Buổi sáng sau đám tang của Materia đến trong niềm vui. James nói với Mercedes, “Hãy đến gặp con đỡ đầu của con nào.” Frances bước theo. Họ đi vào phòng bệnh, giờ đã rũ bỏ hết mọi thứ chỉ còn lại ánh mặt trời rực rỡ tràn ngập qua cửa sổ rộng mở, cái cũi ngập trong thứ ánh sáng rạng ngời của những bà tiên bụi. Frances và Mercedes đến gần và nhìn qua những thanh chắn. Cha tươi cười. Hai cô bé mong được thấy một phiên bản bụ bẫm và hồng đào của những em bé búp bê của chúng. Nhưng ở đó chỉ có đôi má gầy gò ẩn dưới một mớ tóc đen nhánh trông như một bộ tóc giả đáng sợ. Đôi mắt đen mang đầy sự căng thẳng và âu lo đầy cảnh giác - dường như chúng đã phải thấy rất nhiều rồi.
“Nó bị sao thế ạ?” Frances hỏi.
“Không sao hết, nó hoàn toàn ổn,” James đáp.
Con bé giống như một con búp bê mặt đen, Mercedes nghĩ, và Frances nói, “Có điều gì đó không ổn với nó.”
Và cô đã nhận một cái nhéo tai vì câu nói đó.
Mercedes nói, “Con bé rất đẹp,” và ghi nhớ thật kĩ câu nói đó để còn xưng tội vì nói dối.
James bế đứa bé lên. “Nó sẽ làm nên chuyện đấy.”
Frances theo chân cha và đứa bé và Mercedes xuống lầu. Giờ họ sẽ cho nó ăn. Phát ra từ căn bếp là tiếng nhạc ngân vang ngọt ngào. Họ bước vào và thấy một bé gái bằng sứ cao hơn tấc rưỡi đang xoay tròn trên bàn. Nó mang giày bốt cài nút trẻ em và mặc một chiếc đầm lụa xanh lá nhạt bên trên vài lớp đầm lót khác, và che một cái ô màu vàng và trắng bên trên mái tóc vàng óng của mình. Trên đế ghi, Cô gái Nhà Quê. Nó là quà cho Mercedes, “Vì đã là một cô bé trưởng thành.”
“Con cảm ơn cha ạ.”
Frances thấy vui và hạnh phúc vì trong căn nhà có sự hạnh phúc.
“Nó sẽ là của hai ta, Frances.”
“Không, nó là thứ đặc biệt của riêng chị, Mercedes.”
Mercedes để Frances ôm búp bê, “Cẩn thận, đừng ôm chặt quá.”
Frances rất nâng niu nó, nhưng không thể kiềm nổi mong muốn được biết cái gì tạo ra tiếng nhạc.
Em bé nằm mềm rũ nhưng rất tỉnh táo trong tay Mercedes trong khi James đút sữa cho nó bằng ống nhỏ giọt. Anh nói, “Nó sẽ ổn thôi. Nó là điều kỳ diệu.” Mình đang ẵm một điều kỳ diệu, Mercedes nghĩ.
“Nó có gì đó rất không ổn,” Frances nói thầm.
Giờ đến phần của bác sĩ. Ông ta nhìn vào trong cũi, lắc đầu, nhìn James cái nhìn quyền-quyết-định-lúc-này-là-của Chúa, vỗ vai Mercedes và ra về cùng linh mục.