Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Thợ Mỏ Năm Bốn Chín
Người Thợ Mỏ Năm Bốn Chín

❊ ❊ ❊

Kathleen biết hát trước khi biết nói, giọng cao hoàn hảo, James là người chỉnh đàn piano, anh biết rằng con gái mười tám tháng tuổi của anh có thể hát lại đoạn nhạc “Hãy tin em, nếu những điều đó thu hút được anh…” không hề có sai sót, dĩ nhiên là không có lời, sau khi nghe anh chơi đúng một lần. Anh ngồi hoàn toàn bất động trên chiếc ghế chơi đàn và nhìn con bé, nó nhìn thẳng lại vào anh với sự nghiêm trang của một người lớn.

Chính vào cái khoảnh khắc mà sự hồi hộp và lo sợ chiếm những khoảng bằng nhau, như lúc tìm ra được khe nứt có chứa vàng, người đi thăm dò bị ngập đến đầu gối, ông chỉ định đi tìm mỏ than, ngay khi thấy dầu phun ra, ông đã hét lên, tự làm dấu rửa tội và mua ngay cho mình một món gì đó để uống. Nhưng đối với vàng thì hoàn toàn khác, ông đứng lặng im, quan sát trong giây lát, sau đó bật dậy, mắt ngân ngấn nước. Làm sao? Làm sao để lấy nó ra khỏi mặt đất? Làm sao để không bị ai đó cướp mất?

Cuối cùng thì vẫn phải cần có tiền, tiền thật. Vì ngay lúc này, anh đã bỏ sự nghiệp học hành của mình qua một bên và bắt đầu tự dạy học cho con gái. Anh đã đọc thêm về việc này, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của Vaccai đối với cách hát kiểu Ý”. Môza sáng tác từ khi lên ba. Lên ba, Kathleen đã có thể hát “Manca sollecita Pius dell’usato, Ancor che s’agiti Con lieve fiato, Face che palpita Presso al morir.”

Materia được phép chơi đàn lại, nhưng lần này chỉ được theo đúng những gì đặt trước mặt cô:

Các gam, quãng, nửa cung: “Bài này lúc đầu phải hát khoan thai, sau đó tăng dần lên thành nhịp nhanh tùy theo khả năng của học sinh”;

Cách nhấn lệch, trang trí, bản dịch nghĩa đen: “Ngọn lửa/ tắt/ nhanh hơn bình thường/ mặc dù/ nó sáng lung linh/ khi bị thổi nhẹ”;

Nốt đệm, giới thiệu về cách nắm bắt: “Nốt đệm khác với nốt dựa nhiều nhất là ở chỗ nó không ảnh hưởng nhiều đến giá trị hay chất giọng của bản nhạc mà nó đứng trước”, quãng ba, quãng bốn, salti di quinta (quãng năm), salti di sesta (quãng sáu)…

“Con chim nhỏ trong cái lồng chật hẹp/ sao người ta không bao giờ nghe nó hót?”

Bài XI, Ngân, “Tôi sẽ giải thích về nỗi đau của mình”

Bài XII, Ngân dài, “Tôi không thể tin vào những suy nghĩ của chính mình”

Bài XIII, Cách hình thành âm thanh, “Tôi không thể cứ mãi im lặng đối với mọi thứ được.”

Materia chơi đàn, thấm thoắt Kathleen đã bảy tuổi. Materia đứng nhìn từ xa, thời gian trôi nhanh, cô càng ngày càng nhớ cha của mình, quên hết tất cả mọi thứ, chỉ nhớ ông đã từng chăm sóc và mong mỏi cô có một tấm chồng tốt như thế nào. Tất cả những kí ức dịu đi theo năm tháng và những kí ức đẹp thì lại dễ tàn phai nhất, mẹ và các chị em gái của cô từ lâu đã dần bị tan đi như xà phòng, nhòa dần cho đến khi không còn gì cả. Cứ như những bức tranh vẽ trong các hang động, dưới ánh sáng nến, cô chỉ có thể nhìn thấy loáng thoáng chúng ở đâu đó trong bóng tối, trong khóe mắt cô. Nhưng những kí ức về cha cô lại rất bền vững. Bia đá mòn đi, sụp đổ thành một đống đá, cột mốc về sự mất mát của cô.

“Em mập quá rồi!”

Materia nhìn James từ xa và trả lời: “Ừ”.

Anh lắc đầu, những người đàn ông khác đi dạo với vợ họ vào mỗi tối thứ bảy, đưa vợ đi nhà thờ vào Chủ nhật, ngồi bên cạnh nhau và bên cạnh những đứa con, nhưng James thì không. Chỉ vì một điều, anh không muốn mọi người nghĩ rằng anh cưới một người phụ nữ già như mẹ mình. Nhưng chủ yếu là vì đầu óc Materia trở nên quá đần độn, uể oải nên anh không muốn các con mình bị bêu xấu. Và quan trọng nhất, hơn tất cả mọi thứ, là vì Materia da đen. Anh cố gắng không nhìn vào việc đó, nhưng nó là một trong những thứ cứ hiển hiện trước mắt anh, những lớp vỏ đã bị bóc trần hết.

Anh đưa Kathleen đi khắp nơi, những chuyến đi dạo xa, ban đầu anh đặt Kathleen nằm trong chiếc xe đẩy xinh đẹp kiểu Anh, sau đó là dắt tay cô bé. Ngôn ngữ mà họ dùng trong khi đi dạo là tiếng Xen-tơ. Mái tóc tiên và cách đi đứng uyển chuyển của cô bé làm mọi người phải ngắm nhìn vì trông cô như một nàng công chúa. Quần áo của cô nhập từ Anh, không có gì quá phô trương, tất cả đều có chất lượng cao, cứ như một nàng công chúa giữa đời thường. Trừ bản thân mình ra, James không tin tưởng giao phó những chiếc áo trắng hoàn hảo của anh cho bất kì ai, cạo râu sạch sẽ mỗi buổi sáng. Cùng với nhau, họ sẽ trở thành những người đứng đầu.

Năm 1907, một thị trấn đã xuất hiện ở đây, nó nổi lên trong đêm và bắt đầu từ sự xuất hiện của mỏ than số 12. Mỏ than số 14, 15, 16 theo sau chỉ trong một thời gian ngắn. Đường sắt xuất hiện, sau đó là những người thợ mỏ. Lúc đầu họ đến từ các vùng Maritimes, Anh, Ailen, Xcốtlen và xứ Wales, giờ thì họ đến từ khắp mọi nơi. Công ty dầu mỏ Dominion đã mua hết đất đai và xây một rừng nhà cửa của công ty: những ngôi nhà tiện lợi dựng lên bằng ván ghép nằm san sát vào nhau. Có một trường học, một nhà thờ Thiên Chúa giáo, cửa hàng thịt ăn kiêng của nhà Luvovitz, tiệm bánh kẹo, tiệm thuốc MacIsaac và cửa hiệu của công ty với đủ các mặt hàng có thể quyến rũ vợ của bất kì người thợ mỏ nào.

Mỗi tối thứ sáu, những người thợ mỏ lại giao nộp phong bì tiền còn nguyên niêm phong cho vợ, các bà vợ sẽ mở nó ra để trả tiền thức uống. Vấn đề là ở chỗ, cho dù có uống một ít vào đêm thứ sáu hay không, thì đến khi đi mua sắm ngày thứ bảy, số tiền trong phong bì cũng chỉ vừa đủ để nuôi sống một gia đình sáu người. Nhưng công ty đã có giải pháp cho việc này: chứng khoán công ty. Đây là một dạng tín dụng, các quý bà có thể sử dụng tiền mặt tại các cửa hàng trong thị trấn để mua những thứ lặt vặt không có bán tại cửa hiệu của công ty. Sau đó họ có thể dùng chứng khoán để mua các mặt hàng như thực phẩm, giày dép, quần áo và dầu hỏa tại cửa hiệu của công ty. Phong bì tiền chồng họ đưa ngày càng mỏng dần đi, cho tới một ngày trong đó chỉ còn mảnh giấy ghi rõ số tiền thuê nhà họ đang nợ, số lãi họ phải trả cho món nợ với cửa hàng của công ty và họ còn bao nhiêu tiền trong chứng khoán. Dần dần cửa hiệu của công ty được gọi là “Cửa hàng bóc lột.”

Người ta vẫn tiếp tục tràn về tấp nập trên khắp những con đường chạy từ Nam tới Bắc và những đại lộ từ Đông sang Tây, cứ mỗi giây trôi qua lại có một tên đường mới được đặt theo tên thánh trong Thiên Chúa giáo hoặc một trùm tư bản ngành dầu mỏ nào đó. Một thị trấn bùng nổ. Không thực sự tồn tại và không có tên, nhưng đột ngột nhà Pipers lại nằm trên một con đường, con đường mang tên Water.

Materia đã không còn đi nhà thờ từ khi kết hôn, bây giờ lại có một cái nhà thờ ngay bên cạnh nhà cô và chẳng có lí do gì mà cô lại không tản bộ đến đó, nhưng cô lại cảm thấy không có tư cách. Mẹ bề trên sẽ không đáp lại những lời cầu nguyện của cô, vì Materia vẫn không thương con của mình, cô tự nhận thấy tội lỗi trong con người mình.

“Kathleen, đến đây nào con.”

Materia đặt đứa trẻ trong lòng mình và vòng tay quanh người cô bé. Cô hát, giọng trầm bổng:

“Kahn aa’ndi aa’sfoor

Zarif u ghandoor

Rasu aHmar, shaa’ru asfar

Bas aa’yunu sood

Sood metlel leyl…”

Materia đong đưa đứa bé và cảm thấy buồn, đã có tình thương ở đây chưa? Cô hy vọng, đứa bé cảm thấy lạnh trong vòng tay của cô, “Ta sẽ sưởi ấm cho con”, cô nghĩ vậy và tiếp tục hát. Kathleen ngồi im thin thít, co rúm người lại trong đống thịt đang đong đưa. Materia vuốt mái tóc đỏ ánh kim, lướt bàn tay ấm áp ngăm đen ngang qua đôi mắt xanh đang nhìn chằm chằm. Kathleen cố gắng nín thở, cố gắng không hiểu bài hát, cố gắng nghĩ về cha và những thứ tươi sáng: không khí trong lành, cỏ xanh tươi, cô bé lo sợ rằng cha sẽ biết và cảm thấy đau khổ, cô cảm thấy có hơi hướm của việc đó.

Materia thả đứa trẻ ra, chẳng có gì tốt, Chúa có thể nhìn xuyên qua những hành động của cô, nhìn thẳng vào tim cô và thấy rằng tim cô vẫn đang trống trơn. Materia không còn đến chỗ hộp đựng đồ để khóc nữa, cô khóc ở bất kì đâu, cô cũng không để chuyện đó ảnh hưởng đến công việc của mình nữa, thậm chí nó không làm nhúc nhích một thớ thịt nào trên mặt cô.

“Cho tôi một cây kẹo cứng và vài viên kẹo mật ong”, James nói.

Cửa tiệm bán thuốc và kẹo của MacIsaac có mùi gỗ thông mới, mùi đắng của thảo dược và mùi kẹo bơ pha mùi muối biển. Ông MacIsaac với tay lấy một cái lọ đậy kín đầy những viên kẹo cầu vồng, phía sau ông là hàng loạt những cái kệ chất đầy chai lọ và các gói bột, nước hoa, dầu và thuốc cao, bất kì thứ gì làm bạn khổ sở.

Ông MacIsaac đưa que kẹo thổ phục linh cho Kathleen như một món quà tặng thêm, cô bé ngần ngại nhìn James, tới khi anh nói “Không sao đâu con, ông MacIsaac không phải người lạ”.

Ông MacIsaac nhìn Kathleen một cách nghiêm trang, sau đó cúi đầu xuống và nói “Coi nào, thử đụng vào đi.”

Cô đụng vào cái đầu hói bóng lưỡng của ông và mỉm cười, ông MacIsaac nói “Ta nghe nói con có giọng hát rất tốt hả cô bé?”

Cô bé gật đầu một cách khôn ngoan, miệng vẫn mút kẹo. MacIsaac cười sảng khoái, khuôn mặt James rạng rỡ. Anh dắt Kathleen rời khỏi cửa tiệm. Bà MacIsaac vừa tuột xuống khỏi cái thang vừa nói “Con bé đẹp quá!”

“Ừ, một sinh vật bé bỏng xinh đẹp”

“Quá đẹp, họ sẽ không nuôi nổi nó đâu.”

Bà MacIsaac coi cửa tiệm trong khi ông MacIsaac rề rà đi về phía nhà kính để tìm kiếm một chút “tâm hồn”. Ông đã từng tham gia chiến tranh ở Bua.

Ở nhà, Materia đang đứng nhồi bột làm bánh ở bàn bếp - bánh bít tết và thận trọng như mẹ James vẫn thường làm - cuối cùng nhận ra cái thứ đã làm cô cảm thấy khó chịu bấy lâu nay. Chính là việc rửa tội của Kathleen chưa được đúng vì nó được một người theo đạo Tin Lành tiến hành. Đứa trẻ cần phải được rửa tội đúng cách, ở vùng Latinh và do một Đức cha đạo Thiên Chúa tiến hành, và sau đó mọi việc đều sẽ ổn. Cô nói với James về việc đó khi anh về nhà, nhưng James nói “Kathleen đã được rửa tội rồi, việc đó đã được một người đàn ông mặc áo thầy tu tiến hành, một người theo đạo Chúa, chừng đó là đủ rồi.”

Má của Kathleen phồng lên vì ngậm kẹo cứng, đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào mẹ nó, Materia chẳng thấy có vẻ gì là con bé đã được rửa tội cả.

James dạy con gái đọc chữ ngay sau khi cô bé biết đọc nhạc. Ba tuổi rưỡi, cô bé đã có thể ngồi trong lòng cha mình và ôm một cuốn sách có hình minh họa ghê rợn to gần nửa người mình và đọc to “Giữa cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta, tôi tìm thấy tôi lạc lối giữa một khu rừng u ám…”. Anh bắt đầu dạy tiếng Latinh khi con bé được năm tuổi, đồng thời cũng tự học, điều này sẽ tốt cho việc hát tiếng Ý của cô bé. Anh đặt mua một thùng sách khác, lần này là những cuốn sách kinh điển dành cho trẻ em, và họ thay phiên nhau đọc lớn chúng.

Anh không có nhiều thời gian cho việc đọc sách của mình, mặc dù bây giờ số lượng sách của anh đã là hai mươi ba cuốn, không kể quyển Bách khoa toàn thư nước Anh. “Đọc hết quyển này mới sang quyển khác”, James nghĩ vậy khi nhìn vào cái tủ kính của mình, “và vậy là mình sẽ biết được tất cả mọi thứ, mình có thể đi bất cứ đâu.”

Ở trường học địa phương, Kathleen được học cách ngồi theo hàng lối, cư xử mạnh dạn hơn với những đứa trẻ khác, những đứa bé “kém may mắn hơn” . Cô giáo rùng mình khi nhìn thấy cô bé mỏng manh với đôi mắt của một nàng tiên cá, đứa bé này có vẻ như đang ở trong một cái lốt ngụy trang. Cứ nhìn chằm chằm vào góc tường hoặc nhìn ra cửa sổ như chờ đợi gì đó - một dấu hiệu sao? - nhưng lại luôn sẵn sàng có câu trả lời “Chó sói chết ở vùng đồng bằng Abraham, thưa cô”. Tay khoanh lại trên bàn, lưng thẳng, “Bình phương cạnh huyền bằng tổng chiều dài hai cạnh góc vuông, thưa cô”. Tất cả tạo nên một sự hoàn hảo phi thường. “I sẽ đứng trước E trừ khi nó đứng sau C, thưa cô”. Những điều này không phù hợp với một đứa trẻ, mà cũng có thể nó thực sự không phải là một đứa trẻ.

Ở sân chơi thì Kathleen có vẻ sống động hơn, nhưng lại theo một cách kì cục, cô bé thể hiện một xu hướng đáng ngại là chỉ chơi với các bạn trai. Ném banh, lấy cặp làm khiên đỡ, la hét hào hứng trong chiếc váy thủy thủ bằng satanh, mái tóc quăn bay bay, tự trục xuất mình khỏi thế giới của con gái.

Đầu gối bầm tím và quần áo rách tơi tả là hậu quả của việc quá năng động, James không bao giờ quở mắng cô bé vì làm rách quần áo, nhưng khi cô bé về nhà và nói “Pius MacGillicuddy cho một ngón tay vào cái hũ mà cha ông ta tìm thấy dưới hầm mỏ, ông tìm được một cái mầm cây nhỏ xíu” thì anh biết rằng đã tới lúc cho cô bé vào học trường Holy Angels ở Sydney.

Các sơ của giáo hội Notre Dame có trách nhiệm đào tạo giáo dục các cô gái trên tất cả các phương diện: từ Ngữ pháp đến Thực vật học, từ Vật lý đến tiếng Pháp.

Nhưng trên hết, trường Holy Angels có các chương trình dạy nhạc tuyệt vời. James định chờ vài năm, cho đến khi Kathleen mười hai tuổi và anh để dành đủ học phí, nhưng như vậy thì không ổn, lúc đó con bé sẽ bị lu mờ đi mất, anh sẽ kiếm được tiền.

Anh làm một khu vườn ở sân sau, ở khá xa phía bên kia con lạch. Anh mua một con ngựa già và một cái xe nhỏ, anh đi khắp cả hòn đảo, đến tận Margaret để kiếm được lớp đất phủ không có bụi than. Quý cô ở nhà sẽ phải tự học cách làm xà bông, bơ và quần áo. Từ bây giờ trở đi họ sẽ chỉ phải trả tiền mua thịt, và Benny thì luôn đưa ra cho họ một cái giá đặc biệt, Benny cũng cho họ giá ưu đãi khi mua phân bón.

“Cho cậu, miễn phí đấy. Đó là phân bò ăn kiêng, sướng nhé, cậu sẽ có cà rốt và khoai tây ăn kiêng, rồi cậu sẽ sớm thành người Do Thái. Nếu cậu muốn, tôi sẽ cắt bao quy đầu cho, không tính tiền đâu.”

James quay trở vào rừng và chặt về một cây táo còn non, chặt bỏ hết cành nhánh, vót nhọn hai đầu và cắm nó ngay giữa khu vườn. Đóng một tấm ván ngang qua nó và tròng vào đó một bộ đồ cũ của Materia, bộ mà cô không thể mặc vừa nữa và đội cho nó một cái mũ phớt mà anh nhặt được ngoài đồng. Vẫn chưa có hiệu quả cho tới khi anh làm cái đầu và thân trên từ hai bao bột nhét đầy rơm khô để cho vừa với bộ đồ và cắm chúng vào cây cọc. Anh thường xuyên thay đổi quần áo cho nó, lúc thì cái áo, lúc thì cái quần nhưng mũ thì không thay đổi, để đuổi lũ chim đi.

“Kathleen, đến đây”. Materia không còn nói tiếng Ả Rập với cô bé nữa. Để làm gì? Kathleen theo mẹ vào bếp. Ngày mai là ngày đầu tiên Kathleen đến trường Holy Angels và James muốn cô bé phải thật gọn gàng sạch sẽ, có nghĩa là nói về mái tóc. Materia đã từng rất sợ gội đầu cho con bé bởi vì nó rất ồn ào và James sẽ hét lên từ ngoài cửa bếp “Em định giết nó luôn đấy à?”, nhưng bây giờ cô đã quen với sự nổi loạn của Kathleen và làm việc đó rất nhanh lẹ, xối nước, kì cọ da đầu, nhúng đầu vào nước, vặn khô các bím tóc và chải lại gọn gàng mà vẫn giữ nó im lặng. James có thể hét lên, nhưng anh không muốn xâm phạm việc tắm rửa của cô con gái. Đêm đó vẫn có sự chống cự như thường lệ “Đừng có kéo, mắt con cay quá! Á á á, ngừng lại!” nhưng khi Materia đã giữ được mái tóc của Kathleen và kéo ra sau để chuẩn bị giội nước, cô giữ lại lâu một chút để có thể nói với đôi mắt xanh đang ngập trong nước “Con sẽ từ bỏ Satan chứ?”

“Vâng.”

“Cả những điều tội lỗi của hắn nữa?”

“Vâng”. “Nhân danh Cha, Con và các thánh thần. Amen.” Đấy, ngay trong những lúc khẩn cấp thì bất kì người theo đạo Thiên Chúa nào cũng có thể rửa tội cho một đứa trẻ. Và sau chín năm thì Kathleen có thể coi đây là một trường hợp khẩn cấp, giờ con bé sẽ được an toàn, giờ Chúa sẽ yêu thương nó cho dù Kathleen không thể và những nữ tu sẽ không nghĩ xấu về nó. Materia thả tay ra và khuôn mặt Kathleen bật ra khỏi mặt nước, thở hổn hển. Kathleen không hề khóc hay cằn nhằn, con bé đứng ngoan ngoãn một cách bất thường cho mẹ lau khô, cẩn thận không chạm quá mạnh vào những chỗ đau trên người.

Đêm đó, Kathleen thức dậy và la hét, đến khi cha đã bế cô bé lên nó vẫn còn đang hét, cô bé bám cứng vào James khi anh bế nó đi lên đi xuống và cố gắng đoán xem cô bé đang nói gì.

“Ai đến bắt con?”, James hỏi.

Cho đến khi anh đoán được một chút thì “Ai là Pete?” và cô bé vừa thút thít vừa nói cho anh biết. Anh ẵm con bé xuống cầu thang, ra khỏi cửa bếp, băng qua cái lò gạch nung ở sân sau, qua khỏi cái cầu nhỏ đến khu vườn và đứng ngay trước mặt con bù nhìn.

“Giờ con đánh cho rớt cái hộp xuống đi”, James ra lệnh.

Kathleen run rẩy một cách không kiểm soát được, gần như bị nghẹn lại vì sợ. Cái mũ in bóng trên khuôn mặt không có mắt mũi của con bù nhìn, cô bé không thể nhìn thấy nó đang cười hay đang nhíu mày.

“Coi nào, nắm tay lại”, James nói.

Cô bé làm theo, vẫn khóc.

“Giờ đánh cho nỗi sợ của con biến mất khỏi nó đi!”

Cô bé đánh mạnh, rơi cái đầu của con bù nhìn xuống đất, cả cái mũ, tất cả.

“Đúng rồi, phải vậy chứ!”, James nói rồi tung cô bé lên trời và đón lấy trong một tiếng reo. Kathleen cười vang, lúc nãy vừa khóc sao thì giờ cô bé cười cũng giống vậy. Nó đã xuất hiện trong một cuộc thi la hét, chỉ có những người hàng xóm của họ bây giờ và trước đây tham dự, rất lâu trước khi ánh đèn nhà máy đổ đến khu vực này và các ngôi nhà mọc lên. James lấy hết sức và hét lên “Im đi, các người im hết đi và lắng nghe đây này”. Sau đó anh bảo Kathleen hát:

“Quanto affetto! Quali Cure!

Che temete, padre mio?

Lassù in cielo presso Dio,

Veglia un angiol protettor.

Da noi toglie le sventure

Di mia madre il priego santo;

Non fia mai divelto o franto

Questo a voi diletto fior”

Đó là cách mà James lấy được danh hiệu kẻ nghiện rượu mặc dù vào lúc đó anh không hề đụng tới một giọt rượu nào. Ngày hôm sau anh gắn lại cái đầu bù nhìn vào cây cọc và đội lại cái mũ lên cho nó. Không còn những cơn ác mộng nữa.

“Một tình yêu vĩ đại! Một sự chăm sóc!

Cha sợ gì, cha của con?

Trên thiêng đường, bên cạnh Chúa,

Con có một thiên thần hộ mạng

Chúng ta được bảo vệ khỏi những điềm xấu

Bởi những lời nguyện cầu của mẹ con

Bông hoa mà cha vô cùng yêu quý

Sẽ không bao giờ bật gốc, không bao giờ bị phá hủy.”

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.