Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1: Khu Rừng
Chương 1

❊ ❊ ❊

Khu rừng

Tìm kiếm vận may

Ngày xưa, rất lâu trước khi bạn ra đời, gia đình Piper đã sống ở đảo Cape Breton. Người cha, James Piper, cố gắng cả đời để tránh xa những mỏ dầu vì mẹ ông đã từng lo sợ rằng con mình lớn lên sẽ làm việc tại các hầm mỏ. Bà dạy con trai mình đọc các tác phẩm cổ điển, chơi piano và hy vọng vào những thứ tốt đẹp thay vì dạy tất cả mọi thứ và đó cũng chính là những gì James mong đợi ở các con của mình.

Mẹ James xuất thân từ một gia đình đóng tàu khá giả ở Wreck Cove. Cha James là một thợ đóng giày nghèo xơ xác đến từ Port Hood và đem lòng yêu mẹ James vào một lần đo chân cho bà. Ông đã hứa với cha của bà rằng sẽ không đưa bà đi đâu quá xa nhà, nhưng ông vẫn cưới và đưa bà đến Ai Cập, nơi James ra đời. Họ ở quận Inverness, một nơi cô lập rất xa phía bên kia đảo, trong khi James thì chẳng bao giờ có anh chị để chơi chung. Cha James đã bán cái khuôn đóng giày bằng sắt của ông để mua một chiếc chảo thiếc, nhưng từ đó về sau, và kể cả trước đó, không ai nghe nói đến cuộc đổ xô đi tìm vàng ở Cape Breton.

James và mẹ thường nói tiếng Xen-tơ với nhau, và điều này đôi khi làm cha James nổi giận vì ông chỉ nói tiếng Anh. Xen-tơ là tiếng mẹ đẻ của James. Người Anh luôn tẻ nhạt và tàn nhẫn, như ánh nắng mặt trời sau một đêm dài đánh cá, thế nhưng mẹ James lại khẳng định rằng con trai mình tài giỏi như một vị hoàng tử trẻ bởi họ xuất thân từ Hoàng gia Anh và James cần phải có con đường riêng của mình.

Một buổi sáng ngay trước sinh nhật 15 tuổi, James thức dậy và nhận ra rằng cậu có thể đủ sức đánh trả lại cha mình. Thế nhưng khi đi xuống cầu thang James mới phát hiện ra cha cậu đã bỏ đi và cây đàn piano của mẹ cậu đã bị tháo rời ra một cách lặng lẽ trong đêm. James đã dành 6 tháng ròng để ráp nó lại và nhờ đó mà cậu trở thành một người lên dây đàn piano. Mười lăm tuổi, tất cả những gì James mong muốn là được một lần quật lại cái dây lưng vào cha mình. Mười lăm tuổi rưỡi, tất cả những gì James muốn là được nghe mẹ đàn một lần nữa, nhưng bà đã qua đời trước khi cậu hoàn tất công việc. James lấy cái chăn carô mà mẹ cậu đã dệt, những cuốn sách hay bà đã dạy cậu đọc và nhét chúng vào cái túi giắt trên yên con ngựa già thường dùng khi đi hầm mỏ. Cậu quay trở vào nhà, ngồi xuống bên cây đàn và say sưa chơi bản Sonat Ánh trăng. Sau 4 nhịp, cậu đứng dậy chỉnh lại nốt đô thăng rồi lại ngồi xuống đung đưa theo bản Bài ca con tàu xứ Vơ-ni-đơ. Sau 5 nhịp, cảm thấy đã thỏa mãn, James lấy cái lọ may mắn trong rổ đựng đồ may vá của mẹ, hạ cây đàn xuống và châm lửa đốt. Cậu trèo lên con ngựa mù và cưỡi nó đi khỏi Ai Cập.

Những người họ hàng trong gia đình Wreck Cove ngỏ ý cho James làm việc đánh bóng tàu, nhưng cậu vẫn mong những điều gì đó tốt hơn. Cậu sẽ cưỡi ngựa tới Sydney, nơi mà cậu biết rằng ở đó có rất nhiều đàn piano.

Sydney là thành phố duy nhất trên đảo Cape Breton, nó nằm rất xa về phía Nam, con đường dọc theo bờ biển Đại Tây Dương dẫn đến đó vẫn hay biến mất bởi phần lớn nó được tạo thành bởi các vịnh nhỏ và góp phần kéo chuyến đi của James thêm dài ngày.

Có rất ít người trên đường đi, nhưng những người James gặp đều sẵn sàng dành một bữa ăn cho cậu bé gọn gàng sạch sẽ , ngồi thẳng thớm và không hỏi xin điều gì, cùng câu hỏi “Cậu từ đâu đến vậy cậu bé, cha của cậu là ai?”. Hầu hết những người nói tiếng Xen-tơ đều thích mẹ cậu, thế nhưng James vẫn luôn từ chối một chiếc giường, thậm chí là một chỗ trong đống rơm với dự định cháy bỏng rằng mái nhà tiếp theo có thể che chắn giấc ngủ của cậu sẽ là ngôi nhà của chính mình. Rêu phong là những lời an ủi của đá, những cây tùng không những không bám chặt vào bãi đất thấp mà thay vào đó còn dang rộng những tán lá cây ra gấp mười lần để che chở cho mặt đất mỏng manh và đáng chán dưới chân mình. Và thế là James ngủ ngoài trời nhưng không cô độc, cậu còn nhiều thứ để nghĩ đến.

Khi đi dọc theo bãi biển ở một đoạn đường dễ đi, James phát hiện ra rằng không có thứ gì hợp với những suy nghĩ trong sáng hơn là một cảnh biển đẹp. Nó giúp đầu óc cậu thông thoáng, làm thần kinh cậu thư giãn và tẩy rửa tâm hồn cậu.

James đã quyết định sẽ luôn sống ở nơi có thể nhìn thấy biển.

Trước đây James chưa bao giờ đến thành phố, nơi những tảng đá lạnh tỏa mùi của biển nhường chỗ cho than đá đốt nóng và màn sương mù u ám kẻ những sọc màu cam bao quanh cậu. James nhìn xa xăm lên trên và thấy những đám mây sáng rực cuồn cuộn tạo thành những đụn sắt thép trên bầu trời. Chúng điểm màu hổ phách lên bầu trời đang chìm ngập dần trong từng mảng màu nghệ, cứ thế to phồng dần lên và biến mất vào những bộ quần áo bằng khói tuyệt đẹp bay đến bên thị trấn mang tên Whitney Pier.

Tại đây những căn nhà làm từ các mảnh ván ghép nhiều màu sắc chen chúc nhau giữa các tiệm rèn và những lò nấu của các nhà máy xay vĩ đại, cũng tại đây James đã một lần bị hoảng sợ vì cậu chưa từng tận mắt thấy một người châu Phi nào trừ những gì cậu biết trong sách vở. Những cánh buồm mới tung bay trên dây phơi quần áo, James hướng ngựa đi vào con đường trải nhựa, băng qua cây cầu mà từ đó cậu có thể nhìn lại những tòa nhà bằng gạch nung trải dài cả dặm dọc theo bến tàu và ngắm nhìn sự sạch sẽ của thứ thép sinh ra từ muội lò.

James thấy hàng đống dấu vết, mùi nhựa đường và một cái hồ xấu xí bên phía tay phải cậu và trên con đường Pleasant, một đám trẻ chân trần đang đá cái vỏ lon gỉ sét. James đi theo tiếng kêu của những con mòng biển và đến vùng Esplanade nơi các bến tàu của cảng Sydney trải rộng cùng những con tàu cao ngất đến từ khắp mọi nơi. Lớp vỏ sắt của thân tàu phủ đầy rong biển và bị ăn mòn bởi muối, một số còn có những cái tên không thể đọc nổi được sơn theo kiểu chữ bay bổng trên nó. Một người đàn ông muốn cậu làm việc bốc dỡ nhưng James đã từ chối “Không ạ, cám ơn ông.” Những tay vịn dọc con đường lát vỉa hè phản chiếu hình ảnh các dây cáp đong đưa trên đầu và dẫn cậu vào trung tâm thành phố, chiếc tàu điện chở hàng lóe sáng và phát ra những âm thanh vang rền ngay sau lưng cậu, mặt trời đã xuất hiện. Đường Charlotte: mặt tiền những ngôi nhà ba tầng dát bằng gỗ hảo hạng vươn cao cả hai bên đường, những dòng chữ hoa mĩ được dùng cho mọi thứ, những ô cửa kính thu hút cái nhìn thèm muốn của người khác, tại đây không có thứ hàng làm sẵn nào là không có: McVey, McCurdy, Ross, Rhodes and Curry, Moore, McKenzie, MacLeod, Mahmoud, MacEchan, Vitelli, Boutilier, O’Leary, MacGilvary, Ferguson, Jacobson, Smith, Mac-Donald, Mcdonald, Macdonell. James chưa bao giờ thấy nhiều người như vậy, họ ăn mặc đẹp hơn cả ngày chủ nhật, tất cả đều có nơi nào đó để đi, cậu đã nhìn thấy kem và cuối cùng là phía trên đồi, nơi những người giàu có sinh sống.

Con ngựa gục dưới chân James và gặm vào rìa bãi cỏ xinh đẹp của nhà ai đó trong lúc James đang đi đến đoạn cuối cho những ý tưởng du ngoạn của mình. Cậu sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà tuyệt đẹp, mua những thứ làm sẵn, cưới một người vợ có đôi tay mềm mại, có một gia đình và cùng nhau làm cho ngôi nhà luôn ngập tràn những giai điệu đẹp đẽ của âm nhạc và sự trầm lặng của những cuốn sách.

James đã đúng, rằng ở Sydney có rất nhiều đàn piano.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.