“Các xơ sẽ sẵn sàng khi đến giờ, thưa cô Mercedes”
“Cám ơn xơ Saint Monica”
Mercedes đã hội ý với xơ Saint Monica trong lớp học địa lý ở trường Holy Angels, ngay dưới bức tranh màu vẫn đang được treo một cách đầy tự hào phía trên bảng đen. Thánh Monica: vị thánh của những bà mẹ, người trừng phạt những kẻ gian dâm ở Châu Phi.
“Cô đã bàn bạc với Frances về việc này chưa?”
“Vẫn chưa thưa xơ. Tôi nghĩ là có thể cô ấy sẽ không chịu ở xa đứa bé.”
“Như vậy thì tốt hơn hết là không nên hỏi cô ấy”
“Tôi cũng nghĩ vậy”
“Có những cách khác nữa”
“Những cách tốt đẹp hơn”
“Đúng vậy”
Những bánh xe đã được đặt vào vị trí, từ giờ đến năm tháng sau, Frances sẽ ở lại trong bệnh xá của nữ tu viện ở Mabou. Sau đó đứa trẻ sẽ được đưa đến một trại trẻ mồ côi thích hợp.
“Bức tranh đẹp lắm đấy xơ”
“Cám ơn cô, Mercedes”
Đã đến lúc Mercedes phải nói chuyện với Lily, Lily đã mười ba tuổi. Mercedes đã định đợi đến lúc Lily bắt đầu có kinh nguyệt nhưng hình như cô bé bắt đầu hơi chậm - có thể là một dấu hiệu nữa. Có thể con bé sẽ không bao giờ chảy máu. Chắc chắn đó là một dấu hiệu cho sự yêu thích của Chúa. Dù sao đi nữa thì những việc đang xảy ra với Frances cũng nên rõ ràng, đã đến lúc rồi.
“Lily, em có biết em bé ở đâu ra không?”
“Chúng do Chúa gởi đến”
Họ đang ở trong bếp làm bánh quy, dính đầy bột đến tận khuỷu tay trông cứ như là đôi găng tay của các ca sĩ opera.
Mercedes đỏ mặt, “Đúng vậy, nhưng Chúa phải nhờ đến da thịt của chúng ta để tạo ra một sinh linh mới”, có vẻ tốt đấy, Mercedes cảm thấy dễ chịu hơn, điều này cũng không quá xấu.
“Em biết chuyện đó, chị Mercedes”, Lily nói và mắt vẫn nhìn xuống đống bột làm bánh trong tay mình.
“Làm sao em biết?”, Mercedes ngắt lời.
“Chị Frances nói với em”
Điều này thật sự khó khăn rồi đây.
“Chị ấy nói gì với em, Lily?”
Lily hơi đỏ mặt, thực sự rất xinh đẹp và tiếp tục nhồi bột.
“Sao nào?”, Mercedes chờ đợi.
“Đó là chuyện riêng tư đúng không?”, Lily nói và liếc nhìn đi chỗ khác, tự cắn môi. “Đúng vậy, đó là chuyện rất riêng tư, đó là chuyện chỉ của hai người và Chúa.” Lily không nói gì.
“Lily à, chị…, chị không phải là đang cố làm cho em cảm thấy xấu hổ hay bối rối đâu, chị chỉ muốn chuẩn bị trước cho em những chuyện - tuyệt vời - sẽ xảy ra khi em trưởng thành thôi”. Đôi tay Lily vẫn đang làm việc nhưng Mercedes đã dừng lại và đi đến chỗ bơm nước để che giấu sự xấu hổ của mình.
Lily trả lời một cách tế nhị “Ổn cả mà chị Mercedes, em có kinh nguyệt lần đầu tiên vào tháng ba vừa rồi và chị Frances đã nói cho em biết mình cần phải làm gì rồi.”
Vậy đấy! Còn cái gì quanh mình mà mình không biết nữa chứ, Mercedes thắc mắc và bơm mạnh. Lily nhìn sang chị gái mình, bỗng nhiên nhận ra rằng mình đã làm chị ấy tổn thương. Cô không nghĩ là Mercedes sẽ cảm thấy bị bỏ rơi vì một
chuyện như vậy, cô chỉ nghĩ là có lẽ Mercedes muốn bớt liên quan đi. Lily muốn xin lỗi nhưng cô sợ rằng nó sẽ chỉ làm chị cô bị tổn thương hơn.
“Chị Mercedes, chị Frances thực sự sắp có em bé hả?”
“Thì chị ấy nói với em rồi đấy”
“Vâng, nhưng em không chắc là nó có đúng hay không?”
“Đúng vậy đấy”, Mercedes rửa sạch tất cả chỗ bột và với lấy lọ nước kiềm, sau đó cô hỏi “Frances có nói cho em biết làm sao chị ấy có em bé không?”
“Dạ có”
Giờ thì mặt Lily hoàn toàn đỏ ửng lên, không phải vì những kiến thức tội lỗi mà là vì sự xấu hổ tế nhị khi cảm thấy mình đang xâm phạm sự riêng tư của người khác.
Mercedes dùng cái bàn chải lông cứng nhúng kiềm chà từ móng tay lên đến khuỷu tay.
“Sao? Chị ấy nói với em những gì?”
Lily nhào và nặn bột một cách cẩn thận.
“Chị ấy nói chị ấy có thai sau một đêm ở lại với ông Taylor ở trong mỏ.” Tay của Mercedes đã khô lại.
Lili tiếp tục với thái độ chững chạc “Nhưng chị ấy đã bị sẩy thai vì hậu quả của vụ nổ súng.”
Mercedes tắt vòi nước và giữ cao tay lên cho nước nhỏ xuống hướng khuỷu tay, cô hỏi “Vậy chị ấy có giải thích tại sao chị ấy lại như bây giờ không?” Lily trả lời “Vì viên đạn” và tiếp tục nhào bột.
Mercedes lau khô tay bằng một cái khăn uống trà, lau khô, lau khô, lau khô chúng
“Chị ấy nói vậy chỉ để không phải nói với em sự thật thôi, Lily”
“Không, chị ấy tin là vậy mà”
Mercedes ngừng lại, gấp chiếc khăn trong tay mình “Đó không phải là cách mà phụ nữ có thai đâu.”
“Em biết, chị Mercedes.”
Mercedes đã mất kiên nhẫn “Vậy bây giờ em có thể nói cho chị biết là cuối cùng thì em đã biết gì về những hành động diễn ra trong cuộc sống được chưa?”
Thực sự thì Lily nghĩ nhưng không nói ra, thay vào đó, cô cởi cái tạp dề rồi đi ra khỏi bếp và nói “Xin lỗi”.
Mercedes cảm thấy bối rối, con bé thật là tầm thường, có là thánh hay không thì sao chứ, tại sao không một ai trong nhà này có thể có một cuộc nói chuyện đàng hoàng với nhau?
Sau đó cô thấy bức tượng:
Một cái dương vật và âm đạo nhỏ nhắn đang trong tư thế giao cấu, đã bắt đầu nhão ra vì bột bị nhào quá tay.
“Frances, sao em lại kể câu chuyện viên đạn cho Lily nghe?”
“Tại vì đúng là vậy mà”
Đây là thứ cuối cùng mà Mercedes muốn nghe, cô đã chuẩn bị cho một câu đùa tục tĩu hay ít nhất là một lời nói dối chứ không phải là điều này. Frances nào đây? Chính là người lạ đã bước ra từ bồn tắm ngày hôm trước.
“Em thật sự tin là vậy sao Frances?”
Frances đang nằm ngửa, gói gọn trong chiếc võng cắm trại treo ở mái hiên phía trước và ngắm nhìn buổi chiều đi qua. Trixie đang đuổi bắt những cái áo trong sân. Frances lại làm một việc không hề giống Frances nữa. Cô chồm lên nắm tay Mercedes và cười. Tay Frances rất ấm.
“Em vui lắm, chị Mercedes, em rất vui”
Nụ cười của Frances là thật, nó chứa đựng tất cả những kí ức của những nụ cười trước đó, những nụ cười mỉm một thời, không có gì biến mất khỏi khuôn mặt cô nhưng có một thứ gì đó mênh mông vô hạn đã được thêm vào.
“Mọi thứ sẽ ổn hết thôi, chị Mercedes”
Mercedes siết chặt tay Frances và quấn cái mền quanh cô.
“Đừng lo Mercedes, em không bị điên đâu”
“Chị không lo”, Frances luôn cần có mình.
“Đừng buồn, Mercedes”
“Chị vui mà cưng”, và Mercedes mỉm cười trong nước mắt khi cô vuốt ve lông mày em gái mình.
“Chị Mercedes?”
“Sao em?”
“Đừng buồn vì chuyện của Lily, nó quá xấu hổ và không thể nói những từ đó ra được nên mới nặn tượng”
“Em nói đúng”, Mercedes nói một cách thanh thản và đứng dậy chuẩn bị đi, “Lily hoàn toàn vô tội”
“Có thể là vậy, cũng có thể nó là người của quỷ” Mercedes quay phắt lại.
““Em chỉ đùa thôi Mercedes”
Cái sọc trắng xuất hiện trên mũi Frances trong một khoảnh khắc đã làm xáo động tất cả những kế hoạch tuyệt vời nhất của Mercedes. “Khi nào cô có thể bắt đầu, cô Mercedes?”
“Tôi có thể bắt đầu hôm nay thưa xơ Saint Eustace”
Mercedes rất thích mùi gỗ trong văn phòng hiệu trưởng ở trường trung học Mount Carmel. Những cuốn sách đã mòn được xếp trên kệ, tượng Giêsu trên thánh giá, cái bàn to làm từ gỗ sồi với lọ mực tinh khiết và một cây bút, những tờ ghi chú nhăn nheo cuộn lại và nhét vào trong một cái ngăn kéo. Đây là kiểu văn phòng mà Mercedes luôn muốn một ngày nào đó mình sẽ có, một ngày nào đó mình sẽ cắt tóc và vào tu viện, mình sẽ dạy học, cũng có thể mình sẽ tham gia một nhóm tu hành.
Mercedes ngắt cái sự tuyệt vời này lại ngay khi nó chỉ mới đâm chồi vì nó làm cô khó chịu khi nghĩ rằng cả nhà cô sẽ phải chết hoặc đã kết hôn hết trước khi chính cô có thể trở thành cô dâu của Chúa. Và bởi vì kết hôn là một chuyện khá kì lạ với bất kì ai trong số họ, giấc mơ của cô tương đương với việc tất cả họ phải chết đi. Ôi không, Frances có thể ở với mình như một người bị thương, không được sao?
“Frances thế nào rồi?”
“Cô ấy đã rất to rồi, khỏe mạnh và…”
“Cô ấy định giữ đứa trẻ lại sao?”
Mercedes cảm thấy bối rối vì sự thẳng thừng của câu hỏi mặc dù cô không tự lừa dối mình rằng cả cái đảo Cape Breton này không biết về vụ tai tiếng mới nhất của nhà Piper.
“Tôi nghĩ là…tôi thấy Frances có thể sẽ quyết định cho nó đi làm con nuôi”
“Đúng vậy”
Mercedes cảm thấy nóng lên vì cái nhìn của xơ Saint Eustace. Tại sao chứ? Mình đâu có làm gì sai.
Xơ nói tiếp “Chúa làm việc theo nhiều cách khác nhau, Frances cuối cùng đã có thể tìm thấy chính mình, nuôi dưỡng một đứa trẻ.”
“Rõ ràng là vậy xơ à, không còn nghi ngờ gì nữa”
Mercedes mỉm cười và biết rằng mình đang nói dối nhưng cô không chắc làm sao để thú tội vào ngày chúa nhật này, vì nó là một tội sao? Đúng vậy. Không đúng. Ôi đầu mình đau quá.
“Tôi tiếp tục với lớp một nhé xơ?”
“Vâng”
Mercedes đứng dậy “Cám ơn xơ Saint Eustace” nhưng bà ấy đã quay lại vói những công việc giấy tờ của mình.
James đang hưởng thụ sự về hưu của mình, quanh chiếc ghế dựa là những đống sách ngày càng đầy lên. Đây là một kế hoạch khác của ông, bên cạnh cái bí mật trong lán. Ông đã mở tất cả các rương sách và lấy hết tất cả những cuốn sách mình chưa đọc trên kệ xuống. Trước tiên là đếm chúng: một trăm lẻ ba quyển. Sau đó ông bắt đầu xếp chúng theo thứ tự mà ông định sẽ đọc, những quyển cuối cùng sẽ được dùng làm nền. Đây là một quá trình chậm chạp và cần phải suy ngẫm. Ông biết ông định đọc gì trước và đã đặt nó riêng ra trên đỉnh ngọn tháp: Dante’s Paradiso. Đã từng đọc qua cuốn Inferno nhiều năm về trước, ông đã định sẽ ăn gian và bỏ qua quyển Purgatorio, háo hức chờ đợi sự sung sướng và đoàn tụ với Beatrice.
Giờ ông đã được nghỉ ngơi sau khi lao động, ngồi trên chiếc ghế sau những chiến hào được xây dựng từ chữ nghĩa và để cho đầu óc mình được lang thang. Cô con gái lớn giỏi giang của ông đang dẫn dắt mọi việc rất tốt. Đứa con lêu lổng thứ nhì thì đang chuẩn bị ổn định bằng việc nuôi dưỡng một đứa con da màu - ồ, ông vẫn không quên chuyện đó. Ông chỉ quên làm sao một chuyện như vậy lại có thể gọi dậy một tên sát nhân trong lòng ông; sự ra đời của một đứa bé vô tội. Và Lily, niềm an ủi của ta.
Ông giật mình khỏi sự mơ màng của mình bởi tiếng đạn nổ ở đâu đó xa xa, Lily đang đứng bên cạnh và chải tóc cho ông “Không sao đâu cha…”
“Cái gì…”
“Đã mười một giờ rồi”, nhưng James vẫn còn đang ngơ ngác, “buổi sáng”, Lily lấy một đám tóc và bắt đầu thắt bím, nhẹ nhàng giải thích “Hôm nay là ngày tưởng niệm”
“À!”
Họ ngồi cạnh nhau trong im lặng khoảng hai phút, sau đó James lấy lại giọng nói đã yếu ớt của mình “Frances”.
Frances và Trixie chầm chậm đi vào, “Vâng thưa cha?”
“Con chơi gì đó đi con yêu?”
“Cha muốn con chơi gì nào?”
“Một thứ gì đó của ngày xưa.”
Cô bắt đầu “Chiếc xe ngựa ngọt ngào, hãy đến và đưa ta về nhà…”
“Hay lắm!”
“Chiếc xe ngựa ngọt ngào…, hãy đến và đưa ta về nhà…”
Vào bốn rưỡi chiều, Mercedes về đến nhà sau ngày đầu tiên đi dạy để chứng kiến một cảnh tượng: Frances đang chơi bản “The maple leaf rag” trong lúc cha đang ngủ gà gật trên ghế, trên tóc là một đống các bím tóc nhỏ. Frances ngừng chơi và đứng dậy “Em sẽ chuẩn bị bữa tối, Mercedes.”
Mercedes không phản đối, gần đây Frances đã bộc lộ tài năng thiên phú trong việc bếp núc, cô cứ nấu và nấu, món nướng, món càri, món hầm… Thật là kì diệu, Frances giống như một trong những người lạ một buổi sáng thức dậy và chơi được tất cả nhạc của Bach mà không cần học.
Mercedes gọi “Cha ơi”, ông mở mắt, chớp chớp nhìn đi nhiều hướng trước khi tập trung nhìn thẳng vào cô. Cô đang đứng trước mặt ông với một cái gói giấy màu nâu. “Cái này được gởi đến cho cha đấy”, cô đặt nó vào lòng ông và quay lưng đi.
James nhìn vào con dấu bưu điện. New York. Địa chỉ được viết bằng nét chữ con gái ngoằn ngoèo. Anh chú ý và cảm thấy nhẹ nhàng khi đó không phải là nét chữ trong bức tranh bỉ ổi được gởi đến nhiều năm trước. Đây có thể là ai chứ? Ông phải mất một lúc mới tháo hết được mấy sợi dây ra.
Bên trong là một bức thư màu tím được gấp lại và đặt trên một gói gì đó được bọc bằng giấy mềm màu trắng.