Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Rhiner lảo đảo đứng dậy trong khi Delacorte ngã quỵ xuống đất. Viên cảnh sát trưởng xoay người khi ngã, nằm nghiêng trên mặt đất, sau đó lật ngửa ra. Thanh nạy lốp xe đã đâm xuyên từ dưới lên trên lồng ngực. Giờ nó trồi ra, tạo thành một đường màu đen tì lên cái bụng phệ, rồi gập xuống một góc 90°.

Lark nhìn máu viên cảnh sát trưởng chảy thành một lớp óng ánh trên ngực áo đen. Rhiner quỳ xuống bên cạnh Delacorte và đặt một tay lên ngực ông ta, như thể làm vậy sẽ cầm được máu.

Đầu Delacorte oặt sang một bên, mắt nhìn trân trân vào Lark. Miệng ông ta há ra rồi khép lại, nhưng chỉ phát ra tiếng thở khò khè.

Lark tựa vai trái vào tường, chống đầu gối đứng dậy.

Rhiner chỉ tay vào hắn và nói, “Đứng yên. Không được cử động.”

Lark gật đầu và Rhiner dồn sự chú ý trở lại Delacorte. Chân ông ta bắt đầu co giật. Rhiner nhấc tay khỏi ngực viên cảnh sát trưởng như thể muốn giữ chân ông ta. Một giây sau, anh ta lắc đầu, thọc tay vào túi lấy điện thoại di động rồi mở nó ra.

Lark đẩy mình khỏi tường bằng đôi tay bị còng. Rhiner ngước lên khỏi điện thoại, kinh hoàng nhìn quanh tìm khẩu súng.

“Không được,” anh ta nói. “Đứng im.”

Lark vẫn lao tới. Rhiner lăn ra sàn, cố với lấy khẩu súng. Lark giẫm lên cẳng chân Delacorte và đạp mũi giày vào sườn Rhiner. Trong khi Rhiner vẫn đang vật lộn để lấy khẩu súng, Lark nhảy lò cò sang một bên, lấy lại thăng bằng rồi dùng hết sức lực đạp vào thái dương Rhiner.

Rhiner kêu lên một tiếng, oằn người lại, trong khi tay phải vẫn cố với khẩu súng. Ánh sáng trắng từ gian bếp lấp lánh trên nòng súng. Lark thăng bằng trên một chân, nhảy hai bước, rồi giậm cả hai gót giày lên tay Rhiner.

Rhiner rít lên. Một cú quét chân của Lark làm khẩu súng văng đi trong hành lang. Một cú đá nữa làm chiếc điện thoại bay theo hướng ngược lại. Rhiner nằm cuộn tròn. Lark không thấy mặt anh ta, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ.

Lark đạp Rhiner một cú thật mạnh vào sống lưng. Hắn nghe thấy tiếng anh ta thở hổn hển.

Lark bất chợt nhếch mép cười.

“Cố mà thở sâu vào,” hắn nói.

Hắn bước tới chỗ Walter Delacorte, thấy ông ta nhìn hắn chằm chằm. Lark giậm mũi giày lên thanh nạy lốp xe, ấn nó sâu thêm. Mắt Delacorte trợn lên trắng dã. Chân ông ta càng co giật hơn.

Bước qua xác viên cảnh sát trưởng, Lark quỳ xuống. Hắn kiên nhẫn lục túi ông ta với đôi tay bị còng hòng tìm chùm chìa khóa. Có tiếng kim loại leng keng. Hắn xỏ ngón tay qua móc chìa khóa rồi lôi nó ra.

Hắn lần mò tìm được đúng chìa khóa, tra nó vào ổ hai bên. Hai tay hắn giờ đã được tự do, một cảm giác thật tuyệt vời.

Hắn thả chiếc còng cùng chùm chìa khóa xuống sàn. Quỳ xuống bên cạnh Delacorte, hắn nhẹ nhàng xoay ông ta để lục túi. Hắn tìm thấy chiếc ví cùng cuốn sổ, một kẹp tiền dầy cộp, khẩu súng lục của viên cảnh sát trưởng giắt ở thắt lưng.

Hắn lấy tất cả những thứ đó, gọn ghẽ cất đi. Riêng khẩu súng hắn vẫn cầm trong tay. Hắn đứng đó nhìn Rhiner đang bò dọc theo hành lang đến chỗ khẩu súng. Đầu Rhiner để trần, anh ta đã đánh rơi chiếc mũ khi vật lộn với Delacorte. Lớp tóc mỏng của anh ta chĩa ra lởm chởm.

Lark sải bước theo anh ta. Khi tới nơi, hắn đạp gót chân vào hông viên cảnh sát làm anh ta ngã lăn ra. Hắn cúi xuống chĩa khẩu súng của Delacorte vào thái dương Rhiner.

Rhiner nhắm nghiền mắt. Anh ta thì thầm, “Đừng,”

Lark bình thản nói. “Đáng ra anh nên đợi một chút trước khi bắn Terry Dawtrey mới phải. Nếu vậy, tôi đã làm việc đó thay anh rồi. Khi đó, anh đâu cần tới đây nữa.”

“Làm ơn,” Rhiner thì thầm.

Lark lướt khẩu súng dọc theo quai hàm viên cảnh sát. “Anh đừng ngáng đường tôi nữa,” hắn nói. “Anh đã ở vào hoàn cảnh khó khăn. Ai trong hoàn cảnh đó cũng làm vậy thôi. Tôi cho rằng anh cũng là người tốt đấy, nếu điều này an ủi anh được phần nào. Trong thâm tâm, con người ta ai cũng tử tế. Cha thường nói với tôi như thế.”

Rhiner vươn tay về phía khẩu súng vẫn đang nằm ngoài tầm với. Lark chuyển khẩu súng của Delacorte từ tay phải sang tay trái, tóm lấy tóc Rhiner và dập mặt anh ta xuống sàn. Hắn làm lại lần nữa để đảm bảo cái mũi của viên cảnh sát phải gãy. Mặt thảm làm lịm đi tiếng kêu của Rhiner.

Lark để mặc anh ta ở đó, nhặt khẩu súng trên mặt thảm lên, đút nó vào túi rồi kéo áo trùm ra ngoài. Bước ngang qua phòng khách, hắn liếc nhìn Walter Delacorte. Chân viên cảnh sát trưởng đã thôi không còn co giật nữa.

Lark nhìn quanh một lần cuối cùng. Hắn cầm lọ Keflex trên mặt quầy và bước ra cửa. Hành lang bên ngoài chẳng có ai. Lark xoay lọ thuốc trong tay, ngẫm nghĩ. Khi đã quyết định, hắn bỏ chai thuốc vào túi và gõ lên cánh cửa thép của cô hàng xóm.

Khi cô gái không mở cửa ngay, hắn bắt đầu mường tượng ra điều tồi tệ nhất. Có lẽ cô ta đã nghe thấy cuộc vật lộn. Biết đâu giờ cô ta đang ngồi co rúm trong phòng và gọi 911. Chợt tay nắm xoay tròn và cánh cửa mở vào bên trong. Vào khoảnh khắc cuối cùng, Lark mới nhìn xuống và nhận ra tay trái mình vẫn cầm khẩu súng của Walter Delacorte.

Hắn vội giấu nó sau lưng khi cánh cửa mở ra. Cô gái đứng ngay đó, mặt ngẩng lên nhìn hắn. Tay cô ta cầm một vật hình chữ nhật màu trắng. Một chiếc iPod. Cô ta chỉ đeo một bên tai nghe, hai ngón tay cầm bên tai còn lại.

Cô gái mỉm cười với hắn, để lộ hàm răng đẹp. Nụ cười càng nở rộng khi cô ta lùi lại cho hắn bước vào. Thật là một nụ cười tuyệt diệu, chẳng kém gì Callie Spencer.

Hắn do dự đứng ở ngưỡng cửa và hỏi, “Cô đang nghe gì thế?” Không phải những điều hắn định nói. Thực ra, hắn chẳng suy tính nói gì từ trước cả.

Thay cho câu trả lời, cô gái ấn tai nghe vào tai hắn. Những ngón tay cô ta vuốt trên má hắn khi thu về. Tiếng nhạc to và sôi động: Tiếng trống chát chúa hòa cùng tiếng guitar điên cuồng. Hắn nghe vài giây rồi trả lại tai nghe cho cô gái. Cô ta cũng rút bên tai nghe đang đeo ra và ấn nút tắt chiếc iPod.

“Lẽ ra ngày mai anh mới quay lại đây cơ mà,” cô ta nói.

Hắn vuốt tóc bằng tay phải. “Đó chính là điều tôi muốn nói với cô bây giờ đây. Tôi sẽ không tới vào ngày mai được. Có lẽ tôi phải đi khỏi đây một thời gian.”

Nụ cười trên môi cô ta vụt tắt. “Anh vẫn ổn chứ? Những người đó đã quay lại đây à?”

“Tôi vẫn ổn. Cô đừng lo cho tôi.”

Giọng cô gái lộ vẻ nôn nóng. “Có chuyện gì thế? Kể cho tôi biết đi.”

ta chẳng biết gì hết, Lark nghĩ thầm. Rõ ràng là cô ta không nghe thấy gì cả.

“Chẳng có gì quan trọng đâu,” hắn đáp. “Họ quay lại đây, nhưng tôi dàn xếp ổn thỏa rồi.”

“Anh chắc chứ?”

“Thì tôi nhìn vẫn ổn mà, phải không?”

Cô ta ngắm kĩ khuôn mặt hắn. “Thực ra thì mặt anh nhìn hơi đỏ.”

“Chà, thế thì cô phải nhìn mặt hai người kia đi.”

Cô ta bật cười vì câu nói đó, nụ cười lại rạng rỡ trên gương mặt.

“Tôi ổn mà,” hắn nhắc lại. “Tôi cần phải đi khỏi đây một thời gian, nhưng tôi không muốn đi khi chưa nói lời tạm biệt.” Hắn cúi xuống nhìn xuống đôi giày của mình. “Tôi còn chưa biết tên cô,” hắn nói.

Khi ngẩng lên, hắn thấy cô ta đưa tay cho mình.

“Tôi là Mira.”

Hắn cầm tay cô. “Tôi là Anthony,” hắn nói.

Trong làn gió nhẹ của tiết trời nóng nực ban đêm, Lark tới chỗ xe của mình gần chỗ để thùng rác, đúng cái nơi mà hắn đã đỗ khi trước - động cơ vẫn nổ, cửa ghế lái mở toang. Không ai đánh cắp nó cả. Đúng là trong thâm tâm, con người ta ai cũng tử tế.

Hắn lái xe về phía nam, cất khẩu súng của Rhiner vào hộc đựng găng tay còn khẩu súng của Delacorte đặt trên ghế phụ. Chưa đi được 800 mét, hắn nghe thấy tiếng còi hụ. Hắn cho là Rhiner đã tỉnh và gọi 911.

Lark cứ thế phóng xe đi, leo lên con dốc vào đường 1-94. Hắn tìm được một tiệm bán đồ ăn nhanh vẫn còn mở cửa muộn và gọi một cốc Coca ở quầy. “Cho thật nhiều đá nhé,” hắn nói.

Hắn tiếp tục lái về phía đông, tới khi đến một rạp chiếu phim với vô số xe hơi đỗ trong bãi. Hắn đổ Coca đi và chườm cốc nước đá lên trán, trong khi vẫn để xe nổ máy.

Hắn nghĩ tới những gì mình đã bỏ lại phía sau. Quần áo, mấy cuốn sách. Lọ thiếc đựng Imitrex - thuốc chữa đau đầu - của mình. Hắn nhớ ra nó đang nằm trên sàn phòng ngủ cạnh tấm nệm. Hắn cần mấy viên thuốc đó, nhưng giờ không thể quay lại lấy được.

Nhưng hắn vẫn còn Imitrex dự trữ - một lọ thuốc cướp được cùng một lần với chỗ Keflex. Hắn nhớ mình đã vứt nó trên ghế sau.

Hắn đặt cái cốc xuống rồi tháo dây an toàn. Xoay mình ra sau, hắn tìm thấy lọ thuốc nằm dưới sàn và uống một viên bằng nước đá trong cốc. Sau khi chườm đá thêm một lúc nữa, những góc cạnh của cơn đau trong đầu hắn đã dịu đi. Hắn nhận ra mình đang đói ngấu, nhớ tới chiếc sandwich mình đã mua cùng lúc với mấy chai bia.

Tới 11 giờ 30, Elizabeth đã kiếm được địa chỉ của Lark - một căn hộ trên phố State. Cô đã hẹn gặp Carter Shan ở đó.

Tới đại lộ Eisenhower, cô nhận ra có gì đó không ổn. Một chiếc xe cảnh sát chạy vượt qua cô ở làn bên trái. Cô biết chắc nó đang đi về đâu. Cô không tin vào sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Vào 12 giờ kém 20 phút, Lark lái xe từ chỗ rạp chiếu phim lên phía bắc và phía tây rồi đỗ lại trên một con phố vắng. Cơn gió cuốn theo một mảnh báo trên rãnh nước. Hắn chui ra rồi bước tới chỗ cốp xe. Khi trở lại, hắn cầm trên tay một ống kim loại nhỏ - ống ngắm của khẩu súng săn.

Trở lại sau tay lái, hắn đặt ống kính trên ghế phụ. Hắn vò nát vỏ bọc chiếc sandwich rồi ném nó ra ghế sau. Một chai bia duy nhất đặt trong chiếc cốc giấy, được giữ mát bằng đống đá đang tan. Hắn nhấc cái chai lên, một giọt nước nhỏ xuống tay cầm khẩu súng lục của Walter Delacorte.

Hắn mở nắp, dốc ngược chai bia lên mà tu. Bia không lạnh, nhưng có đá nên cũng mát hơn một chút. Hắn đặt chai bia xuống rồi cầm chiếc ống ngắm lên. Khi chỉnh tiêu cự, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là tấm biển ghi tên phố: ĐẠI LỘ ARLINGTON. Những con chữ màu xanh dương yên ả như mặt ao trong ngày hè.

Hắn xoay ống ngắm lên trên và sang phải, chỉnh lại tiêu cự lần nữa và lần này nhìn thấy mái nhà của gia đình Spencer. Tất cả các cửa sổ trên tầng hai đều tối om. Trong khi đó, tầng một bị chắn bởi một vật to lù lù. Hắn vặn ống ngắm và những hình ảnh mờ ảo trở nên rõ ràng. Mặt phía đông của gian nhà phụ dành cho khách. Chiếc Ford của Callie Spencer đỗ bên ngoài.

Lark cảm nhận một cơn gió nhẹ thổi qua cửa sổ. Hắn uống một ngụm bia nữa. Cơn đau sau hốc mắt đã dứt hẳn. Khi rời bỏ căn hộ và Mira, hắn cảm thấy lạc lõng. Trôi nổi. Giờ hắn đã bình tĩnh trở lại.

Callie Spencer đang ở trong gian nhà phụ. Hắn biết chắc chắn điều đó. Hắn di chuyển chữ thập của ống ngắm tới một cửa sổ còn sáng đèn và nhìn thấy vài phân hở ra giữa hai tấm rèm. Hắn giữ nguyên ống ngắm chờ cô ấy xuất hiện.

Sau 5 phút, hắn thoáng thấy cô ấy. Một lọn tóc rũ xuống trán, cô ấy đang cầm một chiếc ly rỗng. Thế là đủ. Hắn hạ ống ngắm xuống.

Hắn cần tìm chỗ ở qua đêm và nghĩ ra kế hoạch hành động. Ở đây đúng là lý tưởng. Hắn không nghĩ rằng mình sẽ thấy khó ngủ, nhất là khi ở gần Callie Spencer đến vậy. Nhưng ngủ ngay trong xe như vậy thật khinh suất. Hắn phải tìm chỗ khác thôi.

Có gì đó chuyển động bên trái hắn. Ai đó đang đi trên vỉa hè, cách đó chừng vài chục mét, ở phía bên kia đường so với gian nhà của Callie Spencer. Đó là một phụ người nữ. Cô ta đi tới điểm đối diện với căn nhà rồi bước tới bên lề đường như thể sắp băng qua.

Cô gái được chiếu sáng bởi ngọn đèn đường. Lark đã tắt động cơ, không bật đèn. Hắn nhấc ống ngắm lên và chỉnh tiêu cự để nhìn rõ cô ta. Hắn biết cô, biết mái tóc nâu điểm vài lọn vàng kia. Cô ta chính là người hắn đã thấy vào cái đêm hắn bám theo Sutton Bell - cô gái trong quán rượu Eightball.

Hắn đặt ống ngắm xuống rồi cầm khẩu súng của Delacorte lên. Hắn không biết ý đồ của cô ta là gì và cũng không muốn mạo hiểm. Nếu cô ta băng qua đường, hắn sẽ chui ra khỏi xe, còn nếu cô ta bước tới cửa gian nhà phụ, hắn sẽ găm một viên đạn vào cô ta.

Cô ta đứng bên lề đường, một chân lơ lửng trên mặt phố. Lark nghe tiếng lá cây xào xạc, tiếng ù ù của cây đèn đường. Ngón tay hắn đặt trên chốt an toàn khẩu súng của Delacorte.

Chân hắn co lại khi cô ta với lấy thứ gì ở hông. Một chiếc điện thoại di động.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.