Mercedes đang yêu, cậu ta cao - ít ra là cô bé nghĩ vậy - và đậm người, và dĩ nhiên là đẹp trai, không cần phải bàn cãi. Đôi mắt cậu như đốt cháy tâm hồn cô và có vẻ như chúng đang nói rằng, cậu rất cần, thực sự rất cần một người phụ nữ tốt để yêu thương và thuần hóa cậu. Cậu luôn có một cái khăn xếp. Thường thì cậu sẽ được tìm thấy trong cái lều kẻ sọc xa xỉ của mình hay bắt gặp lang thang trên những bãi cát trên lưng con ngựa chiến Ả Rập màu trắng. Cậu ta là Rudolph Valentino. Mercedes không biết mình nên ghét Pola Negri bằng cả trái tim hay nên cầu nguyện cho cô vì cô đã tin tưởng vào tình yêu đích thực của Mercedes. Cô cầu nguyện cho Valentino hằng đêm. Cô chưa bao giờ nghe thấy giọng cậu ấy nhưng đôi khi cô lại tự liên kết hình ảnh im lặng của cậu với cái giọng trầm tuyệt vời của Tita Ruffo, cô có tất cả đĩa nhạc của anh ta.
“Rudy có thể có một cái giọng nói kinh khủng như bị nghẹt mũi và còn bị ngọng nữa”, Frances nói một cách không thương tiếc. “Có thể anh ta còn là một người tí hon ngoài đời thực nữa”. Nói gì thì nói, sao Frances lại có thể đoán ra được bí mật của cô chứ? Mercedes đã rất cẩn thận để không phản bội lại trái tim của cô bé, nhưng Frances thực sự rất kì cục; quấn một cái khăn uống trà quanh mặt như mạng che mặt, nháy mắt và hạ giọng nói theo cái kiểu như một người nước ngoài “Một ngày nào đó chị sẽ dùng bàn tay mạnh khỏe đó để đánh em, và em sẽ rất thích khi biết cảm giác đó nó như thế nào…”
Mercedes chỉ nói với Helen Frye, người cũng đang chìm đắm trong tình yêu với Douglas Fairbanks. Mercedes chiều theo tình cảm học trò của Helen nhưng cô không thể đồng cảm với nó, Fairbanks có vẻ khá thiển cận và tự mãn. Không may là Valentino thì lại có vẻ nóng tính và nghèo túng. Helen đã từng nói cậu ấy lỗ mãng - gần như là tình bạn đã sắp kết thúc. Nhưng họ làm hòa ngày hôm sau và lại thay nhau kể về cuộc sống hôn nhân tương lai của mình với những người tình của mỗi người.
Cứ mỗi lần Mercedes có một khoảng thời gian thoải mái riêng với Helen thì cô lại cảm thấy có một chút tội lỗi. Nó làm cô cảm thấy đau khi thấy dường như Frances không có người bạn nào. Trừ khi bạn có thể gọi những thằng đểu cáng ở trường là “bạn”. Frances cứ lỉnh đi với chúng vào những bụi cây trong giờ ra chơi. Mercedes biết rằng có thể chúng đang hút thuốc, khạc nhổ và chửi thề, điều đó thật tệ. Và sau đó thì ai biết được Frances làm gì khi cô bé hoàn toàn biến mất khỏi trường học? Mercedes đã làm hết sức nhưng thực sự rất khó để có thể giữ Frances không gây rắc rối. Ví dụ như Frances luôn có ấn phẩm mới nhất của tờ báo lá cải khủng khiếp “Những chuyện lạ” của HP. Lovecraft. Cha không cho phép những thứ rác rưởi trong nhà và Mercedes thường xuyên phải giấu những thứ hàng lậu của Frances dưới gối của mình hoặc làm cái việc yêu thích của cô là ném chúng vào lò sưởi.
Khi Mercedes cảm thấy những sự nhức nhối trong lương tâm của một người chị, cô rủ Frances đi chơi chung với cô và Helen. Helen luôn mím môi một cách khó chịu khi thấy Frances và Mercedes không thể trách cô được. Lần cuối cùng họ đi chơi ba người là lúc đi xem Douglas Fairbanks trong vở “Tên trộm thành Bát-đa” ở Bijou. Frances đã kích động một cách tồi tệ và bắt đầu lớn tiếng nhại lại lời thoại ngay từ lúc họ còn chưa lên sân khấu, nhưng tệ nhất là cô bé đã chọc tức Helen bằng câu nói “Rồi, xem nhé, giờ là phần mà anh ta bị ném đi rồi anh ta trốn thoát khỏi cung điện và chị có thể nhìn thấy ‘thằng nhỏ’ của anh ta lòi ra khỏi quần.” Frances là một người hâm mộ phim hành động nhưng cô có nhiều thần tượng khác nhau. Lillian Gish. Lillian Gish. Lillian Gish. Mái tóc của cô ấy thật tuyệt, đôi mắt cô ấy thật hoàn hảo, cái miệng nhỏ xinh của cô ấy thật hoàn hảo. Cô ấy thật nhỏ bé và thật dũng cảm. Cô ấy có thể bị bẻ cong nhưng sẽ không bao giờ gãy. Đàn ông chỉ là những tên vô lại, nếu không thì họ chỉ là những tên vụng về vô tích sự hay là những chàng hoàng tử hào hiệp nhưng lại xuất hiện quá trễ. Khi Frances chơi khúc côn cầu thì có thể tìm thấy cô bé ở bãi biển, cũng có thể là đang nói chuyện với những người nuôi tôm hoặc nếu có đủ tiền thì cô sẽ ngồi vắt chân lên cái ghế trước mặt mình trong bóng tối ngây ngất ở rạp Empire hoặc Bijou và bàn luận về vở kịch mới xem.
Vì không có tiền riêng nên Frances thường xuyên xin xỏ Mercedes vài đồng trong tiền chi tiêu cho gia đình và sau đó là ăn cắp vặt khoảng một nửa số đó khi Mercedes không chú ý. Nếu Frances đưa Lily đi cùng vào ngày thứ bảy thì Lily phải tự chi trả vì sự cho phép đó. Nếu không thì Frances sẽ tự cứu lấy mình bằng cách lấy từ số tiền giấu riêng của Lily mà cô bé cất ngay trên nóc tủ quần áo xài chung của họ. Frances chỉ lấy đủ xài - “Không bao nhiêu”- và cô biết rằng Lillian Gish cũng sẽ làm vậy. Họ có quá nhiều điểm chung: bị ép buộc sống trong cảnh nghèo hèn, phải hạ mình sử dụng những trò mưu mẹo và liều mạng đáng xấu hổ chỉ để tồn tại, và cả hai đều biết thế nào là sống “ở miền Viễn đông”.
Về phần mình thì Lily luôn bị thu hút bởi Mary Pickford, lúc nào cô bé cũng khóc suốt vở “Pollyanna”. Frances cố gắng mở rộng tầm mắt cho Lily: “Coi nào Lily, em không thấy là nếu cô ấy bị què thì cô ấy rất đáng chán sao?”
“Không.”
“Tại vì em cũng là một người đáng chán.”
“Em không phải!”
Họ sẽ vừa đi về nhà trên đường Plummer và chia nhau một tách Havelock Iron Brew còn sôi xèo xèo mà Lily đã hào phóng mua.
“Cũng giống như trong ‘Katy đã làm gì’ vậy, cô ấy là một tên khủng bố thần thánh và cho tới lúc cô ấy bị gãy lưng thì cô ấy trở thành một con bé yếu đuối y như em!”
“Em không phải con bé yếu đuối, Frances!”
“Thật sao, chứng minh xem nào!”
Sau đó Lily sẽ làm một trò gì đó chọc cho Frances cười, cô giữ đầu của Lily dưới tay mình và nhìn cô bé đong đưa cho tới lúc mệt lả. “Lily, nói ‘khốn nạn’ đi!” Lily chần chừ, Frances chế nhạo “Thấy chưa, chị nói rồi mà, con bé…”
“Khốn nạn!”
Frances nhìn quanh “Suỵt, đừng nói lớn quá, Lily!”
Lily thì thầm “Khốn nạn!”
“Nói ‘Đồ ngu’ đi!”
“Đồ ngu!”
“Nói ‘Lily Piper là một đứa ngu’ đi!”
“Frances Piper là một đứa ngu ngốc!”
“Lily”, Frances dừng trò chơi của mình lại, “Lần này em làm tổn thương chị thật đấy.”
Mắt Lily ngấn nước, “Em xin lỗi, Frances!”
Frances cười điệu và nói “Yếu đuối!”
Nếu Frances có thể chịu được sự hâm mộ điên cuồng của Lily đối với cục cưng của nước Mỹ thì cô lại không có chút kiên nhẫn nào với The Sheik bởi vì từ khi Mercedes đem lòng yêu Valentino thì cô chẳng còn gì vui nữa cả. Cô không chơi chung nữa mà chỉ lòng vòng trong nhà và nấu nướng và cư xử cứ như cô vừa làm mất trái dưa leo trong tài sản quý giá nhất của một người phụ nữ, hoặc say sưa với niềm đam mê riêng của cô: cây gia phả - một cái biểu đồ khô khan ghi đầy tên của những người Xcốtlen đã chết. Frances biết rằng Mercedes đã bắt đầu có kinh nguyệt và có thể đây là một cách giải thích. Bà Luvovitz ghé qua nhà vào một buổi chiều tháng một và ở trong phòng tắm với Mercedes cả tiếng đồng hồ. Sau đó thì Mercedes xuất hiện với một nụ cười cực kì tươi tắn trên mặt bởi vì bà
Luvovitz đã nói với cô một tin tốt lành rằng cô đã chính thức là một phụ nữ.
Mercedes cười điệu đà, “Frances à, điều tuyệt vời này cũng sẽ sớm xảy đến với em thôi!”
Trong những ngày xưa tươi đẹp thì cả ba chị em thường cùng chơi với nhau. Lily là búp bê của họ và họ có thể làm bất cứ gì với cô bé cho tới khi cô bé bắt đầu hét lên. Sau đó họ sẽ để cô cùng tham gia vào trò chơi. Chơi với cô bé rất tuyệt vì cô rất nhanh chóng nắm bắt mọi thứ.
“Chơi trò những người phụ nữ bé bỏng nhé?”
“Được thôi Mercedes!”
“Lily, em đóng vai Beth nhé? Các chị sẽ nói với em các chị yêu em nhiều thế nào và em sẽ tha thứ cho các chị vì đã chọc ghẹo em và sau đó thì em chết, vậy nhé?”
“Được rồi, Frances”.
Mercedes sẽ là người chị gái Meg giống y như mẹ và Frances sẽ là cô nàng Jo ngổ ngáo cắt tóc ngắn nhưng cuối cùng cũng kết hôn, còn Lily sẽ là cô Beth mỏng manh, tốt bụng và cuối cùng sẽ chết.
Mặc dù những người phụ nữ bé bỏng trong truyện theo đạo Tin lành, “Cứ coi như họ là những người theo Thiên Chúa giáo đi nhé”, và Mercedes và Frances sẽ làm lễ xức dầu cho Beth trên chiếc giường mà cô chết và đặt một di vật lên cái trán đang nóng như lửa của cô, hãy gọi nó là một mảnh vải liệm của Turin đi nhé? Không, hãy gọi nó là cái lưỡi của thánh Saint Anthony.
“Tạm biệt các chị em gái thương yêu, ta sẽ cầu nguyện cho các chị. Cám ơn vì đã luôn là các chị em tốt và vì món bánh quế, cám ơn Jo vì đã cho em chơi với con búp bê Tây Ban Nha của chị và Meg vì đã là một đầu bếp giỏi. Vĩnh …biệt….”. Mắt Lily sẽ nhắm nghiền lại y như thật và sau đó cô bé sẽ nằm im ru, không thở nữa. Lần nào Mercedes cũng khóc, mấy ngày đầu tiên thì Frances cũng vậy, nhưng dần về sau thì cô bé sẽ phá hỏng nó đi bằng cách nói “Giờ chúng ta đi chôm tiền và chia quần áo của cô ấy đi!”
Khoảng một năm trước khi Mercedes không chơi chung nữa, trò chơi càng lúc càng sâu sắc. Nó tối tăm hơn, thời gian như căng ra và họ như đi vào một thế giới khác. Họ chơi trò “Những người phụ nữ bé bỏng ở chỗ cây thánh giá”. Lily vẫn thường đóng vai Beth thì giờ là Veronica đang lau mặt cho Giêsu bằng một cái khăn và cái cảnh người vùi mặt vào trong khăn cứ như một món quà đền đáp lại sự tử tế của cô. Mercedes từng là Meg thì giờ là Simon vùng Cyrene đã giúp Giêsu vác cây thánh giá và Frances đã từng muốn làm Jo thì giờ muốn đóng vai Giêsu nhưng Mercedes nói rằng đó là một sự báng bổ do đó Frances phải làm “Tên trộm tốt” treo bên cạnh Giêsu. Vậy đấy, Frances phải làm một “Tên trộm tốt”.
Họ giảm xuống một bậc và bỏ “Những người phụ nữ bé bỏng” dang dở để đến thế giới của “Kho báu từ các vị thánh và liệt sĩ của bọn trẻ”. Chúng đã trải qua một loạt các nguyên tắc. Chúng luôn bắt đầu với thánh Lawrence, người đã bị nướng sống trên cây xiên và nửa chừng sẽ nói “Các người có thể lật ta lại rồi đấy, phía bên này chín rồi” và người trở thành vị thánh phù hộ của những người phải nướng thịt kiếm sống. Đến đoạn cuối lúc nào bọn trẻ cũng cười lăn lộn, ngay cả Mercedes cũng vậy. Cả ba đều cảm thấy nóng và mệt, nhưng càng tiếp tục thì trò chơi càng nghiêm túc và tôn kính hơn và bọn trẻ cũng đạt được những ngưỡng tình cảm ngoan đạo cao hơn.
Mỗi cô bé có những nhân vật yêu thích của riêng mình. Có lúc thì Frances đóng vai thánh Barbara, cô có một người cha tà đạo và khi cô muốn theo Thiên Chúa giáo thì ông đã lôi cô lên đỉnh núi và chặt đầu cô trong khi cô đang cầu nguyện cho ông. Lúc khác thì cô bé là thánh Winnifried, cô từng quen biết một người đàn ông muốn làm chuyện sai trái với cô nhưng cô từ chối và hắn chặt đầu cô; tuy vậy người chú của cô đã đặt nó vào lại chỗ cũ và cô chỉ bị một vết sẹo trắng nhỏ. Hoặc đôi khi cô bé đóng vai thánh Dymphna, cha của cô muốn làm điều sai trái với cô nhưng cô không muốn và đã bỏ trốn với người pha trò trong nhà thờ; cha của cô đã tìm ra cô ở Bỉ và chặt đầu cô nhưng vì cô không có một người chú tốt bụng nên cô đã chết và trở thành vị thánh phù hộ cho những người điên.
Nhân vật yêu thích của Mercedes là Bernadette.
“Như vậy không được, Mercedes”, Frances nói, “Bernadette thậm chí còn chưa phải là thánh nữa mà”. Đúng vậy, Bernadette chỉ mới được tuyên phúc nhưng bởi vì Mercedes lớn tuổi nhất, chúng chơi trò chơi và Bernadette là một cô con gái ngoan bị bệnh hen suyễn và đã được gặp Đức mẹ trong hang động của Người ở Lourdes, nơi mà Đức mẹ đã tiết lộ cho cô ba bí mật.
Lily thì chỉ muốn làm thánh Veronica để lau mặt cho Giêsu và sau nhiều lần chơi thì nó trở nên chán phèo và Frances cùng Mercedes sẽ thuyết phục cô bé chọn một vai khác.
“Sao em không làm vị thánh nhỏ bị chặt chân tay nhưng sau đó lại có chân tay mới bằng bạc?”
“Lily à, sao em không làm thánh Giles, vị thánh phù hộ cho những người tàn tật?”
“Lily này, em có muốn đóng vai thánh Gemma không, người bị bệnh gai cột sống nhưng đã được Đức mẹ chữa lành ấy?”
“Không”, Lily nói, “Em muốn làm Veronica.”
Thôi được rồi, được rồi, nếu không để cô bé làm vậy thì cô sẽ hét lên và cha sẽ chạy đến ngay, lúc đó sẽ biết chuyện gì xảy ra.
Họ luôn kết thúc trò chơi hấp dẫn đầy niềm tin ngây ngất và những sự đau khổ thần thánh của mình với cùng một câu chuyện mà trong đó họ cùng đóng vai thánh Brigid. Cô là cô gái xinh đẹp nhất ở Ai-len và cô muốn trở thành một nữ tu nhưng có quá nhiều các chàng trai trẻ theo đuổi cô nên cô đã xin Chúa “xin Chúa hãy làm cho con trở nên xấu xí!” Và Người đã làm vậy.
Từng người một, Frances, Mercedes và Lily sẽ co rúm, sụp đổ và tàn úa đến khi chúng trở nên xấu xí như mụ phù thủy. Sau đó sẽ duỗi người và bước vào nữ tu viện với giọng cười khúc khích - “Chào xơ, hôm nay xơ thế nào? Ha ha ha…” - rồi chúng quỳ xuống trước bệ thờ và điều kì diệu xảy ra: thánh Brigid đã trở nên xinh đẹp lại. “Ôi xơ, xơ thật là xinh đẹp!”, “Xơ cũng vậy!”, “Ôi, xơ hãy nhìn mái tóc vàng xinh đẹp của tôi này!”, “Nhìn đôi môi xinh đẹp của tôi này!”, “Ôi, nhìn chiếc váy xinh đẹp của tôi này!”, “Nhìn của tôi này!”.
Rất nhiều buổi chiều thứ bảy và chủ nhật như vậy, trong khi cha đang ngủ bù cho những giờ làm việc khuya trên chiếc ghế dựa dưới nhà…
Chỉ mới mấy ngày trước, nhưng nó dài như vô tận từ khi Mercedes có kinh nguyệt và mất trí đi từ khi biết yêu. Ôi… Ít ra là Frances và Lily vẫn còn biết cách tạo ra niềm vui.