Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Váy Xanh
Váy Xanh

❊ ❊ ❊

Cha và Lily đang rất vui vẻ khi họ ở nhà một mình với nhau, thật là thanh bình. Đã ba tuần rưỡi trôi qua, Lily không nhận ra sự kéo dài những cái giới hạn của ông cho tới khi cô cảm thấy ông hơi bốc mùi. Cô giúp ông vào phòng tắm mỗi tuần một lần, xếp quần áo sạch hàng ngày và tẩy trắng những bộ còn lại. Sạch sẽ và thơm tho, cô sẽ kiểm tra nếu ông ở trong phòng tắm quá lâu, vì đôi khi ông ngủ gục trong đó. Cô tắm rửa cho ông sạch sẽ sau đó gọi ông dậy. Ông vẫn bỏ ra một giờ mỗi ngày để làm việc trong lán nhưng ông thường nhớ sự bầu bạn của Trixie. Họ không còn thấy nó từ khi Frances đi. Lily mong là sẽ thấy Trixie quanh chân giường của Frances ở Mabou. Trong khi đó thì Lily cũng phải đặt bẫy chuột ở dưới hầm rượu và trong bếp.

Vào ngày 25 tháng 4 một bức điện được gởi đến: “Con trai, thứ tư sẽ về”. Lily và cha chúc mừng tin tức này bằng sữa, họ xem xét một loạt tên: Isadora, Ignatius,

Malcolm, Rupert, Bingo, George, Sebastian, Christopher, Pius, Lief, Horace,

Romulus, Patrick, Pierre, Cornelius, Michael, Alec, Eustochium,

Felix, Augustus, David - và không chọn được cái nào cho tới khi Lily nghĩ ra cái tên Aloysius và có vẻ như nó đã nói lên tất cả.

“Aloysius”, James nói, “Aloysius, đúng đấy.”

“Aloysius”, Lily trả lời.

Ngày đầu tháng năm, tháng của Đức mẹ Mary trong trắng. Lily vẫn còn mặc chiếc áo trắng và mũ trùm đầu từ buổi diễu hành lúc trưa và đang đi trên đại lộ Plummer hướng đến nhà thờ. Có vẻ như đây là một bộ đồ phù hợp để chào đón chị gái và đứa cháu mới của cô. Cô đã rải dây đăng ten và hoa cúc trên con đường đá dẫn vào nhà. “Chào mừng về nhà” được viết theo kiểu Gôtích được treo ở mái hiên. Ở trong bếp, những bức tượng làm từ bánh mì đang nguội dần trên bàn - Madonna và em bé Prague, và một bức tượng pietà, cô đã chuẩn bị một bữa đại tiệc: món nướng xắt miếng to với củ cải sống xắt lát, nước sốt nam việt quất, khoai tây nướng - hai thứ không thể nổ được trong lò nướng - bánh quy uống trà và cam thảo, bánh vuông. Trên gác, hoa lily thung lũng được rải trên gối của Frances. Tất cả đều đã sẵn sàng. Cuối cùng nhưng cũng không kém phần quan trọng là một cái bánh lớn màu xanh với hàng chữ trắng “Chúc mừng sinh nhật Allowishes”

Cơn mưa buổi sáng đã chuyển thành những viên kim cương bốc hơi trong cái nóng của buổi chiều. Lily đã ngồi ngóng ra đường trong suốt ba giờ qua. “Họ về rồi!”

James chạy ra hiên với cô. Ngay khi chiếc xe vừa vào tới trong sân, Lily vẫy tay và chạy vào trong nhà để lấy cái máy chụp hình mới. Cô đã chụp một tấm hình chiếc xe lúc nó rẽ ra đường lớn. Mercedes cũng đang vẫy tay nhưng ở phía sau thì Frances, dĩ nhiên là đang bận rộn lo cho cái bọc màu xanh trước ngực cô. Tách. Chiếc xe dừng lại. Tách. Tay Mercedes đặt lên cửa sổ phía cô. Tách. Cánh cửa chỗ tài xế bật mở ra. Tách. Mercedes bước ra, vẫn vẫy tay. Tách cô chạy dọc con đường đá về phía Lily. Tách. Tách. Tách. Và giằng lấy cái máy chụp hình đồng thời cũng kéo đầu Lily về phía trước vì cái máy chụp hình có dây da đeo cổ. Cô rít lên với Lily “Đừng nói gì hết, em nghe rồi chứ? Đừng nói một lời nào.”

Mercedes liếc nhìn lên để dặn dò luôn cả James nhưng ông đang trên đường bước xuống các bậc thang với cây gậy của mình, đến gặp Frances đang đứng lại ở giữa con đường rải hoa. Mercedes chạy đến để giữ ông lại nhưng Lily nói, “Đừng, chị Mercedes”

Mercedes cảm thấy ngạc nhiên nhưng cô vẫn nghe theo và hiểu rằng Lily chỉ là đang làm theo một điều gì đó trong bản chất của các vị thánh.

James đến bên Frances và đưa tay cho cô nắm lấy, họ cùng nhau đi vào nhà. Frances đang mặc một chiếc áo màu xanh da trời cùng với một bọc gì đó xanh đậm hơn mà cô đang đong đưa trước ngực trong khi hai tay đang thả lỏng. Khi họ đến chân thềm, Lily mới thấy đó không phải là một bọc gì cả, đó là ngực của Frances, to kinh khủng và đang rỉ sữa ra, nhuộm chiếc áo của cô một màu xanh hoàng gia.

Cho đến tối thì Frances vẫn còn ngủ trên gác, trong phòng của mình, khuôn mặt ngập trong mùi hương nồng nàn của hoa lan chuông. Ở dưới, những món đồ trang trí đã được tháo xuống, họ cũng không ăn tối, Mercedes chỉ bằng lòng với một tách trà.

“Việc sinh nở diễn ra suôn sẻ”. Mercedes nâng cái tách lên nhưng tay cô quá run rẩy nên cô lại đặt nó xuống trên bàn bếp. “Frances đã rất can đảm, các xơ nói rằng cứ như thể cô ấy không hề đau vậy.” Lily và James đợi cô tiếp tục.

“Nó là con trai. Dĩ nhiên là hơi đen, và rất khỏe mạnh.”

“Con thấy nó rồi à”, James nói.

Mercedes gật đầu và nước mắt trào ra. “Nó rất xinh đẹp, một đứa bé xinh đẹp với tiếng khóc mạnh mẽ”, cô hơi mỉm cười khi nhớ lại.

“Chị có bế nó không?”, Lily hỏi.

Mercedes gật đầu.

“Còn Frances?”

“Nó được cho bú ngay lập tức, không có vấn đề gì”

Mercedes bắt gặp ánh mắt của James và ông nhìn xuống, lắc đầu.

“Chuyện gì đã xảy ra với nó?”, Lily cảm thấy rối, có vẻ như cô là người duy nhất không hiểu, Mercedes quay sang cô và nhẹ nhàng giải thích “Thằng bé đã chết, Lily à. Đôi khi chuyện đó vẫn xảy ra, em bé chết trong lúc ngủ và không ai biết tại sao”

James gật đầu, môi mím lại. Ông nói bằng một giọng quả quyết và chắc chắn “Chết trong nôi, đó cũng là chuyện đã xảy ra với Lily đầu tiên”

“Lily khác sao?”

“Đúng vậy”, James nói và đứng dậy bỏ đi “Nó đã được rửa tội chưa?”

Mercedes gật đầu và lại bắt đầu khóc. Khi James cà nhắc ngang qua ông dùng bàn tay yếu đuối của mình vỗ lên đầu từng đứa con mình một cách tình cảm và nói mà không nhìn, “Ngủ ngon nhé các con gái.”

“Chúc cha ngủ ngon”

Ông lê bước ra khỏi căn phòng, họ nghe thấy tiếng ông tằng hắng một hai lần khi ông ra đến sảnh. Mercedes đưa một tay ra và chạm vào mái tóc Lily “Đôi khi nếu như một đứa bé quá đặc biệt thì Chúa sẽ không bắt nó chịu đựng những nỗi đau đớn của thế giới này mà đưa nó đến thẳng với Người”.

“Có chuyện gì với nó?”, Lily nghi ngờ.

“Sao, không có chuyện gì cả, nó hoàn toàn khỏe mạnh”

“Chị nói rằng nó ‘đặc biệt’”

“Đúng vậy, đặc biệt được Chúa yêu thương”

“Có nghĩa là có chuyện gì đó không ổn với nó, nó đã bị tàn tật”

“Nó không bị tật”

“Em không tin chị”

“Lily, nhìn chị này”, Mercedes nhẹ nhàng nói tiếp “Chị cũng có vài tin tốt nữa”

Lily chờ đợi, nhưng vẫn không tin. Mercedes cầm lấy tay Lily và cúi người xuống

“Lúc chị ở Mabou chị đã thấy một vị giám mục, ông ta muốn nói chuyện với em”

Lily nhìn lên, “Để làm gì?”

“Ông ta muốn nghe về những gì mà em đã thấy”

“Ý chị là Ambrose sao?”

“Đúng vậy, và vài thứ khác nữa”

“Những thứ khác nào?”

Tay Lily lạnh lại và đổ mồ hôi để đáp lại hơi ấm của Mercedes.

“Cái cách đặc biệt mà em đối xử với những người đau ốm và lạc lõng.”

“Ai?”

“Ví dụ như mấy người cựu binh, và chị Frances, và cha…”. Đôi mắt Mercedes bắt đầu sáng lên, tạo cho Lily cái cảm giác rùng mình khi xưa, giống như mình đang ở ngay phía trước một cái gì đó vừa mới hiện ra ngay sau lưng, một cái gì đó mà cô biết là nó sẽ biến mất ngay lập tức cho dù cô quay lại nhanh đến mức nào đi nữa.

“Và những gì mà em biết về dự định của Chúa”.

Đám tóc sau gáy Lily bỗng dựng lên, cô không thể cưỡng lại được nữa, cô quay lại nhưng không có ai ở sau lưng cô - không nhìn thấy gì ngoài cái bếp lò vẫn đang ở nguyên cái chỗ thường ngày của nó.

“Em đang nhìn gì vậy Lily?”

“Không có gì. Em nghĩ là em nghe thấy tiếng gì đó”

Ánh mắt Mercedes đi theo Lily và hướng về phía cái bếp, giờ thì đến lượt tóc gáy Mercedes dựng lên.

“Ông ấy muốn gì?”, Lily hỏi, cô đã quay lưng lại.

“Ai?”

“Người giám mục”

“Ông ấy muốn nói chuyện với em, để xem Chúa có kế hoạch đặc biệt nào cho em hay không”

“Làm sao mà ông ấy biết được?”

“Bằng cách nghe em kể những câu chuyện của mình, và - Lily à, đây là phần tuyệt vời nhất đấy - em biết chị đã để dành tiền để mình có thể đến Lourdes vào ngày sinh nhật thứ mười bốn của em không?” Lily chờ đợi.

“Chúa đã cho chúng ta kiếm được nhiều tiền còn hơn cả đủ nữa, mình có thể cùng đi đến đó và ở lại cho đến khi nào thỉnh cầu được Đức mẹ chữa lành cho em.”

“Em không bị bệnh”

Mercedes hơi đỏ mặt, ánh mắt cô đã quay về lại với thế giới này.

“Lily à, em không muốn có cả hai chân khỏe mạnh sao?”

“Không”

Mercedes chưa hề tính tới chuyện này.

“Nhưng mà, Lily, nếu em được ban phước và chữa lành, đó sẽ là bằng chứng cho thấy rằng Chúa thực sự có một kế hoạch đặc biệt cho em”

“Em không cần bằng chứng”

Mercedes cảm thấy bực bội, vì Lily, dĩ nhiên. Cô bé không cần bằng chứng bởi vì cô bé có niềm tin, nhưng vị giám mục cần bằng chứng, La Mã cần bằng chứng, và Mercedes muốn sự tốt bụng của Lily - sự tốt bụng cần thiết cho cả cái nhà này được tất cả mọi người biết đến.

“Lily…”, Mercedes lấy một lọn tóc của Lily và bắt đầu mân mê, “Em có biết em xinh đẹp đến mức nào không?”

Lily lại bắt đầu cái thói quen cắn môi của mình, đẩy chúng ra vào giữa hai hàm răng.

“Chị biết là em sợ, Lily à”. Mái tóc của Lily thật mượt mà, làn da bánh mật, gò má ửng hồng, đôi môi đỏ căng mọng. “Thay đổi luôn luôn đáng sợ, cho dù là cho một điều tốt. Nhưng mà Lily, chị cũng biết là em rất yêu gia đình mình và cuối cùng thì em vẫn mong điều tốt đẹp nhất đến với mọi người”. Mercedes nắm lấy bím tóc dài sáng bóng của Lily và thả nó xuống.

Lily vẫn ngồi yên trong khi Mercedes đứng dậy, cầm lấy tách trà của mình và ra khỏi phòng. Một lúc sau cô nghe thấy tiếng piano và tiếng hát yếu ớt của Mercedes hòa trong đó “A-a-a-a-a-a-a-a-a-ve Mari-i-i-i-i-i-i-a…..”

Cũng giống như “London derry Air” - hay như Frances vẫn gọi là “London Derrièrre” - rất nhiều người cảm thấy khó chịu khi nghe bài thánh ca này và cảm thấy một chút tội lỗi vì cái cách cư xử mà lẽ ra họ phải làm tốt hơn đối với cha mẹ mình khi còn có cơ hội. Nhưng vì lí do nào đó nó lại làm Lily nổi giận, có thể là vì lúc nào cô cũng quá tốt.

Lily đứng dậy và rời khỏi bếp, đi ngang qua phòng trước - “Gra-a-a-a-a-a-zia-a pleena-a-a-a” - nơi cô có thể thấy mái đầu khô màu nâu vàng của cha giữa những bức tường sách của ông. Cô đi lên cầu thang, băng qua căn phòng mà Frances vẫn đang nằm không động đậy giữa đám mền gối ẩm ướt và đi lên gác xép để làm cái việc duy nhất mà cô có thể làm cho Frances.

Lily định sẽ dùng đôi tay của mình để mở cái khóa của rương đựng đồ - cô định lấy cái áo rửa tội ra và hủy nó đi như vậy thì Frances sẽ không bao giờ nhìn thấy nó nữa. Nhưng cái rương đựng đồ không có khóa. Cái nắp đang đậy lại nhưng không khớp với viền của cái hộp, Lily nhấc cái nắp lên. Mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng giúp che đậy sự xuất hiện của một cái mùi khác - nó rất giống với mùi khi một con chuột chết và bị phân hủy. Cái thứ ánh sáng gì đang phản chiếu lờ mờ từ màu vải sa tanh của cái áo rửa tội vậy? Lily nhớ là cái áo được trải ra trùm lên đám búp bê của Frances chứ không phải gói lại như vậy, nhưng chắc là cô nhớ nhầm bởi vì khi cô đưa tay vào dưới cái bọc và lấy lên thì cái áo rất nặng. So với búp bê là quá nặng, có lớp lông mát lạnh. Trixie. Bị quấn và bị siết.

“Trixie”, hẳn là nó đã nhảy vào đây ngủ và nắp hộp đóng lại. Ôi Trixie, ôi không. Chắc nó đã rất hoảng sợ và tự quấn mình vào đây sau đó lăn lộn cho tới khi bị siết chết. “Trixie tội nghiệp”. Lily vuốt đôi mắt màu vàng nhắm lại, nhưng cô không thể làm gì với cái miệng đang há ra được.

Một cái mùi thật sự kinh khủng, cơ thể nó đã bắt đầu phân hủy. Lily cố gắng nhịn thở để không hít phải cái loại khí đó khi cô mang nó xuống những bậc thang của gác xép. Khi đi ngang qua phòng Frances, cô thấy Mercedes dưới ánh sáng nhấp nháy của ngọn nến, cô đang ngồi ở thành giường của Frances với một cái khay trống trong lòng. Lily tiếp tục đi xuống cầu thang của phòng trước. Ở trong phòng Frances, Mercedes nghe thấy tiếng cửa bếp sập lại, cô vừa định đi đến cửa sổ thì Frances cũng thức dậy vì tiếng động đó.

Frances nhìn Mercedes.

“Frances, đã đến lúc làm cho em sạch sẽ khô ráo rồi, cưng à” Frances chớp mắt, Mercedes mỉm cười.

“Chị mang cho em những món mà em thích nhất này, nhìn xem”

Frances nhìn vào cái khay trong khi Mercedes chỉ ra từng món, “Sữa bột mì, mật đường, rượu mật ong và thịt cừu…”

“Nó trống trơn mà”

“Frances…” Đầu Mercedes bắt đầu lắc.

“Mercedes, có chuyện gì vậy?”

Những ngón tay của Mercedes bắt đầu lần mò trên chính khuôn mặt của mình và sờ mó ở hai hốc mắt - Frances chồm tới và nhẹ nhàng kéo hai tay cô xuống. Mercedes hít một hơi dài và căng mình ra. “Chị xin lỗi, chị không muốn thằng bé…” cô run rẩy và nấc lên “…chết! Chị…” Frances chồm đến và ôm Mercedes vào lòng, vỗ về cho cả hai người. Mercedes ngửi thấy mùi sữa mới. “Chị xin lỗi, Frances”

“Thằng bé đã chết rồi, và đó không phải là lỗi của chị”

Mercedes nói trong đau khổ vào cổ Frances “Nếu mà chúng ta ở nhà và để cho bà Luvovitz lo thì…”

“Suỵt…”, vỗ nhẹ vào lưng cô chị, “Im nào, mọi chuyện đã ổn rồi.”

Mercedes đã nói rất nhiều khi cô tựa vào cổ Frances như vậy nhưng Frances không thể nghe được chị mình nói gì trừ “Chị rất thương em, Frances.”

“Suỵt”

“Tối nay chị ngủ ở đây được chứ?”

Nhưng Frances đang nhìn qua vai Mercedes ra phía cửa sổ, “Lily đang làm gì vậy?”

Mercedes nhìn lên.

Họ thấy Lily đang bò trên cả chân và tay trong vườn, làm cách nào đó mà nó đã tự đẩy được cục đá to và nặng ra. Có thứ gì đó nằm bên cạnh - một cái gói màu nổi bật trên nền đất. Lily đang xúc đất trong cái lỗ mới đào ra.

“Nó đang đào”, Mercedes nói.

Họ nhìn Lily ngừng lại và tựa vào hòn đá nghỉ một chút.

“Nó đang cầu nguyện”, Frances nói.

Họ thấy Lily quỳ trên hai đầu gối và nhặt cái gói lờ mờ lấp lánh lên, cô bé ôm trong tay và đong đưa nó một chút trước khi đặt nó vào trong lỗ. Mercedes đứng dậy và vươn hai vai thẳng ra.

“Chị lo lắng cho Lily quá, Frances”

“Cứ để nó vậy đi”

“Em biết không Frances, có những thứ nhìn giống y như một thứ khác”

“Mercedes…”

“Cái loại sinh vật nào lại muốn mình bị tật cơ chứ, Frances? Trả lời chị đi” Mercedes đã bước vào một lớp học điên loạn, I đứng trước e trừ khi đứng sau c, thời điểm đã đến, người Walrus đã nói, để ban cho ngươi bốn mươi cú đánh.

“Mercedes, quay lại đi”

Nhưng Mercedes đã rời khỏi phòng và bây giờ thì cô ấy gần như ngất xỉu vì cái mùi gớm ghiếc đang bao phủ ngoài hành lang. Cô đi theo cái mùi thối tha đó xuống cầu thang và vào cái bếp tối tăm trong khi Lily đang nửa đường băng qua sân để đi vào nhà. Mercedes đứng chờ, tay đặt trên công tắc đèn và cố gắng không thở. Có những thứ nhìn giống y như một thứ khác, nhưng cái mũi sẽ nhận ra. Ở đây cũng có mùi của thần thánh, và cũng có mùi hôi thối của địa ngục.

Cánh cửa bếp mở ra và Lily bước vào ánh sáng đột ngột của căn bếp.

“Em đã làm gì vậy?”, Mercedes hỏi với giọng ra lệnh.

Hai tay Lily đang chụm lại bọc quanh một bí mật, nhìn cô bé cứ như là đứa trẻ với cái trứng chim: nó rơi ra khỏi tổ và em đã cứu lấy nó, thật đấy.

“Em đi chôn Trixie”, Lily nói.

Mercedes chờ đợi và cho cô bé cơ hội cuối cùng, Lily đi đến bàn bếp và trải kho báu của mình ra. Một cái xương sọ em bé nhỏ xíu đã bị than làm đen đi được gói trong tàn dư của một miếng vải lanh mục nát, mỏng manh như vỏ sò với những cái đường nối vẫn còn nguyên. Bên cạnh đó là vài cái xương nhỏ và mấy hòn đá cuội những thứ từ trong cái tổ.

“Và em đã tìm thấy anh trai của mình”

Cô nhìn Mercedes sụp xuống hai đầu gối và co rúm lại, mắt nhắm nghiền và thì thào cầu khẩn Chúa bắt con quỷ trong người Lily đi - “exorcizo te, immunde spiritus, maledicte diabole” - lặp đi lặp lại mãi cho đến khi không còn từ nào mà chỉ còn lại âm thanh. Cô làm dấu thánh giá và làm lại, làm lại mãi. Sau này cô sẽ liên lạc với vị giám mục để Lily được đưa đến một nơi mà một thầy tu đặc biệt sẽ đuổi linh hồn không đen tối trong cô bé ra bằng sức mạnh của những lời cầu nguyện và có thể là có những cách khác nữa, tàn nhẫn với cơ thể nhưng tốt cho linh hồn. Sau này Mercedes sẽ cầu xin sự tha thứ của Chúa vì đã tự nịnh bợ mình rằng cô là chị gái của một vị thánh.

Lily đi ngang qua Mercedes đang co giật và rít lên như một cái bánh xe bị xì và đi lên phòng trước. Cô đang định hỏi James một câu hỏi. Cô đã tha thứ cho James về những điều mà mình không biết. Ngọn đèn đọc sách vẫn mở, cô bước qua một lỗ hổng trên bức tường sách của ông và thấy ông đang ngồi sụp xuống trong cái ghế của mình như thường lệ, miệng hơi mở ra. Quyển Dante’s Paradiso đã tuột khỏi tay ông và rơi xuống đất. Lily nhặt nó lên và cẩn thận đặt vào lòng ông. Cô cúi xuống và hôn lên trán ông nhưng cô không hỏi ông câu hỏi nào, bởi vì ông đã chết.

“Chị Frances, em đã chôn Lily và cầu nguyện cho nó, và em đã tìm thấy Ambrose.”

Frances nói “Lily, với lên lấy cho chị quyển “Wuthering Heights” đi nào” Lily đưa cho cô quyển sách.

“Còn nhớ lúc mình chôn cây gia phả không?”, Frances hỏi và mỉm cười.

“Nó rã ra rồi”, Lily trả lời, “Nó chỉ là một cuộn giấy”

“Em có tìm thấy cái áo ngủ của chị không?”

“Chỉ một mảnh nhỏ thôi”

Frances mở quyển “Wuthering Heights”,những trang sách đã bị khoét ở ngay giữa và thay vào đó là một xấp tiền. Frances đưa số tiền cho Lily.

“Đây là tiền Lourdes hở?”

“Không, chị đã kiếm nó một cách đàng hoàng đấy”

“Cha chết rồi”

“Chị có một món quà cho em, Lily. Chị đã định chờ đến sinh nhật của em nhưng tối nay chị muốn em có nó.”

“Đó là gì vậy?”

“Nó ở trong hộp đựng đồ ấy”

“Chị Frances…”

“Âm thanh gì vậy?” Frances nghiêng đầu nghe ngóng. “Em nghe thấy gì không?

Nó giống như tiếng của một đàn….”

“Đó là Mercedes, em sợ chị ấy”

“Chị ấy nghĩ em là một vị thánh”

“Không còn nữa rồi”

“Chị biết”

“Em không tin có qủy dữ, chị Frances.”

“Chị Mercedes tin.”

“Thì sao?”

“Chị không thể chăm sóc cho em được nữa.”

“Được rồi chị Frances, em tự chăm sóc cho mình được mà, em không sợ chị Mercedes nữa đâu.”

“Không phải chỉ là Mercedes, em phải đi, Lily. Đừng lo, chị sẽ cho em biết phải đi đâu.”

“Không!”

Frances ôm lấy khuôn mặt của Lily trong tay mình và nhìn thẳng vào mắt cô bé.

“Có”

Làm sao một người có thể tự nhìn vào khuôn mặt của chính mình và đồng ý rời bỏ nó? Đối với Lily thì Frances vừa là người đầu tiên, vừa quen thuộc gần gũi như bầu trời, và giống y như bàn tay của chính cô vậy. Đốm tàn nhang trên mũi, ánh sáng xanh trong đôi mắt, cái miệng xinh xắn, từ bỏ khuôn mặt mà lần đầu tiên bước vào sự tồn tại mình đã nhìn thấy sao?

“Em không muốn rời xa chị”

Trán Lily nhăn lại nhưng Frances khăng khăng “Em phải đi, cái bánh gừng bé bỏng à, chạy đi và cho dù có làm gì thì cũng đừng bao giờ nhìn lại.”

“Đây không phải là một câu chuyện đâu, chị Frances”, Lily vừa giận dữ vừa đau khổ.

“Nó đúng là vậy đấy Lily. Hayola kellu bas Helm”

“Không phải!”

“Taa’I la hown, Habibti…”

“Không!”

“Te’berini”

“Ngừng lại đi!”

Frances chồm đến ôm Lily nhưng cô bé đã bay vào một cái lồng, xua đuổi vòng tay của chị cô cho đến khi cô nhớ ra rằng Frances không phải là một quyển sách hay một cái tượng bằng sứ. Frances không cử động để bảo vệ khuôn mặt và ngực của mình trong khi Lily đang tự làm mình kiệt sức.

Khi Lily đã gục ngã, những cơn sóng ngược đã ôm lấy khuôn mặt của cô và bóp méo nó thành một chú hề đau khổ. Con sóng đó cũng làm giọng cô khác đi “Em không muốn rời xa chị, Frances”. Ở khóe miệng Lily nước bọt chảy ra, cô bé không thể ngậm miệng lại hay thở được nữa. Frances chạm vào nắm tay của Lily và mở cổ họng cô bé ra, không khí tràn vào và những tiếng nức nở vang lên:

“Đến đây nào Lily!”

Frances mở chiếc áo ngủ của mình ra và đưa miệng Lily vào.

Ngay sau khi bình minh, Lily quỳ gối bên cái rương đựng đồ lần thứ hai trong đêm.

Cô thò tay sâu xuống và lấy ra một gói mềm được bọc trong giấy mềm màu trắng. Cô lấy ra một cái váy cũ xinh đẹp bằng lụa màu xanh lá cây, và nhặt quyển vở mới rơi từ trong cái gói đó ra. Trường Holy Angels.

Mười phút sau, cánh cửa lán bật mở và Lily bước vào. Không cần phải tìm kiếm vì nó đã ở ngay đây, kế hoạch của cha, đã hoàn thành. Chúng vẫn đang được đóng vào khuôn giày. Hai chiếc giày màu đỏ. Một chiếc nhỏ hơn, có cái đế giày được tôn cao hơn đang mỉm cười với cô, anh trai to lớn hơn của nó cũng vậy. Lily gỡ đôi giày ra khỏi hai cái khuôn sắt. Cô mang chúng vào, cột dây cẩn thận cho bên trái vì đó là cảm giác đầu tiên của nó, cô nhét số tiền Frances cho mình quanh cổ chân, siết chặt dây thắt và đứng dậy. Da bê, chúng ôm vào chân cô như lớp da thứ hai, không cần phải cởi chúng ra. Chúng hoàn toàn hợp với cái váy mới xinh đẹp bằng lụa màu xanh của cô bé - dĩ nhiên là vẫn hơi lớn so với cô bé và thiếu đi một cái thắt lưng, bạn có thể thấy được khi nhìn vào những cái lỗ xỏ thắt lưng trống trơn, nhưng vẫn rất xinh đẹp. Kẹp quyển vở trong tay, Lily bước ra khỏi lán.

Không khí mát mẻ và ẩm ướt mùi muối. Đêm đang chuyển sang màu xám, đây là lúc tốt nhất để ngắm nhìn thành phố - những mỏ than, đường ray, những chiếc xe đẩy than và các ngôi nhà công ty trông thật tuyệt trong ánh sáng lờ mờ lúc bình minh, cả bãi biển đầy đá và đại dương cũng vậy. Tạm biệt. Lily cảm thấy thật sảng khoái. Cứ như thể cô có thể đi mãi. Tạm biệt Nova Scotia. Cô đóng cánh cửa sau lưng mình và hướng về phía đường Shore. Cô nhìn lại một lần nữa và tiếp tục bước đi.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.