Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

Elizabeth quay xe lại đường 1-75, rời khỏi Saint Ignace. Tôi ngồi bên cạnh cô, thuật lại tất cả những gì Lucy đã nói. Tôi tỏ vẻ bồn chồn, không ngừng lăn viên đạn trong tay. Elizabeth nhìn thấy tất cả nhưng không nói gì. Ngoài ra, cô cũng giữ im lặng mặc dù đã nhìn thấy khẩu súng trong hộc đựng găng tay.

“Anh nghĩ sao về giao kèo giữa Lucy và ông nghị sĩ?” cô hỏi sau khi tôi kể xong. “Không lẽ cô ta thực sự tin rằng ông ấy đồng ý tiết lộ bí mật quốc gia chỉ để bao che cho Callie Spencer?”

Tôi lướt ngón tay cái trên viên đạn. “Anh nghĩ cô ta coi ngài nghị sĩ chỉ là một ông già đang mất dần khả năng suy nghĩ. Và cô ta sẵn sàng lợi dụng ông ấy.”

“Cô ta có thật lòng muốn thực hiện phần mình trong giao kèo đó không? Tức là quên đi vụ cướp ngân hàng Great Lakes?”

“Anh không biết,” tôi nói. “Anh không rõ cô ta biết điều này hay không. Nhưng nếu cô ta khám phá ra Matthew Kenneally là con trai của nghị sĩ, đồng thời là kẻ cướp thứ năm - anh tin cô ta sẽ đưa ngay chi tiết đó vào cuốn sách của mình.”

Chúng tôi tới Brimley lúc 6 giờ kém 15 và thuê một phòng khách sạn quay ra phía hồ Superior. Sau 40 phút dành ra để tắm rửa và thay quần áo, chúng tôi lái xe tới nhà Madelyn Turner. Mặt trời hắt bóng tòa nhà lên khoảnh sân bên hông. Chiếc xích đu bằng lốp xe nằm lặng im lìm dưới tán cây.

Ngoài một chiếc xe bán tải han gỉ đỗ trên lối vào, không thấy chiếc xe nào khác, kể cả xe đạp của Nick. Chúng tôi gõ cửa nhưng không có ai trả lời.

Chúng tôi trở lại trung tâm Brimley tới quán Cozy Inn. Cô bồi bàn sắp xếp chúng tôi ngồi ở bàn trong góc, tránh khỏi sự ồn ào trong quán. Cô gái đem cho tôi trà ngọt, chúng tôi nghe theo gợi ý của cô ấy và gọi món cocktail tôm. Sau đó chúng tôi ăn cá rô tẩm bột rán, khoai tây chiên và rau xà lách trộn. Chúng tôi đang định gọi bánh táo thì Madelyn Turner bước vào.

Tôi ngồi xoay lưng vào tường, vậy nên tôi nhìn thấy bà ta trước. “Đừng ngoái lại nhé,” tôi nói với Elizabeth.

Cô vẫn nhìn thẳng về phía tôi. “Madelyn à?” cô hỏi.

Tôi gật đầu.

“Bà ta tới một mình?”

“Chỉ một mình,” tôi nói. “Bà ta đang đi tới chỗ quầy rượu. Chúng ta xử lý thế nào bây giờ?”

“Mình đâu có muốn nói chuyện với bà ta. Cứ để mặc vậy thôi.”

Tôi nhìn nhân viên pha chế đặt ly đồ uống trước mặt bà ta. “Tối nay, bà ta có thể ở lại đây lâu đấy,” tôi nói.

“Em không nghĩ thế. Bà ta mặc gì? Váy ngắn à?”

“Quần âu.”

“Áo bó hay áo chùng?”

“Áo chùng,” tôi nói. Bà ăn vận giản dị, mái tóc cặp lên cao. Lần này, bà ta không cố gây ấn tượng với ai hay che giấu tuổi tác.

“Bà ta sẽ chỉ uống một ly,” Elizabeth nói. “Sau đó mua đồ ăn mang đi.”

Chúng tôi không gọi bánh nữa mà kêu cô bồi bàn tới tính tiền. Sau 10 phút, Madelyn Turner rời khỏi quán với hai hộp xốp đựng đồ ăn. Chúng tôi đi theo bà ta.

Ngoài bãi đỗ xe, ngày đang tàn dần. Chiếc xe của Madelyn hất tung đám bụi khi bà ta đánh xe ra. Chúng tôi bám theo bà ta tới một ngã tư và đỗ phía sau trong khi chờ đèn đỏ. Bà ta phải rẽ xuống phía nam nếu muốn về nhà.

“Bà ta không định về nhà đâu,” Elizabeth nói.

Madelyn đi thẳng chừng 800 mét rồi rẽ lên phía bắc. Sau đó, bà ta rời đường chính để rẽ vào một lối nhỏ ngoằn ngoèo xuyên qua rặng cây bu lô và cây thông. Chúng tôi mất dấu bà ta trong một thoáng, nhưng khi vòng qua khúc cua, chúng tôi thấy bà ta rẽ vào bãi cỏ trước một căn chòi. Bà ta đỗ xe cạnh một chiếc xe dài có bạt phủ bên trên.

Theo phản xạ, tôi đạp phanh, nhưng Elizabeth bảo tôi cứ lái xe đi tiếp.

“Mắt nhìn thẳng, làm ra vẻ thật tự nhiên nhé.”

Tôi làm đúng như vậy và đi quá chừng 100 mét. Con đường hơi cong khiến căn chòi khuất khỏi tầm nhìn. Tôi đỗ xe lại và theo dõi diễn biến mọi chuyện qua gương chiếu hậu. Madelyn chui ra khỏi xe cùng mấy hộp đồ ăn và tiến về phía hành lang. Cửa căn chòi bật mở, một người đàn ông ra đón. Nếu không tính đến từ trước, có lẽ tôi sẽ không nhận ra người đó. Ông ấy bận quần kaki và áo vải lanh, mái tóc bạc cắt ngắn như hoàng đế La Mã thời xưa. Là John Casterbridge.

Ông ấy đỡ hai hộp đồ ăn từ tay Madelyn và họ bước vào nhà. Tôi ngoảnh lại phía Elizabeth, cô đang xoay đầu nhìn nãy giờ.

“Họ làm gì ngoài này thế nhỉ?” tôi hỏi.

Cô lơ đãng chạm lên chuỗi hạt thủy tinh trên cổ. “Đó là căn chòi của Charlie Dawtrey. Từ khi Charlie chết, không ai ở đó cả.”

Tôi nhìn cô với ánh mắt dò xét. “Em biết trước Madelyn sẽ tới đây à?”

“Em đã nghĩ bà ta có thể đến đây. Nó không phải nơi gặp mặt lý tưởng, nhưng ít nhất cũng kín đáo. Bà ta không thể đưa ông ấy đi khắp phố được, cũng không thể chở ông ấy về nhà mà không phải giải thích với Nick.”

Tôi lại nhìn căn chòi qua gương chiếu hậu, nghĩ tới cảnh hai người đang ăn tối cùng nhau. Đó chỉ là một việc giản dị, nhưng vì thế mà ông nghị sĩ đã đi cả một chặng đường dài tới đây. Tôi nghĩ tới những gì Lucy đã nói - rằng cô ta tin quyết định từ chức là ý đồ của chính ông nghị sĩ. Đây có phải lý do ông ấy làm thế, để được ở bên cạnh Madelyn Turner?

Một sự thay đổi rất nhỏ trong tiếng động cơ cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi tắt máy, mở cửa và bước ra ngoài. Elizabeth cũng làm như vậy.

“Chúng ta xông vào đó chứ?” cô hỏi tôi.

“Dĩ nhiên. Mục đích chính là thế mà.”

Cô nhìn tôi qua nóc xe ô tô. “Chúng ta tới đây để xác minh ông nghị sĩ có quan hệ tình cảm với Madelyn Turner và ông ấy là cha của Matthew Kenneally.” Cô hất hàm về phía căn chòi. “Em nghĩ ta đã xác minh được rồi. Nhưng buộc họ thừa nhận lại là chuyện khác.”

Tôi đặt tay lên mặt kim loại nóng ấm trên nóc xe. “Nhưng nếu chúng ta bắt quả tang hai người gặp nhau tại đây - như thế họ sẽ khó chối cãi hơn chứ?”

“Cũng có thể. Nhưng ngay cả khi họ thừa nhận Kenneally là con trai của ông nghị sĩ, chúng ta vẫn không chứng minh được họ phạm tội gì cả. Ít ra là vẫn chưa. Chúng ta không thể chứng tỏ Kenneally có dính líu tới vụ cướp ngân hàng Great Lakes hay ông nghị sĩ đã bưng bít vụ này.”

“Vậy ý em là chúng ta cứ thế bỏ đi à?”

Cô nhìn về phía căn chòi. “Em muốn nói chúng ta nên nghĩ tới mục đích sau cùng là gì. Em muốn nói...”

Cô không nói hết câu và tôi biết có thứ gì đó khiến cô để ý. Tôi xoay người lại và thấy một bóng người ngồi xổm cạnh xe của Madelyn. Nhìn từ xa tôi cũng biết đó là Nick Dawtrey.

“Cậu bé ở đâu ra thế nhỉ?” tôi nói nhỏ.

Elizabeth cũng hạ giọng. “Từ khu rừng bên kia căn chòi.”

Chúng tôi nhìn cậu bò về phía chiếc xe thứ hai được phủ bạt. Cậu lượn quanh nó, thò tay xuống dưới lớp bạt thử mở các cửa. Chúng đều bị khóa. Cậu đứng thẳng dậy, nhìn vào căn chòi rồi liếc về phía chúng tôi đứng. Cậu tỏ vẻ kinh ngạc và chỉ một giây sau đã vòng qua chiếc xe chạy biến vào rừng.

Tôi và Elizabeth đứng im, cố căng mắt tìm bóng cậu lần nữa. Đâu đó trên những rặng cây có tiếng chim hót. Elizabeth bước về phía căn chòi, như thể cô định đi tìm Nick. Trong khi suy nghĩ xem có nên đi cùng cô hay không, tôi nghe thấy một tiếng động ngay phía sau mình: Tiếng cành cây gãy, lá cây xào xạc. Tôi xoay người lại thấy Nick bước ra từ trong rừng.

“Chú làm gì ở đây thế?”

Elizabeth đã trả lời trước tôi. “Ta đi một vòng nhé.”

“Chắc cô chú nghĩ chuyện này điên rồ lắm,” Nick nói.

Chúng tôi đang lái xe về phía nam xuyên qua Brimley. Xe đạp của cậu nằm trong cốp xe, chúng tôi đã dừng lại để lấy nó từ trong một cái hốc bên cạnh đường. Nick ngồi trên ghế sau, rướn người về phía chúng tôi.

“Cái ông ngồi với mẹ cháu hẳn phải là ai đó quan trọng lắm.”

Tôi và Elizabeth nhìn nhau.

“Có phải vì thế mà cháu rình mò xe hơi của ông ấy không?” cô hỏi.

Nick nhún vai. “Cháu nghĩ trong đó hẳn có thứ gì ghi tên ông ấy, nhưng các cửa đều bị khóa. Cô chú biết đó là ai, phải không?”

Tôi nhìn vào gương chiếu hậu, thấy đôi mắt đen của cậu nhìn lại mình.

“Cháu thắt dây an toàn vào đi,” tôi nói.

“Chú làm cháu phát điên lên được, ông chú.”

Elizabeth ra hiệu cho cậu ngồi lui lại. Một thoáng sau, tôi nghe thấy tiếng chốt dây an toàn.

“Người đó đã liên lạc với mẹ cháu bao lâu rồi?” cô hỏi.

“Họ nói chuyện với nhau 2 tuần qua. Cũng có thể là lâu hơn. Cháu nhấc máy 1-2 lần gì đó khi ông ấy gọi.”

“Mẹ cháu nói gì về ông ấy?”

“Mẹ cháu nói ông ấy là một người bạn cũ, tên là Johnny.”

“Và mẹ cháu đang hẹn hò với ông ấy?”

“Mẹ không xác nhận gì cả, chỉ nói rằng có việc phải ra ngoài.” Qua gương chiếu hậu, tôi có thể thấy vẻ khinh bỉ của cậu. ”‘Ra ngoài’ vốn có nghĩa là tới quán Cozy Inn,” cậu nói. “Trước đây, mẹ cháu thường gặp Kyle Scudder ở đó, nhưng hai người chia tay nhau rồi.”

“Khi nào?” tôi hỏi.

“Cách đây 2 tuần, cùng thời điểm mẹ cháu bắt đầu đi cùng Johnny. Cháu đã cố đoán xem hai người gặp nhau ở đâu. Không phải ở quán Cozy, vì cháu đã kiểm tra chỗ đó rồi. Hôm nay mới là lần đầu cháu nghĩ tới căn chòi.” Cậu chuyển ánh mắt từ tôi sang Elizabeth. “Cô chú chưa trả lời cháu. Đó là ai thế?”

“Chính là người mà cháu nghĩ Thượng nghị sĩ John Casterbridge.”

Nick nhăn nhó. “Ông ấy đang làm gì ở Brimley chứ?”

Một câu hỏi rất hay. Tôi không định nói cho cậu biết sự thật, rằng Casterbridge tới đây để gặp người phụ nữ đã sinh cho ông ấy một đứa con trai cách đây 37 năm. Tôi đang cố nghĩ một câu trả lời nào đó không phải dối trá, nhưng Elizabeth đã giúp tôi việc đó.

“Đúng như những gì mẹ cháu nói,” cô trả lời cậu. “Họ là bạn cũ mà.”

Khi chúng tôi về tới nhà Madelyn, bầu trời đã sâm sẩm tối. Tôi đỗ lại cạnh chiếc xe bán tải han gỉ và giúp Nick khuân chiếc xe đạp ra khỏi cốp.

Chúng tôi vào nhà, Elizabeth hỏi Nick đã ăn tối chưa. Cậu lắc đầu. Vậy là chúng tôi cùng vào bếp làm cho cậu một cái bánh sandwich và một bát súp. Tôi vẫn ngồi đó khi cậu ăn, còn Elizabeth lang thang sang phòng khách. Một lúc sau, khi vào phòng khách, chúng tôi bắt gặp cô đang đứng cạnh lò sưởi. Một hàng ảnh đóng khung đặt trên bậu lò sưởi - phần lớn là của Nick, một tấm chụp ông già Charlie Dawtrey và một tấm nhìn giống chân dung thời trung học của Matthew Kenneally.

Tên của Kenneally được nhắc tới rất nhiều trên các bản tin. Vài đài truyền hình còn phát cảnh y rời khỏi Tòa thị chính cái đêm y bị thẩm vấn vì đã bắn Anthony Lark. Tôi biết Nick theo dõi tin tức về cái chết của Lark, vậy nên tôi tự hỏi tại sao cậu lại không thấy sự liên quan nào giữa bác sĩ của Lark và cậu bé trong bức ảnh trên bậu lò sưởi.

Elizabeth hẳn cũng đang băn khoăn về điều này. Cô lấy tấm ảnh xuống và giơ nó ra cho Nick.

“Đây là ai?”

Cậu nhăn mặt. “Lẽ ra đó là anh trai cháu đấy.”

“Lẽ ra?”

“Cháu chưa từng gặp anh ấy. Anh hơn cháu nhiều tuổi lắm, giờ đang sống dưới phía nam.”

“Miền nam Michigan?”

“Sâu xuống phía nam hơn cơ,” Nick nói. “Cháu nghĩ anh ấy muốn sống tách khỏi mẹ. Họ không hợp nhau chút nào. Anh ấy đang làm một công việc quan trọng nào đó - chẳng bao giờ có thời gian tới đây cả.”

“Tên anh ấy là gì?” Elizabeth hỏi, đặt lại tấm ảnh vào chỗ cũ.

Nick cố nhớ lại. “Chip,” sau cùng, cậu trả lời.

“Đó là gọi tắt của tên gì?”

Cậu nhún vai với vẻ sốt ruột. “Gì mà chẳng được. Cô chú có định cho cháu biết mình đang làm gì ở đây không nào?”

Câu hỏi dành cho cả hai chúng tôi, nhưng tôi đứng im lặng đút tay vào túi, cảm nhận mặt kim loại nhẵn bóng của viên đạn trên đầu ngón tay. Elizabeth thì nhìn lên những phiến đá lát lò sưởi. Tôi biết cô không muốn trả lời.

Cô không thể nói cho cậu biết sự thật: Mẹ Nick đã cưới cha cậu một phần vì mặc cảm tội lỗi, vì mặc dù con trai bà ta thoát tội trong vụ cướp ngân hàng Great Lakes, con trai ông ấy lại phải ngồi tù. Và chính cậu, Nick, chỉ là một vật tạ lỗi, thay thế cho người anh trai của mình, Terry. Cô không thể kể cho cậu rằng người anh trai còn lại, Matthew Kenneally, đã thao túng Anthony Lark để hắn đi giết Terry - hành động trực tiếp dẫn tới cái chết của cha Nick.

Cô đành chọn một câu trả lời chẳng tiết lộ thông tin gì cho cậu.

“Cô chú lên đây để gặp vài người. Làm sáng tỏ vài câu hỏi.”

“Câu hỏi nào?” cậu nói.

“Chỉ là chuyện của cảnh sát thôi. Cháu không phải lo đâu.”

Lẽ ra cô không nên nói thế. Khóe miệng Nick mím chặt tỏ vẻ ghê tởm. Cậu quay lưng lại phía Elizabeth và nói với tôi, “Chú đã nói dối về cô ấy.”

“Cháu nói thế có ý gì?”

“Chú nói cô ấy muốn tìm hiểu sự thật về chuyện đã xảy ra với cha cháu và Terry.”

“Cô ấy đã và sẽ tiếp tục làm việc đó.”

“Cô ấy chỉ là cớm,” cậu cao giọng. “Bọn cớm chỉ biết bao che cho nhau thôi.”

Tôi bình tĩnh trả lời cậu. “Chúng ta đã nói về chuyện này rồi, Nick. Anthony Lark đã giết cha cháu. Cảnh sát không liên quan gì tới việc đó cả.”

“Paul Rhiner đã bắn Terry. Hắn cũng là cớm.”

“Anh ta chỉ làm đúng phận sự của mình. Terry đã cố bỏ trốn mà.”

“Họ đâu cần phải giết anh ấy.”

Cậu gần như gào lên, nỗi đau như đang cào xé ruột gan. Tôi có thể thấy đôi vai cậu căng lên, hai tay nắm chặt. Có lẽ cậu sắp bật khóc.

“Này,” tôi nói nhẹ nhàng. “Bình tĩnh nào.”

Elizabeth bước vòng qua đứng đối diện với Nick. “Không sao đâu,” cô an ủi cậu. “Cô biết chuyện này thật khó khăn. Cháu yêu thương Terry. Lẽ ra cháu không phải một mình vượt qua chuyện này. Cháu có nói chuyện với mẹ không? Bà có biết về... những việc đã xảy ra không?”

Nick hoang mang quay lại phía tôi. “Cô ấy muốn nói gì đây?”

Tôi không trả lời ngay, vẫn mân mê viên đạn, lật đi lật lại nó trên đầu ngón tay. Tôi biết chính xác Elizabeth muốn nói gì. Đáng lẽ tôi phải hiểu ra sớm hơn. Nick cố làm ra vẻ người lớn, nhưng cậu chỉ mới 15 tuổi. Anh trai cậu phải ngồi tù và cậu thương anh tới mức đã giúp anh tẩu thoát. Nhưng kế hoạch thất bại. Anh trai cậu chết rồi.

Tôi nhìn viên đạn trong tay. Không biết từ lúc nào, tôi đã lấy nó ra khỏi túi. Khi ngẩng lên, tôi thấy Nick nhìn mình chằm chằm. Tôi lại cho tay vào túi và thả viên đạn ra.

“Ý cô ấy là,” tôi nói với cậu, “cháu đừng tự dằn vặt bản thân vì những gì đã xảy ra với Terry. Đó không phải lỗi của cháu. Và nếu cháu muốn nói về chuyện đó...”

Tôi thấy môi cậu run run, khó khăn lắm mới kiềm chế nổi cơn giận. Đôi mắt sẫm màu nhìn tôi nảy lửa. “Giờ chú lại còn kiêm luôn nhân viên xã hội nữa à, ông chú? Chú muốn cháu nói về cảm xúc của bản thân? Cháu không hối hận vì những việc mình đã làm để giúp Terry. Chú không biết gì hết. Muốn giúp cháu à? Hãy điều tra lý do họ giết anh ấy.”

Tôi buồn bã lắc đầu. “Họ nổ súng vì anh ấy bỏ trốn.”

“Chú lúc nào cũng nói thế.” Cậu vụt quay lại phía Elizabeth. “Cô nói mình tới đây để làm sáng tỏ một vài câu hỏi. Vậy cô đã nói chuyện với Sam Tillman chưa?”

Suýt nữa thì tôi đã quên mất Sam Tillman. Đó là người cảnh sát cũng làm nhiệm vụ áp tải Terry Dawtrey, đồng nghiệp của Paul Rhiner.

Elizabeth lắc đầu. “Cô vẫn chưa nói chuyện với anh ta.”

“Cháu đã theo dõi nhà ông ta,” Nick nói. Chỉ tay vào tôi, cậu nói thêm, “Chú ấy có kể cho cô không?”

“Chú kể rồi,” tôi nói. “Nhưng chú tưởng cháu đã ngưng làm việc đó. Chú yêu cầu cháu hẳn hoi mà.”

Nick lờ đi lời nói của tôi. “Sam Tillman phải ngủ trên ghế sofa suốt 2 tuần nay. Hôm thứ Năm, vợ ông ta bỏ đi, đem theo mấy đứa nhỏ cùng con chó, nhét đầy hành lý trong xe.”

Elizabeth chăm chú nhìn cậu. “Thật thế à?”

“Hôm qua, linh mục tới gặp ông ta,” Nick nói. “Họ vào nhà trò chuyện suốt 1 giờ đồng hồ. Cháu không nghe được họ nói gì.”

“Nếu gia đình Tillman đang có chuyện lục đục,” cô nói, “có thể họ bàn về việc đó.”

Nick nhắm mắt lại tỏ vẻ khó chịu. “Có khi họ đến cầu mưa đấy. Nhưng cháu nghĩ linh mục tới đó có lẽ là để nghe xưng tội.” Cậu mở mắt ra. “Paul Rhiner là kẻ đã bắn Terry. Vậy Sam Tillman muốn xưng tội những gì?”

Thoạt đầu, Elizabeth không nói gì. Cô nhấc chuỗi vòng trên cổ, chạm những hạt thủy tinh lên cằm.

Rồi cô nói với Nick, “Cô muốn cháu tránh xa nhà Sam Tillman ra.”

“Rồi,” cậu bé đáp, “Câu này cháu từng được nghe rồi.”

“Cháu giận dữ là chính đáng,” cô nói với cậu. “Cô chưa điều tra thật kỹ càng về cái chết của Terry. Nhưng giờ cô hứa sẽ làm thế. Đầu tiên là Tillman, cô sẽ nói chuyện với anh ta.”

“Thế thì cô làm ngay đi.”

“Chính vì thế mà cô muốn cháu tránh xa anh ta ra. Và còn một việc nữa.”

“Gì thế?”

“Cô cần được biết về kế hoạch tẩu thoát của Terry,” cô nói. “Đó là ý tưởng của ai, cháu đã làm gì? Nói chung là tất cả mọi chi tiết.”

Cậu bé nhìn cô với vẻ dè chừng. “Cháu sẽ cho cô biết, nhưng cháu muốn đi cùng cô tới gặp Tillman.”

Tôi tưởng cô sẽ khước từ việc đó, nhưng cô gật đầu. “Cháu có thể đi cùng,” cô nói. “Nhưng cháu phải làm theo lời cô. Chúng ta sẽ đến đó ngày mai. Từ giờ tới lúc đó, nhớ tránh xa anh ta nhé.”

“Sao chúng ta không đi ngay bây giờ?”

“Cô cần thời gian chuẩn bị. Phải chờ đến ngày mai thôi.”

Do dự một lúc, cậu mới đáp: “Được rồi.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.