiner. “Bỏ khẩu súng xuống đi.

Rhiner khăng khăng. “Ông định làm gì với hắn?”

“Tôi đang che chắn cho cậu đấy, Paul. Cậu thậm chí không nên có mặt ở đây.”

“Ông định bắn hắn?”

“Hỏi kiểu gì thế? Sẽ không ai bị bắn cả.”

Delacorte chĩa khẩu súng của mình lên trần nhà, rồi vòng tay ra sau và giắt nó vào thắt lưng. Ông ta giơ hai tay không cho Rhiner.

“Coi nào, Paul,” Delacorte nói. “Chúng ta đã quen nhau bao nhiêu năm rồi nhỉ?”

Lark nhìn kĩ khuôn mặt Rhiner, thấy khoảnh khắc anh ta đưa ra quyết định, cằm Rhiner gập xuống ngực, mắt nhìn xuống. Một cái nhìn lúng túng. Anh ta cũng chĩa khẩu súng lên như Delacorte ban nãy, vòng nó ra sau lưng.

Tay Delacorte hạ xuống dọc hai bên thân mình. Lark thấy đôi tay ông ta chuyến động thành những vòng cung nhịp nhàng. Nhưng tay phải của ông ta, đáng lẽ phải nằm im, thì lại tiếp tục di chuyển. Nó với ngang qua cái bụng của người đàn ông to lớn với lấy một thứ.

Thanh nạy lốp xe, Lark nghĩ. Viên cảnh sát trưởng treo nó ở đỉa thắt lưng.

Delacorte rút nó ra như một thanh kiếm. Mắt Rhiner trợn tròn. Delacorte nhanh nhẹn vung nó ra phía trước. Rhiner rút khẩu súng từ sau lưng ra, nhưng muộn mất rồi. Thanh nạy lốp xe đập mạnh vào nòng súng, chát chúa như tiếng roi vụt. Tay Rhiner rụt lại như bị ong đốt. Khẩu súng nảy trên mặt thảm.

Thanh nạy lốp xe lại vung lên nhưng Rhiner đã kịp định thần để cúi mình xuống, húc vai vào ngực Delacorte với lực đủ để khiến một người nhỏ con hơn bắn sang tận đầu kia căn phòng. Delacorte bị đẩy lùi hai bước. Thanh nạy lốp xe giáng yếu ớt xuống vùng giữa hai bả vai Rhiner.

Anthony Lark chống khuỷu tay lên sàn nhà và ngồi dậy chỉ với một động tác. Hắn co chân và dùng bàn chân đẩy mình trên mặt thảm cho tới khi chạm lưng vào tường. Rhiner vật lộn với Delacorte, thanh nạy lốp xe giương cao giữa hai người, một đầu quẹt lên trần nhà. Viên cảnh sát định lên gối vào háng Delacorte, nhưng người đàn ông to lớn này kịp nghiêng người khiến cú đá chỉ trúng vào hông. Ông ta đoạt được thanh nạy lốp xe khỏi tay Rhiner và thúc đầu cong của nó vào bụng Rhiner.

Lark nhìn thấy nó đi trúng mục tiêu, cả người Rhiner gập lại. Anh ta lùi lại, cố gắng túm lấy thanh nạy lốp xe. Delacorte lao về phía trước. Rhiner vấp chân, ngã lên quầy ngăn giữa bếp và phòng khách. Cả trọng lượng của Walter Delacorte đổ lên người anh ta.

Một tiếng thét vang lên y như trong lò mổ. Lark quay mặt đi, như thể làm vậy sẽ giúp hắn khỏi phải nghe thấy âm thanh đó nữa. Khi tiếng thét đã dứt, hắn quay lại và thấy Paul Rhiner co rúm trên mặt quầy, mặt trước của chiếc áo gió đầm đìa máu. Hắn cũng thấy tấm lưng rộng của Delacorte, ông ta đứng thẳng dậy, nhón chân lùi lại. Hắn thấy Delacorte xoay người, hai tay giơ lên, bàn tay hướng vào thân mình, các ngón tay gập lại. Đầu cúi xuống. Mắt nhìn trân trân vào thanh nạy lốp xe đâm xuyên qua ngực mình.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.