Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cây Gia Phả
Cây Gia Phả

❊ ❊ ❊

Ba tuần rưỡi sau, Mercedes lại khám phá được một miếng hóa thạch khác, nó kẹt dưới một lớp bụi dày phủ trên một trang của cuốn sổ đăng kí đi lính mục nát. Một cái tên nữa, được bảo vệ hoàn hảo ở một bia mộ bỏ hoang, chờ đợi để được khai quật và ghép vào trong cây gia phả của Mercedes và được cấp cho một cuộc sống vĩnh cửu trong một văn bản có ý nghĩa.

Khuya hôm đó, khi tất cả mọi thứ hoàn toàn im lặng, khi cô bé có một khoảnh khắc cho riêng mình, cô ngồi tại bàn, thẳng lưng và bắt đầu trải cây gia phả ra. Cô nheo mắt như thể có ánh sáng vừa lóe lên - trải rộng ra một tí nữa, gì đây nào? Một cuộc nổi loạn của các màu sắc: vàng, xanh lá và đỏ đang cuộn mình và tru tréo trên cả tờ giấy, cái gì vậy? Chầm chậm mở nó ra thêm từng chút một và đến khi thấy một đường kẻ trang nhã khắc bằng mực với tất cả sự cẩn thận và yêu thương, rồi đến những đường nét lảo đảo và đong đưa, cái gì vậy, một cái cây! Một cái cây, đúng vậy, giờ thì cô có thể thấy được rồi, đó đúng là một cái cây.

Được tô bằng màu sáp, mỗi cái tên cổ đều được đồ lên bằng màu đỏ táo, ở góc phải bị đánh lừa bởi một chỗ cuộn lên của tờ giấy, mỗi đường kẻ dọc xuống phát triển thành một nhánh cây xum xuê lá và mang theo một quả. Quả táo lớn nhất căng mình ra và giữ tất cả những cành nhỏ ở dưới thẳng hàng. Chỉ có vài quả táo với những cái tên được viết theo kiểu chữ con nít vụng về: “Cha”, “Mẹ”, “ Kathleen”, “Mercedes”, “Frances”, “Lily khác” và “Lily”. Quả táo của mẹ và Kathleen được vẽ thêm cặp cánh màu vàng và quả của Lily khác thì có cánh màu bạc. Khuôn mặt đen và đôi mắt màu vàng của Trixie ló ra từ sau một nhánh cây cao giữa đám lá màu xanh ngọc bích. Còn ở dưới gốc cây cỏ mọc lên xanh ngát và một con lạch nhỏ chảy ngang một cách vô tội với những màn kịch tính bên dưới, mặt cắt ngang của mặt đất cho thấy những rễ cây đâm mạnh xuống lòng đất và chĩa lên bề mặt đầy đá được trải một lớp than lấp lánh do một đội quân sâu bọ thực hiện. Và đây, nép mình giữa những nhánh rễ cây dưới đất là một cái rương lớn chứa đầy kim cương. Một kho báu được chôn giấu.

Nước mắt Mercedes rơi xuống và nhỏ giọt lên những lớp màu sáp lấp lánh của bản gia phả mới được chỉnh sửa. Cô chưa bao giờ khóc một cách đau khổ và thầm lặng như vậy trong suốt cả cuộc đời mình.

Người ta vẫn nói rằng thức đêm thì con người ta sẽ bạc tóc hoặc trở nên trắng bệch ra bởi vì sợ hãi hoặc mất hết tất cả những niềm vui trong cuộc sống. Nhưng mái tóc của Mercedes chỉ nhạt màu đi, Frances thấy nó diễn ra. Cô bé đang nghĩ đến việc lẻn ra khỏi nhà khi đi ngang cửa phòng Mercedes và thấy ánh đèn.

“Mercedes?…. Chị còn thức hả?”

Mercedes nằm dài trên bàn, hoàn toàn bất động. Chị ấy chết rồi ư? Hóa đá? Hay tan thành muối? “Mercedes?” Frances đến bên cạnh, nghiêng mình và nhìn. Thật đáng kinh ngạc. Chị ấy đã như thế này bao lâu rồi nhỉ? Miệng khép và có nếp nhăn ở khóe, đôi mắt nhắm nghiền và rỉ nước, hoàn toàn bất động. Frances chạm vào vai Mercedes và cô bật dậy, hít một hơi dài và bước ra khỏi bức tranh tĩnh lặng rồi òa khóc trong thế giới thật.

“Chuyện gì vậy? Sao vậy Mercedes, có chuyện gì xảy ra sao?”

Mercedes nói từ sâu trong cổ họng “Chị ghét nó, chị ghét nó lắm. Ước gì chị có thể giết chết nó, ước gì đó không phải là một tội lỗi, ước gì nó chết đi, chết đi, chị ghét nó lắm, ghét lắm!”

Frances hiểu rõ Mercedes cho nên cô bé không ôm lấy chị mình mà chỉ nhẹ nhàng chạm vào bím tóc mới bạc màu của cô. Có chuyện quái gì đang xảy ra với Mercedes vậy chứ?

“Nó làm hỏng tất cả mọi thứ”, Mercedes nói, “mọi người đều vui vẻ trước khi nó xuất hiện, mọi người đều chết hết, mọi thứ đảo lộn hết từ lúc nó sinh ra, nó không bình thường và chị phải chăm sóc nó cả đời chỉ vì nó bị tật, Chúa ơi, chị ghét cuộc đời của mình, chị ghét cuộc đời của mình!”

Mercedes khóc nức nở. Frances cố làm cô cảm thấy dễ chịu theo cách người ta dỗ dành một con bướm mỏng manh, nếu như bướm có thể được dỗ dành.

“Suỵt, suỵt, ổn rồi, mọi thứ đã ổn rồi.”

“Có chuyện gì với chị Mercedes vậy?”, Lily hỏi vọng vào từ ngoài cửa bằng một giọng nói đầy tôn trọng và lo lắng. Nó đã đứng đó bao lâu rồi? Nó đã nghe thấy những gì? Frances nhẹ nhàng trả lời, rõ ràng và rành mạch.

“Chị ấy gặp ác mộng thôi, Lily, quay về giường của em đi!”

Mercedes không hề biết Lily xuất hiện, cô cứ tiếp tục khóc, Lily quay về phòng, Frances nhìn xuống cuộn giấy.

Trên giường, dưới lớp chăn có một đốm sáng nhỏ, nó phát ra từ một cái hang nhỏ được dựng lên bằng cái chăn trên hai đầu gối của Lily. Nguồn gốc của đốm sáng đó là từ Đức mẹ Đồng Trinh. Bà được làm từ nhựa tổng hợp có dạ quang màu trắng và cao khoảng mười hai xentimet trên cái xe ô tô bằng thiếc mà Lily, Frances và Mercedes đã đi lạc vào lúc nửa đêm. Chúng nhìn thấy ánh sáng cách một quãng xa so với mặt đường, trên cánh đồng. Và Người ở đó. Đức mẹ. Ở khắp nơi đều có mùi thơm của hoa lily thung lũng. Có thể đó là ở ngay giữa cánh đồng hoa lily nhưng vì trời quá tối nên không thể chắc chắn được. Có thể là vậy hoặc cũng có thể mùi thơm dễ chịu đó tỏa ra từ chính Người. Đức mẹ Đồng Trinh đã có một thông điệp cho mỗi cô bé và họ không bao giờ được tiết lộ bí mật đó, thậm chí là với chị em của mình. Thông điệp của Lily là: chân của cô sẽ không bao giờ được chữa lành. Nó sẽ không bao giờ giống cái chân còn lại, cô bé sẽ luôn phải mang đôi giày với một chiếc cao cổ và một chiếc bình thường. Có một lí do cho việc này nhưng Đức mẹ không nói ra điều đó. “Giờ con quay trở về xe đi, hãy yêu thương lẫn nhau nhé!”

“Vâng thưa Đức mẹ.”

“Lily!”

Đó là Frances, ôi không, Lily đã dùng nước hoa của chị mà không xin phép, nhưng Frances không nói gì về việc đó.

“Lily!”

Lily lái chiếc xe ra khỏi hang và chui ra khỏi đống chăn mền, cô bé nhìn Frances, Frances đang cầm cuộn giấy trong tay.

“Chuyện gì xảy ra ở đây vậy Lily?”

Nước mắt đọng trong mắt Lily bắt đầu chảy ra nhưng cô bé không biết là mình đang khóc “Em đã tô màu cây gia phả.”

“Đó là món đồ đặc biệt của chị Mercedes mà!”

“Đó là một điều ngạc nhiên”. Giờ thì cô bé bắt đầu khóc thật sự.

“Em biết là em không được đụng vào đồ của người khác mà Lily, đặc biệt là khi họ phải làm việc cực khổ vì nó. Lẽ ra em phải tự vẽ cái của mình chứ.”

“Em không ngăn được.”

Frances biết những điều này là sự thật, cô ngồi xuống bên thành giường.

“Em xin lỗi, chị Frances!”

“Đừng khóc, Lily!”

Lily nhào vào lòng Frances và khóc rấm rứt khi Frances ôm cô.

“Chị Frances!”

“Sao?”

“Mọi người không có chết.”

“Ý em là sao?”

“Mọi người không có chết lúc em sinh ra.”

“Dĩ nhiên là không rồi.”

“Cha không chết, chị Mercedes không chết, chị cũng không chết.”

“Chị Mercedes chỉ đang bị tổn thương thôi, tất cả chỉ có vậy thôi Lily, chị ấy không cố ý đâu. Chị ấy yêu em mà. Tất cả chúng ta đều yêu em.”

Lily không thể cưỡng lại việc nhìn vào tác phẩm nghệ thuật của mình một lần nữa, cô bé mở cuộn giấy ra và thò tay vào dưới đống mền gối để tìm cái tượng dạ quang. Cô và Frances ngồi xem bức tranh dưới ánh sáng của tượng Đức mẹ. “Em là một họa sĩ giỏi đấy Lily, chị thích mấy con sâu lắm.”

“Cám ơn chị!”

“Có cái gì trong rương kho báu vậy?”

“Kho báu”

“Kho báu gì?”

“Ambrose.”

“Lily, Ambrose chỉ là một câu chuyện thôi!”

“Em biết.”

Đức mẹ đang mất dần ánh sáng, bọn trẻ không thể nhìn thấy bức tranh nữa, đã đến giờ đi ngủ, Frances cuộn tờ giấy lại.

“Chị định làm gì với nó vậy Frances?”

“Tụi mình không muốn Mercedes thấy nó nữa, chắc là chị phải đem nó đi vứt hoặc đốt nó đi.”

“Không!”

“Suỵt. Chúng ta không thể giữ nó được.”

“Mình chôn nó đi cũng được mà.”

Frances suy nghĩ… “Trong vườn.”

Lily và Frances đang lén lút trong vườn và làm việc dưới ánh sáng thận trọng của một mẩu nến, Đức mẹ Đồng Trinh đang nằm trong túi Lily. Chúng cùng nhau khiêng tảng đá to ra - một thảm họa cho cộng đồng những loại động vật thân mềm đang chạy tán loạn khắp mọi hướng. Lily lấy làm lạ là sao chúng có thể chui xuống dưới đó mà không bị tảng đá đè nát.

“Đối với chúng thì tảng đá là bầu trời.”

“Nhanh lên Lily, mình không có cả đêm đâu.”

Mặc dù Mercedes là người làm vườn của gia đình nhưng cô không thích đào bới dưới mấy tảng đá, do đó khu vườn là một nơi giấu đồ khá tốt. Cha đã đặt cục đá ở chỗ này, “cái năm mà ông quyết định biến nó thành một vườn đá”, Frances nói, “Trước đó thì ở chỗ này có một con bù nhìn, nhưng nó đã tự bứt mình ra khỏi mặt đất và bỏ đi rồi”.

Lily ngừng lại và nhìn sang Frances nhưng Frances đang im lặng đào bằng một cái muỗng, không sử dụng cái giọng ma lanh hay bất kỳ thứ gì khác.

“Không ai biết nó đã đi đâu, nếu em may mắn thì một ngày nào đó nó sẽ quay trở lại và thăm chúng ta, Lily. Mà sao cũng được, cha sẽ không làm vườn đá bởi vì mẹ mất vào khoảng thời gian đó và ông cũng không còn tâm trí đâu để tiếp tục nữa.”

“Khoảng thời gian mà em sinh ra hở?”

“Đúng rồi, em và Ambrose.”

“Frances, chị đã nói là Ambrose chỉ là một câu chuyện thôi mà.”

“Chị đổi ý rồi!”

“Frances, đừng vậy mà!”

“Đừng có con nít nữa Lily, em dễ hoảng sợ quá!”

“Cậu ấy chỉ là một câu chuyện thôi mà Frances.”

“Được rồi Lily, nó chỉ là một câu chuyện.”

“Đúng là vậy mà Frances!”

“Lily à, em nghĩ những gì em muốn nghĩ còn chị nghĩ những gì chị muốn nghĩ. Nếu em còn không đủ lớn để giúp đỡ chị lúc này thì mình sẽ đốt bức tranh ngu ngốc của em trong lò sưởi và cha sẽ biết, em có muốn vậy không?”

“Không.”

“Vậy thì đừng có lải nhải về Ambrose nữa, nó chỉ là một câu chuyện thôi.” Im lặng. Lily đã thỏa mãn và ngoan ngoãn cầm cái muỗng lên để đào.

Frances mỉm cười “Nó không phải”.

Lily tự kiềm chế mình để không phản ứng. Frances bắt đầu cười, họ vẫn tiếp tục đào. Frances gọi khẽ “A-a-ambro-o-ose… Ambro-o-ose, Lily muốn em nàyyy…”

Sau đó cười phá lên, ánh sáng như kim châm sáng lên trong đôi mắt cô bé và những cái sọc nhỏ xuất hiện, Frances lăn lộn trong đống đất, lắc tay và chân như một con chó và cười khúc khích một cách khoái chí. Việc duy nhất có thể làm trong những lúc Frances như thế này là để cho cô bé yên một mình cho tới khi cô bình thường lại, nếu không bạn chỉ làm mọi việc tồi tệ thêm. Lily tiếp tục đào.

“Sâu chừng đó đủ rồi đấy”, Frances đột ngột quay lại với nhiệm vụ, “Mình không muốn đào xương của con mèo màu cam lên luôn đâu”.

Lily thụt lùi lại, cô bé quên mất con mèo đang nằm dưới đó có mấy xentimet, Frances đặt cuộn giấy vào cái lỗ cạn, “Yên nghỉ nhé.”

Lily nhìn lên một cách sắc lạnh nhưng không sao, trừ cái ánh sáng đang lóe lên trong mắt cô bé thì Frances đang an toàn ở bờ bên kia.

Mỗi đứa bỏ vào một nắm đất, sau đó chôn cuộn giấy xuống và lăn cục đá về lại chỗ cũ. Một việc hoàn hảo. Chỉ cần đặt thêm một ít mảnh lá ngô khô quanh chân cục đá và sẽ không bao giờ có ai phát hiện ra nữa.

“Được rồi Lily, em vào nhà đi, chị sẽ vào ngay.”

“Chị định làm gì nữa?”

“Chị cầu nguyện một chút.”

Lily nghe lời, đi ra khỏi khu vườn và bước lên cây cầu nhỏ bắt qua con lạch trong cái dáng đi khập khiễng đều đều của cô bé và “Bốp!”, một cục đất ném vào sau đầu cô bé. Cô quay lại, Frances lại đang lăn lộn ngay giữa khu vườn, chị ấy lại vậy nữa rồi, ôi không.

“Frances, đi nào, sẽ có người thấy chị đấy”

Frances chạy rề rề một cách điên khùng ra khỏi khu vườn, dọc xuống bờ lạch và lội ngang qua con lạch, tay vẫy vẫy và bắt chước điệu bộ của Lily - “Fwances đến đây nào, đến đây nào Fwances!” rồi lại cười lớn và rề rề suốt cả quãng đường về nhà. Lily chậm chạp theo sau, Frances không thể cưỡng lại được, Lily biết điều đó. Cô bé chỉ hy vọng cha sẽ không nghe thấy tiếng chúng ở ngoài vào giờ này. Bởi vì nếu ông nghe được thì Frances sẽ lại có một cuộc “nói chuyện” ra trò nữa và Lily sẽ không thể làm gì được trừ việc sau đó mang cho chị sữa ấm và để cho chị ngủ với Raggedy- Lily- of-the-Valley.

Nhưng mọi việc đều ổn, cha đã đi ra ngoài, ông không làm việc, chỉ là ông không ngủ được. Ông đi dạo và lang thang đến nghĩa trang, tìm chút gì để uống. Tuy vậy, tất cả những gì ông uống chỉ là không khí mang mùi muối biển. Đến khi bình minh thì ông quay về, lắng nghe âm thanh của đôi giày hầm mỏ gõ trên đại lộ Plummer và mong sẽ được nghe một tiếng huýt sáo ở hầm mỏ. Anh nhớ lại cuộc đình công, chẳng hiểu vì sao cổ họng anh nghẹn lại, mắt anh cay cay nhưng anh sẽ không khóc, anh không có thời gian. Anh muốn có mặt ở nhà khi các cô con gái của mình thức dậy.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.