Sam Tillman như lún xuống ghế tựa. “Phải,” anh ta thừa nhận. “Tồi tệ hơn, tôi biết Paul là người có trách nhiệm với công việc. Hẳn cậu ta sẽ kèm sát Dawtrey không rời một bước. Vậy nên tôi bảo cậu ta cứ thoải mái, cho Dawtrey tự do một chút. ‘Gã không biến đi đâu được cả,’ tôi nói.
Tôi dừng lại trò chuyện với linh mục, vì dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng không muốn chứng kiến. Tôi cho là hai người biết diễn biến sau đó rồi. Bỗng một tràng tiếng nổ như súng máy vang lên. Chỉ là hai đứa nhóc đốt pháo, nhưng tôi không biết điều này. Tôi tưởng mọi chuyện đã đảo lộn hết và tôi đã đẩy Paul vào chỗ chết. Khi tôi định thần nhìn lại, Dawtrey đã tháo được cùm chân. Paul đuổi theo gã. Dawtrey leo qua hàng rào nghĩa trang và trong một thoáng, có vẻ như gã sẽ tẩu thoát được. Tôi đang lo lắng Walt sẽ nghĩ sao khi biết chuyện này. Nhưng rồi Dawtrey gục xuống. Paul đã bắn gã.
Tôi thấy tim mình đập thình thình khi tới hàng rào, không chỉ vì tôi chạy hộc tốc đến đó. Paul đã trèo qua hàng rào kiểm tra tình trạng của Dawtrey. ‘Gã bị bắn vào đâu thế?’ tôi kêu lên, vì ở khoảng cách xa, tôi không thấy được vết thương. Tôi không cần phải lo lắng nữa. Viên đạn xuyên qua cổ họng Dawtrey. Nhân viên y tế tới nơi và thông báo gã đã chết, khi đó tôi mới yên tâm.”
“Delacorte nói sao về chuyện đã xảy ra?” Elizabeth hỏi.
Tillman mỉm cười rầu rĩ. “Tôi tưởng ông ta sẽ nổi giận, nhưng ông ta lại vỗ vào lưng tôi và khen tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nghe cứ như thể ông ta nghĩ rằng tôi đã lên kế hoạch gài Paul từ trước. Có lẽ ông ta rất ấn tượng về chuyện đó. Dawtrey đã chết trong khi tôi vẫn trong sạch.”
“Còn về món tiền thì sao?”
“Nó đang nằm trong hộp bìa các tông trên gác xép. Tôi vẫn chưa động đến. Tôi đã nảy ra ý nghĩ điên rồ tặng nó cho Paul, nhưng Walt ngăn tôi lại - Paul đã rất dằn vặt vì phải bắn Dawtrey, nếu cậu ta biết được sự thật thì còn tồi tệ hơn.”
Giọng Tillman nhỏ tới mức gần như chỉ còn là tiếng thì thầm. “Paul chưa bao giờ nghi ngờ hay đổ lỗi cho tôi,” anh ta nói, nhìn Elizabeth với cặp mắt buồn rầu. “Thay vào đó, cậu ta bị ám ảnh bởi gã đàn ông bí ẩn trên đỉnh đồi nghĩa trang. Lark, kẻ đã giết ông già Charlie Dawtrey và là ngọn nguồn mọi chuyện. Giờ hai vị biết điều đó dẫn tới kết cục như thế nào rồi.”
Tôi nhìn Elizabeth gật đầu. Cô biết. Nỗi ám ảnh của Paul Rhiner dẫn tới cái chết của Walter Delacorte và vụ tự sát của chính anh ta.
Nửa phút trôi qua, trong phòng chỉ còn tiếng động của chiếc đồng hồ. Rồi Elizabeth hỏi nhẹ nhàng, “Anh sẽ làm gì đây, Sam? Anh mong muốn gì?”
“Tôi, với hai bàn tay trong sạch này à?” anh ta nói, nhìn lên bức tường bên kia căn phòng. “Cô có biết họ đã phục chức cho tôi? Sau khi Walt lẫn Paul chết, họ cho rằng tôi đã bị đình chỉ đủ lâu rồi. Thị trưởng của hạt muốn tôi ngồi vào ghế cảnh sát trưởng, nhưng chuyện đó chẳng hợp lý chút nào khi tính đến vụ Dawtrey. Giờ nó chỉ là một vụ tai nạn đơn thuần thôi.” Anh ta quay lại phía Elizabeth và buồn bã mỉm cười lần nữa. “Tôi mong muốn gì à? Tôi muốn quay ngược thời gian. Tôi muốn vợ con mình quay trở lại.”
“Tại sao họ lại bỏ đi?” cô hỏi. “Có phải anh đã kể sự thật với vợ mình?”
“Tôi không thể làm thế. Nhưng vài tuần nay, vợ tôi biết có gì không ổn. Cô ấy vật nài tôi nói ra. Một lần, tôi lên giọng với vợ, nói rằng mình chỉ muốn được yên tĩnh. Khi cô ấy không chịu nhượng bộ, tôi đẩy vợ mình và khiến cô ấy vấp ngã.” Anh ta xoay chiếc nhẫn vàng đeo trên tay. “Giờ cô ấy ở nhà chị gái. Cô ấy nói tôi phải tỉnh ngộ đi, nếu không cô ấy sẽ không quay lại đây nữa.”
“Nghe có vẻ tệ quá,” Elizabeth nói. “Nhưng cũng chưa đến nỗi không giải quyết được.”
“Tôi đã nói chuyện với linh mục. Ông ấy khuyên tôi thú nhận mọi chuyện. Và tôi đã làm thế hai lần, với ông ấy và với các vị. Vậy mà tôi vẫn không cảm thấy khá hơn chút nào.” Tillman thở dài. “Tôi phải làm gì đây?”
“Mọi chuyện có thể sẽ thuận lợi hơn cho anh nếu chúng tôi lật tẩy được kẻ đã thuê anh,” Elizabeth nói. “Anh có thể dùng điều đó thương lượng với công tố viên.”
“Walt không để lộ manh mối nào về người đó,” Tillman cau mày nói. “Phải là một nhân vật có nhiều mối quan hệ thì mới biết được Dawtrey sẽ bỏ trốn.”
“Anh nói đúng đấy.”
Tôi cũng nghĩ vậy. Hẳn đó là một nhân vật có nhiều mối quan hệ, có thể tiêu một lúc cả trăm nghìn đô la. Ai đó có lý do để mong muốn Dawtrey phải chết. Một người như John Casterbridge.
Khi Elizabeth nhìn tôi, tôi biết cô cũng có cùng một kết luận.
Tillman hết nhìn tôi lại quay sang cô. Trán anh ta nhăn lại dưới mái tóc xoăn. “Hai vị biết đó là ai, phải không?”
“Tôi nghi ngờ một người,” cô nói. “Nhưng với người này, ta không thể buộc tội mà không có bằng chứng được.”
Những nếp nhăn trên trán anh ta càng sâu hơn. “Giờ Walt đã chết, tôi không mấy hi vọng có thể tìm ra chứng cứ.” Tillman vuốt tay ngang miệng. “Thật đáng tiếc, ông ta là người rất cẩn trọng. Tôi nghĩ hẳn ông ta phải che giấu cho bản thân thật kỹ.”
“Ý anh là gì?” Elizabeth hỏi.
“Ý tôi là nếu sau này, có ai đó phải đứng ra nhận tội về cái chết của Dawtrey, người đó sẽ không phải Walter Delacorte. Ông ta chắc chắn đã đảm bảo điều đó.” Anh ta lại nhìn ngang qua căn phòng. “Tôi đã tới dự đám tang ông ta. Trông ông ta rất thanh thản. Tôi không ngờ đấy. Ông ta chết vì bị thanh nạy lốp xe đâm xuyên qua người. Hẳn là một cảnh tượng khủng khiếp lắm.”
Elizabeth im lặng gật đầu.
“Tôi băn khoăn,” Tillman nói, “cô có tìm thấy một cây bút trên thi thể ông ta không?”
“Một cây bút?”
“Cây bút bi đen bằng nhôm. Ông ta thường để nó trong túi áo sơ mi.”
“Tôi không nhớ có cây bút nào trên thi thể. Chắc nó nằm trong xe của ông ta.”
“Cô nên kiểm tra lại,” Tillman nói. “Đó không phải là một cây bút bình thường. Bên trong nó có lắp máy ghi âm. Walt dùng nó trong các buổi gặp mặt thay vì ghi chép. Tôi đã cố tìm nó sau khi ông ta chết mà không thấy.”
“Anh nghĩ ông ta đã dùng nó...”
“Khi nói chuyện với khách hàng, bất kể đó là ai. Nếu Walt gặp mặt kẻ đó, hoặc họ nói chuyện qua điện thoại, tôi nghĩ ông ta sẽ bật máy ghi âm. Tệp ghi âm trong chiếc bút có thể tải được về máy tính. Cô nên kiểm tra máy tính của ông ta ở sở cảnh sát.”
Tillman hít một hơi rồi nói tiếp. “Ông ta không có máy tính ở nhà, nhưng cô cũng nên kiểm tra cả ở đó nữa - để xem có tìm thấy cây bút không. Tuy thế, tôi không nghĩ là cô sẽ tìm được. Sau khi ông ta chết, tôi đã tới đó, bằng chìa khóa dự phòng mà ông ta để ở văn phòng. Tôi đã lục lọi đủ mọi ngóc ngách, nhưng không tìm được cây bút hay thứ gì đáng chú ý.”
“Anh tin rằng mình sẽ còn tìm thấy gì?” Elizabeth hỏi.
“Dĩ nhiên là tiền. Tôi không biết giá tiền để thực hiện một vụ giết người là bao nhiêu, nhưng tôi dám chắc Walt không làm việc đó không công.” Anh ta nói với giọng suy tư. “Tuy thế, mặc dù đã cố gắng hết sức tôi vẫn không tìm thấy tiền trong căn nhà đó. Tôi đã làm tất cả, chỉ trừ có lật tung hết tường nhà ra thôi.”
“Đáng ra anh không nên tới đó.”
Tillman cười nhẹ. “Đó vẫn là việc dễ tha thứ nhất trong những điều mà tôi không nên làm.”
Bức rèm lắp trên cửa sổ phía bắc cuộn vào nhà rồi bị hút ngược ra, sau đó rủ xuống tấm mành. Tillman ngồi im không nói gì trong khi Elizabeth gọi điện cho Carter Shan để xác nhận cảnh sát không tìm thấy chiếc bút của Delacorte trên thi thể ông ta cũng như trong xe. Khi dập máy, cô tóm tắt lại kế hoạch của mình cho Tillman. Tôi chỉ nghe loáng thoáng về việc xin lệnh khám nhà Delacorte. Tâm trí tôi còn đang bận nghĩ tới một điều Nick Dawtrey từng nói.
Nick rình mò ở nhà Delacorte, có lần đi theo ông ta tới siêu thị. Khi đó, tình tiết này có vẻ không mấy quan trọng, nhưng tôi nhớ Nick kể rằng Delacorte đã đem gì đó về nhà. “Sơn tường,” tôi nói.
Cả hai người kia cùng quay lại nhìn tôi.
“Khi anh lục soát ngôi nhà,” tôi hỏi với Tillman, “anh có thấy mấy thùng sơn không?”
Mắt anh ta nheo lại. “Có vài thùng dưới tầng hầm.”
“Còn băng dính và vữa trát tường thì sao?”
“Hừm... hình như là có.”
Elizabeth mỉm cười, vẻ thấu hiểu. “Chắc chúng ta phải lật tung hết tường nhà ra thôi.”