Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sự Đáng Yêu Của Cái Xác
Sự Đáng Yêu Của Cái Xác

❊ ❊ ❊

James đứng dưới sông, nước ngập đến gối, anh với lên và đặt đứa trẻ sơ sinh đã chết xuống đất ở bờ kia con sông, sau đó anh cũng lên theo. Frances đang ôm chặt đứa bé gái vào cái đầm ngủ ướt nhẹp và lấm tấm bẩn của mình và dợm bước quay vào nhà.

“Đứng yên đó!”

Frances nhìn cha đi lép nhép trong đôi giày đầy nước đến chỗ người bù nhìn. Ông nắm chân nó và giật lên như nhổ một cái cây nhỏ. Cái đầu nó lúc lắc, sau đó rơi xuống và lăn theo triền dốc rồi rơi tòm xuống nước. Nước sông bắt đầu cuốn trôi nó đi. Frances ngắm cái đầu nổi lềnh bềnh trên nước và nghĩ, “ Rồi hắn sẽ tìm thấy cây kẹo trắng đen của mình và ăn nó, sau đó hắn sẽ kể cho ai đó ở một vùng đất xa xôi nào đó chuyện mình đã làm cho xem.” Cái đầu trôi xa dần về phía biển và biến mất. Nhưng cái mũ của hắn thì vẫn còn đây. Cái mũ phớt rách bươm.

James xé nát người bù nhìn ra. Bên trong nó là một cây cọc, chắc là cây xanh, vì khi cha nhổ nó ra khỏi mặt đất, bạn có thể thấy là nó đang sống, rễ mọc lưa thưa. Cuối cùng thì một cái cây có thể sẽ mọc lên từ người bù nhìn. Có trái nữa cũng nên. Một cành cây sẽ đâm thẳng ra từ miệng hắn, và ở đầu cành mọc ra một quả táo đỏ thật to. “Thử tưởng tượng,” Frances nghĩ. “Tưởng tượng cảnh một cái cây mọc trong người bạn.” Tưởng tượng bạn thấy lá cây ở khắp nơi, nằm ngay dưới da bạn và lớn lên từng ngày, tưởng tượng những cái rễ mỏng manh xoắn lại dưới da bàn chân bạn, những cái đầu rễ trắng bóc luôn tìm chỗ để đâm ra ngoài. Mặt đất là một thỏi nam châm đối với rễ cây.

James quẳng tên bù nhìn qua con sông. Hắn rơi xuống đánh phịch gần chỗ Frances, trên cổ hắn rơm chỉa ra lún phún, hai chân hắn nằm quặt quẹo ở hai bên cây cọc gỗ dính đầy rơm. Frances cảm thấy như tên bù nhìn đang nhìn mình. Hắn không có đầu nhưng cô có thể thấy nét mặt của hắn, đau thương và buồn bã: “Tại sao lại làm vậy với tôi?” Hắn nằm đó như một người lính sắp tử trận muốn gửi cho cô một thông điệp từ cái cổ họng sắp im lặng mãi mãi của mình: vị trí của kẻ thù, một tin nhắn cho người thương nơi quê nhà, một câu chuyện cười, một đoạn thơ, địa chỉ ngôi nhà lưu giữ tuổi thơ trong veo, ký ức về một chàng trai đang uống nước từ dòng suối mùa hè trong một bức tranh hay điều đó có thật, đó có phải là tôi không nhỉ? Frances không trả lời hắn. Cô rời mắt khỏi tên bù nhìn mặc dù biết rằng nếu không nhìn hắn, có thể hắn sẽ di chuyển. Tay cô tê cứng ôm quanh người đứa trẻ lạnh ngắt. Cô dán mắt nhìn cái nón của tên bù nhìn. Cái nón đang nằm gần chỗ cha. Và cha thì đang đào đất trong vườn, bằng tay không.

James ngừng lại. Thật nực cười khi dùng tay không để đào đất ở bất cứ đâu, ngoại trừ trong hộp cát đồ chơi. Đào trong sân sau một căn nhà ở New Waterford lại càng nực cười hơn nữa, bởi vì cách mặt đất chẳng bao xa là than, thậm chí nhiều chỗ than còn vun cả lên trên mặt. Và có cả đá nữa. James đang khóc. Anh lấy tay ôm lấy mặt, bùn, bồ hóng và máu cũng theo đó mà dính khắp mặt anh. Anh chưa bao giờ khóc như thế này trước đây, không tính lúc anh còn bé. Anh đang ở chiến trường. Không phải anh đang hồi tưởng về Mặt trận hay đang nghe tiếng đạn nổ trong đầu, hoặc nhìn thấy những người lính không toàn thây, không rõ rệt như thế. Chỉ là nếu bạn hỏi cái phần hồn đang làm nhiệm vụ giả định trong anh, “Anh đang ở đâu?” nó sẽ đáp rằng, “Chiến trường, đương nhiên rồi.” Vì nơi đây đang có một cái rãnh ngập nước. Có một người đàn ông đau khổ tay dính đầy máu. Có xác một đứa bé trai. Chắc chắn đây phải là chiến trường rồi.

“Cha ơi!”

“Không-g-g-g-g-g. Không-g-g-g-g-g-hô-hô-hô”. Nghe như tiếng ông già Nô-en, chỉ khác là cha không vui được như ông ấy.

“Cha à, con xin lỗi.”

James nhỏ tiếng hơn một tí và đứng lên một lúc lâu, hai chân lảo đảo xiêu vẹo tạo ra những tiếng sột soạt nho nhỏ, tay vẫn ôm mặt.

“Em bé bị lạnh, cha ơi.”

James đứng dậy, hổn hển, hơi lảo đảo, một tiếng rên nhỏ phát ra sau mỗi lần anh thở. Nhưng đó chỉ là dư chấn của đau khổ. Giờ thì anh có thể hoạt động trở lại rồi, trái tim anh sẽ đập mạnh như bị nấc cục vậy. Anh nhìn sang Frances. Anh băng qua con sông và giằng lấy đứa trẻ còn sống từ tay nó. Từ khớp khuỷu tay nó mồ hôi vã ra như suối, và tay nó nhẹ bỗng vì không còn bị đè bởi sức nặng của đứa bé, nhưng cảm giác ấm nóng thì vẫn còn đó - những ngày tới nó sẽ luôn ẵm một đứa bé không có thật trên tay mình. James đẩy nhẹ nó về phía ngôi nhà.

“Đi ngủ đi, nhanh lên.”

“Đừng làm em bé đau.”

“Ta sẽ không làm nó đau đâu, đi đi.” Frances rời đi.

“Đợi đã. Con cởi đầm ra đi.”

Nó cởi đầm ra và James cầm lấy nó. Con bé nhìn theo cha quay trở lại khu vườn, nơi ông bọc đứa trẻ vào cái đầm và nhét nó xuống chỗ đất nông.

Frances đi qua sân sau để vào nhà và đã được tận hưởng làn không khí ban đêm mới lạ trên ngực trần của mình, điều mà trước nay chỉ có bọn con trai mới được làm. Trăng sáng làm chiếc quần trong của cô cũng rực sáng và cô tự giả vờ rằng cô thực sự là một thằng con trai cởi đồ để đi bơi ở Lingan. Cô đi qua sân sau và thấy mình nhẹ bổng và tự do, và chỉ khi cởi chiếc quần nhỏ ướt đẫm ra và nằm xích vào Mercedes ấm áp thì cô mới bắt đầu thấy lạnh và run rẩy.

Dưới hầm, Materia gối đầu trên tro và co người ngủ đằng sau lò than. Cô mơ thấy trải dài trước mắt cô là mặt đất yên tĩnh được bao phủ bởi một biển cát khô cằn, rồi sau đó biển cát bỗng trở nên mềm mại. Trong giấc mơ đó cô ý thức được rằng vua và hoàng hậu được chôn dưới cát. Phía xa xa lấp lánh một dòng sông xanh ngắt mênh mông. Dưới đó có thứ gì đó cô cần. Nhưng cát làm cô buồn ngủ quá, buồn ngủ như khi thấy tuyết ở Bắc Cực vậy. Thứ làm cho bạn ngủ say đến chết đi ở Bắc Cực không phải là cái lạnh ghê gớm của nó, mà chính là sắc xanh xao ủ dột của khung cảnh xung quanh. Và dù là ở Ả Rập thì sa mạc cũng có sự xanh xao ủ dột y như vậy. Chính cái trắng toát và tương đồng của mọi thứ làm cho bạn ngủ đến mất cả mạng, bị nung nóng đến chết hay là bị đóng băng đến chết khi đang mê ngủ; và thật thoải mái làm sao khi cuối cùng bạn để yên cho nó đi qua đầu óc bạn, dễ dàng như một cây lăn lăn qua miếng bột vậy.

Chốt cửa căn hầm bật mở đánh ầm, và phần hồn đang lang thang của Materia đột ngột dội ngược trở về, mắt cô mở ra theo tiếng động; cô đã tỉnh giấc. Anh bước lép nhép nặng nề xuống những bậc thang mỏng dựng đứng. Anh suýt ngã ở nhũng bậc thang cuối vì ở đây tối om và anh lại chẳng mang theo đèn lồng. Materia nằm yên bất động. Giờ cô chỉ là một đôi mắt, chỉ vậy thôi. Một sa mạc khô cằn có mắt.

Hoặc James quên khuấy rằng cô đang ở đây, hoặc anh coi chuyện đó không có gì là quan trọng. Anh giật mạnh cánh cửa cái lò than nguội lạnh ra, quẳng vào đó một đống tấm trải dính đầy máu, rồi tẩm dầu hỏa và đốt trụi. Ánh sáng vụt bừng lên qua mặt anh làm Materia giật mình, và mắt cô nhòa lệ, không gì đáng buồn hơn là Ác Quỷ. Nước mắt cô tuôn rơi vì dưới ánh sáng này, dưới ánh lửa cũng như dưới ánh nến, vẻ đẹp thuần khiết của một người hiện ra rất rõ. Ánh nến rất dịu dàng và đầy yêu thương và do đó mà tự nhiên nó được gắn liền với sự lãng mạn. Con người đích thực của James là thứ mà ánh lửa đang soi rọi, cũng là thứ giờ đây đang làm tan nát những gì còn lại trong tim cô, đó chính hình ảnh anh của ngày xưa rất xưa, cái ngày xưa mà chỉ có mỗi hai người họ trong căn nhà gỗ đi săn khi đã sang mùa với món quà anh mang đến là cái mền ca-rô của mẹ anh, với bài hát và niềm hạnh phúc của anh khi được nghe cô hát bằng tiếng mẹ đẻ, anh đã yêu cô, nhưng cô đã không hề biết rằng cô phải cứu lấy anh, cô không hề biết, không hề, hẳn là anh đã bị ngã và giờ chắc chắn là anh đang chịu nhiều đau đớn lắm vì gương mặt anh lấm bẩn, má anh bê bết máu, và từ nãy giờ anh cứ khóc mãi.

Anh tưới thêm một ít dầu vào đống lửa. Materia không thể ở cạnh lò than lâu thêm nữa với sức nóng như thế này. Nếu anh không rời đi sớm e là cô sẽ phải cử động và làm lộ mình ra mất. Nhưng anh đã đóng cái cửa lò bụng phệ lại và ánh sáng vụt tắt, nỗi đau êm đềm của anh biến mất và thay vào đó là hình bóng của gương mặt mà cô vừa biết đến và Materia sững người vì cảm giác tắc nghẹn nơi cổ họng.

Khi anh thở hắt ra và lê chân bước lên cầu thang, Materia quẹt vội nước mắt trên má mình với hai bàn tay bám đầy bụi than. Cô nhấc người lên và lết trên sàn nhà đầy bụi than phía sau đến khi có thể đứng trên nó lần nữa, nhưng vẫn chẳng khác gì một đôi mắt di động.

Trước bình minh, với Mercedes vẫn còn say ngủ bên cạnh, Frances mở mắt và trông thấy một người phụ nữ da màu đang chằm chằm nhìn mình. Bà ta đưa tay vuốt nhẹ trán nó. Bà ta cũng làm thế với Mercedes và bỏ đi. Frances ngủ thiếp trở lại. Kẹo. Nó mơ thấy kẹo.

Ánh trăng soi sáng bầu trời đêm. Hãy nhìn xuống đường Water. Trên bãi đất cô độc giữa nơi những dãy nhà ngừng lại và nơi biển lớn cắn vào đất liền, một cái bóng xuất hiện từ một gốc cây, nó chuyển động và trở nên to dần tại cùng một điểm, giống như cây mọc ra một trái màu đen rũ xuống, sau đó lìa cành. Đó là một dáng người đi ra từ dưới những cành cây và tiến về phía con đường. Nó dừng lại, dạt vào đâu đó giống như một cành cây trên mặt biển. Rồi nó quay ngược lại con đường đó để ra nghĩa địa. Nó đi giữa những tấm bia mộ đã cùng đồng hành với thị trấn này từ lâu, nhưng nó không ngừng lại lâu ở nấm mộ mới nhất. Nó đi tiếp đến vách đá. Tại đó, nó nằm úp xuống, đặt cổ lên trên mép đá, như thể mặt đất là một cái máy chém khổng lồ vậy. Nó nhìn thẳng ra mặt biển trải dài bốn ngàn dặm về hướng đông, và hát.

Đại Tây Dương sẽ dẫn đường cho bài hát đó băng qua sóng nước, cho đến khi đã khát khô và tơi tả, bài hát ra đến eo biển Gibraltar, lấy lại sức đôi chút với món ăn nhẹ là tiếng vọng của chính nó vào ngọn núi thời gian và tiếp tục cuộc hành trình, xoay tròn trên cái trục đã tả tơi của mình suốt trên đường đến Lebanon, nơi mà cuối cùng nó sẽ mất đà và lửng lơ trong không khí trước khi cong người đáp xuống bờ cát phía dưới, và rồi sẽ an nghỉ ở đó đến muôn đời? Điều có có thể xảy ra không nhỉ?

Khi mở cửa sau nhà mình lúc ba giờ sáng, bà Luvovitz giật nảy người. Ai đó đang ở trong vườn nhà bà. Đứng đó theo một góc nghiêng nhẹ, như thể gió đã mang người đó đến và đặt xuống như vậy.

Bà Luvovitz thức dậy vì nghe thấy gì đó. Một phụ nữ đang hát, hát đủ mọi thứ. Bà không nghe rõ người đó hát gì. Tiếng hát đó không làm Benny thức giấc. Thật khó mà không nghĩ đến “những nữ thần báo tử” - khi thì họ rên rỉ, khi thì khóc than hoặc chỉ khe khẽ hát, nhưng thông điệp họ mang đến thì luôn giống nhau: Có ai đó sẽ ghé qua. Khi bà Luvovitz mở mắt, tiếng hát vừa cũng im bặt. Nhưng bà vẫn nhìn ra cửa sổ trước - không có gì cả. Để chắc chắn, bà đi xuống lầu và mở cửa sau, và tại đó bà đã giật mình - một bóng người đứng trong vườn, quay lưng về phía bà.

Nỗi sợ hãi nhanh chóng chuyển thành sự ngạc nhiên khi bà Luvovitz nhận ra dáng người đó.

“Materia?”

Materia không quay người lại, cũng không hề cử động. Cô đứng như một thân cây trưởng thành được trồng trên đất cạn, nặng đầu, sắp ngã bật rễ đến nơi. Và ngay lúc này thì chỉ một hơi thở của một đứa trẻ sơ sinh thôi cũng đã làm được điều đó.

Bà Luvovitz đi giữa những cây đậu và cà chua đến khi đủ gần để chạm vào bàn tay mát lạnh, mềm và đầy đặn của Materia. Tóc cô để xõa, làm lộ ra những gợn tóc khô cứng màu đen dài chấm vai. Cô đang mặc một trong những chiếc đầm rộng in những bông hoa dại màu nhạt mà bà Luvovitz đã giúp cô may, nó mềm và hợp với tuổi của cô.

Materia quay sang khi bị chạm, và bà Luvovitz thấy phần thân trước của cô. “Gott in Himmel.”

Materia đứng trong bồn tắm của bà Luvovitz trong khi bà ấy tắm rửa cho mình. Họ đang ở trong bếp dưới ánh lửa bập bùng. Bụi than và máu làm cho nước đen lại. Chiếc đầm của Materia đang nằm trên sàn, phần thân trước là một cái vảy, nó sẽ bị vứt đi. Bà Luvovitz tắm cho cô thật nhẹ, không chà xát, không có bông tắm, chỉ bằng đôi tay xà phòng của cô, như thể Materia là trẻ sơ sinh vậy. Làn da Materia rất giống sữa, không phải ở màu sắc mà là ở sự mịn màng, ở những đường cong, và cơ bắp rắn chắc bên dưới lớp da mềm mại. Materia không nói một lời. Tất cả những nỗ lực và sự lo lắng về việc phân biệt thứ này với thứ khác không còn nữa, mọi khoảng cách giờ đều bằng nhau - giữa gương mặt của bà Luvovitz và Mũi Hảo Vọng, giữa cơ thể ấm nóng của Materia và những thứ khác trên đời.

Bà Luvovitz đã bảo Benny sang nhà Piper để xem chuyện gì đang diễn ra bên đó. Khi sang đến nơi, ông thấy James đang pha trà trong một chiếc áo sơmi trắng tinh, lúc ba giờ sáng. Căn nhà rất ấm, nóng. Kathleen nằm chết trên lầu dưới một tấm vải lanh mới. Một bé gái mới sinh đang ngủ trong chiếc cũi đặt cạnh lò sưởi.

“Tôi rất tiếc về chuyện nhà anh, James à.”

“Cảm ơn ông, Ben. Ông uống gì chứ?”

“Một tách trà.”

Buổi sáng, Mercedes thức dậy bên cạnh Frances và nhìn thấy một vết đen trên trán em gái mình. Trông giống như tro từ lò sưởi. Mercedes liếm ngón tay mình và lau sạch nó đi. Frances vẫn còn ngủ. Khi thay đồ, Mercedes phát hiện trên trán mình cũng có vết đen giống như vậy. Cô lau ngay đi. Frances thức giấc.

“Mercedes, đêm qua em mơ thấy người phụ nữ cho em kẹo đã vào phòng mình.”

“Người phụ nữ nào?”

“Người phụ nữ da đen. Bà ấy chạm vào em.”

Mercedes biết rằng đó chính là Ác Quỷ, và chuỗi hạt đã bảo vệ hai chị em chúng. Tên Ác Quỷ sẽ để lại một vệt than đen trên trán bạn. Giống như hắn bắt chước điều linh mục làm trong Thứ tư lễ tro. Và đó không thể là Đức mẹ Đồng Trinh được. Ai cũng biết Đức mẹ Đồng Trinh thì luôn trắng ngời trong chiếc đầm xanh. “Đó chỉ là mơ thôi, Frances.”

“Bà ta đẹp lắm.”

Mercedes thầm cầu nguyện cho em gái mình.

“Bà ấy là bà tiên của em,” Frances nói.

Mercedes đeo chuỗi hạt quanh cổ Frances và đi xuống lầu để phụ mẹ nấu bữa sáng. Frances cuộn người lại và run rẩy.

Cha đang đợi Mercedes trong bếp. Ông đã nấu cháo yến mạch cho nó. Nó ngồi xuống bàn.

“Chào buổi sáng, thưa cha.”

“Ta cần con là một cô gái chững chạc, Mercedes.”

Ông nhìn nó. Họ có đôi mắt giống nhau, dù mắt cô màu nâu. Mặt họ làm bằng sa thạch, dù mặt cô có màu ô-liu. Mercedes hiểu rằng điều tệ nhất đang đến và cô mở khăn ăn ra, trải ngay ngắn trên vạt váy. Cô mừng vì đã thắt bím cẩn thận sáng nay.

“Chị Kathleen của con đã rời xa chúng ta.”

“Chị ấy đi đến New York sao ạ?”

“Chị ấy về với Chúa rồi.”

Một khoảng trống mở ra trong bụng Mercedes. Cô lấp lại bằng cách cầm muỗng lên. “Cảm ơn vì bữa sáng, thưa cha.”

“Cha cần con chăm sóc mẹ giúp cha.”

“Mẹ ốm ạ?”

“Không. Nhưng mẹ rất mệt mỏi. Mẹ vừa có em bé.”

“Ồ.” Mercedes nhe răng một cách lễ phép và đồng thời tự tặng cho mình nếp nhăn vĩnh cửu đầu tiên. “Là con trai hay con gái ạ?”

“Thêm một đứa em gái nữa cho con.”

“Ồ.” Nếp nhăn vĩnh cửu thứ hai.

“Mẹ rất buồn vì mất đi chị Kathleen. Giờ mẹ đã quá mệt nên không thể chăm sóc em bé được.”

“Con sẽ chăm sóc em ạ.”

“Đúng là con gái ngoan của ta.”

“Cha đừng lo ạ.”

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.