Cô gái mặc áo lụa, trên sống mũi có vài đốm tàn nhang. Cô ta đã cố giấu chúng đi dưới một lớp phấn nền, nhưng chúng vẫn cứ lộ ra. Elizabeth đoán cô ta khoảng 25 tuổi.
“Tôi e rằng mình đã nói dối anh,” cô gái nói, mắt nhìn Shan.
“Lạ thật,” Elizabeth nói.
“Thật à? Chẳng lẽ người ta không bao giờ nói dối các vị hay sao?”
“Họ nói dối suốt ấy chứ,” Shan nói. “Nhưng không ai thú nhận như thế đâu. Thật đáng thất vọng.”
“Đáng ra tôi không nên làm thế. Tôi xin lỗi.”
Elizabeth vuốt ngón tay dọc theo những chiếc lá bằng nhựa của cây dương xỉ. “Thám tử Shan đây thất vọng vì anh ta muốn bắt quả tang cô nói dối cơ. Cô tự thú nhận như thế thì dễ dàng quá. Ít ra cô cũng nên bắt anh ta phải bỏ chút công sức. Đáng ra cô nên để chúng tôi dẫn cô về đồn cảnh sát, bỏ cô lại trong một mình phòng...”
“Dưới ánh đèn chói lòa...” Shan đế thêm.
“Trên một chiếc ghế cập kênh, vì chúng tôi đã cưa ngắn một chân. Và một khi cô vào phòng, chúng tôi sẽ bắt cô ngồi đó mà đợi. Khoảng 1 tiếng sau...”
“Mà cũng có thể là 2 tiếng.”
“Thám tử Shan đây sẽ bước vào, đặt đánh rầm một tập tài liệu dày cộp lên bàn. Và khi cô đang chuẩn bị thú nhận mọi chuyện, anh ta sẽ kiếm cớ rời khỏi đó...”
“Thường thì tôi giả vờ quên mang theo bút,” Shan thú nhận.
“Đó là một mánh cổ điển,” Elizabeth nói. “Và khi anh ta trở lại với cây bút, cô sẽ bồn chồn đến nỗi phun ra hết lời thú tội, trước khi anh ta kịp ngồi xuống, chỉ vì cô sợ anh ta sẽ lại bỏ đi lần nữa.” Cô ngừng lại, lắc đầu. “Và nếu chuyện diễn ra như thế, cô sẽ giúp anh ta có một buổi tối tuyệt vời, nhưng giờ cô đã tự thú nhận là mình nói dối rồi.”
Cô gái mặc áo lụa nhìn tới nhìn lui hai người, một nụ cười thoáng nở trên môi. “Tôi cũng hơi tiếc là mình đã bỏ lỡ tất cả những thứ đó,” cô ta nói.
“Không còn cơ hội đâu,” Elizabeth nói. “Cô đã nói dối chuyện gì thế?”
“Thực ra thì tôi không phải em gái của Kormoran.”
“Vậy cô là ai?” Shan hỏi.
Cô ta thọc tay vào túi xách và đưa cho Shan một tấm danh thiếp.
Elizabeth liếc nhìn tên cô ta, LUCY NAVARRO, và tên tòa soạn mà cô ta làm việc - báo The National Current.
“Một người thuộc cánh báo chí,” Shan nói.
“Tất cả những điều khác tôi kể đều là sự thật,” Lucy Navarro nói. “Tôi đã hẹn Henry Kormoran đi ăn trưa hôm qua, nhưng anh ta không xuất hiện. Vậy nên đến tối, tôi tới căn hộ của anh ta. Tôi bảo quản lý tòa nhà rằng mình là em gái anh ta và thế là ông ta để cho tôi vào.”
“Tại sao cô lại muốn gặp Kormoran?” Elizabeth hỏi.
“Không phải quá hiển nhiên hay sao? Callie Spencer đang ứng cử vào Thượng viện. Terry Dawtrey bị bắn chết trong đám tang cha mình. Kormoran có liên quan với cả hai người trong vụ cướp ngân hàng cách đây 17 năm. Hẳn là trong đó còn nhiều tin tức giật gân.”
“Đó có phải lý do cô đi tìm Sutton Bell không? Vì anh ta cũng tham gia vụ đó?”
“Tôi đã thử liên lạc với Bell rồi,” Lucy Navarro nói. “Sau những gì đã xảy ra với Kormoran, tôi cho là mình cần phải theo sát anh ta.”
“Làm thế nào cô tìm được anh ta?”
“Tôi tìm anh ta trên Google, biết được ban nhạc của anh ta sẽ biểu diễn ở hội chợ Nghệ thuật. Tôi đến quá muộn để nghe họ chơi nhạc, nhưng họ đều là nghệ sĩ cả, đúng không? Tôi đoán thể nào họ cũng đi uống rượu sau khi biểu diễn. Quán rượu Eightball là nơi thứ ba tôi tìm đến. Tôi muốn nói chuyện riêng với Bell thôi, nên tôi chờ ở quầy rượu. Tôi vào phòng vệ sinh khi anh ta đang chơi bi-a và rõ ràng anh ta quyết định ra về đúng lúc đó.”
“Vậy cô đã đi theo anh ta,” Elizabeth nói. “Cô có nhìn thấy kẻ tấn công không?”
“Tôi đã thấy hắn trong quán rượu, nhưng trong đó tối quá. Hắn có bàn tay quấn băng, đầu đội mũ lưỡi trai.”
“Mắt hắn ta màu gì?”
“Tôi không biết.”
“Còn mái tóc thì sao?”
Cô gái cho rằng mái tóc của hắn sẫm màu thì đúng hơn là vàng. Miêu tả của cô ta về chiếc xe nghi phạm lái cũng chung chung chẳng kém. Đó là một chiếc xe con màu xám hoặc xanh lá, cũng có thể là xanh dương. Chắc là xe của Mỹ. Cô ta không thấy biển số xe.
Khi Elizabeth phỏng vấn xong, tới lượt Lucy Navarro hỏi.
“Hai người có cho rằng hắn chính là hung thủ giết Henry Kormoran không?” cô ta muốn biết điều đó. “Gần như chắc chắn là cùng một người, phải không?”
Đúng với suy nghĩ của Elizabeth, nhưng cô chỉ nói, “Tôi không thể đưa ra bình luận.”
“Bàn tay quấn băng liên hệ hắn với vụ Kormoran, phải không? Vẫn còn con dao và dấu máu trong căn hộ của Kormoran mà.”
“Tôi cũng không thể bình luận về chuyện đó được.”
“Các vị có ý định phỏng vấn Callie Spencer về vụ này không?”
Elizabeth quay mặt về phía Shan. “Câu hỏi hay đấy chứ...”
Anh gật đầu. “Đáng tiếc là cả vấn đề đó chúng tôi cũng không thể bình luận.”
Anthony Lark ấn cái cốc giấy lên trán. Những viên đá trong cốc đã tan hết, nhưng nước soda hãy còn lạnh và nó giúp nới lỏng cái nút sau hốc mắt hắn.
Hắn đỗ xe trong bãi của bệnh viện. Qua kính chắn gió, hắn có thể nhìn thấy những cánh cửa trượt của phòng cấp cứu, thấy ánh đèn sáng bên trong.
Cửa mở và một người phụ nữ bước ra. Từ xa, hắn có thể nhận ra ngay đó là cô gái ở quán rượu, người đã đi theo Sutton Bell.
Hai người theo sau cùng cô ta: Một người phụ nữ cao với mái tóc đen buộc lại phía sau cùng một người đàn ông gốc châu Á mảnh khảnh đeo cà vạt và bận áo sơ mi. Nhìn y như cớm ấy, Lark nghĩ thầm. Họ hành động cũng y như cảnh sát, gạt đi phóng viên và người quay phim đang tiến tới chỗ họ từ xe đưa tin đỗ bên đường.
Hắn đặt cốc xuống đùi. Bàn tay hắn đau đớn dưới lớp băng cuốn. Thuốc kháng sinh. Đó là thứ hắn cần lúc này. Keflex. Sutton Bell đã nói vậy với hắn. Họ có thuốc ở ngay kia, trong bệnh viện, nhưng hắn không thể vào được. Hắn cũng không thể tới bác sĩ tư hoặc phòng khám nào. Họ sẽ để mắt tới hắn ngay.
Hắn sẽ chờ đợi một hoặc hai ngày. Có thể bàn tay hắn sẽ tự khá hơn. Nếu không, lúc đó hắn sẽ tìm cách xoay sở. Giờ hắn phải giữ kín tung tích. Hắn đã quá chủ quan với Bell. Đáng ra hắn không nên viết dòng: Sutton Bell là tên kế tiếp. Như thế là đùa với số phận. Đáng ra, hắn không nên bỏ tập bản thảo đó trước cửa tòa soạn Gray Streets - mặc dù công bằng mà nói, hắn đã cẩn thận để nó lại đấy sau giờ làm việc. Hắn không lường trước được ai đó sẽ tìm thấy nó trước buổi sáng hôm sau, khi Bell đã chết rồi.
Ai cũng muốn được thấu hiểu, được nhìn nhận đúng bản chất thật của mình. Nhưng hắn đã quá nôn nóng.
Hắn vẫn có thể tiếp cận Sutton Bell. Chắc là mọi người sẽ trông chừng anh ta - ở nhà, ở chỗ làm. Nhưng được bao lâu chứ? Lark có thể chờ đợi. Mọi thứ sẽ khó khăn hơn, nhưng vẫn thực hiện được.
Tất cả là vì Callie Spencer, người phụ nữ với nụ cười tuyệt diệu.
Hắn cần nghỉ ngơi, một giấc ngủ ngon. Hắn vào số, lái xe chầm chậm ra khỏi bãi đỗ và đi ra phố.