Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tuổi Mười Sáu Ngọt Ngào
Tuổi Mười Sáu Ngọt Ngào

❊ ❊ ❊

Frances đã cao thêm gần 4cm nữa. Giờ cô đã cao một mét rưỡi và đã đủ lớn để rời trường. Và cô sẽ làm thế, chỉ có điều cha sẽ không đồng ý. Frances muốn ra đời và kiếm một vài kinh nghiệm thực tế để có thể xin làm y tá trong quân đoàn French Foreign Legion. Cô muốn được băng qua một sa mạc cải trang thành một người cưỡi lạc đà vào ban ngày và một cô gái quyến rũ vào ban đêm, để lén chuyển tài liệu mật cho các nước Đồng minh. Mata Hari và bảy lớp mạng che mặt. Ngoại trừ việc Frances sẽ thoát khỏi tiểu đội bắn chỉ thiên ở tận giây cuối cùng. Tuy nhiên, mặc kệ cái tham vọng ngông cuồng đó của Frances, cha vẫn chỉ có một câu trả lời duy nhất: “Kể cả điệp viên - đặc biệt là điệp viên - cần phải có học thức.”

Frances đã làm cho Mercedes thấy xấu hổ rồi, bằng cách ở lại đến hai lớp. Không phải vì điều đó tạo nên sự khác biệt quá lớn, khi đến tuổi đi học, cả hai đứa đều được gửi đến trường sớm hơn một lớp nhờ vào việc chúng đã biết đọc và làm những phép tính dài. Như vậy, theo tính toán của Frances, cô chỉ mới ở lại có một lớp thôi.

Frances luôn ngồi cuối lớp với bọn con trai vụng về to xác cho đến khi giáo viên nhận ra rằng tốt nhất nên chuyển cô lên bàn đầu ngồi. Cô trở nên khá thân thiết với anh em nhà Cornelius. Thằng Cornelius em hóa ra là một đứa tử tế, bạn bè nó gọi nó là Mắt Mèo. Mọi người hy vọng khi lớn lên nó sẽ trở thành một linh mục vì không ai có thể tưởng tượng cảnh nó mặc đồ thợ mỏ hoặc đồ lính. Thằng Cornelius anh thì ngỗ nghịch, nickname của nó là Petal. Frances đã nhìn thấy của quý của Petal từ ba năm trước, nhưng cô bé chưa bao giờ cho thằng bé xem của mình cả. Petal luôn luôn nghĩ rằng Frances sẽ để nó thực hành những điều nó đã học được một ngày nào đó, nhưng Frances sẽ chỉ nói với nó, “Mày chỉ là đồ súc vật, biến đi.” Petal nghỉ học năm ngoái và chuyển đến Vermount để cắt gỗ và khủng bố người Mỹ, như vậy, ngoài Mắt Mèo và Mercedes, những người không cần tính đến, thì Frances không có lấy một đồng minh đáng giá nào ở trường núi Carmel. Nếu bạn không thể gọi xơ Eustace Martyr là đồng minh.

Xơ ấy là hiệu trưởng và do đó là kẻ địch lớn nhất của Frances. Không phải vì bà ấy đã dọa đuổi học cô, mà là vì bà ấy từ chối làm vậy. Và nếu vậy thì làm sao Frances có thể ra khỏi trường được chứ? Đến lúc này, Frances đã làm biết bao nhiêu việc tồi tệ, vậy mà dường như chưa có việc nào đủ tệ để xơ Eustace, một phụ nữ mà đức tin - đánh giá bằng niềm tin của bà ấy vào Frances - có thể dời cả núi.

“Con có khả năng thiên phú, Frances. Khi nào con sẽ tự nộp đơn đây?” Im lặng. Mùi mật ong. Frances sốt ruột.

Xơ vẫn kiên trì. “Có rất nhiều học bổng cho những học sinh sáng dạ, nhưng con phải bắt tay vào và kiên trì giành lấy chúng.”

“Con biết, thưa xơ Vô Ích, cảm ơn xơ.” Frances nghĩ xơ Eustace không để ý.

Không thì đã là: “Tại sao con làm những điều này hả, Frances?” Điều này có thể liên quan đến bất cứ gì từ vụ trộm hay phá hoại tài sản người khác đến việc chọc một cô bạn học khóc nức nở bằng cách nói với nó rằng bố mẹ nó vừa qua đời trong một tai nạn xe hơi, “Cái đầu của mẹ bạn đứt lìa ra luôn.”

“Tại sao vậy, Frances? Khi chúng ta biết rằng bên trong con là một cô bé ngoan.”

“Con xin lỗi xơ. Con sẽ cố cư xử xứng đáng với những nỗ lực đặc biệt xơ đã thay mặt con làm.”

“Vậy còn những thứ xứng đáng với con thì sao, Frances? “

Im lặng. Frances liếc nhìn Đức Chúa Giêsu tuyệt vọng tội nghiệp trên cây thánh giá. Nó liếc xuống những ngón tay bám đầy nicotin của mình.

“Khi lớn lên, con muốn làm gì hả Frances?”

“Một kẻ ăn bám múa hát giúp vui.”

Biểu hiện của xơ không mảy may thay đổi. Frances trồng củ cải đỏ dưới cái nhìn chằm chằm xanh và sáng. Cuối cùng: “Con biết đấy, Frances, đôi khi chính những cô bé ngông cuồng nhất lại là người có năng khiếu nhất.”

Không đời nào, không đời nào mình sẽ trở thành một nữ tu.

“Nhưng con đâu cần phải trở thành một nữ tu để có thể được giáo dục tốt và theo đuổi nghề nghiệp mình mong muốn. Ngày nay phụ nữ có thể làm được mọi thứ mà. Con lại là một cô bé thông minh, Frances. Thế giới là con hàu của con.” Vâng, nhầy nhụa và bốc mùi.

Frances tự hỏi, phải làm gì để được tự do đây? Vì tất cả những gì xơ Eustace làm là chọc vào vết bầm dù đã lâu nhưng vẫn còn rất đau luôn gợi cho Frances nhớ mình hư như thế nào.

Frances đã rất bồn chồn mong mỏi đến ngày cuộc đời cô bắt đầu. Cô bé tự tay cắt gần hết ống tay áo đầm và thu ngắn chúng lên - mốt đồ lệch đang rất thịnh hành. Cô bé quả quyết rằng mình có một thân hình hoàn hảo, trong khi thực tế không phải vậy. Cô gỡ ruy băng buộc trên bím tóc và buộc chúng quanh trán và thử nghiệm phong cách nhã nhặn và sang trọng với chuỗi hạt ngọc mắt mèo của Mercedes. Trong chiếc vớ thừa trong ngăn tủ của mình, Frances cất một thỏi son môi Hoa Hồng Ả Rập cô xoáy được từ cửa tiệm nhà MacIsaac. Tóc cô đã bị cháy sém khi đang cố duỗi cho thẳng ra, và trước mắt cô lúc nào cũng là hình ảnh Louise Brooks, với mái tóc tém ngang trán đen tuyền.

Louise Brooks đã chiếm chỗ Lillian Gish trong tim Frances và cả trên tường phòng cô nữa. Lillian giờ chỉ còn tồn tại ở một vị trí danh dự, đơn độc trên tảng băng trinh tiết của mình. Trong khi đó, Louise bốc lửa bên dưới cái mạng che mặt của một quả phụ da đen, tự mãn trong bộ tuxedo, liếc mắt đưa tình qua vành ly sâm-banh, cười giả tạo trên đầu gối của Jack the Rippers và ma mãnh ưỡn người ra, khoe khéo tấm thân trần trụi chỉ có độc một nhúm lông vũ trên người. Cô ta là đứa con gái ngoan nhất, nhưng cũng hư nhất trên thế giới. Cô ta cũng là người mô-đen nhất. Frances mong mỏi được bán vào “chốn đầy tội lỗi”, bị ép lên sân khấu và vào “nhà chứa”, nơi mà cuộc sống tuy rất bi thảm nhưng lại rất vui.

Trong lúc chờ đợi, cô trốn học ra bờ biển chơi hoặc lang thang ở rạp chiếu bóng. Gần đây cô bé còn vừa đi vừa chạy suốt chín dặm Đường Shore để đến Sydney, ở đó cô đi đến bến cảng Esplanade và quanh quẩn trên những chiếc tàu. Cô đang nghĩ đến việc đi lậu vé. Cô tán gẫu với thủy thủ của các tàu buôn đến từ khắp nơi trên thế giới và mua vui cho họ bằng điệu nhảy skinnamalink của riêng mình điệu Charleston để kiếm tiền. Cô để cho bọn dơ bẩn đáng ghét chạm vào ngực mười lăm phút rồi mới dùng đến gót chân của mình.

Thứ duy nhất còn giữ chân Frances chính là Lily. Cô bé phải chắc chắn rằng Lily phải ổn thì mới bắt đầu cuộc sống riêng của chính cô được. Nghĩa của từ “ổn” mơ hồ lắm. Frances sẽ tự biết khi nào thời điểm đó đến. Còn bây giờ, Frances tạm bằng lòng với một trò vui mới: ngày 12 tháng 11, cô sẽ theo James đi vào nơi bí mật của ông trong rừng.

Chuyện đó đã khá khó khăn vì cô không có xe để đi theo ông, hơn nữa, ông sẽ phát hiện ra, vậy nên cô chui xuống sàn ghế sau chiếc Hupmobile của ông và lấy một cái chăn trùm lên người.

Khi chiếc xe ngừng lại, cô nghe tiếng ông bước xuống xe. Sau đó cô nghe tiếng một chiếc khác trờ tới, nghe như tiếng xe tải. Cô nghe giọng của James và của người đàn ông kia, trầm và êm dịu. Cô đợi đến khi hai người họ đã đi xa mới nhổm dậy và nhìn lén ra cửa sổ. Có một ngôi nhà với cột khói bốc lên từ miệng ống khói bằng thiếc - Mình đã đoán đúng!

Sự phấn chấn đó làm cô hụp đầu xuống theo phản xạ, như thể cô đã gây tiếng động. Cô ngó ra nhìn vừa đúng lúc thấy James bước ra khỏi ngôi nhà và đứng quay lưng về phía mình. Gần đó là một chiếc xe tải, với toa moóc được phủ bởi một tấm vải dầu căng rộng và che bên trên một cái khung sườn bằng gỗ giống như chiếc xe ngựa bọc kín. Người đàn ông kia bước ra khỏi ngôi nhà, vai vác theo một cái thùng to.

Nhìn anh ta rất quen nhưng Frances không thể nhớ nổi anh ta là ai. Anh ta trông vạm vỡ, dù chỉ cao bình thường, với vai và ngực rộng; rõ ràng anh ta là người khỏe mạnh, nhưng không có nét nào sắc sảo cả. Cơ thể anh ta là một đống nệm, mặt là một lời mời gọi người đối diện hãy đến và thư giãn. Vầng trán rộng trung thực, đôi mắt to - có một phẩm chất chung mà Frances cố vắt óc suy nghĩ. Và rồi cô đã nghĩ ra. Anh ta có vẻ tử tế. Có điều gì đó ở anh khiến Frances nhớ đến Lily. Có lẽ vì vậy mà cô thấy anh ta quen thuộc. Người đàn ông đó lăn cái thùng xuống khỏi vai vào trong thùng xe tải, nơi Frances thấy in chữ “Vận tải Leo Taylor.” Cái này cũng rất quen, nhưng cũng không nhớ nổi.

Frances nhìn người đàn ông khuân hết thùng này đến thùng khác, kệ này đến kệ khác leng keng lách cách trong khi James đứng đợi. Khi đã khuân xong, anh ta buộc mấy đầu tấm vải bạt lại với nhau. James lấy từ trong túi ra một cuộn hóa đơn và xé ra vài tờ. Người đàn ông nói, “Cảm ơn, ông Piper.”

Và James nói, “Được rồi, Leo. Lái xe cẩn thận nhé.”

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.