Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tranh Động
Tranh Động

❊ ❊ ❊

James đã quyết định rằng việc mang theo một bức hình của Materia vào quân ngũ sẽ không gây hại gì, do đó anh đã gọi một người nhà Wheeler ra khỏi thị trấn và đến New Waterford. Anh muốn nhớ đến cô trong khung cảnh tự nhiên nhất ở nhà chứ không phải trong cảnh xác chết trước một bức màn sân khấu vẽ cảnh di tích cổ giả tạo. Chân thực. Như cô vậy.

Sau giờ học ngày 7 tháng 8, người trợ lí của Wheeler được hộ tống đến bằng chiếc xe của Leo Taylor cùng với cái máy kì cục đặt giữa anh và Kathleen.

“Lắp nó ở đây này”, James nói, “ngay trước nhà, hôm nay thật là một ngày đẹp trời!”

Qua vòng tròn làm từ ngón cái và ngón trỏ của mình, người thợ chụp hình nhìn chăm chú vào Kathleen, cô đang đứng một cách vô hồn ở bên hiên nhà, tay khoanh lại và chân bắt chéo.

“Như vậy rất đẹp đấy cô Piper, rất đẹp.”

Khi Taylor dỡ đồ đạc trên xe xuống, James đến bên cậu và nói nhỏ “Taylor, từ giờ về sau, những người khách nam sẽ ngồi ở phía trước với cậu nhé!”

“Vâng, thưa ông!”

Taylor mang cái ống kính hình hộp băng qua sân, cái nắp dài của nó kéo một vệt “như cái đầu nghiêm khắc của một nữ tu”, Kathleen nghĩ và cảm thấy dễ chịu với sự ghê gớm của chính mình. Người thợ chụp hình lượn lờ quanh cô, tìm một góc chụp đẹp trong khi Taylor mang vác các thiết bị đi theo. Kathleen vẫn đang mặc bộ đồng phục của trường Holy Angels, James đã nói cô bé không cần phải thay đồ.

“Đẹp lắm, giữ nguyên tư thế đó nhé cô Piper!”

Người thợ cắm cái giá ba chân xuống đất và biến mất sau tấm vải trùm chụp hình, Taylor nghiêng tấm bảng lớn màu đen phía trên ống kính. Mọi người đều chờ đợi. Kathleen không hề cử động cho đến khi “Tách!”

“Cô Piper, tôi e là tôi phải yêu cầu cô đứng yên.”

“Xin lỗi, tôi không biết là ông chuẩn bị bấm máy!”

“Cô có cần co duỗi tay nữa không?”

“Không.”

Kathleen lại khoanh tay lại và mỉm cười. Người thợ xoay chỉnh những cái ống kính cứ như một công việc kéo dài bất tận. Kathleen lẩm bẩm bằng khóe miệng, “Chụp đi”, ngay vào lúc “Tách!”

“Cô Piper, xin cô!”

“Xin lỗi, xin lỗi, lần này tôi sẽ không cử động nữa!”

Nụ cười e lệ, đôi mắt lại trở nên vô hồn, một sự bất diệt thoáng qua, đầu óc cô bắt đầu đi lang thang, cô tưởng tượng ra hình ảnh giáo viên dạy địa lý của mình, xơ Saint Monica, nếu không có mạng che mặt thì bà ấy có bị hói không nhỉ? Các nữ tu có đi vệ sinh không nhỉ? Kathleen đưa tay gãi mũi đúng ngay lúc “Tách!”

Người thợ chụp hình thò đầu ra khỏi tấm vải trùm và nói “Đây không phải là một máy quay cảnh động đâu cô Piper ạ!”

James bắt gặp cái nhìn của Kathleen và nháy mắt, cô bé mỉm cười, người thợ lại chui vào tấm vải sau ống kính một lần nữa, “Đẹp lắm, cô Piper, rất dễ thương, một… hai… ba…”

James núp sau ống kính và giả vờ làm mắt lác nhìn Kathleen. Cô ngồi sụp xuống, tay đặt lên đầu gối, cười vào ống kính, “Cha này!” - ngay chính khoảnh khắc đó Materia xuất hiện ở khung cửa sổ phía sau cô bé và vẫy tay - “Tách!”. Qua ống kính, bàn tay của Materia bị biến mất trong ánh sáng, làm nhòa đi cả một phần tóc của Kathleen. Chắc chắn là Materia đang cầm thứ gì đó phát sáng.

“Tôi chịu thua!”. Người thợ chụp hình xếp chiếc giá ba chân lại. “Ông không cần trả tiền cho tôi đâu, ông Piper, chỉ trả tiền cuộn phim thôi, vì chính xác là tôi không làm được gì cả!”

“Rửa tấm cuối cùng cho tôi đi, tôi sẽ trả tiền!”

Leo Taylor sắp xếp lại đồ đạc lên xe, anh cảm thấy hơi ngạc nhiên. Chưa bao giờ anh thấy ông Piper với vẻ mặt nào khác ngoài sự nghiêm khắc. Leo luôn cảm thấy có một điều gì đó ở ông Piper - cái cảm giác mà bạn có khi nghĩ đến những con chó canh. Tốt nhất là tránh khỏi cặp mắt của chúng, đừng làm chúng lo lắng bằng cách đột ngột di chuyển. Vậy mà đây lại là một ông Piper đùa giỡn với con gái mình cứ như ông là anh trai cô hay thậm chí là một chàng trai đang tán tỉnh cô bé.

James và Kathleen vẫn đang cười đùa khi chiếc xe đã lăn bánh và khuất sau một đám bụi mù, Materia dùng cái kéo gõ vào cửa sổ.

“Ăn tối nào”, James nói.

“Chúng ta sẽ ăn gì vậy?”, Kathleen hỏi.

“Bít tết và bánh bầu dục”

“Ôi ghê!”

Anh xoa đầu cô bé và họ cùng đi vào nhà.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.