Kẻ Cướp Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Trong cái nóng mùa hè, khung cửa trước nhà Waishkey nở ra, phải đẩy mạnh một cái mới vào được. Tiếng cửa mở làm tôi thức giấc, đã quá nửa đêm. Tôi nghe tiếng Elizabeth rút chìa khóa khỏi ổ, đẩy cửa vào lại trong khung.

Tôi nghe tiếng cô tháo bao súng ở thắt lưng, tiếng chân cô bước qua hành lang lát gạch tới phòng khách. Cô bước vào, đặt khẩu súng và túi xách lên bàn uống nước rồi ngồi xuống ghế đối diện với tôi.

“David, em tưởng chúng mình đã nhất trí là anh sẽ không thức chờ em mà.”

“Anh không nhớ mình nói câu nào như thế cả,” tôi đáp.

Cô quay mặt nhìn chiếc ghế sofa nơi con gái mình đang ngủ. Sarah Waishkey - cao, mảnh mai, đang ở tuổi 16 - nằm cuộn tròn, bận quần bò ngắn và áo phông trắng rộng thùng thình. Cô bé đeo một chiếc vòng bện bằng da ở cổ chân phải. Mái tóc đen xõa ngang trán xuống gối, hai bàn tay úp vào nhau đặt dưới má. Tôi từng nhìn thấy tư thế này. Nhìn cô bé ngủ cứ như trong tranh thời Phục Hưng vậy.

“Đáng ra nó phải nằm ở giường chứ,” Elizabeth nói thầm.

“Anh đã cố bảo nó không được thức chờ em mà không được.”

“Khó tin quá.”

“Con bé lúc nào cũng ngang bướng mà.”

Cô bé không phải con gái tôi, cũng như Elizabeth không phải vợ tôi và nhà cô không phải nhà tôi. Nhưng tôi coi cũng gần như thế. Gần lắm. Chỉ một chút nữa thôi.

Quá nhiều thứ trong đời tôi cũng “chỉ một chút nữa thôi” như thế.

Một đêm nọ, đã lâu lắm rồi, tôi vướng vào một cuộc ẩu đả với một gã xấu xa trên tầng thượng bãi đỗ xe. Hắn chết và chỉ một chút nữa thôi là tôi bị kết tội giết người. Năm ngoái, tôi và Elizabeth lại phải đương đầu với một lão già nham hiểm trong khu rừng công viên Marshall, chỉ một chút nữa thôi là tôi khiến cô bị giết và chỉ một chút nữa thôi cả tôi cũng chết.

Gần đây, hầu như đêm nào tôi cũng ngủ ở nhà cô, ăn cùng với gia đình cô. Giờ tôi đang dạy con gái cô lái xe. Và mặc dù ngôi nhà này không phải của tôi, tôi coi nó cũng gần như thế. Tôi đến và đi tùy ý. Tôi trả một nửa tiền nhà hàng tháng. Tôi để một cái bàn chải đánh răng và vài món quần áo ở văn phòng Gray Streets. Những đêm làm việc muộn, đôi khi tôi ngủ luôn tại đó, trên ghế sofa trong kho. Nhưng ngoài việc đấy ra, tất cả những gì tôi có là ở đây, trong ngôi nhà này.

Tôi cố gắng không dính líu tới công việc của cô. Đồng nghiệp của cô ở sở cảnh sát chỉ một chút nữa thôi là chấp nhận mối quan hệ của chúng tôi. Nhưng họ không muốn nghe về tôi. Điều tra các tội ác diễn ra ở Ann Arbor là việc của Elizabeth, không phải của tôi. Về mặt nguyên tắc, tôi không được hỏi cô về các vụ án và cô cũng không được tiết lộ với tôi.

Tối nay, khi Elizabeth đang ngồi kia trên chiếc ghế đối diện tôi, khi con gái cô đang ngủ ngay cạnh đó, chỉ một chút nữa thôi là tôi kiềm chế được tính tò mò của mình.

“Em đã tìm ra thông tin gì về tên mặc áo kẻ và đội mũ cát trắng chưa?”

Elizabeth chạm tay lên chuỗi hạt thủy tinh đeo ở cổ trước khi trả lời.

“Hắn đội một cái mũ khác khi tấn công Sutton Bell tối nay,” cô nói.

“Xảo quyệt thật.”

Cô thuật lại cho tôi nghe các tình tiết của vụ tấn công Bell. Có vẻ cô không mấy hi vọng sẽ tìm được tên đàn ông mặc áo kẻ.

“Đáng ra chúng ta có thể lấy được dấu vân tay,” cô nói, “nhưng quán rượu Eightball lại đang sở hữu nhân viên pha chế làm việc hiệu quả nhất thành phố. Anh ta đã lau quầy rượu ngay sau khi chàng Áo Kẻ rời đi và chuyển cốc xuống bếp để rửa.”

“Có thể hắn đã để lại dấu vân tay trên tập bản thảo anh đưa em ấy,” tôi gợi ý.

“Cũng có thể.” Cô không tin điều này và tôi cũng thế.

“Em đã xâu chuỗi những mô tả của Bell và vài nhân chứng khác,” cô kể với tôi, “nhưng em không biết như thế có ích gì không. Cảnh sát sẽ dựng nên một hình ảnh tổng hợp.”

Tôi cầm tập phác họa lên từ bàn uống nước, lật tới đúng trang cần tìm rồi đưa cho cô. Trên mặt giấy là bức phác họa người tôi đã thấy ở hội chợ Nghệ thuật - đủ cả mũ và kính râm.

“Sarah vẽ đấy à?” cô hỏi.

Tôi gật đầu. “Anh chỉ nhìn thấy hắn từ bên kia đường thôi. Con bé đã vẽ lại rất chính xác những chi tiết mà anh nhớ được. Những nét chính đều ở đây: Chiều dài quai hàm, khuôn miệng của hắn.”

“Cái này có ích đây.”

Elizabeth đặt tập phác thảo lên bàn và cầm lên tập giấy nằm cạnh đó - bản sao tập bản thảo của tên mặc áo kẻ. Tôi đã sao lại nó tối hôm đó, trước khi đưa bản gốc cho cô. Tôi đã làm hết sức để giữ gìn bất cứ chứng cứ nào mà những trang giấy đó cung cấp, mặc dù tôi đã nộp lại chúng rồi. Tôi nghĩ chạy nó qua máy photocopy là một ý tưởng khá tệ, vậy nên tôi dùng máy ảnh kĩ thuật số chụp lại từng trang giấy, sau đó sao chép vào máy tính của mình mà in ra. Tôi cho là mình có quyền làm thế, suy cho cùng thì tập bản thảo bị bỏ lại ở tòa soạn Gray Streets mà.

Không phải ngẫu nhiên mà nó được bỏ lại ở đó.

Tôi hiểu điều này ngay khi đọc dòng đầu tiên. Chính tôi đã giết Henry Kormoran… Tôi biết cái tên này. Tôi cũng biết đôi chút về vụ cướp ngân hàng Great Lakes.

Vài tháng trước, tôi đọc một bài báo về Callie Spencer và chợt thấy tò mò về tiểu sử của cô ấy. Tôi đào bới một chút về vụ cướp và tìm thấy một số chi tiết đáng chú ý - đặc biệt là kẻ cướp thứ năm, kẻ chưa bao giờ bị bắt. Tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần diễn biến vụ cướp trong đầu. Sau cùng, tôi lấy nó làm ý tưởng cho một truyện ngắn.

Tôi cho đăng truyện này dưới một bút danh trên tờ Gray Streets. Chắc chắn tên đàn ông mặc áo kẻ này đã đọc được nó. Tôi cho rằng chính điều đó đã dẫn hắn tới hành lang bên ngoài văn phòng tôi.

Vậy nên tôi nghĩ mình có quyền sao chép lại bản thảo của hắn. Tôi không chắc liệu Elizabeth có đồng tình không, nhưng cô đặt lại tập giấy xuống bàn mà không nói lời nào. Cô đã có một bản sao riêng. Tôi có thể nhìn thấy nó thò ra từ túi xách của cô.

“Em đã xem nó chưa?” tôi hỏi.

“Em chưa đọc hết.”

Tôi đã kịp đọc hai lượt trong khi chờ cô về. Không lần nào tôi thấy thích nó cả.

“Em nên đọc đi,” tôi nói, “rồi chúng ta sẽ nói chuyện về nó.”

Cô ném cho tôi một cái nhìn nửa như thích thú. “Chúng ta sẽ làm thế à?”

“Anh đã nghĩ kĩ rồi. Nếu em đi lên phía bắc, anh sẽ cùng đi với em.”

Vẻ thích thú của cô chuyển thành bối rối. “Sao em lại đi lên phía bắc cơ chứ?”

“Cứ đọc đi rồi em sẽ biết,” tôi nói và rồi thêm vào những lời mình đã chuẩn bị trước trong lúc chờ đợi. “Anh không muốn em đi một mình. Anh biết tình hình hiện giờ thế nào, với việc ngân quỹ bị cắt giảm ở sở cảnh sát. Có thể họ sẽ chỉ cử một người đi thôi. Anh cho là họ sẽ theo dõi thật chặt Sutton Bell và như thế sẽ tốn rất nhiều nhân lực. Vậy nên nếu họ cử em lên phía bắc, anh sẽ đi cùng em.”

“David, anh đang nói gì thế?” cô cầm lấy bản sao tập bản thảo của mình. “Trong này có gì?” cô nói. “Sao họ lại cử em đi lên phía bắc?”

Tôi liếc nhìn bản phác họa đặt trên bàn uống nước.

“Vì tên mặc áo kẻ đã ở đó,” tôi nói. “Một phần câu chuyện của hắn ta cũng có bối cảnh ở đó - Sault Sainte Marie. Những trang đầu nói về Henry Kormoran, dòng cuối là về Sutton Bell, nhưng đoạn giữa thì... hoàn toàn là về Terry Dawtrey.”

n trên. Tôi mở một trang ở giữa và đọc lướt trang giấy được đánh máy, xem ngẫu nhiên vài từ: đẩy, đổ vỡ, đèn bàn, đau đầu. Chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng điều đó không quan trọng. Riêng câu mở đầu đã nói lên tất cả, phần còn lại chỉ là tiểu t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.