Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Thợ Giày Và Những Đứa Con Tinh Nghịch - Nấu Rượu
Nấu Rượu

❊ ❊ ❊

Vào ngày cá tháng tư năm 1925 - mặc dù Frances thì chẳng bao giờ cần phải kiếm cớ. Cô bé và Lily đang chơi trên gác xép, xung quanh là một đám búp bê lộn xộn, trong khi đó căn phòng hoàn toàn ngược lại, nó trống trơn, chỉ có mỗi cái rương đựng đồ. Lily sắp sửa được sáu tuổi. Frances mười một tuổi. Cô bé là người giữ trẻ, bạn chơi chung và cũng là người hành hạ tự chỉ định của Lily. Lily không có sự lựa chọn nào khác.

Lily không còn giống cô bé lạ lùng lúc trước nữa, dấu vết duy nhất là sự chăm chú một cách đặc biệt của đôi mắt xanh lá cây cứ như lúc nào cô cũng đang chuẩn bị đón chờ một điều gì đó rất trang trọng. Đó là một đặc điểm mà Frances cực kì thích thú. Mái tóc đen của Lily có một vẻ đẹp lộng lẫy và mặc dù ở thời này các cô bé cậu bé đều cắt tóc kiểu Buster Brown, mái tóc của Lily đã dài quá eo khi thả ra. Làn da cô bé trắng hồng như quả đào pha kem và mật ong, nhìn cô bé cứ như lúc nào cũng bị mặt trời hôn lên má dù là trong mùa đông. Cô bé có đôi môi đỏ như hoa hồng và một cái bướu nhỏ xinh xuất hiện trên trán mỗi khi cô sợ hãi. Frances cứ chọc cô rằng đó là một cái sừng và chẳng mấy chốc nó sẽ mọc xuyên qua da.

Hôm nay Lily mặc đồ như búp bê với một cái váy phồng bằng vải mỏng viền đăng ten dài ngang gối màu xanh lá nhạt, không phải dịp gì đặc biệt, chỉ bởi vì cô bé là cục cưng Lily của chúng ta và cha muốn thấy cô bé xinh đẹp. Hầu hết các cô bé dù lớn hay nhỏ cũng đều đã không còn mặc váy lót và váy phồng từ lâu, phụ nữ thì không còn cần những thứ ngáng chân đó nữa, họ có quá nhiều thứ phải lo từ khi chiến tranh xảy ra. Nhưng Lily thì không có gì phải làm, cô bé chỉ cần sống vui vẻ.

Hôm nay như thường lệ, cô đeo một chiếc vương miện lấp lánh làm từ những bím tóc được Mercedes thắt quá chặt đến mức hai góc mắt của cô bé hơi bị kéo ra. Mercedes chăm sóc cho tóc của Lily, còn Lily thì không muốn ai ngoài Frances thay quần áo hay tắm cho cô bé. Mọi thứ phải theo đúng như vậy. Mặc dù Lily không biết được khi nào thì Frances sẽ làm gì đó hoặc nói gì đó đáng sợ - “Thực sự thì, Lily à, em là con nuôi. Mọi người tìm thấy em trong một đống rác, vỏ khoai tây dính đầy người em”.

Frances là một cô bé gầy gò và lúc nào cũng trắng trẻo, chỉ trừ những đốm tàn nhang trên mũi và trừ lúc cô cười lớn hoặc khi cô nghĩ đến một điều gì đó hay ho. Lúc đó những đốm xanh trong đôi mắt màu lục của cô bé sáng lên, mũi của cô hồng lên và những sọc trắng nhỏ xuất hiện trên sống mũi. Lily để ý mũi của Frances như các thủy thủ để ý ánh sáng của ngọn hải đăng. Khi các vạch đó xuất hiện nghĩa là Frances sắp nhảy khỏi boong tàu.

Và mái tóc quăn vàng hoe xinh đẹp của Frances đã trở nên như thế nào? Chúng đã nhường chỗ cho một sự xâm phạm đối với những bụi cây hoang dã. “Quăn tự nhiên” chỉ là một cách nói tránh. Dưới ánh nắng sáng sủa thì rất dễ dàng tìm thấy dấu vết của vầng hào quang màu vàng mà cô vẫn hay đội. Nhưng những lúc khác thì nó bị xóa đi bởi một đám tóc lộn xộn rối tung màu nâu đồng gỉ sét. Frances cũng tết tóc mình thành bím như Mercedes và Lily mặc dù các bím tóc của cô cứ lỉa chỉa những lọn tóc bay nhảy lung tung và đến cuối ngày thì chúng sẽ xù lên tự do. Cô bé tự cắt tóc mái cho mình.

Mercedes đã không còn quan tâm đến búp bê nữa, nhưng Lily thì vẫn phát cuồng lên vì chúng và Frances cũng vậy. Cô bé vẫn còn giữ lại tất cả búp bê mà cô có từ nhỏ đến giờ. Khi mấy con búp bê không ngủ trên giường thì chúng sẽ ở trên gác xép. Vào lúc này thì chúng đang được xếp ngay ngắn thành hàng, dựa lưng vào chiếc hộp đựng đồ: này là Maurice, con khỉ đang chơi đàn; này là Scarlet Fever, cô bé búp bê có cái đầu bằng sứ; này là Diphtheria Rose, cái váy nhung của nó đã được Frances cắt ngắn lên một cách thời trang; này là hai anh em thủy thủ sinh đôi, Typhoid và TB Ahoy; và cậu bé búp bê nhỏ nhắn, Small Pox. Còn có một cô búp bê xinh xắn mặc chiếc váy dạ hội tên Cholera La France nữa, nhưng nó đã thất lạc ở đâu đó. Kiêu hãnh nhất trong bọn là một nhạc công flamencô với cây đàn castanet, Cúm Tây Ban Nha.

Lily rất cẩn thận với mấy con búp bê của Frances nhưng món đồ chơi mà cô yêu thích nhất chính là con búp bê của riêng cô: Hoa-Lan-Chuông-Tả-Tơi. Bà Luvovitz đã làm cho cô bé và Lily đặt tên nó theo tên loại nước hoa mà Frances thích nhất.

Nó có một nhúm tóc nâu làm bằng len dày, rất tuyệt để thắt bím chỉ trừ cái chỗ đã bị Frances xén đi một chút. Hôm nay Lily lấy Hoa-Lan-Chuông-Tả-Tơi ra và giật đứt cái miệng của nó ra mà không biết tại sao mình lại làm vậy. Ngay sau đó cô bé liền cảm thấy vô cùng hối hận, nhưng có thể làm gì được nữa bây giờ?

“Em phá hư nó rồi”, Frances nhìn và nói.

“Không, em không có.”

“Chắc chắn là em phá hư nó rồi, đây này, đưa chị xem.”

“Chị định làm gì nó?”

“Chị sẽ sửa nó.”

“Đừng có làm hư đấy!”

“Nó đã hư rồi còn gì!”

Lily đưa con búp bê tơi tả cho Frances.

“Thôi được rồi, Lily, chúng ta hãy giả vờ như nó bị phong cùi nhé.”

“Không!”

“…nhưng sau đó nó đã gặp được Chúa Giêsu và Người đã chữa lành cho nó.”

Frances lấy cây bút máy từ trong túi áo choàng của cô. Lily ngồi nhìn và chuẩn bị tư thế xông vào chụp lấy con búp bê để giải cứu cho nó nếu cần. Frances nhẹ nhàng giữ con búp bê ngoài tầm với của Lily, nhưng vẫn giúp cô bé yên tâm bằng cách nghiêng con búp bê để Lily có thể nhìn thấy được sự phục hồi nụ cười cho Tả-Tơi. Frances vừa hát vừa làm “Cô Polly có một con búp bê bị ốm, cô gọi bác sĩ nhanh chóng đến. Vị bác sĩ thở dài và lắc đầu, ông ấy nói với cô Polly rằng nó đã chết.”

Lily tru tréo lên “Frances, đó không phải là lời của bài hát!”

Frances trả con búp bê lại, “Này.”

“Sao chị lại vẽ miệng của nó màu xanh?”

“Nó ở trong nước quá lâu nên môi nó chuyển sang màu xanh.”

“Nhưng còn lúc nó ấm lên thì sao?”

“Không đâu.”

“Frances!”

“Chị không giúp được đâu Lily”, Frances lý luận. “Chính em là người đã làm hư hết nửa cái mặt của nó. Chị sửa nó lại, chỉ vậy thôi, nhìn nó sẽ rất kì cục nếu không có miệng. Thật là một con bé không biết ơn gì cả!” Lily nhìn chằm chằm vào Tả-Tơi.

“Cám ơn chị, Frances.”

“May cho em là nó không chết đuối đấy!”

Lily tìm thấy một góc trong lòng mình nơi mà cô bé cảm thấy Tả-Tơi bây giờ thân thương hơn bao giờ hết. Frances nhìn cô bé vuốt ve thứ đồ chơi rách nát tả tơi và luồn ngón tay mình vào mớ tóc lưa thưa.

“Lily…”, Frances nói bằng một giọng điệu thân thiện dụ dỗ, “Em biết sao không? Cha về lại lều rồi đấy, có một cái máy chưng cất rượu nữa, ông ấy là một người buôn rượu lậu.”

“Không phải, ông là một thợ đóng giày mà,”

“Chứ em nghĩ tại sao ông ấy lại gọi chúng là giày uýt-ki? Tại vì cha vừa làm giày vừa làm rượu đấy!”

“Frances!”

“Còn chị là một đứa nghiện rượu. Từ lúc sáu tuổi chị đã nghiện rồi. Đừng nói với Mercedes nhé, chị đã lấy trộm chai rượu vào cái ngày em được sinh ra và từ lúc đó chị luôn bí mật say xỉn. Lúc này chị đang say này.”

Lily không hề thích những lúc mắt Frances lấp lánh ánh sáng màu xanh lá. Đó là dấu hiệu đầu tiên, điều đó có nghĩa là Frances sắp sửa nói với cô điều gì đó. “Không, Frances, chị không say, em không ngửi thấy mùi rượu mà.”

“Nó tinh khiết đến mức nó không có mùi luôn đấy”, Frances luôn biết cách nói vừa thản nhiên vừa nghiêm trọng, nói ra sự thật rất trần trụi, cứ như một ông bác sĩ vậy. “Tôi nghĩ là cái đầu sắp rụng ra rồi, bà Jones!”

“Cha sẽ không để chị như vậy đâu, Frances.”

“Cha đưa cho chị đấy, chị là người thử rượu mà.”

“Em sẽ tự đi hỏi cha, điều đó không đúng mà, Frances.”

“Lily à, nếu em mà hỏi cha thì ông sẽ buồn lắm đấy. Ông làm rượu chỉ vì muốn chúng ta có một cuộc sống đầy đủ, còn chị thì phải giúp ông. Việc chị bị nghiện thật tệ nhưng đó là sự hy sinh của chị cho em và Mercedes. Nếu chúng ta không đủ tiền gọi bác sĩ thì sao? Họ sẽ chặt chân của em đi đấy.” Lily bắt đầu khóc.

“Frances, em không muốn chị nghiện rượu.”

Nước mắt Lily cứ tuôn ra còn cổ họng cô bé thì nghẹn lại vì sợ, “Em sẽ nói cha không đưa rượu cho chị nữa.”

“Đừng khóc Lily, không sao mà, chị không quan tâm đâu, chị luôn biết là mình sẽ chết sớm mà.”

“Khôngggg!” Lily che mặt lại và nước mắt chảy ra qua các kẽ tay. Frances chầm chậm đưa tay ôm lấy Lily và nhẹ nhàng đong đưa cô bé trong khi cô bé vẫn khóc. “Cha không phải là người xấu đâu Lily, ông thương chúng ta nhiều lắm.”

Frances nhắm mắt và cảm thấy khó chịu khi cô cảm nhận được nỗi đau của Lily, nó lan ra như thuốc trong lồng ngực hẹp của Frances. Cô đang cảm nhận một khoảnh khắc bình yên quý giá. Lily thương mến. Frances hít thở sâu và khuôn mặt cô tự điều chỉnh cho tới khi nó láng mịn lại như làn da con gái xuân thì.

“Frances, Lily… các em đâu rồi?”

Mercedes không thích lớn tiếng, những điều đáng nói cần phải được nói một cách có văn hóa. Điều này có nghĩa là cô đã trèo lên rất nhiều bậc thang rồi.

Những bím tóc màu nâu sáng của Mercedes được búi gọn lại một cách đoan trang đằng sau cổ. Cô đeo một món trang sức bằng đá sát vào cổ áo dựng đứng, chiếc váy bằng vải séc dài hơn đầu gối đúng một tấc. Phong cách lúc nào cũng giản dị và thùy mị. Mercedes là một cô gái mảnh khảnh và luôn cảm thấy ngại về cái vóc dáng của mình. Mercedes hai mươi tuổi và cô cũng sẽ phải chuẩn bị cho ngày bước sang tuổi bốn mươi.

Tầng hai cũng không có dấu vết của mấy cô bé, trong khi đó thì món bầu dục đang nguội dần trong chảo dưới bếp. Đầy chất sắt và tiết kiệm, ăn nhiều bầu dục thì bạn sẽ không bao giờ bị bệnh. Ông Luvovitz đã nói vậy và hẳn là ông phải chắc chắn về điều đó. Mấy ngày này hầu hết việc mua sắm tạp phẩm là do Mercedes làm. Mỗi ngày thứ sáu, cha sẽ tin tưởng giao cho cô toàn bộ tiền sắm sửa trong nhà và sáng thứ bảy cô sẽ dạo một vòng. Gần đây thì cô cũng bắt đầu lo hết việc nấu nướng. Sau bữa ăn, cô và Frances sẽ rửa dọn và Mercedes sẽ đi làm bài tập và làm bài tập cho Frances - mặc dù cô tự nói với mình rằng cô chỉ đang giúp đỡ Frances thì nó vẫn là một kiểu gian lận. Còn Frances làm gì? Cô bé chơi với Lily hoặc lượn lờ quanh cây đàn piano. Cha dạy cho Mercedes chơi đàn cho tới tận lớp bảy theo tiêu chuẩn của Nhạc viện Toronto, nhưng ông đã nhanh chóng từ bỏ việc đó với Frances. Frances thích học chơi bằng tai nhưng chỉ mỗi khi cha đi ra ngoài làm việc.

Mercedes liếc nhìn vào phòng ngủ của Frances và Lily, chúng cũng không có ở đây. Mercedes luôn luôn khó chịu mỗi khi trễ bữa tối và nó cứ thường xuyên như vậy mặc dù không phải do lỗi của cô. Cô thở dài và mong cho mau hết ngày, lúc tất cả việc lặt vặt đã xong và cô đã có thể ngồi yên với mấy cuốn sách. Mấy ngày nay cô lại đang chìm đắm trong quyển Jane Eyre lần thứ hai. Hôm nay là thứ năm, chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày thứ bảy tuyệt vời , sau khi làm xong tất cả những việc mua sắm, rửa dọn và ủi quần áo thì như thường lệ, Mercedes sẽ đến nhà Helen Fyre, bạn thân của cô - đúng ra là bạn thân nhất sau Frances. Helen Fyre sống trong một căn nhà của công ty vì bố cô là một thợ mỏ, nhưng nhà Fyre không nghèo như những gia đình thợ mỏ khác vì Helen rất hiếm có, cô bé là con một, tất cả những người khác đều đã mất. Do vậy nên Helen có phòng riêng và quần áo đẹp riêng của mình. Có thể thứ bảy này Helen và Mercedes sẽ đi chụp hình ở Bijou hoặc là làm vài kế hoạch chung: họ có một cái mền bông đang làm dở dang và vài bộ quần áo trẻ em cho các con tương lai của họ. Và cũng có thể như họ vẫn muốn làm gần đây, họ sẽ nói chuyện về tình yêu. Helen đang yêu Douglas Fairbanks. Mercedes cũng đang yêu, nhưng cô thậm chí còn không thể tự mình nói ra cái tên thiêng liêng của anh.

Cánh cửa ở cầu thang dẫn lên gác xép khép hờ, Mercedes đứng ở chân cầu thang và cảm thấy hơi khó chịu. Có gì hấp dẫn vậy chứ? Tại sao chúng lại chơi trên đó? Chỉ có một thứ, trên đó không có gì ngoài cái rương đựng đồ và chỉ cô có chìa khóa, và một chuyện khác nữa là Frances đã có vẻ hơi lớn để chơi như vậy. Frances có thể chơi với các bạn cùng lứa, Mercedes đưa tay bắc loa miệng và kêu lớn vào khoảng tối của cầu thang.

“Frances, Lily, ăn tối nào!”

Không có tiếng trả lời. Sau đó là một tiếng rên rỉ và tiếng rít lên như gió, chỉ trừ việc rõ ràng đó không phải là tiếng gió.

“Frances, không vớ vẩn nữa, bữa tối nguội hết rồi” - cô đã bắt đầu cho phép mình nổi giận.

“Mercedes… trả bầu dục lại cho ta!”

“Làm ơn đi, Frances.”

“Mercedes, ta đang ở bậc đầu tiên đây”. Có tiếng bước chân nặng như chì.

“Bữa tối nguội hết rồi đấy!”

“Mercedes, ta đang ở bậc thứ hai”. Có tiếng lách cách.

“Được thôi, cứ chết đói đi nhé!”

Có tiếng thì thầm “Mercedes, ê!”

“Áaaaa!”

Tại sao? Tại sao lúc nào nó cũng có tác dụng?

Frances hiện ra ở hành lang và nhảy một điệu nhảy sôi động của vùng cao nguyên, cái lắc bằng sắt ở chân trái của cô bé đong đưa như một cây sồi.

“Frances, cha đang ở ngay dưới cầu thang đấy… Frances!”

Frances tiếp tục nhảy, chân đá cao vào bức tranh Offenbach, hát bằng giọng Xcốtlen “Bạn có thể nhảy điệu cancan không, bạn có thể nhảy điệu cancan không nào”… và hát càng lúc càng nhanh “Bạn có thể nhảy điệu cancan không…”

Lily bị ngã ở chân cầu thang dẫn lên gác xép và cười rúc rích, cố gắng không tè trong quần, còn Mercedes thì đã bắt đầu chịu thua.

“Cái gì náo động trên đó vậy?” Đó là cha, ông đang bước lên bậc đầu tiên.

Mercedes nhảy đến bên lan can và nói vọng xuống “Không có gì đâu cha, tụi con xuống liền đây”. Cô nhanh chóng đi xuống và đẩy ông đi “Bữa tối đã sẵn sàng đợi cha rồi đấy” trong khi Frances tháo cái dây da ở lắc chân của mình ra và trả lại cho Lily.

Họ cầu nguyện quanh bàn ăn trong bếp “Lạy Chúa, chúng con chúc tụng, tạ ơn Chúa là Ðấng Nhân lành giàu lòng xót thương. Xin Chúa chúc lành cho chúng con và cho của ăn chúng con sắp dùng, do lòng rộng rãi Chúa ban, nhờ ơn Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.” Frances thêm vào “Nếu trời phù hộ”.

James nhìn con bé và khẽ lắc đầu, Lily mỉm cười đằng sau chiếc khăn ăn còn Mercedes thì dọn bàn.

“Ừm, da và hành”, Frances nói.

Một cái bông tai do cha cho, cô bé đã tìm được nó. Tất cả hãy cứ lờ cô bé đi.

“Mấy củ cà rốt này là ở vườn nhà mình đấy cha”, Mercedes nói.

James đã bỏ hoang khu vườn, nhưng Mercedes đã phục hồi nó lại vào năm ngoái bởi vì cô biết rằng có một lúc nào đó nó đã quan trọng với ông đến mức nào. Trước khi tất cả những chuyện buồn xảy ra. Cô rất tự hào về những củ cà rốt gầy gò và những củ khoai tây hình thù kì cục từ khu vườn của mình, cô luôn tuyên bố rằng cả gia đình đang được nuôi dưỡng bằng chính sự dồi dào trong khu vườn của mình. James gật đầu và nở một nụ cười nhạt nhẽo xa cách với cô rồi lại tiếp tục ăn. Tuy nhiên Frances đang gặp một chút khó khăn.

Ăn, nhai nhai nhai, hãy ăn nó cho sự trong sạch của những linh hồn tội nghiệp. Frances luôn gặp rắc rối với việc ăn hết toàn bộ thức ăn dành cho một bữa ăn hay là mình lén cắt nhỏ bầu dục thành từng miếng và bỏ vào túi nhỉ - mình biết rồi, tối nay lúc mọi người đi ngủ hết mình sẽ lén dán một cái phong bì lớn vào dưới ghế của mình, thế là từ nay về sau…

“Ăn đi!”, James nói.

Trán của Lily nhăn lại và mắt đã bắt đầu ngấn nước nhưng cô bé vẫn can đảm ăn tiếp

“Thôi được rồi, con không cần phải ăn hết đâu”, James nói.

Lily nhìn sang Mercedes vì không muốn làm chị mình buồn “Không sao mà, nó ngon lắm, cám ơn chị Mercedes!”

James nở một nụ cười đồng lõa kiểu người lớn với Mercedes, cô bé cười lại rồi dọn đĩa của Lily đi và nói bằng giọng trìu mến “Lily, em thích ăn phô mai nướng không?”

“Dạ có thưa chị Mercedes!”

“Ngoan lắm”, James nói.

“Còn em thì muốn ăn thịt thăn”, Frances nói.

James ném cho con bé một cái nhìn - nó sẽ cảm nhận được bàn tay của anh ngay lập tức.

Anh quay sang Lily và giật một bím tóc của cô bé. Thật là giống mẹ nó quá, cái miệng xinh xắn, cái mũi hoàn hảo, đôi mắt… thật là giống Kahtleen, cứ như một thảm họa. Nhưng điều đó lại làm cho con bé trở nên quý giá hơn với ta, theo một cách đúng đắn.

Lily không biết mình giống ai, cô bé chỉ biết rằng mình có một người chị gái đã mất và ngay sau đó thì mẹ qua đời vì bị đau tim và cha rất thương chúng.

James gõ nhẹ vào đầu Lily và cô bé dùng má của mình nũng nịu vào tay ông. Bàn tay biến thành một con nhện và cù vào dưới tai cô bé, cô bé lăn lộn, cười ré lên và hôn ông một cái để ông dừng lại. Lily cảm thấy Mercedes không hài lòng, có thể nghĩ là do chị ấy đã quá lớn cho những trò chơi như vậy, nhưng Lily không thể tưởng tượng ra lúc cô lớn đến mức không được đùa giỡn với cha nữa, cô bé không muốn lớn đến mức đó.

Nhìn chung thì James đang hài lòng với cuộc sống của mình, và theo một cách nào đó thì anh đang rất vui vẻ. Mercedes là trụ cột gia đình. Còn Lily là một thứ quý giá. Chúng đã bù cho Frances. “Ở trường hôm nay thế nào?”, anh hỏi cô bé.

“Tuyệt lắm, tụi con đã được xem rất nhiều hóa thạch và dành cả buổi để đọc quyển Jane Eyre”. Thực sự là vậy, Frances có xem các hóa thạch, cô bé đã dành cả ngày để lang thang ngoài bãi biển, đọc sách và nhảy nhót trên các hòn đá.

James nhìn cô bé và trong một khoảnh khắc cô có cảm giác như mình đang bị kim châm, nhưng vẫn ráng cắn một miếng bầu dục nữa. Mercedes đứng đợi bên bếp. Cô sẽ mắng Frances sau vì cái tội dám mượn sách của cô mà không xin phép. Còn bây giờ thì cô đang nhìn cha, ông sẽ bỏ qua việc này chứ? James mở miệng ra nhưng Mercedes đã líu lo “Cha sẽ không đoán nổi chuyện gì đã xảy ra hôm nay đâu”, cô đặt miếng phô mai nướng trước mặt Lily và quay lại ghế của mình. “Con ếch cưng của Ronan Chism nhảy ra khỏi túi quần cậu ta!”

“Chuyện gì xảy ra vậy?”, Lily hỏi và dỏng tai lên.

“Con ếch lang thang chạy đi đâu đó không ai tìm thấy cho tới khi xơ Saint Agnes nhảy lên khỏi ghế của mình và con vật bé nhỏ nhảy ra từ viền áo của bà, cả lớp phấn khích tột độ còn xơ Saint Agnes vô cùng khiếp đảm.” James cười một cách lịch sự, Frances thì ngáp rõ kêu.

James lại tập trung vào đĩa của mình và Mercedes đã có thể thở lại. Cô nghĩ về tình yêu thương mà cha dành cho Lily và sự giận dữ ông dành cho Frances, cô cầm nĩa lên và cảm thấy cô đơn.

Đêm hôm đó, Mercedes bò vào căn phòng mà Frances và Lily ngủ chung và trèo lên giường nằm cạnh em gái mình “Frances, em còn thức không?”

“Không, em đang nói mớ.”

“Ngày mai em phải đi học đi!”

“Ôi cha ơi, lúc đó thật là vui, con ếch thật là xấc láo, con nghĩ là nó nhảy ra từ vết rách bẩn thỉu trên người xơ Saint Agnarse.”

“Frances!”

“Chị đang cười kìa.”

“Chị không có”, Mercedes dúi mặt vào gối cười khẽ một lúc. Sau đó cô lấy lại sự tập trung, quệt nước mắt đi và “Frances?”

“Gì cơ?”

“Hứa với chị là mai em đi học nhé?”

“Để làm gì?”

“Xơ Saint Eustace sẽ kêu giám thị trốn học đi theo giám sát em và ông ta sẽ nói với cha đấy!”

“Thì sao nào, chắc chúng ta sẽ được vui vẻ một chút đấy.”

“Frances, làm ơn đi mà!”

“Được rồi được rồi”, Frances lăn qua và giả vờ ngáy.

“Frances, tối nay chị ngủ ở đây được không?”

“Không quan tâm!”

“Cám ơn”. Mercedes rúc vào và nhét hai bàn chân lúc nào cũng lạnh như đá của Frances vào giữa chân mình.

“Aa’di aa’e’ley, Haibibi”

“Đừng lo, Mercedes”

“Te’berini.”

“Ừ ừ.”

“Chúc ngủ ngon Frances, yêu em!”

“Đồ cà chớn này!”

Mercedes cười khúc khích và ngủ thiếp đi.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.