Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Mắt Trái
Con Mắt Trái

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên James thấy Materia là vào đêm giao thừa năm 1898 tại nhà bố cô, lúc James 18 tuổi. Cậu được gọi đến chỉnh âm cho cây đàn piano lớn của nhà Mahmoud để chuẩn bị cho buổi tiệc tối. Không phải James mới đến đây lần đầu, cậu đã chăm sóc cho cây đàn Steinway của nhà này cả năm qua, nhưng vẫn không biết ai là người thường xuyên chơi đàn và chơi nhiệt tình đến mức cây đàn cần phải được chăm sóc đều đặn.

Cây đàn là trung tâm của đại sảnh, nơi chứa đầy những chiếc ghế sô pha tròn, ghế thêu chỉ mạ vàng, thảm hoa sặc sỡ và những chiếc bàn mặt cẩm thạch trang nhã. Một căn phòng có thể làm cho các lễ hội kéo dài mãi mãi, kể cả với những người ngoại đạo như James, với những cái gương mạ vàng, rèm cửa tua rua và những chiếc ghế nệm dài quyến rũ. Những đĩa kẹo và đậu phộng đầy ắp, những bức tượng nhỏ của quý tộc Anh được trưng bày khắp bốn phía. Trên tường treo những bức tranh sơn dầu, một trong số đó tự hào được đặt trên bệ lò sưởi, đó là bức tranh vẽ một cây tùng đơn độc trên ngọn núi.

James được một người phụ nữ da màu đậm người cho phép vào bếp, lúc đầu cậu tưởng đó là người hầu, nhưng thực ra đó là bà Mahmoud. Bà luôn cho cậu ăn trước khi ra về, bà nói rất ít tiếng Anh nhưng cười rất nhiều và luôn nói “Ăn đi!”. Lúc đầu cậu cứ sợ bà cho cậu ăn thứ gì đó có độc hoặc tồi tệ như thịt sống hoặc một con mắt chẳng hạn, nhưng không, đó là thịt nướng thơm phức kẹp bánh mì, một đĩa rau xà lách trộn ngon lành với ngũ cốc mềm, mùi tây và cà chua, cùng một món cậu chưa được nếm bao giờ: chanh. Những món kẹo lạ và ngon miệng, các món ngâm, các món ăn được gói kĩ lưỡng, và cả quế nữa.

Một ngày nọ, cậu đến và thấy bà Mahmoud đang nói chuyện bằng tiếng Xen-tơ với một người đàn ông bán hàng rong, James vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy một người nói cùng ngôn ngữ mẹ đẻ với mình vì cậu quen rất ít người ở Sydney và hình như những người nói tiếng Xen-tơ đều đã rời khỏi đất nước này. Họ ngồi ở bàn bếp, bà Mahmoud kể cho cậu nghe về những ngày đầu bà mới đến mảnh đất này, khi mà vợ chồng bà phải đi bộ khắp cả hòn đảo để bán thực phẩm khô đựng trong hai cái giỏ vắt trên lưng con lừa. Đó là cách bà học được tiếng Xen-tơ mà không phải tiếng Anh. Ông bà Mahmoud có rất nhiều bạn, vì hầu hết những người vùng quê rất thích thăm viếng nhau, do đó chuyện buôn bán trở thành một lí do tốt để mở rộng quan hệ. Thường thì nhà Mahmoud sẽ chuyển các thông điệp đi khắp nơi trong quận, từ gia đình này đến gia đình khác, nhưng chỉ toàn là tin tốt thôi, bà Mahmoud khẳng định vậy. Cũng như khi bà đọc trong chiếc ly của người khác, “Tôi chỉ thấy những điều tốt đẹp”. Vì vậy mà khi bà chăm chú nhìn vào những cái xác trà ở đáy ly của James thì cậu không hề lo sợ hay nghi ngờ mà chỉ thấy mình ngập trong một sự tin tưởng mơ hồ và không lí do, đúng như những gì người ta gọi là niềm tin, khi bà nói “Ta thấy một ngôi nhà lớn. Một gia đình. Có rất nhiều tình yêu ở đây. Ta nghe thấy tiếng nhạc… Một cô gái xinh đẹp. Ta nghe thấy tiếng cười… Nước.”

Khi nhà Mahmoud để dành đủ tiền, họ mở một cửa hàng và làm ăn rất phát đạt. Ông Mahmoud mua cho vợ mình ngôi nhà lộng lẫy này và bảo bà thôi không phải làm việc nữa để hưởng thụ cuộc sống gia đình. Thế nhưng James vẫn không thấy ở họ dấu hiệu nào của một gia đình, các con bà đều đi học ở trường, những cậu con trai lớn thì phụ giúp cha ở cửa hàng. Bà Mahmoud rất nhớ những người bạn Xen-tơ ở nước bà và rất mong có cháu. Bà không bao giờ nói về quê hương của mình.

Vào ngày cuối cùng của năm, bà Mahmoud đón James ở cửa với một lời chúc mừng năm mới nhưng không đưa cậu vào đại sảnh mà vẫn ở trong bếp làm việc chung với cô gái Ailen làm thuê và đang học rất nhiều việc. Cậu tự đi đến đó một mình, cảm thấy khá dễ chịu trong ngôi nhà này, cậu cởi áo khoác ngoài và bắt đầu làm việc.

Cậu tháo vài phím đàn và đang lom khom dưới cái nắp của cây piano “sún răng” nên không nhìn thấy Materia khi cô bước vào dưới mái vòm. Nhưng cô đã thấy cậu, cô đã lén lút quan sát cậu từ phòng ngủ của mình trên gác khi cậu đến gõ cửa bếp ở phía dưới, một cậu trai tóc vàng chải chuốt cẩn thận, vai vác theo túi đồ nghề. Cô đã lén nhìn cậu qua chấn song gỗ khắc hình những chùm nho khi cậu bước vào đại sảnh và treo áo khoác trên chiếc tủ dưới cầu thang, mắt cậu thật là xanh, tóc cậu thật là đẹp. Đàng hoàng và gọn gàng: cổ áo, cà vạt, khuy măng sét. Cứ như một bức tượng bằng sứ. Cứ tưởng tượng được chạm vào tóc cậu, tưởng tượng cảnh cậu đỏ mặt. Cô nhìn cậu băng qua lối đi lớn và mất hút dưới khung cửa mái vòm của đại sảnh và đi theo.

Cô ngừng lại ở khung cửa, nhón chân xem xét cậu trong một giây lát, nghĩ đến việc kéo dây đeo quần của cậu và tự mỉm cười, cô rón rén đến bên cây piano và bấm vào nốt Đô. Cậu giật nảy mình hét lên một tiếng, tay ôm lấy một bên mắt, mắt còn lại nhìn chằm chằm vào thủ phạm. Ngay lúc đó Materia chợt lo sợ rằng cô đã làm hơi quá, cô cắn môi, chắc chắn là cậu đau lắm, chắc chắn là cậu sẽ nổi điên lên.

Đôi mắt sâu thẳm nhất mà cậu từng thấy, ướt át và sáng lấp lánh. Những lọn tóc xoăn đen nhánh chìa ra từ hai bím tóc dài. Làn da mang màu bãi biển mùa hè ngập trong thủy triều. Mảnh khảnh trong chiếc áo khoác trẻ con kiểu hải quân Holy Angels màu xanh lá. Mắt phải của cậu vẫn đang chảy nước mắt trong khi niềm vui dâng lên trong mắt trái. Đôi môi mấp máy, cậu muốn nói “Tôi biết em” nhưng không có một sự kiện nào trong đời cậu minh chứng cho điều này nên cậu chỉ đứng yên, say sưa ngắm nhìn và không lộ chút ngạc nhiên nào.

Cô mỉm cười và nói “Tôi sẽ cưới một nha sĩ”. Cô có một giọng nói mà cho tới khi lớn lên vẫn không bỏ được, kiểu nói làm cho các phụ âm nhẹ bớt đi, âm “r” nhẹ và hơi chảy dài, một xu hướng nuốt chữ không phải bằng môi mà ngay từ trong cổ họng. Những gì cô làm với tiếng Anh là một thứ âm nhạc thuần khiết.

“Tôi không phải là nha sĩ”, cậu nói, tai bắt đầu đỏ dần lên.

Cô lại cười và nhìn xuống những cái “răng” của cây đàn piano đang rơi vãi dưới chân cậu.

Lúc đó cô mười hai tuổi, chuẩn bị bước sang tuổi mười ba.

Nếu cô bấm nốt Mi thì mọi việc đã không tiến xa như vậy, nhưng cô đã bấm nốt

Đô và cả hai không ai có lí do để nghĩ đến điều gì đó bất hạnh. Họ sắp xếp để gặp nhau. Cậu muốn hỏi xin phép mẹ cô nhưng cô đã nói “Đừng lo!”. Do đó cậu đợi cô, run rẩy trên những bậc tam cấp của trường Lyceum cho tới khi thấy cô bước ra khỏi cánh cửa lớn của trường Holy Angels phía bên kia đường. Những cô bé khác tràn xuống các bậc thang, cười rúc rích thành từng nhóm hoặc từng cặp, nhưng cô chỉ có một mình. Khi nhìn thấy bóng dáng cậu, cô bắt đầu chạy. Cô lao vào vòng tay của cậu và cậu xoay vòng cô như một đứa trẻ, họ cười lớn và ôm lấy nhau. Cậu nghĩ rằng trái tim của cậu sẽ giết chết chính mình, cậu không có chút khái niệm nào về khả năng của nó. Đôi môi của cậu tô hồng gò má cô, tóc cô tỏa ra một mùi hương lạ và ngọt ngào, một sự quyến rũ chết người đối với cậu. Làn sương muối kéo đến từ phía cảng Sydney đóng thành những sợi pha lê long lanh trên môi và lông mi cậu, cậu như chàng Aladdin giữa một đống kim cương.

Cô nói “Em có 5 xu, còn quý ông thì sao nào?”

“Anh có bảy mươi tám đô la và bốn xu trong ngân hàng, một đô la trong túi, nhưng mà một ngày nào đó anh sẽ giàu có.”

“Vậy đưa một đô la đó cho em, quý ông giàu có à.”

Cậu làm theo và cô dắt cậu đến tiệm chụp hình Wheeler ở đường Charlotte, họ chụp một tấm chung với nhau trước bức tranh vẽ hình mái vòm La Mã được viền khung sáp hình lá dương xỉ. Trước khi cậu biết điều gì đó về xuất thân của cô, cậu có cảm giác như tấm hình đã làm cho hai người hóa thành một.

Họ đi tiếp đến tiệm bánh Crown, cùng ăn một đĩa kem Neapolitan rồi viết chữ cái tên hai người lên cửa sổ và ngồi ngắm chúng tan vào nhau. Cậu nói “Anh yêu em, Materia.”

Cô cười lớn và nói “Nói lại đi.”

“Anh yêu em.”

“Không, tên em kìa.”

“Materia.”

Cô lại cười lớn. Cậu hỏi “Anh nói đúng chứ?”

“Vâng, dễ thương lắm, cái cách anh gọi tên em thật là dễ thương.”

“Materia.”

Cô lại cười và nói “James.”

“Nói lại đi.”

“James.”

Ngay lúc cô nói tên cậu ra bằng cái giọng rù rì nhẹ nhàng đặc trưng thì cậu bỗng cảm thấy những ham muốn của mình lần đầu tiên trở nên quá trần tục, cậu đỏ mặt và điều này có thể khẳng định với bất kì ai về những cảm giác đó. Cô chạm vào tóc cậu, cậu hỏi “Giờ em muốn về nhà không?”

“Không, em muốn đi với anh.”

Họ đi đến cuối con đường Old Pier cách xa Esplanade và ngắm nhìn những con tàu từ khắp mọi nơi. Cậu chỉ tay “Đó là con tàu Red Cross Line, một ngày nào đó anh sẽ lên nó, chào tạm biệt và ra đi.”

“Đi đâu?”

“Thành phố New York.”

“Em đi với anh được không?”

“Dĩ nhiên rồi.”

Thực ra cô đã hứa hôn với một nha sĩ, lời hứa được thực hiện khi cô mới bốn tuổi. Người nha sĩ đó hiện vẫn đang ở Old Country nhưng ông ta sẽ tới để cưới cô khi cô mười sáu tuổi.

“Thật là dã man!”, James thốt lên.

“ Lạc hậu, đúng không?”

“Em có thích hắn không?”

“Em chưa gặp ông ta bao giờ.”

“Thật là…cổ hủ, tàn nhẫn!”

“Đó là truyền thống mà.”

“Hắn ta trông như thế nào?”

“Già rồi.”

“Ôi Chúa ơi!”

Họ nắm tay nhau đi trở về đường Old Pier, bên phải, mặt trời đang hờ hững lặn dần xuống, còn bên trái, những cột khói từ nhà máy sắt thép Dominion phun trào vào buổi làm việc của một ngày mới. Những hạt tuyết màu cam nhẹ bắt đầu rơi.

Sydney rất nhỏ, lúc đó có vài người đã nhìn thấy họ đi với nhau và lời đồn truyền tới tai bà Mahmoud, nhưng bà giấu không cho ông Mahmoud biết. Materia bị cấm tuyệt đối không được giao du với người chỉnh đàn piano. Cô bị kiểm tra kĩ lưỡng. “Nó có đụng vào con không? Con có chắc không?” Các nữ tu luôn cảnh giác cao độ, Materia không bao giờ được ở một mình và vào buổi tối thì mẹ cô sẽ khóa cửa phòng ngủ của cô lại.

Lúc họ cập bến cảnh Sydney, Materia chỉ mới sáu tuổi và bố cô đã nói “Nhìn kìa. Đây là Thế giới mới. Ở đây mọi thứ đều có thể.” Cô còn quá nhỏ để có thể nhận biết được rằng ông đang nói với các anh của cô, do đó, vào đêm sinh nhật thứ mười ba, cô trèo khỏi cửa sổ phòng ngủ và rời khỏi Old Country mãi mãi.

“Em gái nhỏ từ vùng Lebanon, hãy đến với anh”. Ngày 17 tháng 2 năm 1899, một đêm không trăng. “Anh là hoa hồng của Sharon, là những bông hoa lily của thung lũng”. Họ bắt đầu lên đường trước khi bình minh lên trên một con ngựa thuê và cưới nhau vào ngày hôm đó tại Irish Cove, buổi lễ được tiến hành theo kiểu Thiên chúa giáo và được dẫn dắt bởi một vị giáo sĩ vốn là cựu hải quân. Ông không hề có câu hỏi nào, đổi lại ông được một bình rượu. Cô dâu của anh, đôi môi em như một tổ ong, và mật ngọt, và sữa đều ở ngay trong miệng em. Họ lội trong tuyết và đi đến một túp lều thợ săn ở bên hồ Great Bras d’Or, trước đây nó vẫn được những người giàu có sử dụng trong mùa thu. Em đã cướp đi trái tim của anh, cô gái nhỏ, cô dâu của anh. Tất cả đều đã bị bít kín nhưng cậu đã sửa sang lại. Em đã cướp đi trái tim của anh chỉ bằng một con mắt. Cậu đã cạy khung cửa sổ ra, may lại những chiếc màn che. Ở bên trong, cậu bảo cô nhắm mắt cho tới khi cậu quét xong, thắp một ngọn nến và sắp đặt bàn ăn. Cậu đã nghĩ đến mọi thứ: rượu, ga trải giường bằng vải lanh mới, và chiếc khăn ca rô từ cái rương đựng đồ của người mẹ quá cố, mùi hương trên quần áo em như mùi hương của vùng Lebanon. Cậu hát một bài hát ru bằng tiếng Xen-tơ và bật khóc, nếu như có thể, cậu sẽ nói yêu cô nhiều hơn bằng chính tiếng mẹ đẻ của mình, khu vườn bị giam hãm trong cô gái nhỏ của anh, mùa xuân tắt lịm, suối nước ngừng phun. Cậu hôn cô thật dịu dàng, không muốn làm cô sợ, cậu đã đặt mua qua đường bưu điện quyển “Những điều các ông chồng cần biết” nhưng lại quyết định không chạm vào cô theo những cách đó, thà cậu chết còn hơn làm cô sợ hay bị đau. Cô trườn người lên và chạm vào phía sau đầu cậu, thì thầm “Haibibi, BeHebak”. Đôi tay này sẽ dang rộng cho người anh yêu.

Vào ngày thứ hai, cô nói “Mình hãy ở đây mãi nhé, đừng đi đâu hết, trừ thành phố New York.”

Cậu trả lời “Em không muốn một ngôi nhà to đẹp, những đứa trẻ xinh xắn và bố mẹ em phải nói rằng “Con đã làm đúng tất cả!” sao, bà Piper?”

“Không”, cô lăn qua và nằm lên người cậu, chống hai khuỷu tay ở hai bên khuôn mặt cậu, “Em chỉ muốn ở đây, lâu thật lâu”, bụng cô cong xuống áp sát vào người cậu, “…mãi mãi…”, hãy hôn anh, những nụ hôn từ đôi môi em. “Và mãi mãi…”, cậu thở dốc.

Ngày thứ ba, khi James trở về từ chuyến đi tìm đồ dự trữ trong rừng, cậu bị hai người đàn ông to lớn bắt lên xe ngựa và chở đến Sydney, tại căn phòng phía sau của cửa hàng thực phẩm khô của nhà Mahmoud trên đường Pitt. Ông Mahmoud ngồi trên một cái ghế dựa bằng gỗ, một người đàn ông cao, ốm, với đôi má nhợt nhạt và tóc quăn đen.

“Thưa ông…”, James nói.

Ông Mahmoud có một đôi mắt rất sâu, James cố gắng tìm hình ảnh của Materia trong đó. “Thưa ông…”, James nói.

Ông Mahmoud khẽ nhấc ngón tay trỏ, hai người đàn ông trẻ tuổi hơn đến lột giày và vớ của James ra, cậu để ý và cảm thấy khó chịu rằng cả hai người họ đều có thể dùng dao cạo.

“… vợ của tôi đâu?”

Ông Mahmoud lấy cây roi da và đánh lên bàn chân của James, nhiều ngày sau đó chúng sưng lên, bong da và chảy nước như giấy pơ luya sũng nước.

Họ nhốt James vào YMCA và cho cậu ăn. Đến khi James có thể đi đứng trở lại với sự giúp đỡ của một cây gậy, hai người đàn ông hộ tống cậu đến nhà thờ Thiên chúa giáo La Mã Sacred Heart. “Bỏ tay ra,” James nói, nhưng cậu không nghe thấy hai người đó nói một từ tiếng Anh nào, “những thằng khốn dơ bẩn”, cậu thêm vào.

Materia đang đợi cậu một mình tại bệ thờ, trùm khăn che mặt màu đen. Cô không nhìn cậu, mái tóc đã bị cắt. Họ lại trao nhau lời thề nguyền một lần nữa, lần này là trước một Cha xứ La Mã. Đó là lần đầu tiên James bước vào một nhà thờ Thiên chúa giáo, nó có mùi như một nhà chứa, mặc dù James chưa từng đặt chân đến cả hai nơi đó.

Ở phía sau nhà thờ, trái tim của bà Mahmoud đang tan nát vì bà đang nghĩ, làm sao thằng bé da trắng vô gia cư, vô đạo đó có thể biết cách đối xử với một người vợ? Thật tồi tệ khi một người mẹ biết rằng con gái bà sẽ không có được sự hạnh phúc mà bà từng có. Nhưng hơn thế nữa, hơn cả nỗi đau, là một sự ớn lạnh, bởi bà đã từng nhìn thấy thứ gì đó trong ly nước của James.

Mahmoud không bao giờ đánh con gái mình, ông xem đó như một sự yếu đuối khi không thể giơ tay lên đánh bất kỳ cô con gái nào của mình, và đó chính là nguồn gốc của chuyện này. Một ngày sau lễ cưới đáng sợ đó, ông bảo bà Mahmoud dọn dẹp căn nhà của Materia. Ông đến cửa hàng và tự nhốt mình trong căn phòng phía sau trong khi bà Mahmoud đốt, cắt vụn và cuốn gói tất cả những kí ức về cô con gái của ông. Người em gái Materia yêu quý nhất, Camille xinh đẹp, đã khóc nhiều ngày liền. Cô và Materia vẫn luôn mơ rằng họ sẽ kết hôn với hai anh em bảnh bao, họ sẽ sống cạnh nhau trong những ngôi nhà lớn màu trắng, con cái của họ sẽ lớn lên cùng nhau; Materia sẽ chải mái tóc thẳng dài tuyệt đẹp của Camille mỗi tối và họ sẽ vẫn ngủ chung một phòng như bây giờ. Camille viết thư cho Materia, nét chữ to và gọn gàng cùng những kí tự “x” và “o” ở cuối thư, nhưng cha cô tìm thấy và đốt nó đi. Ông gọi Camille đến hầm rượu và đánh cô.

Cũng không phải là quá đáng khi người chỉnh đàn piano chỉ là một “tên khốn”, hoặc cậu không phải đạo Thiên chúa, hoặc chỉ là một người thợ. Vấn đề ở chỗ cậu đã đến như một tên trộm trong đêm và cướp đi tài sản của một người đàn ông khác, “Con gái ta đã bỏ trốn.” Ở Old Country có một từ thường được dùng là ‘ayb’, vì không có dịch nghĩa nên không ai ở đất nước này có thể hiểu hết được nỗi nhục mà ông Mahmoud đang cảm thấy. Sẽ không thể nào mang cô trở lại được nữa, cô đã bị hủy hoại.

Nhưng Chúa rất giàu lòng thương và ông Mahmoud cũng vậy. Ông cho phép James chuyển đạo sang đạo Thiên chúa để giữ lấy mạng của mình. Ông cũng sắp xếp cho người xây dựng một ngôi nhà khá lớn cho cặp vợ chồng mới cưới ở xa về phía bãi biển gần Low Point. Ông làm điều này để tránh việc một năm sau ông phải tống chúng ra khỏi cửa nhà khi chúng đã nghèo túng. Những chuyện như vậy sẽ giết chết người vợ tội nghiệp của ông mất.

Còn cái thằng tóc vàng đã cướp con gái của ta, mày hãy chết rục đi. Mong là mày sẽ thức dậy và tất cả răng và lưỡi của mày sẽ rơi vãi trên gối, mong là Chúa sẽ tàn phá chỗ ở của mày… à không, có thể sẽ không phải là chỗ ở.

Còn con gái của ta, mong Chúa hãy nguyền rủa tử cung của nó.

Đêm sau đám cưới của Materia, bà Mahmoud mở chiếc hộp nữ trang bằng gỗ hồng mộc của mình ra, ngay lập tức, cô vũ công nhỏ bé bật lên và bắt đầu xoay tròn theo giai điệu của bài “Điệu valse kỉ niệm”. Bà Mahmoud lột lớp nhung màu đỏ ở đáy hộp và đặt bím tóc dài của con gái mình vào đó, cuộn nó lại thẳng thớm, bà lấy lớp nhung che nó lại đặt lại vào đó những thứ xinh đẹp mà chồng bà đã tặng bà trong những năm qua: hồng ngọc, đá mặt trăng, ngọc trai… Sau đó bà chui vào trong chiếc tủ gỗ sồi mà bà chắc chắn rằng ông sẽ không nghe thấy, và bắt đầu than khóc.

Materia không bao giờ gặp lại gia đình nữa, cha cô cấm tiệt điều đó. Những cô em gái của Materia bị bắt nghỉ học và giữ ở nhà cho tới khi chúng kết hôn. Những anh trai của Materia không được giết tên khốn người Anh đó, nhưng tương tự, cậu cũng không nên xuất hiện trước mắt họ. Kể từ ngày đó, Materia đối với họ coi như đã chết.

Một tháng sau James và Materia dọn đến căn nhà to hai tầng với khung gỗ màu trắng, có một tầng áp mái. Nhưng không phải vì nó mới mà nó không bị nguyền rủa.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.