Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Họ đã thay khóa cửa căn hộ cũ của hắn.

Lark tưởng mình sẽ thấy thứ gì đó như niêm phong của cảnh sát hay băng đánh dấu hiện trường. Chẳng có gì như vậy cả, nhưng chìa khóa của hắn không mở được cửa.

Hắn lấy thanh nạy lốp xe trong cốp chiếc Chevy và đi vòng ra chỗ cửa sổ phòng ngủ. Lần trước, Walter Delacorte đã lọt vào qua đường này. Khi Lark thử mở, cửa sổ trượt ra rất dễ dàng. Thì ra người ta chưa sửa lại chốt cửa.

Hắn trèo vào trong phòng và đứng một lúc cạnh tấm nệm. Mấy món quần áo trong tủ và sách vở báo chí trên sàn đã được dọn đi.

Hắn cúi đầu nhìn thanh nạy lốp xe trong tay và nhớ tới căn chòi gỗ trong rừng của Charlie Dawtrey. Hắn đã dùng thứ vũ khí này để đánh chết ông già. Giơ thanh sắt lên, hắn ngắm nghía chỗ cong và thấy vẫn còn vài vệt máu khô.

Hắn chợt cảm thấy buồn nôn và buông rơi thanh nạy lốp xe. Hắn cúi đầu, thở phì phò qua lỗ mũi cho tới khi cảm giác đó qua đi.

Hắn nhìn quanh. Đáng ra lọ thuốc cũ bằng thiếc phải nằm trên sàn cạnh tấm nệm, nhưng hắn không thấy nó đâu cả. Tụi cớm đã đem nó đi rồi.

Hắn kiểm tra phòng tắm và bếp cho chắc. Không thấy lọ thuốc. Trong không khí phảng phất mùi lạ, hơi tanh. Có lẽ là mùi máu thấm trên thảm: Máu của Delacorte trong phòng khách, của Rhiner trong hành lang.

Những vết máu này không làm Lark bận tâm như những vệt máu khô trên thanh nạy lốp xe.

Hắn mở vòi nước lạnh ở bồn rửa bát và khum tay hứng nước uống.

Mình không cần tìm mấy viên thuốc đó, hắn nghĩ. Mình biết chuyện gì đã xảy ra với chúng mà.

Khi vẩy tay cho khô, hắn chợt nhìn thấy một tờ giấy màu vàng. Chính là tờ rơi của cô hàng xóm: TÌM MÈO ĐI LẠC. Những con chữ có màu xanh ngọc dịu dàng, thứ màu khiến Lark liên tưởng tới sự thanh thản, nhẹ nhõm.

Hắn đi ra theo lối cửa trước, thấy hành lang bên ngoài vắng tanh. Chẳng có lý do nào để tin rằng cô ta đang ở nhà vào một buổi chiều thứ Bảy như thế này. Chuyện cô ta mở cửa cho hắn vào thậm chí còn khó tin hơn. Hắn vuốt cổ tay áo sơ mi cho tới khi nó lộ ra một phần dưới tay áo của chiếc áo vest xám tro. Sau đó, hắn chỉnh lại cà vạt.

Đáng ra mình phải đem theo một bó hoa, hắn nghĩ.

Sau khi hắn gõ cửa 10 giây, cánh cửa thép xám mở ra. Cô gái đang nghe iPod, giống hệt như lần trước. Cô ta bận áo hai dây và quần đùi, như thể đang tập thể dục. Mất một lúc, cô ta mới nhận ra hắn trong bộ com lê và mắt cô ta mở to.

Là sự ngạc nhiên, hắn nghĩ. Không phải sự sợ hãi. Cô gái bắt đầu đóng cửa, nhưng rõ ràng cô ta không hề muốn thế. Lẽ ra hắn có thể chặn cánh cửa lại, nhưng hắn đã không làm thế. Hắn đứng đó chờ nghe tiếng chốt cửa.

Mãi không thấy tiếng động gì cả, hắn gọi tên cô gái.

Có tiếng lách cách của khóa xích, sau đó cửa mở hé ra chỉ vài phân.

“Mira,” hắn gọi.

“Anthony.” Cô ta cầm tai nghe của chiếc iPod trong tay.

“Cô đang nghe gì thế?” hắn hỏi.

Cô ta nhăn mặt khi nghe câu hỏi này. “Anthony, cảnh sát đang truy lùng anh đấy.”

“Tôi biết.”

“Họ nói rằng...”

“Tôi biết họ nói gì. Cô có xe ô tô không?”

Hai lông mày cô ta nhíu lại lo lắng, nếp nhăn trên trán ngày càng sâu thêm.

“Tôi không thể giúp anh tẩu thoát được,” cô ta nói, “nếu anh định nhờ tôi việc đó.”

“Không sao,” hắn nói. “Đằng nào thì đi bằng máy bay vẫn tốt hơn.”

“Máy bay?”

“Cô đã từng nhìn thấy rừng cây gỗ đỏ chưa?”

“Anthony, anh nói nghe có vẻ...”

“Điên rồ lắm, tôi biết.” Hắn giơ hai tay như thể muốn đầu hàng. “Đó là câu chuyện đời tôi. Nếu đáp máy bay tới Eureka, California rồi thuê xe ô tô ở đó, cô có thể lái về phía bắc tới công viên quốc gia Prairie Creek. Ở đó có cả rừng cây gỗ đỏ. Đừng bỏ lỡ cơ hội thưởng ngoạn. Tôi từng đến đó với một cô gái. Đó là nơi xa nhà nhất mà tôi từng đặt chân tới.”

Hắn ngắm nhìn cô gái đang băn khoăn không hiểu hắn nói gì. Đôi mắt cô ta có màu nâu sẫm hơn làn da. Dường như hắn có thể thấy ánh vàng hắt ra từ đôi mắt đó, giống như màu vàng trên sợi xích nối giữa cánh cửa và khuôn cửa.

“Anthony, tôi có thể giúp anh,” cô ta nói. “Chúng ta có thể tìm cho anh một luật sư.”

Hắn nhích gần lại phía cô ta. “Tôi không biết giờ có quá muộn để bắt đầu lại từ đầu hay không nữa,” hắn nói, gần như thì thầm. “Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi không tin rằng mình có thể làm được. Nhưng nếu điều đó thực sự khả thi, công viên quốc gia Prairie Creek là nơi thích hợp cho một khởi đầu mới. Cô nhớ kĩ tên công viên nhé. Tôi không đáp máy bay được, nên phải mất vài ngày tôi mới tới nơi. Tôi sẽ chờ cô ở đó.”

“Anthony...”

“Cô phải đến thăm khu rừng gỗ đỏ. Chúng tôi đã chụp rất nhiều ảnh, nhưng chỗ đó quá rộng lớn nên không thể gói gọn trong một khung hình.” Hắn thở hắt ra. “Nghe này, tôi biết mình đang ăn nói thật kỳ quặc và cô nghĩ về tôi như thế nào. Tôi đã giết ba người. Giá mà tôi có thể phủ nhận điều đó với cô. Tôi đã giết một kẻ tên là Derek Everly vì hắn đã cướp đi người tôi yêu thương. Tôi không hối hận vì đã làm thế. Còn những vụ khác - giờ tôi cũng không chắc nữa.”

Hắn nhìn cô gái khép cửa lại, nghe tiếng tháo khóa xích và cánh cửa lại mở rộng.

“Anthony,” cô ta nhẹ nhàng nói, “anh cần được giúp đỡ.”

Hắn nhắm mắt lại. “Tôi được giúp đủ rồi. Tôi cần một sự khởi đầu mới, ở Prairie Creek. Nhưng nếu cô không tới đó thì tôi cũng hiểu được.”

“Tôi không thể...”

“Đừng quyết định ngay.” Hắn mở mắt và lùi lại. “Cô nên đóng cửa lại đi. Tôi không muốn con mèo sổng ra ngoài.”

Cô ta liếc mắt vào trong căn hộ của mình. “Nó đang núp dưới gầm ghế.”

“Cẩn thận chẳng bao giờ thừa cả,” Lark nói. “Và tôi cũng không thể ở lại đây được nữa. Thế nên cô chỉ cần đóng cửa thôi.”

“Tôi sẽ cho anh biết mình đang mong chờ thứ gì.” Sutton Bell nói. “Ngày mà tôi lại có thể thoải mái mở toang rèm cửa.”

Chúng tôi ngồi bên chiếc bàn gỗ thích trong phòng ăn. Cảnh sát vẫn đang canh gác bên ngoài, đề phòng trường hợp Lark quay trở lại. Bell đã bằng lòng tiếp tôi khi tôi nói với anh ta rằng mình muốn trao đổi về Lucy Navarro.

Ở đầu bên kia chiếc bàn, một tờ báo mở ra trang có tranh vẽ màu sáp đàn ngựa trên cánh đồng. Nguồn sáng duy nhất trong phòng đến từ chiếc đèn treo. Các bức rèm dày cộp đều được đóng kín.

“Hẳn anh cho là tôi ngu ngốc lắm mới ở lại đây,” Bell nói. Anh ta xoay ghế lại đối diện với tôi. Cánh tay trái anh ta gác lên bàn gỗ, bàn tay xòe ra.

Không chờ tôi trả lời, anh ta nói tiếp. “Có lẽ đúng là như thế. Tôi đã thuyết phục vợ tạm nghỉ việc. Giờ cô ấy đang ở nhờ nhà một người bạn tại bang khác, cùng với con gái chúng tôi.”

“Anh cũng có thể đi cùng họ cơ mà?” tôi nói.

“Ban đầu tôi cũng định làm thế, nhưng sau khi suy nghĩ kĩ thì tôi lại đổi ý. Nếu ai đó muốn giết anh, liệu anh muốn ở cùng vợ con hay ở cách xa bọn họ hết mức có thể?”

“Tôi hiểu ý anh.”

Anh ta dùng bàn tay không bị thương gạt mái tóc dài đang xõa xuống mắt. “Ngoài chuyện đó ra, tôi vẫn còn những ràng buộc khác. Phòng khám nơi tôi làm việc đang thiếu nhân viên trầm trọng. Họ không thể để tôi nghỉ phép vô thời hạn được. Và họ cũng chẳng phiền khi cảnh sát tới theo dõi chỗ đó. Có những bệnh nhân khá cứng đầu, nhất là vào ban đêm.” Ngừng lại một chút, anh ta nói tiếp, “Tôi thấy phòng khám đã rất mạo hiểm khi giữ tôi lại làm việc, vậy nên tôi không thể làm họ thất vọng được.”

Tôi gật đầu. Anh ta ngoảnh mặt đi và nhìn lên bức tường đối diện cửa sổ, nơi treo lộn xộn mấy bức ảnh. Tấm ảnh lớn nhất là hình con gái anh ta, một cô bé có mái tóc vàng và đôi mắt xanh.

“Cảnh sát từng khuyên tôi chuyển ra ngoài khách sạn ở,” anh ta nói. “Nhưng ngôi nhà này lắp hệ thống báo động, cộng với việc bao giờ cũng có một chiếc xe cảnh sát án ngữ trước cửa bất cứ khi nào tôi ở nhà. Sự thật là tôi cảm thấy mình cần phải ở đây. Nếu chuyển đi, cứ như là tôi đang bỏ hoang chỗ này. Anh hiểu không?”

“Tôi hiểu.”

Bell ngắm nghía tấm ảnh, dường như đang tìm lời nói tiếp. Tôi thấy anh ta có vẻ thoải mái khi ở nơi này - một người đàn ông lương thiện sống cuộc đời giản dị, đầy đủ, quan tâm đến gia đình và không chịu từ bỏ ngôi nhà của mình. Rồi tôi chợt nhớ rằng anh ta đã từng là người như thế nào và một câu hỏi bật ra. Tôi buột miệng hỏi.

“Tại sao anh lại dính vào vụ cướp ngân hàng Great Lakes?”

Anh ta quay mặt lại phía tôi, khó chịu cựa mình trên ghế. “Khi đó, tôi mới 20 tuổi và là một thằng ngu.”

“Phần lớn thanh niên 20 tuổi không ai đi cướp ngân hàng cả,” tôi nói. “Hẳn là còn uẩn khúc gì đó. Tôi biết Floyd Lambeau đã thu nạp anh vào băng cướp. Lão làm thế nào thuyết phục được anh thế?”

Anh ta lắc đầu. “Anh không hiểu được đâu.”

“Anh cứ thử kể xem nào.”

Tôi nhìn anh ta cân nhắc điều này. Một lúc sau, anh ta nói, “Vấn đề là... thực chất thì Floyd chưa hề cố thuyết phục tôi làm gì. Lão biết cách ngồi im và lắng nghe từng lời anh nói. Và lão cũng có cặp mắt tử tế.” Bell lưỡng lự. “Có lẽ tôi nói chưa rõ lắm.”

“Anh cứ kể tiếp đi.”

Anh ta ngẫm nghĩ thêm chút nữa. “Giờ ai cũng biết Floyd Lambeau chỉ là một gã đại bợm. Đương nhiên, khi mới gặp lão thì tôi chưa biết điều này. Hồi đó, tôi còn đang ngồi trên ghế giảng đường đại học. Trường tôi mời lão về làm giảng viên ngắn hạn cho một môn học mà tôi đăng ký - khóa Văn hóa bản xứ Mỹ. Lão chỉ ở trường có ba hay bốn tuần, nói về điều kiện sống của những người da đỏ. Nhiều vùng đang có tỉ lệ thất nghiệp cao ngất ngưởng. Rồi tật nghiện rượu. Một đời sống nghèo khó mà anh chỉ có thể bắt gặp ở những nước Thế giới thứ ba. Lớp học được tổ chức vào buổi tối. Sau giờ học, vài người nhóm họp với nhau, Floyd dẫn chúng tôi tới quán cà phê hay quán ăn. Lần đầu, tôi đến đó chỉ là để gây ấn tượng với một cô gái mà tôi thích. Nhưng sau đó, khi cô ấy đã bỏ lớp, tôi vẫn cứ tiếp tục đến dự. Tôi thích nghe Floyd thuyết giảng. Tôi chưa biết gì nhiều về những điều lão nói, nhưng rõ ràng đó là một người rất thông minh. Lão ăn nói cũng nhẹ nhàng, đầy vẻ khiêm tốn.”

Bell dùng bàn tay không bị thương gãi lên má. “Một buổi tối, khi mọi người trong nhóm đã về hết, chỉ còn lại tôi và Floyd. Tôi nhớ mình đã ngồi đối diện với lão, trên mặt bàn đầy những chiếc ly rỗng. Lão nhìn tôi như thể đây là lần đầu chúng tôi gặp nhau, hay lão thấy hối hận vì không để mắt tới tôi từ trước. Tôi còn nhớ lão đã hỏi tôi một câu: ‘Anh mong muốn điều gì trên cõi đời này hả Bell?’

Tôi đã suy nghĩ về điều đó. Mình muốn gì nhỉ? Tôi là một thằng nhóc quê ở miền Trung Tây có cha làm kế toán. Mẹ tôi nuôi dạy tận bốn đứa con, lúc nào cũng quanh quẩn ở nhà. Phải khó khăn lắm họ mới dành dụm được tiền cho tôi vào đại học - cùng một trường ngày xưa cha tôi đã nhập học. Tôi vào cùng hội sinh viên như cha mình hồi trước. Chưa ai từng hỏi tôi muốn gì trên cõi đời này và tôi cũng chỉ biết trả lời rằng mình muốn được như cha. Tôi muốn có một tấm bằng và nghề nghiệp tử tế. Có thể tôi sẽ trở thành kế toán hay bác sĩ. Tôi muốn gặp một cô gái trong trường như cha tôi ngày xưa, rồi tôi sẽ cưới cô ấy và xây dựng gia đình riêng.

Tôi đã nói với Floyd như thế. Lão chăm chú lắng nghe, sau cùng lão mới nói, ‘Đó là một cuộc sống đáng trân trọng, Bell ạ.’ Và tôi thấy lão đang nói thật lòng chứ không hề mỉa mai gì tôi. Lão chẳng hề nghi ngờ giá trị của những điều tôi mong ước. Nhưng tôi thì có.

‘Cuộc sống như vậy nghe có vẻ thật tầm thường,’ tôi nói.

Lão nở một nụ cười nhẹ nhàng và điềm đạm. ‘Một cuộc sống bình thường chẳng có gì là xấu cả.’

Vậy là tôi bị lão lừa vào tròng, mặc dù khi đó tôi không hề hay biết. Tôi đáp, ‘Tôi muốn điều gì đó lớn lao hơn.’

Lão bật cười, ngay cả tiếng cười cũng nhẹ nhàng. ‘Anh phải cẩn thận đấy, Bell ạ,’ lão nói. “Ước mơ một cuộc đời vĩ đại chẳng phải là việc đơn giản đâu.’

Lão chẳng nói gì thêm vào tối hôm đó. Về sau, lão mới kể cho tôi biết về anh em nhà Rosebear - hai người bị buộc tội oan là đã giết một phụ nữ ở Ohio. Và đến lúc đó, tôi mới hiểu lão nói ‘cuộc đời vĩ đại’ có nghĩa là gì - lão muốn tôi tham gia cướp ngân hàng rồi dùng tiền đó giúp hai người kia trang trải việc kiện tụng - để số phận của họ không nằm trong tay mấy gã luật sư lúc nào cũng bị quá tải do tòa chỉ định. Khi Floyd đề xuất với tôi điều đó, tôi nghĩ rằng lão điên rồi và tôi cũng nói thẳng với lão như thế.

Lão lại mỉm cười với tôi. ‘Có lẽ cậu nói đúng, Bell ạ. Lẽ ra tôi không nên nhờ cậu. Đừng nghĩ tới chuyện này nữa nhé.’”

Bell vuốt bàn tay trái trên mặt bàn gỗ thích. “Floyd không nhắc lại chuyện đó nữa,” anh ta kể, “và sau đó không lâu, lão chuyển tới một trường đại học khác. Nhưng lão đưa tôi số điện thoại để tiện liên lạc. Đừng nghĩ tới chuyện này nữa nhé, lão đã nói thế, nhưng dĩ nhiên là tôi vân nghĩ về nó. Một buổi tối, tôi gọi điện cho lão và rồi chúng tôi bàn về chuyện này - chỉ là giả định thôi, về tính đạo đức của nó. Chúng tôi giả định rằng tiền mọi người gửi trong ngân hàng đều được bảo hiểm, vậy nên chẳng ai mất đồng nào cả. Ngoài ra, sẽ không có ai bị thương - chúng tôi đã nhất trí điểm đó. Chúng tôi chỉ đem súng theo để dọa người thu ngân, cùng lắm thì bắn chỉ thiên thôi. Chúng tôi sẽ không làm hại ai cả. Trong khi đó, đây lại là chuyện sống còn với anh em nhà Rosebear - Floyd luôn nhấn mạnh điểm này. Bây giờ, tôi dám chắc lão không hề có ý đó, lão chỉ muốn giữ món tiền đó cho riêng mình. Nhưng tôi đã muốn tin. Dần dần, đó không chỉ là chuyện tôi và Floyd nói suông với nhau nữa, mà là chuyện chúng tôi chắc chắn sẽ làm.”

Bell nhún vai và nhắm mắt, tỏ vẻ đã giải thích hết mọi chuyện. “Khi đó tôi mới 20 tuổi,” anh ta nhắc lại, “và tôi muốn một cuộc đời to tát hơn bình thường. Đó chỉ là cách nói khác của chuyện tôi là một thằng ngu.”

Anh ta mở mắt và nhìn thẳng vào tôi. “Anh tới đây đâu phải vì chuyện này.”

Đúng là không phải. Tôi nhận ra mình cứ lảng tránh mãi vì chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tôi nhìn anh ta và mở lời, “Chúng ta cần nói chuyện về Lucy Navarro.”

“Tôi không chắc mình có thể tiết lộ được gì,” anh ta đáp. “Tôi không thực sự quen cô ta.”

“Tuần trước, cô ta đã cứu mạng anh,” tôi nhắc cho anh ta nhớ, “ngoài quán rượu Eightball.”

Anh ta nhìn xuống bàn tay trái đang xòe rộng, như thể đang nhớ lại chuyện đó. “Đúng thế, nhưng tôi đâu có nói gì với cô ta vào tối hôm đó. Thực ra, tôi chưa nói chuyện với cô ta bao giờ.”

“Tôi biết cô ta đã cố phỏng vấn anh về những chuyện đã xảy ra ở ngân hàng Great Lakes.”

“Cô ta đã cố. Nhưng tôi không bao giờ nhận lời phỏng vấn cả.”

“Cô ta đã nói chuyện với Terry Dawtrey và Henry Kormoran,” tôi nói. “Cô ta đang viết một loạt phóng sự về vụ cướp ngân hàng Great Lakes trước khi mất tích vào buổi tối 3 hôm trước. Ai đó không muốn cô ta tiếp tục đào bới chuyện đó. Tôi nghĩ đó có thể là kẻ cướp thứ năm, tên tài xế đã tẩu thoát hôm đó.”

Bell lắc đầu. “Tôi không thể giúp gì cho anh.”

“Dawtrey nói rằng gã biết danh tính kẻ cướp thứ năm. Vậy mà anh lại không biết.”

“Đúng là tôi không biết.”

“Tôi muốn anh nhìn vào tấm ảnh này.”

Anh ta bắt đầu phản đối. “Đã 17 năm rồi...”

Tôi lay trong túi ra một trang báo được xé từ tờ Newsweek. Tôi trải nó ra trên bàn.

“Đó là Callie Spencer,” Bell nói, “và chồng cô ấy - con trai của ngài nghị sĩ.”

“Jay Casterbridge,” tôi gật đầu. “Có thể nào anh ta là kẻ cướp thứ năm không?”

Bell nhăn mặt. “Tôi không thể giúp anh được.”

“Cứ tưởng tượng anh ta hồi trẻ xem nào.”

Anh ta gạt mảnh báo đi. “Tôi thực sự không biết. Anh cho là tôi đang nói dối à?”

Tôi nhìn kỹ đôi mắt anh ta. Không thấy dấu hiệu gì. Tôi gập trang báo lại rồi đút vào túi.

Tôi nhìn bàn tay anh ta đặt trên bàn, nhận ra mình muốn giáng nắm đấm lên chỗ mấy ngón tay gãy đó. Tôi muốn quát thẳng vào mặt anh ta. Nhưng thay vào đó, tôi vẫn ôn tồn.

“Tôi nghĩ nếu bây giờ Lucy chưa chết thì cô ta cũng sắp chết rồi,” tôi nói. “Cô ta từng cứu mạng anh. Anh mắc nợ cô ta. Tôi tin là anh biết điều gì đó về vụ cướp ngân hàng Great Lakes - có thể không phải danh tính của tên tài xế, nhưng là điều gì đó có thể giúp được tôi.”

“Tôi không...”

Tôi nói tiếp với cùng chất giọng đó, mất hết hi vọng. “Anh không muốn tiết lộ cho tôi điều đó, vì anh đã bỏ lại mọi chuyện phía sau rồi. Anh tưởng rằng nó chỉ còn là quá khứ, nhưng với Lucy thì không.”

“Xin lỗi. Anh hỏi nhầm người rồi.”

“Không. Tôi không nghĩ thế. Dawtrey phải ngồi tù 30 năm vì những gì đã xảy ra tại ngân hàng Great Lakes, còn Kormoran phải chịu án 6 năm tù. Thế mà anh chỉ phải ngồi tù có 2 năm rưỡi.”

“Dawtrey là kẻ đã bắn Harlan Spencer...”

“Kormoran không bắn ai cả, nhưng anh lại thoát được vụ này trót lọt hơn anh ta.” Tôi rướn người lại gần. “Anh là một kẻ may mắn. Nhưng tôi không cho đó là nhờ may mắn. Tôi tin là anh biết điều gì đó và nó đã giúp anh thương lượng.”

Bell cúi đầu, đôi mắt chìm trong bóng tối. “Tôi mong anh hãy bỏ qua chuyện đó.”

“Tôi không thể.”

“Điều này không giúp gì được cho anh đâu.”

“Có thể là không,” tôi đáp. “Nhưng anh sẽ nói cho tôi biết.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.