Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Lark bỏ khẩu súng lên ghế phụ rồi phóng xe giật lùi. Tới hết dãy phố, hắn đánh lái sang bên trái, ngoặt xe về phía nam. Người cựu chiến binh quỵ một chân xuống, nhưng rồi ông ta cố đứng dậy, một tay ôm lấy vai.

Trước nhà Lark có hai cảnh sát, một người đang nói qua điện đàm, người kia bắt đầu chạy tới chỗ người cựu chiến binh.

Lark phóng về phía nam trên phố Cottonwood, khuất khỏi tầm mắt hai viên cảnh sát. Hắn lái tới chỗ giao cắt với phố Aspen rồi rẽ về phía đông. Trong khi lái xe, hắn duyệt lại tất cả hành động trong đầu một lượt: Mở cốp, lấy súng, chĩa ống ngắm vào Sutton Bell.

Hắn nâng kính xe lên và tìm biển tên phố Heather Drive. Khi tìm thấy nó, hắn ngoặt lên phía bắc. Phố Heather Drive nằm bên rìa sân chơi.

Căn nhà cuối dãy phố bên trái, ngay trước sân chơi, cao hai tầng, phần hông có lớp phủ tường bằng vinyl. Hắn đỗ lại trước cửa nhà này, lôi khẩu súng trong cốp xe ra.

Dưới phố một quãng, một người đàn ông cởi trần đang lái máy cắt cỏ thành vòng tròn xung quanh cây mộc lan. Một người phụ nữ thì đang đổ hạt vào bầu nuôi chim.

Trong sân chơi, một bà mẹ trẻ bận váy mùa hè đang đẩy cậu con trai trên xích đu.

Anthony Lark, trong bộ com lê và cà vạt, khẩu súng lăm lăm trong tay, chậm rãi đi qua mấy cái xích đu tới chỗ chiếc ghế băng.

Từ đây, hắn có thể nhìn thấy ngôi nhà của Sutton Bell. Xe cảnh sát đỗ trước cửa. Người cựu chiến binh ngả trên mui xe trong khi một cảnh sát xem xét vết thương. Máu loang ra thành một hình bầu dục sẫm trên nền áo rằn ri.

Người cựu chiến binh lắc cái đầu muối tiêu, lảm nhảm điều gì Lark không nghe rõ - nhất là ở khoảng cách này, lẫn trong tiếng máy cắt cỏ.

Người cảnh sát còn lại chạy tới cửa nhà Bell. Cửa trước bật mở. Sutton Bell nhảy xuống mấy bậc thang, tay cầm một vật màu trắng. Thoạt đầu, Lark nghĩ đó là gạc hay băng, nhưng nó giống mấy chiếc khăn bông trắng thông thường.

Người cảnh sát đang cố ngăn Bell lại và đẩy anh ta vào trong nhà.

Bell gạt viên cảnh sát qua một bên.

Lark ngồi nghiêng, đặt một tay trên lưng ghế, ngắm thẳng cây súng trường. Qua khóe mắt, hắn có thể nhìn thấy người phụ nữ trẻ vội vàng lôi con khỏi xích đu rồi chạy đi.

Qua ống ngắm, Lark thấy một trong hai viên cảnh sát vứt chiếc áo khoác rằn ri xuống đất. Hắn có thể nhìn thấy vệt máu đỏ thẫm trên vai chiếc áo phông xám của người cựu chiến binh.

Sutton Bell cầm theo một mớ khăn bông trắng, giờ đang ấn một chiếc lên vết thương.

Lark chĩa chữ thập vào cổ Bell, lên khuôn mặt xoay nghiêng. Hắn ngừng lại ở một điểm sau mang tai Bell.

Chữ thập rung nhè nhẹ. Chiếc máy cắt cỏ rất ồn ào, nhưng điều đó không làm hắn bận tâm. Hắn hít sâu, đặt ngón tay lên cò súng. Chữ thập giờ đã nằm yên.

Không có gì chắn tầm mắt cả. Đầu hắn vẫn nhẹ nhõm. Không còn cơn đau nào xoáy sau hốc mắt.

Những cơn đau đầu chỉ là triệu chứng.

Giờ hắn không hề đau đầu. Khi cảm thấy cơn đau bắt đầu dâng lên, hắn đã uống một viên và nó lặn ngay. Viên thuốc đã có tác dụng.

Tiếng chiếc máy cắt cỏ mờ dần khỏi tâm trí hắn. Chữ thập lướt dọc theo má Sutton Bell.

Những cơn đau đầu chỉ là triệu chứng. Anh sẽ cứ bị như vậy cho tới khi giải quyết xong những vấn đề sâu xa của mình.

Lark không bị đau đầu. Không phải bây giờ. Không phải trong vài ngày gần đây.

Bởi vì những viên thuốc đã phát huy công hiệu.

Chữ thập trôi vào khoảng không.

Bây giờ hoặc không bao giờ, Lark nghĩ.

Hắn chĩa lại ống ngắm vào sau mang tai Bell.

Làm đi, hoặc mày sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Ngón tay hắn căng cứng trên cò súng.

Những viên thuốc…

“Cô đã nghe tôi nói về những viên thuốc đó chưa?”

Chiều thứ Bảy, Elizabeth và Shan lái xe trên con phố gồ ghề giữa những khu nhà gạch tẻ nhạt. Họ đã trở lại Dearborn để phỏng vấn nốt những người còn lại trong danh sách bạn bè của Anthony mà Helen Lark đưa cho họ.

Họ đã nói chuyện với nửa tá người khoảng trên dưới 30 tuổi, không có tham vọng hay nghề nghiệp gì, sống trong những căn hộ tồi tàn. Không ai thật sự thân với Anthony Lark. Elizabeth thấy họ chẳng có vẻ gì là những người có thể tin tưởng lúc hoạn nạn. Cô không cho là Lark đang lẩn trốn ở nhà ai trong số này.

Nhưng trong danh sách còn vài cái tên nữa. Cô vẫn hi vọng ai đó có thể tiết lộ những thông tin hữu ích. Sau tay lái chiếc Crown Victoria, cô nhìn những căn nhà gạch đỏ xấu xí. Shan ngồi bên ghế phụ. Anh mải mê nhắn tin với con trai mình, cậu bé đang tham gia một trận bóng chày ở giải Trẻ.

Elizabeth đang mở kênh nhạc cổ điển trên radio, thả hồn theo giai điệu bản sonata do Each sáng tác. Cô nhận thấy điện thoại của Shan đổ chuông, nhưng không chú ý gì tới cuộc hội thoại sau đó.

“Lizzie,” anh nói, hơi lên giọng. “Cô đã nghe những gì tôi nói về những viên thuốc đó chưa?”

Cô nhấn nút tắt radio. “Thuốc nào?”

“Những viên thuốc tôi tìm được trong căn hộ của Lark,” anh nói. “Chúng nằm trong một lọ thiếc nhỏ dán nhãn ‘Imitrex’ viết tay. Nhưng phòng giám định nói đó không phải thuốc Imitrex. Chúng là vitamin D.”

Cô vẫn nghe thấy giai điệu của Bach trong đầu mình.

“Anh nghĩ điều đó nghĩa là gì? Lark đã uống nhầm thuốc?”

“Tôi không biết,” Shan nói. “Nhưng nếu hắn chữa đau đầu bằng vitamin D, sẽ chẳng có tác dụng gì đâu.”

Lúc 4 giờ 20, tôi nghe thấy tiếng còi hụ đang tiến tới chỗ mình từ xa vẳng tới. Tôi nhìn thấy ánh đèn nháy loạn qua gương chiếu hậu nên tấp vào lề đường. Hình ảnh chiếc xe cấp cứu choán hết mặt gương cho tới khi nó vọt qua tôi để phóng về phía nam.

Sáng hôm đó, tôi quay lại căn nhà trên phố Fernwood, nơi mình và Callie Spencer đã đến đêm hôm trước. Tôi không tin mình có thể tìm thấy Lucy Navarro ở đó, nhưng tôi vẫn không rũ bỏ được hình ảnh cô gái đang bị giam giữ dưới tầng hầm nào đó khỏi đầu mình. Tôi chỉ thấy những bậc thang dẫn vào bóng tối khi ngủ mơ.

Tại ngôi nhà trên phố Fernwood, tôi bước trên lối đi và tìm một viên đá. Tới khi giơ nó lên định phá cửa kính, tôi mới nhớ ra tấm biển BÁN NHÀ trên bãi cỏ. Tôi lấy điện thoại gọi cho hãng Casterbridge Realty.

Nửa tiếng sau, một nhân viên môi giới xuất hiện. Đó là một phụ nữ xởi lởi với mái tóc vàng kim, bận áo khoác đỏ. Cô này dẫn tôi đi thăm một lượt khắp các phòng, cả gác xép, tầng hầm và ga ra. Tôi chẳng thấy dấu vết gì chứng tỏ Lucy từng ở đó.

Tôi dành cả đầu giờ chiều ở bàn làm việc tại tòa soạn Gray Streets, giả bộ chỉnh sửa câu chuyện về tay thám tử và cô gái nắm quyền thừa kế. Tuy thế, tâm trí tôi vẫn không thể dứt khỏi Lucy. Tôi chẳng có gì ngoài linh cảm về những chuyện có thể đã xảy ra với cô ta, mà cũng không biết phải tìm cô ta ở đâu. Tôi chỉ có thể đoan chắc việc cô ta mất tích có liên quan tới vụ cướp ngân hàng Great Lakes. Tôi biết có hai người đã xuất hiện tại ngân hàng hôm đó mà vẫn còn sống để kể lại câu chuyện: Sutton Bell và Harlan Spencer.

Tôi tung đồng xu để quyết định. Mặt ngửa. Vậy là lúc 4 giờ 20, khi chiếc xe cấp cứu lao vụt qua, tôi đang lái xe về phía nam theo trục đường Ann Arbor - Saline hướng tới nhà Sutton Bell.

Tới gần khu phố, tôi nhìn thấy nhiều người đang túm tụm thành từng nhóm nhỏ trên vỉa hè. Chiếc xe cấp cứu đỗ ở cuối đường và khi tới gần hơn, tôi có thể thấy nhân viên y tế đang nhấc một chiếc giường đẩy vào xe. Họ đóng cửa và lao vụt đi, chỉ còn hai xe cảnh sát ở lại. Bốn nhân viên cảnh sát mặc đồng phục đứng trên bãi cỏ trước ngôi nhà của Bell.

Tôi đỗ xe cách đó một dãy nhà rồi đi bộ tới. Trong số cảnh sát đứng đó có một cậu trẻ măng tên là Fielder - tôi và Elizabeth đã gặp cậu ta tối thứ Hai, khi ông nghị sĩ gặp tai nạn. Fielder đang nói chuyện với một phụ nữ bận váy mùa hè. Cô ta chỉ về phía sân chơi đằng xa.

Cô ta nắm chặt tay một đứa bé đang phụng phịu muốn kéo mẹ mình rời khỏi đó. “Đẩy đi mẹ,” tôi nghe thấy cậu bé nói. “Con thích mẹ đẩy con trên xích đu cơ.” Cô ta dỗ nó im lặng, sau đó cả hai mẹ con rời đi nhưng không đến chỗ mấy cái xích đu.

Khi tôi tới gần, Fielder nhìn tôi không chút biểu cảm. Nhưng rồi cậu ta nhận ra tôi.

“Chuyện gì thế?” tôi hỏi. “Có phải Lark không?”

Cậu ta do dự, không biết nên trả lời hay không.

“Hẳn là thế,” sau cùng cậu ta nói. “Hắn bắn một người sống lang thang mà hắn đã chở theo dọc đường. Trong khi chúng tôi đang tập trung vào ông ta, hắn vòng xe ra sân chơi đằng kia và lôi súng trường ra. Một kế hoạch không tồi và Bell mắc mưu ngay.”

Fielder liếc nhìn ngôi nhà. “Bell lao ra khỏi nhà để trợ giúp. Anh ta làm như mình là Florence Nightingale[1] không bằng. Cầm theo khăn bông. Tôi đã bảo Bell quay vào nhà nhưng đương nhiên là anh ta không chịu. Đúng là một gã ngốc khốn kiếp.”

Tông giọng của cậu ta khiến tôi lo sợ rằng điều tồi tệ nhất đã xảy ra. “Bell chết rồi à?”

“Vẫn ổn,” Fielder nói cộc lốc. “Hóa ra tên khốn này lại rất may mắn.”

“Sao thế? Lark bắn trượt à?”

“Hắn không nổ súng.”

❀ ❀ ❀

[1] Florence Nightingale (1820 - 1910): Người sáng lập ra ngành Y tá - Điều dưỡng hiện đại.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.