Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Elizabeth ngồi khoanh chân trên sàn, lưng dựa vào ghế sofa. Trên mặt bàn uống nước trước mặt, tập tài liệu kỳ quặc của Callie Spencer trải rộng - những lá thư của cử tri bị phân riêng ra do có nội dung đe dọa hoặc được viết bởi những người đầu óc không bình thường.

Trong buổi tiệc tối Chủ nhật, Callie Spencer đã hứa sẽ cho Elizabeth xem tập tài liệu này và đến chiều thứ Tư thì nó được chuyển tới từ văn phòng cô ấy. Và bây giờ, vào buổi tối thứ Tư, với một ly rượu bên cạnh và bản giao hưởng của Mahler phát trên dàn loa, Elizabeth xem xét từng trang một, tìm kiếm lá thư nào mà người viết cố gắng gượng ép để không phải dùng trạng từ - nó có thể đã được viết bởi tên đàn ông mặc áo kẻ.

Trước đó, Sarah đã nấu bữa tối cho cả hai mẹ con, gồm có bít tết áp chảo, súp lơ đảo qua dầu olive rồi bỏ lò. Khi trời đã tối hẳn, cô bé ngồi xuống sàn phòng khách cùng Elizabeth.

“Mẹ đang làm gì thế?”

“Chuyện cảnh sát ấy mà,” Elizabeth nói.

Sarah lấy ngẫu nhiên một lá thư trên bàn.

“Nếu đọc lá thư này, con có bị ám ảnh cả đời không?”

“Mẹ không nghĩ thế.”

Từng có thời điểm Elizabeth cố gắng phân chia rạch ròi thời gian dành cho gia đình và công việc. Mọi chuyện vẫn khá ổn cho tới khi Sarah bước vào tuổi thiếu niên và trở nên cực kỳ tò mò về công việc của mẹ. Sau cùng, Elizabeth đành chịu thua, không giữ bí mật chuyện ở sở cảnh sát với cô bé nữa. Tuy thế, cô vẫn giữ những giới hạn nhất định. “Ám ảnh cả đời” là một trong số chúng: Bất cứ tài liệu gì có thể gây tổn thương về mặt tinh thần thì cô bé không được phép đụng tới, bao gồm những thứ như báo cáo khám nghiệm tử thi và ảnh chụp hiện trường. Sau khi xem qua, Elizabeth thấy những lá thư của Callie Spencer khá vô hại.

Sarah ngẩng lên khỏi lá thư mình đã chọn và nói, “Bức thư này nói về chim bồ câu.”

Elizabeth đặt sang bên cạnh một trang ghi chú nguệch ngoạc vốn là một tờ danh bạ điện thoại bị xé ra.

“Thế thì sao?” cô hỏi

“Người này muốn Callie gỡ bỏ lệnh cấm săn bắn chim bồ câu.”

“Thật là thất sách, nhưng cũng không đến nỗi điên rồ. Có lẽ nó bị bỏ nhầm vào tập này.”

“Người đó muốn bắn chim bồ câu vì anh ta cho rằng chúng đến từ chiều không gian khác,” Sarah nói. “Anh ta không thể rũ bỏ tiếng gù của chúng khỏi đầu và nghĩ chúng đang cố điều khiển tâm trí mình.”

“Thú vị thật. Nhưng nếu chúng điều khiển được tâm trí anh ta, liệu chúng có để anh ta viết lá thư đó không?”

“Từ trước tới giờ, chúng vẫn đang cố thôi chứ chưa thành công.”

Elizabeth với lấy ly rượu vang. “Anh ta có dùng trạng từ không?”

“Con không thấy trạng từ nào,” Sarah nói. “Không phải, từ từ đã. Có một trạng từ đây: Những con chim bồ câu chế nhạo anh ta một cách tàn nhẫn. Vậy đây không phải người mà ta đang tìm rồi.”

Lá thư của hắn đâu có nằm ở đây, Elizabeth nghĩ thầm. Nó có thể là một lá thư hoàn toàn bình thường. Nếu nằm trong kho lưu trữ của Callie Spencer, hẳn là nó sẽ được xếp chung với các lá thư khác về tình trạng thất nghiệp và thuế khóa, công nghệ thân thiện với môi trường và việc nâng cấp trường học. Nhưng Callie lại từ chối không cho cô xem những lá thư này.

Elizabeth uống một hớp rượu rồi đặt ly xuống bàn. Sarah đọc to một lá thư xin hội đồng thành phố tài trợ cho việc nghiên cứu khinh công và dùng tâm trí di chuyển đồ vật. Khi đọc hết, cô bé lại tìm được một lá thư khác mô tả kế hoạch củng cố biên giới phía nam của Michigan để phòng ngừa cuộc tấn công từ Ohio.

“Nó có kèm theo hình minh họa,” Sarah nói. “Các sơ đồ vẽ lỗ châu mai, hệ thống hầm hào.” Giờ cô bé đã đứng dậy, vừa đi lại trong phòng vừa lần giở những trang giấy. “Con muốn giữ lá thư này cho chú David xem. Mẹ có biết mấy giờ chú ấy về không?”

Elizabeth cầm lên một lá thư mới. “Chú ấy không nói gì cả.”

“Tinh thần chung của lá thư này chắc hấp dẫn chú ấy. Mẹ biết tính chú ấy mà, lúc nào cũng kiểm tra khóa cửa ra vào và cửa sổ.” Sarah đứng lại trước một cửa sổ nhìn ra hiên nhà và mặt phố. Bóng tối bên ngoài xen kẽ với những thanh ngang trắng của bức mành.

Elizabeth nghe thấy tiếng bức mành đóng lại. Ngay sau đó là tiếng cửa trước mở ra rồi đóng vào. Cô vẫn không ngẩng lên khỏi lá thư. Cô đoán Sarah đã ra ngoài hiên ngắm cảnh vật ban đêm.

Vài phút sau, cô lại nghe thấy tiếng mở cửa. Sarah bước vào phòng và ấn nút trên bộ dàn. Bản giao hưởng vụt tắt. Cô bé ấn tiếp công tắc của chiếc đèn cây và cả căn phòng tối om.

“Con làm gì thế?” Elizabeth hỏi.

Sarah quỳ xuống bên cạnh cô. “Có một chiếc xe đỗ trên phố mà vẫn nổ máy. Trong đó có một người đàn ông và một người phụ nữ. Họ có vẻ gì đó lạ lắm. Khi con đi qua, người đàn ông cúi mình như thể không muốn bị nhìn thấy.”

Elizabeth nhíu mày. “Đáng lẽ con phải nói với mẹ trước khi ra đó chứ.”

“Con tò mò quá.”

“Mẹ đoán con không xem biển số xe đúng không?”

“Mẹ cố tình đánh giá thấp con đúng không?” Sarah nói, ra vẻ bị tổn thương.

“Thế thì con thử đọc xem nào.”

Sarah đọc lại biển số xe. “Đó là một chiếc Audi, có vẻ vẫn còn mới.”

Elizabeth đứng lên, lấy điện thoại di động trong túi xách. Cô bấm số của Tổ Điều tra khi bước tới bên cửa sổ.

“Shan nghe đây.”

“Carter à, làm việc muộn thế.” Mở hé bức mành, Elizabeth nhìn thấy chiếc xe cách đó mấy dãy nhà, đỗ trong khoảng tối giữa hai cây đèn đường.

“Lo ba cái chuyện giấy tờ thôi,” Shan nói.

“Kiểm tra biến số này giúp tôi nhé?”

“Được.”

Cô đọc biển số và nghe thấy tiếng anh gõ bàn phím lách cách.

“Chuyện này là gì thế?” anh hỏi.

“Cứ coi như là tò mò đi. Chiếc xe đó đang đỗ trên con phố trước nhà tôi.”

“Hừm. Có lẽ tôi nên qua đó.”

“Là ai thế, Carter?”

Cô nghe thấy tiếng ghế kêu cọt kẹt khi anh ngồi ngả ra sau.

“Chiếc xe đó được đăng ký dưới tên Jay Casterbridge,” anh trả lời.

Chính là chồng của Callie Spencer. Elizabeth nhìn cửa xe hé mở và hai người bước ra ngoài.

“Chỉ cần cô yêu cầu,” Shan nói, “là tôi lao đến đó ngay.”

Elizabeth nhìn thấy Jay Casterbridge bước vào khoảng sáng của ánh đèn đường. Người phụ nữ đi cùng anh ta cao và gầy nhom. Đó không phải Callie Spencer.

“Không. Để tôi xem anh ta muốn gì, Carter ạ. Tôi sẽ gọi anh khi cần nhé.”

Jay Casterbridge sốt ruột đi vòng quanh căn bếp, nhún nhảy như một chú ngựa non trong cái chuồng mới. Cà vạt của anh ta được nới lỏng, một bên cổ áo thò ra ngoài ve áo vest.

“Callie không biết tôi ở đây đâu,” anh ta nói.

“Thật thế không?” Elizabeth hỏi.

Cô đã bật đèn dưới nhà lên, ánh đèn neon trong bếp làm Casterbridge chớp chớp mắt. Người phụ nữ đi cùng anh ta có vẻ thoải mái hơn. Cô ta có cẳng tay cẳng chân thuôn dài và khuôn mặt thanh tú, mái tóc vàng với chân tóc sẫm màu. Cô ta bận quần âu xanh thẫm đồng màu với áo vest, bên dưới là áo sơ mi trắng. Phần cổ áo để mở, lộ ra phần xương đòn nổi bật lốm đốm tàn nhang. Casterbridge giới thiệu cô ta là luật sư cấp cao của hãng luật, tên là Julia Trent.

“Ý Jay là,” cô ta nói, “chúng tôi muốn cuộc nói chuyện này được giữ bí mật tuyệt đối.”

“Được thôi,” Elizabeth đáp.

Julia Trent tì tay lên quầy bếp phía sau. “Chúng tôi nhìn thấy một cô gái trẻ bước ra khỏi nhà vài phút trước. Đó có phải con gái cô không?”

Elizabeth gật đầu. “Con bé lên gác rồi. Nó sẽ không nghe lỏm được chúng ta đâu.”

Jay Casterbridge lượn lờ tới chỗ tủ lạnh và đứng khoanh tay.

“Tôi thấy ý tưởng của cô hôm trước cũng hay đấy,” anh ta nói. “Về những tập thư từ ấy.”

Elizabeth nhìn anh ta bứt lông trên tay áo vest. Cô không trả lời.

“Nếu cô tìm được ai đó theo cách này,” anh ta nói, “sẽ không ai biết được phải không? Ý tôi là sẽ không ai biết được cô tìm ra hắn bằng cách nào.”

“Tôi chỉ cần một cái tên thôi,” Elizabeth nói. “Khi có được nó, tôi sẽ tìm hiểu tiểu sử người đó và xem xét có nên đưa anh ta vào diện nghi can không.”

“Và không được để mọi người lần ra là Callie. Điều này quan trọng đấy.”

“Chẳng có lý do gì để mọi người nghĩ thế. Ý anh là cô ấy đã bằng lòng cho tôi xem các tập hồ sơ khác?”

Casterbridge nhăn mặt. “Lạy Chúa, không. Cô ấy đã khăng khăng phản đối rồi.”

Elizabeth mân mê chuỗi hạt thủy tinh. “Vậy anh định cho tôi xem hồ sơ đó mà không cho cô ấy biết?”

Anh ta liếc nhìn Julia Trent và cô ta cũng nhìn lại Casterbridge.

“Callie đã ở đây 3 ngày vừa qua,” anh ta cẩn trọng nói. “Trong khi đó, tôi lại ở Lansing, nơi đặt văn phòng chính của cô ấy cùng với tất cả hồ sơ.”

“Anh đã tìm được gì à?” Elizabeth nói.

Anh ta gật đầu. “Một lá thư thông thường của cử tri. Người đó viết cho cô ấy về vấn đề bạo hành phụ nữ. Cũng hợp lý đấy chứ? Nếu hắn cho là mình có trách nhiệm bảo vệ Callie khỏi nguy hiểm. Nếu hắn trừ khử những kẻ tham gia vụ cướp ngân hàng Great Lakes vì hẳn coi chúng là mối hiểm họa với cô ấy...”

“Phải, anh nói rất có lý.”

“Hiện giờ, Callie nhận được khá nhiều thư từ nói về vấn đề bạo hành phụ nữ,” Jay Casterbridge nói. “Có lẽ bình thường tôi đã bỏ qua lá thư này, nhưng nó lại trùng khớp với những gì cô mô tả. Lá thư dài 3 trang nhung không có một trạng từ nào. Người viết lá thư này kể về một người bạn bị chồng bạo hành. Hắn dùng vũ lực với vợ hết lần này tới lần khác - ‘đánh đập cô ấy như một gã man rợ.’ Câu này khiến tôi chú ý. Người đó không viết ‘một cách man rợ’, hắn không dùng trạng từ. Đoạn sau, hắn lại viết, ‘Những mối đe dọa rất nghiêm trọng và cần phải được lưu ý’ - trong khi bình thường người ta sẽ viết,‘Những mối đe dọa cần được đối phó một cách nghiêm túc.’ Có ít nhất 5 thí dụ kiểu như vậy. Có vẻ đó chính là người cô đang tìm kiếm, phải không nhỉ?”

Elizabeth đang đứng phía bên kia phòng. Cô tiến lại gần hai người hơn. “Phải đấy,” cô nói. “Tôi cần xem lá thư đó.”

Julia Trent ra đứng bên cạnh Casterbridge. “Chúng tôi rất sẵn lòng cho cô xem,” cô ta nói với giọng chắc nịch của người hành nghề luật sư, “nhưng với một vài điều kiện. Cô chỉ được xem một lần, không được giữ lại lá thư hay thậm chí là một bản sao. Cô cũng không được phép tiết lộ việc chúng tôi đã cho cô xem lá thư đó.”

“Như vậy không được. Lá thư là một chứng cứ...”

“Nó không phải là chứng cứ,” Julia Trent nói. “Viết thư cho đại biểu của bang không phải là tội ác. Cô chỉ được xem một lần, thế thôi. Lá thư được ký tên. Cô chẳng vừa nói mình chỉ cần một cái tên là gì.” Cô ta nhún vai như thể mọi chuyện đã được định đoạt. Đúng kiểu phụ nữ quen giành được những điều mình muốn.

Elizabeth thở dài. “Được rồi. Cho tôi xem nó đi.”

Cô dám cá Julia Trent đang cầm lá thư nhưng Jay Casterbridge mới là người thọc tay vào túi áo vest, lấy nó ra đưa cho cô.

Elizabeth nhận lấy lá thư là 3 tờ giấy ghim lại với nhau. Cô nhìn ngày tháng: Tháng Năm vừa rồi. Câu mào đầu: “Kính gửi cô Spencer.” Những đoạn văn được trình bày gọn gàng. Cô lật tới trang cuối và thấy chữ ký quen quen. Những góc nhọn của chữ A và L khiến cô nhớ lại mẩu ghi chú của tên mặc áo kẻ: ĐỂ TA TRỪ KHỬ NỐT BELL LÀ XONG. Vài chữ cái trên chữ ký khó mà đọc được, nhưng cái tên được đánh máy rõ ràng ngay bên dưới. Cô cảm thấy các đầu ngón tay nóng ran, hai cánh tay nổi da gà. Cô biết đó chính là hắn.

Anthony Lark.

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.