Ở nhà, James đã chậm lại một chút. Khi Kathleen đi rồi thì việc lại ngồi ở chiếc ghế dựa sau giờ ăn đã trở nên an toàn với anh. Ở góc phòng vẫn còn hai thùng sách chưa mở nhưng còn quá nhiều sách chưa đọc trong tủ nên James vẫn chưa đụng đến hai thùng đó. Sau này sẽ có đủ thời gian, khi Kathleen đã thành đạt với sự nghiệp của cô và anh không còn phải làm việc vất vả nữa. Năm mươi hai cuốn sách, không tính quyển Bách khoa toàn thư nước Anh. Một ngày nào đó ta sẽ có thể ngồi giữa tất cả những cuốn sách của mình và bắt đầu đọc.
Tuy nhiên ngay lúc này vẫn còn nhiều việc phải làm. Thêm nữa là James đã quyết định dành thời gian buổi tối quý giá của mình cho hai đứa con gái nhỏ mà lần đầu tiên anh mới để ý đến chúng. Anh rất hài lòng khi thấy chúng rất sáng láng, cả hai đứa, và cũng tự mắng mình vì đã hoàn toàn giao chúng cho Materia cho tới tận bây giờ. Anh dự định sẽ đền bù cho chúng, vì điều này nên vào một buổi tối không lâu sau khi Kathleen đi, James gọi hai đứa nhỏ đến bên chiếc ghế dựa, để mỗi đứa rúc vào ngồi một bên, mở một quyển sách to và bắt đầu đọc “Vào thế kỉ thứ hai của Công giáo, đế chế La Mã đã nhận thức được những vùng tươi tốt nhất
trên Trái đất và những khu vực đông đúc nhất của loài người.” Hai đứa nhỏ ngồi nghe và cảm thấy bối rối vì những cái tên mới và những từ quá dài nhưng vẫn bị thu hút bởi giọng đọc kĩ lưỡng của cha, vì những hình ảnh lờ mờ của một thế giới tuyệt vời trải ra khi ông ra lệnh, và hơn hết là vì sự quan tâm đặc biệt của ông.
Cảm giác rất khác với cảm giác hồi hộp mà chúng cảm thấy khi ở bên Kathleen. Bên cạnh cha chúng cảm thấy thứ gì đó hiếm có và uy nghiêm. Chúng hiểu rằng ông đang dạy chúng học và chúng đáp trả bằng tất cả sự tôn trọng mà chúng có.
Mercedes đã gần sáu tuổi. Cô bé không bao giờ quên mang cho cha một tách trà, bưng nó một cách cẩn thận cùng với một quyển sách cho buổi tối. Nó là một đứa trẻ ngoan và thể hiện vai trò người giúp đỡ cho mẹ và chị gái của Frances một cách nghiêm túc - mặc dù cô bé có vẻ khá giản dị, mái tóc của cô bé lại có màu xám xịt. Tuy nhiên cô bé vẫn có một đôi mắt nâu xinh đẹp và tính tình tốt. Nhưng James không thể cưỡng lại một sự quan tâm đặc biệt dành cho Frances. Cô bé là một sinh vật sống động, sắp năm tuổi, mái tóc quăn vàng óng và nụ cười tinh quái, ánh sáng xanh nhảy nhót trong đôi mắt màu lục của cô. Lúc nào cũng sẵn sàng một trò gì đó để chọc phá cha “Tóm được mũi cha rồi!” và đầy ý tưởng cho những trò chơi mà nó có thể chơi cùng Mercedes. “Mercedes, cạo đi!”, “Mercedes, biết sao không, mấy cái nút này nhét vừa vào mũi mình đấy!”. Mercedes đã học được nhiều qua những lần bị lỗi và biết được khi nào thì nên nói “Ừ”, còn khi nào thì nên nói “Hãy giả bộ là…”.
James không thích nghe Materia và tụi nhỏ nói chuyện bằng tiếng Ả Rập nhưng anh không phản đối. Anh chỉ phản ứng vào những lần đặc biệt khi họ cùng ngồi với nhau sau bữa ăn. Anh làm tăng sự cổ điển bằng những câu chuyện cổ tích và thơ ca. Mấy cô bé rất thích thơ và học chúng một cách nhanh chóng. Đứng cạnh chân ghế của anh, tay nắm lấy nhau, ngay ngắn như hai cái khuy trên áo Kathleen - màu xanh là Mercedes, màu đỏ là Frances - những cái khuy trên giày chúng tỏa sáng đẹp đẽ, chúng lặp lại bằng giọng ê a trầm bổng “Tôi có một cái bóng luôn đi theo mình. Nó có nhiều lợi ích hơn tôi biết. Nó rất giống tôi, từ đầu tới chân. Tôi thấy nó nhảy lên trước mình, khi tôi nhảy lên giường.”
Sau đó Frances sẽ ré lên vui sướng còn Mercedes sẽ nhún gối cúi chào. James cười và vỗ tay. Frances bò lên đầu gối anh, Mercedes áp má vào tay anh và anh cảm thấy tảng băng trong ngực mình đang vỡ ra. Chiến tranh đã kết thúc. Anh đã về lại nhà mình và cuối cùng thì mọi thứ cũng đang tốt đẹp trở lại.
Tôi đang giữ chặt em trong pháo đài của mình
Và sẽ không bao giờ để em ra đi
Mà sẽ nhốt em vào ngục tối
Của lâu đài trong trái tim tôi.
Ở đó tôi sẽ giữ được em mãi Mỗi ngày và mãi mãi
Tới khi những bức tường đổ nát Và tan hết thành cát bụi.
Có ít thư gửi từ Kathleen hơn là James mong đợi, nhưng lâu lâu Giles sẽ gửi một tấm bưu thiếp để cho anh biết là mọi thứ vẫn ổn. Vào tháng Sáu có một hộp quà do Kathleen gởi về bao gồm hai con búp bê thủy thủ, một cho Mercedes và một cho Frances. Chúng rất phấn khích và ngay lập tức mang đồ chơi mới đến gặp gia đình búp bê của chúng, “Nhìn này các con, đây là các anh họ mới người Mỹ của các con đấy”. Có một bức thư đi kèm, James gọi các con đến bên chiếc ghế dựa và đọc lớn.
“Cha mẹ và các em thương,
Con đang tập luyện rất tốt dưới sự giám sát của thầy dạy nhạc. Ông ấy không thể hài lòng hơn nữa và con cũng vậy. Bà Giles là một người bạn tuyệt vời và đã giới thiệu cho con nhiều thứ về văn hóa rất thú vị. Cho tới nay thì con đã được đến tham quan Bảo tàng Lịch sử tự nhiên cũng như các nhà hát nhạc hiện đại. Cũng có nhiều dòng nhạc mới được biểu diễn ra mắt tại Manhattan và đó thực sự là một đặc quyền khi được là một trong những người đầu tiên thưởng thức những tác phẩm tuyệt vời như vậy. Cũng có rất nhiều các chiến sĩ đi ngang qua trên đường ra chiến tuyến và con đang lên kế hoạch đi theo bà Giles làm nhiệm vụ chăm sóc y tế, mặc dù con không có tí kĩ năng đan lát may vá nào và thực sự tội nghiệp cho chiến sĩ nào nhận được đôi vớ con đan. Bên cạnh thời gian giải trí, thời gian của con hoàn toàn dành cho việc học và tập
luyện, tập luyện, tập luyện. Làm ơn chuyển lời chào của con đến xơ Saint Cecilia nếu tình cờ gặp bà trong thị trấn. Con sẽ viết thư lại sớm.
Thương, Kathleen.
Đọc xong, James gấp lá thư lại và nhét vào túi áo ngực. Sau đó anh lại kể cho Frances và Mercedes nghe về việc học của Kathleen, khi nào cô học xong, họ sẽ bắt tàu đến New York và nghe cô hát ở nhà hát Metropolitan. Mercedes chụp hình tòa nhà trắng, Kathleen sẽ ngồi trên một ngai vàng bên cạnh một hoàng tử đẹp trai. Frances thấy một lâu đài với các nàng tiên cá đang bơi trong một cái hồ đầy bia, còn Kathleen thì đang cầm một thanh kiếm và hát trên ban công.
Mùa hè trôi qua nhanh, Materia vẫn nấu ăn, James vẫn làm việc, còn các cô bé thì lớn nhanh. Vào mùa thu chúng đã có thể biết đọc. Việc này xảy ra như một sự thẩm thấu, theo đúng cách mà nó phải xảy ra: sau nhiều tháng ngồi trong lòng cha và đọc theo những từ mà ông đang đọc, miệng cũng giả vờ đọc, đến một ngày chúng sẽ không phải giả vờ nữa. Tấm gương đã vỡ ra và bây giờ chúng có thể tự chọn những thế giới mà chúng thích, cùng với nhau hoặc một mình. Cảm ơn cha.
Vào ngày 7 tháng 11, James dắt các con đến bưu điện để nhận bức thư Kathleen gởi từ New York. Mỗi khi nhìn thấy biểu tượng thùng thư anh cảm thấy rất dễ chịu, nhưng hôm nay lại có một chút bất ngờ bởi vì trên phong bì không có địa chỉ người gửi và tên và địa chỉ anh được viết bằng nét chữ con gái nhưng rất xa lạ. Trong khi Mercedes và Frances đang đắn đo chia nhau số kẹo cam thảo thì James mở bức thư ra đọc…
Nội dung bên trong hoàn toàn trái ngược với văn phong tao nhã của nó. Nó được kí tên là “Người ẩn danh luôn mong muốn điều tốt”, James gấp bức thư liên tục cho tới khi nó còn nhỏ xíu và đắn đo: cho dù nó là một trò đùa hiểm độc hay là sự thật thì đêm nay anh cũng phải lên đường.
Ba ngày rưỡi sau đó, vào lúc 6:05 sáng ngày 11 tháng 11 năm 1918, James bước ra khỏi ga Grand Central.
Anh phải tìm Kathleen và đưa cô về nhà.