Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đứa Bé Cầu Nguyện Cho Một Cái Chết Vui Vẻ
Đứa Bé Cầu Nguyện Cho Một Cái Chết Vui Vẻ

❊ ❊ ❊

Ôi Chúa của con, ngay lúc này con nguyện nhận từ tay Người cái chết mà Người đã ban cho với tất cả sự đau đớn và thống khổ của nó.

Ôi Giêsu, con nguyện dâng cho Người giây phút hấp hối và và tất cả sự đau đớn trong cái chết của con…

Ôi Đức mẹ Mary đồng trinh, xin hãy cầu nguyện cho chúng con bay đến bên Người. Nơi nương náu cho những kẻ tội đồ, Đức mẹ của những con người đang hấp hối, xin đừng bỏ chúng con trong giờ lâm tử mà hãy ban cho chúng con nỗi đau trọn vẹn, sự thành tâm hối lỗi và tha thứ cho tội lỗi của chúng con, sự ân chuẩn đáng giá cho quần áo thánh và sự mạnh khỏe trong lễ xức dầu thánh. Amen.

Xơ MARY AMBROSE, OP.

“Cầu nguyện cho một cái chết vui vẻ” được trích từ một quyển sách bỏ túi cho trẻ em mang tên “Món quà cho Giêsu”, bài kinh này là bài cuối cùng trong quyển sách và rất có ý nghĩa. Quyển sách này là một món quà Mercedes cho Lily không nhân dịp gì cả. Khoảng hai mươi phút trước Mercedes bước vào và nói “Này Lily, đây là một món quà cho em, chẳng nhân dịp gì đâu”, sau đó Mercedes đi đến nhà Helen Frye.

Đó là một ngày Chúa nhật khá nóng và lẽ ra Frances và Lily phải đang tung tăng ở bãi biển - Lily ngồi trong chiếc xe đấy cũ và Frances đang đẩy nó chạy như bay, băng qua những hòn đá và sỏi, lao qua những màn nước bắn tung tóe và cùng nhau hét lên vì sợ hãi và thích thú. Nhưng thay vào đó chúng lại đang mặc áo dài và đội khăn xếp lấy từ tủ đồ vải lanh và bị nhốt trong nhà vì cha nói rằng chơi ở ngoài không an toàn. Thực ra thì ông đã lái xe đưa Mercedes đến nhà Helen ở đường Ninth và cũng định sẽ lái xe đưa cô về nhà. Cuộc đình công đã kéo tới tận tháng sáu và tình hình trở nên xấu đi.

Lực lượng an ninh đặc biệt của công ty đang nổi cơn thịnh nộ: những tên khủng bố say xỉn trên lưng ngựa đang cầm gậy và sung, hạ gục những người đi đường phụ nữ, trẻ em, chẳng có gì khác nhau. Những ông chủ giờ là một hệ thống độc quyền mang tên Công ty than và thép Đế chế Anh, “Besco”. Lần này thì họ không chỉ cắt giảm tín dụng tại cửa hàng công ty mà còn cắt nước và điện của New Waterford. Cả tuần vừa rồi, những đoàn người xách xô đi kiếm nước không chỉ còn tập trung ở các giếng nước mà còn rải khắp cả thị trấn. Ở Bệnh viện trung tâm New Waterford, trẻ em nằm la liệt, người khô khan giữa một cơn bùng nổ mới của tất cả các bệnh cũ với những cái tên đẹp đẽ.

Người ta không thể cứ xách xô đi mãi mà không có gì để ăn để duy trì sức khỏe và sự tái diễn của cảnh tượng những chiếc hòm trắng nhỏ xuất hiện hầu như mỗi ngày đã thuyết phục họ rằng tốt nhất là họ nên dùng chút sức lực cuối cùng của mình để đánh bại những tổ chức có lỗi.

Khi James đưa Mercedes đến nơi, anh lái xe đi tiếp đến Sydney để mua nước đóng chai và dầu hỏa cùng những lời dặn dò kĩ lưỡng với mấy cô con gái là phải “ở yên trong nhà”. Trừ việc không được ra ngoài vào các ngày Chúa nhật, còn lại thì bọn trẻ không quan tâm mấy. Thật là vui khi quay lại sử dụng đèn dầu và nến “như hồi xưa”. Frances có thể đi mạo hiểm một mình còn Lily thì sợ chuyện đó xảy ra đến mức cô bé thề rằng cô sẽ nói ra nếu như Frances dám làm.

Sau khi mệt mỏi vì chơi trò “Đêm Ả Rập”, Lily và Frances mải mê đọc cuốn “Món quà cho Giêsu”, cũng như các chị của mình trước đây, Lily đọc rất tốt, nhưng cô bé chưa hề có cơ hội tự đọc quyển sách vì Frances đã chộp lấy nó, lật đến trang cuối - theo thói quen của cô bé khi đọc bất kì quyển sách nào - và đọc lớn. Lily hiểu tất cả trong đoạn kinh cầu cho một cái chết vui vẻ chỉ trừ một từ.

“Quần áo thánh là gì?”

“Đó là một từ thiêng liêng để chỉ những bộ quần áo lót sạch sẽ.”

“Giờ em đọc được chưa Frances?”

Lily chồm tới nhưng Frances lại đưa quyển sách ra chỗ khác và giải thích “Khi em sắp chết thì một thầy tu sẽ đến và làm lễ xức dầu cho em, ông ấy sẽ lấy một bộ đồ ra khỏi ngăn kéo của em và tuyên phúc cho nó, sau đó mặc vào cho em. Hoặc nếu trong trường hợp khẩn cấp mà không có thầy tu thì bất kì ai cũng có thể tuyên phúc cho một bộ quần áo sạch. Đó là lí do người ta nói quần áo “Trái ngọt của khung cửi”, nó xuất phát từ Đức mẹ Maria nếu em nói “Được tuyên phúc là trái ngọt của khung cửi, Giêsu.”

“Hồi nhỏ em có được mặc quần áo sạch lúc em xém chết không?”

“Có.”

“Cha Nicholson đã ban phúc hở?”

“Không, chị làm. Lily, nhìn này”, Frances đã để ý đến cái tên ở trang bìa quyển

“Món quà cho Giêsu”. “Quyển sách này do một xơ tên Mary Ambrose viết.”

Lily thở ra, hùa theo “Bà ấy có biết anh trai mình không?”

“Có thể đây là một thông điệp do chính Ambrose gởi cho mình đấy.” Lily nhìn đầy thắc mắc vào trang bìa khi Frances ngồi suy luận.

“Ambrose đang gởi gắm qua nữ tu sĩ này, nó cũng làm cho Mercedes mua quyển sách này và đưa cho em như vậy em sẽ biết được rằng nó đang dõi theo em.” Chúng nhìn nhau và thống nhất về sự khám phá đó.

“Lúc nào anh ấy cũng nhìn em hở?”, Lily hỏi.

“Ừ.”

“Lúc em hư?”

“Ừ.”

“Anh ấy sẽ nói với Chúa chứ?”

“Dù sao thì Chúa cũng biết tất cả mọi thứ rồi.”

“À vâng”, điều này vừa thoáng qua trong óc Lily.

“Ambrose biết lúc em đang ngủ, biết khi nào em thức dậy.”

“Giống ông già Noel sao?”

“Nói vậy là báng bổ đấy Lily.”

“Em xin lỗi.”

“Đừng nói với chị, nói với Chúa ấy.”

Lily khoanh tay lại, nhắm nghiền mắt và thì thầm “Xin lỗi Chúa mến yêu” và nhanh chóng làm dấu chữ thập. Việc làm dấu chữ thập sau khi cầu nguyện cũng quan trọng như dán tem lên thư vậy, nếu không thì thông điệp của bạn sẽ không thể đi đến đâu cả mà chỉ bị quên lãng đi thôi.

“Chị Frances, biết sao không? Chúa là ông già Noel và ông già Noel chính là Chúa đấy.”

“Không phải vậy đâu Lily.”

“Nhưng Chúa ban cho chúng ta những món quà và biết hết tất cả mọi thứ và ông già Noel cũng vậy.”

“Ừ, nhưng ông già Noel không có ban cho người ta bệnh cùi hay làm động đất xảy ra, em ngốc quá, ông ấy cũng không làm cho tàu Titanic chìm hay làm người ta bị chặt chân.”

Frances lại tập trung vào quyển sách và lờ Lily đi.

“Chị Frances?” Không trả lời.

“Chị Frances?”

“Cái gì!”“, và dập quyển sách lại.

“Ambrose sẽ mang quà đến cho em chứ?”

“Nó sẽ mang cho em một đống than nếu như em không ngoan.”

“Nhưng nếu em ngoan thì sao?”

“Ambrose không quan tâm em ngoan hay không đâu Lily.”

“Vâng.”

“Nó chỉ quan tâm em có ổn hay không và có được vui vẻ hay không thôi.”

“Sao lại vậy?”

“Tại nó yêu em.”

Frances nhìn thẳng vào Lily, Lily đang thể hiện một khuôn mặt tập trung chú ý hết sức.

“Em không biết Ambrose là ai sao Lily?”

“Đó là anh trai bé bỏng đã chết của em.”

“Nó là thiên thần hộ mệnh của em đấy.”

Trán Lily nhăn lại. “Mọi người đều có thiên thần hộ mệnh của mình đúng không chị Frances?”

“Đúng vậy, nhưng hầu hết họ không biết thiên thần hộ mệnh của mình là ai. Em rất may mắn đấy, em biết thiên thần hộ mệnh của em là ai, và đó chính là anh trai của em và nó đang dõi theo em. Nó yêu thương em, thực sự rất yêu em đấy Lily.”

“Đừng khóc, chị Frances.”

“Chị không có khóc.”

“Có, chị đang khóc mà.”

Frances quệt mắt, cổ họng cô nghẹn lại, đúng là cô đang khóc. Tại sao chứ? Cô không cảm thấy buồn cho tới lúc cô bắt đầu khóc.

“Chị Frances?…. Frances, lên trên chơi nhé, chúng ta đi xem hộp đựng đồ nhé.” Nhưng mà Frances đang khóc.

“Frances, chị có muốn tắm cho Hoa-Lan-Chuông-Tả-Tơi không? Được mà, em sẽ để chị tắm cho nó nếu chị muốn. Hay chị muốn đeo thử dây đeo của em? Này, em cho chị thử đấy.”

Frances đã làm rơi quyển “Món quà cho Giêsu”, Lily nhặt nó lên và lặng lẽ đọc, mải mê ngắm những bức tranh sáng sủa. Cho tới khi Frances cảm thấy đỡ hơn thì Lily sẽ hỏi cô ấy INRI nghĩa là gì, nó là chữ viết trong cuộn giấy được đóng vào đỉnh cây thánh giá của Giêsu. INRI.

Lily nghĩ, mình sẽ hỏi chị Frances, chắc chị Frances sẽ biết.

Chiều tối ngày hôm đó Mercedes về nhà và cũng khóc, nhưng vì một lí do khác. Lúc ở trong xe thì cô nói với cha rằng tại vì cô và Helen đã nói chuyện về những đứa trẻ nghèo trong bệnh viện. James chỉ gật đầu, bà Luvovitz đã nói trước với anh rằng con gái tuổi này rất giàu cảm xúc, điều duy nhất mà người ta có thể làm là bảo chúng đừng khóc. Anh nhìn cho tới khi Mercedes đã vào nhà an toàn rồi quay xe lại và hướng về phía thị trấn vì anh đã quên ghé vào bưu điện.

Mercedes rón rén đi lên phòng và nhẹ nhàng đóng cửa lại, cô không muốn gặp ai và cũng không muốn giải thích chuyện gì, cô nằm úp mặt xuống gối và khóc. Ngày hôm nay một người thợ mỏ tên David đã bị bắn chết, có một cuộc nổi loạn xảy ra tại nhà máy năng lượng ở hồ Waterford. Những người thợ mỏ đến đó để san bằng đồn cảnh sát công ty và mở lại nguồn điện nước cho thị trấn, những người thợ mỏ có gậy gộc, đá và gỉ sắt; đám cảnh sát có súng và ngựa nhưng những người thợ mỏ đã thắng. Chỉ trừ việc có vài người bị bắn và ông David tội nghiệp thậm chí còn không tham gia vào cuộc chiến thì lại bị bắn chết, ông ấy đang trên đường đem sữa về nhà cho con mình, họ tìm thấy một chai sữa em bé trong túi áo ông. Giờ lại có thêm bảy đứa trẻ không cha ở New Waterford.

Nhưng đó không phải lí do mà Mercedes khóc, chiều nay cha của Helen Frye về nhà với một viên đạn găm trong cổ tay. Trong khi bà Frye lấy viên đạn ra, ông Frye uống một chai thuốc và nói với Mercedes rằng ông rất “lấy làm tiếc, vì ta biết cháu là một cô gái tốt, Mercedes. Nhưng ta chỉ có một đứa con gái và ta không thể để nó dây dưa gì với nhà Piper được.”

Nước mắt đầy lên trong mắt Mercedes và khuôn mặt cô có cảm giác như bị bỏng, cô cảm thấy mất thể diện cứ như có ai đó mới bắt quả tang cô đang làm một việc riêng đáng xấu hổ nào đó nhưng cô không thể nghĩ ra mình đã làm gì sai. Bà Frye vẫn đang cố gắng đào bới trong cổ tay của ông Frye trong khi ông chuyển sang màu tái nhợt nhưng không hề nhăn nhó mà vẫn nói giọng rất lịch sự, những từ làm Mercedes như vỡ nát. Ông nói cha Mercedes là người xấu, một người buôn rượu lậu, một tên phá hoại, một kẻ thù của cả thị trấn. Sau đó Helen bị bắt đi lên gác và Mercedes phải ngồi ở nhà trước đợi cha cô lái xe đến đón.

Mercedes cuộn mình nằm nghiêng và bắt gặp hình ảnh của Valentino trong cái khung hình đặt trên tủ áo, bên cạnh bức tượng sứ nhỏ hình người phụ nữ mặc một bộ đồ cổ điển. Valentino làm cho nước mắt chảy ra thêm, nhưng đó là nước mắt của sự an ủi. Ít ra em vẫn còn có anh, tình yêu của em. Còn bức tượng nhỏ làm cho cô nhớ lại cha cô là người tốt như thế nào. Đúng vậy, ông đúng là một người tốt bụng và đàng hoàng. Và nếu, nếu, cha bị buộc phải làm những việc gì đó thì đó chỉ là do ông quá yêu chúng ta và chúng ta không còn mẹ để được chăm sóc. Nước mắt. Mercedes có thể nghe thấy mẹ hát, và đó là quá nhiều rồi. Cô lấy gối bịt tai lại và cố ép âm thanh đó ra khỏi đầu mình. Cô xua đuổi những kí ức đi và cố tập trung vào điều quan trọng ngay lúc này: gia đình. Giúp đỡ cha một người đàn ông rất rất tốt, người phải chăm sóc đứa con gái bị tật suốt cả ngày dài. Nếu ông Frye và những ngưòi khác có thể thấy lúc ông ở bên Lily thì mọi người sẽ hiểu.

Mercedes đã bình tĩnh hơn và ánh mắt cô lạc sang bức hình của Bernadette trong hang động của Đức mẹ ở Lourdes, Bernadette đã được tuyên phúc. Một ngày nào đó cô ấy sẽ trở thành một vị thánh. Họ đã đào cô lên và cô ngọt ngào như một đóa hoa hồng - đó là mùi của thánh thần. Cô ấy cũng là một cô bé bị tật, có thể mọi người cũng ghét cha của cô.

Mercedes đã khóc đến lúc gần ngủ nhưng khi cô sắp sửa ngủ thì có một kế hoạch nảy ra trong đầu. Ngày mai cô sẽ đưa Lily đi dạo, họ sẽ đến bệnh viện, không phải đến những khu phòng bệnh vì cô không muốn Lily nhìn thấy gì, chỉ đến khu vực tiếp tân. Ở đó Mercedes sẽ giúp Lily phân phát những cuốn truyện cũ và quần áo cũ cho mấy đứa trẻ nghèo trên gác, cũng như Mercedes sẽ nướng một ít bánh. Sau đó thì mọi người sẽ biết… Một người đàn ông tốt đến thế nào…

James mất một khoảng thời gian dài bất thường để đến được bưu điện vì có một số con đường không thể đi được, đá văng lên mui xe và một đám trai trẻ lao đến rồi đẩy chiếc xe tới lui. Anh cố gắng thoát khỏi họ nhưng anh cảm thấy đại lộ Plummer như một đàn ong vỡ tổ. Một đám cảnh sát công ty ngã ngựa đang bị đá, bị thụi và giải đến nhà lao. Đám phụ nữ chạy sau những người tù nhân và vung vẩy những cây kim cài nón, họ cũng sử dụng chúng. Đêm nay thế nào cũng có chuyện.

James lái đến đường Shore, đậu xe ở đó và đi bộ men theo vệ đường để quay lại bưu điện. Anh có thể để việc này lại ngày mai nhưng anh nghĩ rằng bưu điện và cả một nửa số tòa nhà trên các con đường chính sẽ bị đốt trụi còn anh thì đang đợi số tiền.

Anh bước vào bưu điện, nhận tiền và chuẩn bị đi thì “Có một bức thư nữa, thưa ông Piper.”

James với lấy bức thư từ tay người thư kí, thư từ khá là hiếm. Những gói hàng và hình ảnh lâu lâu được gởi đến cho Frances nhưng James đã xem qua trước khi đưa cho con bé, anh cũng đã tịch thu vài chai “Rượu Coca: dành cho não bị suy nhược và lơ đãng”. Ngay lúc này thì bưu điện đang ồn ào vì những sự kiện trong ngày và người ta đang bám vào các khung cửa sổ để xem đám đông đi qua nhưng tất cả bỗng trở nên im lặng tuyệt đối quanh James khi anh nhìn thấy cái tên ở mặt trước của phong thư: Gửi cô Kathleen Piper.

Anh thấy như mình bị bất tỉnh trong chốc lát, như một cái chớp mắt của bộ não đi kèm với ánh đèn chớp của máy chụp hình. Sau đó những âm thanh ồn ào lại tràn về quanh anh và trong một lúc anh nghĩ rằng những tiếng ồn ào đó đang nói về việc có ai đó gửi thư cho Kathleen Piper, ai đó đã gởi thư cho con gái anh mà không biết rằng - hoặc cũng có thể đã biết - là cô đã chết.

Chỉ là hình ảnh của cái tên được khắc bằng tay, hoàn toàn không giống với những nét chữ khắc trên các phiến đá ngoài rìa thành phố - đây là lí do tại sao ánh sáng trong đầu anh lóe lên và nhòa đi trong một ý tưởng thoáng qua rằng cô vẫn còn sống. Có thể đó là một sự điên rồ, James nghĩ vậy. Chỉ trừ việc ánh sáng đó kéo dài mãi, có thể như vậy cũng tốt.

Anh quay trở lại xe trước khi mở bức thư, anh vẫn nhớ một bức thư trước đây rất lâu. Người giấu tên. Thật khủng khiếp. Nó đã làm thay đổi mọi thứ. Anh xé phong bì, mớ bức thư ra - nét chữ con gái tinh tế. Anh đọc:

Kathleen thân,

Tôi rất lấy làm tiếc khi nghe về tai nạn của cô, cô rõ ràng là một cô gái rất can đảm và cô cũng thật may mắn khi có một người cha tốt như vậy. Có thể một ngày nào đó cô có thể rời khỏi chiếc xe lăn và có thể chạy nhảy chơi đùa trở lại. Tôi mong là vậy. Đây là một bức hình với chữ kí của tôi để cô có thể bổ sung cho bộ sưu tập của mình với tất cả những điều ước tốt đẹp nhất của tôi.

Thân mến,

Lillian Gish

James ấn nút khởi động trên chiếc xe và lái về nhà, anh sẽ lôi Frances ra cái lán và bắt nó giải thích về trò đùa này.

Đêm hôm đó, cha và Mercedes và Lily đứng ngoài hiên để xem những ngọn nến diễu hành khắp thị trấn, Frances đang nằm trên giường trên gác với một cái khăn ướt trên mặt. James đậu xe và đổ đầy nhiên liệu để phòng khi họ phải đi gấp. Quân đội sẽ không đến đây trong vài ngày tới, nhưng cho tới lúc đó thì tốt hơn hết là nên chuẩn bị.

Trước tiên đám thợ mỏ đốt cửa tiệm giặt là ở đường Number 12, sau đó họ đột kích vào những cửa hiệu công ty - họ không làm vậy để đe dọa hay để dìm cả thị trấn trong lửa. Sau đó họ kéo đến nhà lao để hành hình đám cảnh sát công ty nhưng thầy tu đã đến và giải thích cho họ rời khỏi đó. Đã có đủ những đứa trẻ không cha ở New Waterford rồi.

31/10/1918

Ông Piper thân mến,

Con gái của ông đang gặp nguy hiểm. Biết rằng Kathleen xuất thân từ một gia đình tốt và được thiên phú cho một giọng hát phi thường, tôi nghĩ rằng đó là nhiệm vụ của tôi đối với ông và với cả thế giới rằng phải báo động cho ông biết. Thưa ông, tôi biết ông đang ở một đất nước khác và có thể may mắn rằng ông không biết đến từ “hôn nhân khác chủng tộc”. Đó là một điều xấu xa hiện đại và nó đang làm mỏng đi bộ xương của cả quốc gia. Bây giờ thì nó đang đe dọa tấn công con gái ông. Thông qua những sự cám dỗ và nịnh bợ xảo quyệt, con gái ông đang bị gài bẫy vào một cái lưới của những thứ âm nhạc xấu xa và những điều trái luân lí. Tôi chỉ biết nhìn tuyệt vọng mà không thể can thiệp vì tôi là một người ngoài. Tôi chỉ nói như một người nhìn thấy được giá trị của cô ấy, khi tôi nói ra điều đó bằng cách băng qua ranh giới tự nhiên, con gái ông đang tự chuốc lấy sự tàn lụi cho chính mình và chỉ có thể kết thúc trong những tàn dư đen tối của con quái vật trong mỗi con người. Có thể là vẫn chưa muộn, con gái ông vẫn còn trẻ. Đó là đặc quyền của ông khi muốn lờ đi hay muốn chỉ trích những lời nói của một người xa lạ. Chính lương tâm của tôi đã viết nên bức thư này để có thể hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng của một con chiên Thiên Chúa giáo.

Người ẩn danh luôn mong những điều tốt.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.