Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sự Quên Lãng
Sự Quên Lãng

❊ ❊ ❊

Đứa bé có vẻ không ổn ngay từ đầu. Trước tiên là nó rất ít khóc, chỉ tạo ra những âm thanh như một con mèo con bị ướt, có thể điều đó cũng không sao. Cái khó là cả Materia lẫn James, thậm chí cả bà Luvovitz đều không nhớ để rửa tội cho con bé đúng lúc, làm sao họ có thể quên được chứ? Không có sai sót gì, thậm chí nó còn là một em bé khá lớn. Đủ tháng, sinh ra vào đúng ngày Kathleen chụp hình. Hay là Materia đã làm cho em bé bị yếu đi khi cô phủ phục dưới chân bức tượng thạch cao của Đức mẹ Mary vài ngày trước khi sinh? Nếu nghĩ vậy có lẽ hơi kì cục, và cũng có phần báng bổ đối với đứa bé. Không, đó là một đứa trẻ khỏe mạnh với trái tim mạnh khỏe và nó chỉ sống có ba ngày, sau đó chết mà không ai biết lí do tại sao. Chết trong cũi. Nó cứ thế xảy ra, những đứa bé chết đi, tại sao? Đó là một điều bí ẩn. Cứ như chúng đến, nhìn quanh với đôi mắt bé bỏng mù mờ của chúng rồi quyết định không ở lại.

Materia đã gọi con bé là Lily nhưng không thể nói con bé đã thực sự được đặt tên, nó chưa được rửa tội, do đó coi như là chưa thực sự tồn tại, và nó được hỏa táng. James bế nó lên, quấn trong tấm vải và đặt vào trong một cái giỏ đựng cam - anh hơi sững sờ - và đưa đến công ty đôi ở đường King hiện đang hoạt động như một bệnh viện.

Chôn cất không phải là một sự lựa chọn, khóc than không phải là một sự lựa chọn. Đây sẽ là một Lily khác, trước khi Lily thực sự ra đời và được rửa tội tới hai lần, cứ như để đền bù cho đứa trước. Một Lily khác.

Những gì bạn phải làm với một đứa bé như thế này là cố gắng vượt qua. Đừng buồn khổ, nó không cố tình như vậy. Đừng cầu nguyện, vì những lời cầu nguyện sẽ không thể đến được trong sự quên lãng. Hãy có niềm tin, Chúa có lí do riêng của mình, hầu hết là để thử thách bạn. Chúa sẽ không bao giờ gửi đến những gì vượt quá sức chịu đựng của chúng ta. Hãy biết hy sinh, coi như đó là một đứa bé khác. Materia đã chịu đựng điều đó. Lau chùi nhà cửa vào buổi tối, lau chùi cọ rửa dưới ánh đèn dầu cho đến khi bình mình bốc lên toàn mùi thuốc tẩy, cô bắt đầu nướng bánh, nướng bánh và nướng bánh. Ai sẽ ăn hết tất cả những chỗ này? Cô giao tất cho nhà Luvovitz, Abe và Rudy bây giờ đã là những thiếu niên, những chàng trai to khỏe với những cái bao tử không đáy. Materia rất thích nhìn chúng ăn - những đứa bé khỏe mạnh xinh đẹp, nháy mắt với mẹ chúng, cao vượt hơn hẳn mẹ chúng và dành hết tất cả cho bà. Những cậu con trai tốt.

Mercedes và Frances rất buồn, trông vẻ mặt chúng rất bất ngờ, em gái mới của chúng mới vừa ở đây và bây giờ thì không còn nữa. Kathleen thì rất giận dữ, lẽ ra em bé không nên chết.

“Có chuyện gì không ổn vậy?”

“Chúng ta không biết”, James nói.

“Đó là một câu trả lời ngu ngốc vớ vẩn.”

“Đời đôi khi vẫn ngu ngốc và vớ vẩn”, James cảm thấy tự hào khi luôn nói với con bé sự thật.

“Đời con sẽ không vậy đâu.”

“Ừ, với con thì không!”

Điều làm Kathleen bực bội nhất là khuôn mặt vô hồn của mẹ cô, một cái máy đẻ vô tri vô giác. Cuộc đời mình sẽ không giống vậy.

James không chìm đắm lâu với việc này. Anh buồn vì chuyện đã xảy ra, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc bớt đi một miệng ăn. Materia thì phục hồi nhanh một cách bất ngờ, cứ như một con bò cái, anh cố để không nghĩ vậy. Vấn đề là nhìn cô vẫn giống như đang mang thai. Cô ấy sẽ lấy lại vóc dáng cũ khi mình trở về sau trận chiến.

Nhưng từ giờ trở đi thì nhìn Materia vẫn như đang mang thai, mọi người sẽ cho rằng cô đang có thai sáu hoặc bảy tháng, nhìn vào là thấy ngay.

James tham gia trung đoàn cao nguyên Victoria Argyll. Trung đội trưởng của anh nói tiếng Xen-tơ, cũng như tám mươi phần trăm những người khác trong đơn vị: James xung phong ngay cho vị trí làm nhiệm vụ ở nước ngoài và cảm thấy vui mừng khi có đợt huấn luyện nào đó có thể mang anh đi xa nhà. Tập trận với lưỡi lê ở trại Wellington tại Halifax, lao vào những túi cát, “dưới, trên, coi nào các cô gái, dưới và trên! Đâm vào lồng ngực của chúng ấy!” Một trung sĩ người Anh dạy họ cách đào hầm sao cho chuẩn xác, sắp đặt các túi cát một cách gọn gàng: “Đừng sâu quá, các cô gái, chúng ta không dừng lại quá lâu đâu!” - chỉ đủ để ngủ một chút và sau đó lại trên đường hành quân cùng những tên Đức man rợ đang lẩn trốn. James nằm trong số những người lớn tuổi ở đây, anh không thân thiện, anh cũng không quan tâm đến vua George, anh cũng không chống đối Kaiser. Anh đếm từng ngày cho tới lúc được xuất ngoại. “Dưới và trên, các cô gái, dưới và trên!”

Năm mươi năm hòa bình ở châu Âu đã tạo ra sự sung túc ở mọi phương diện, có rất nhiều ngựa sẵn sàng phi xuyên qua châu Âu theo hai hướng. Cùng lúc đó Cape Breton cũng tham gia, mặc kệ một sự thật là hơn hai mươi lăm năm qua quân đội Canada đã dành nhiều thời gian cho việc bảo vệ tài sản của công ty than Dominion hơn là chiến đấu. Tuy vậy những người tuyển quân vẫn rất hùng hồn rằng “tội nghiệp cho nước Bỉ bé nhỏ, những tên lính Đức khát máu - hoạt động của các hầm mỏ đã chậm lại, tại sao những chàng trai lại không muốn trở thành chiến sĩ? Cái lí do bạn bè sẽ cận kề chiến đấu bên cạnh nhau cũng có vẻ thuyết phục - cả thị trấn ở trong cùng một đoạn chiến hào. Mọi người đều lo sợ rằng “tất cả sẽ kết thúc vào Giáng sinh”, nhưng James hi vọng chiến tranh sẽ kéo dài khoảng hai năm. Lúc đó thì Kathleen đã đủ lớn để có thể rời khỏi gia đình lúc anh trở về. Nếu anh có thể trở về.

James hoàn tất những đợt huấn luyện cơ bản và nhận nhiệm vụ bảo vệ cơ sở. Trong suốt mùa thu, anh và những người còn lại của đội 94 tuần tra bãi biển trong tâm trạng hồi hộp khó chịu, cực kì lo lắng rằng chiến tranh sẽ kết thúc trước khi họ có thể ra đi. Họ được biết đến như là những “chiến sĩ việt quất”, bởi vì họ không có việc gì khác để làm ngoài việc hái việt quất và dán mắt vào những con tàu ma quái của bọn Đức. James ăn uống tại nhà, nhưng anh ngủ với hai chiến sĩ khác trong một cái lán ở bãi biển Lingan. Sẵn sàng, trong mọi trường hợp, sẵn sàng.

Cuối cùng James cũng được chuyển đến tiểu đoàn cao nguyên Cape Breton số 85 ở nước ngoài của lực lượng viễn chinh Cabada. Anh được cấp một khẩu súng trường hiệu Ross. Thật tốt là có một con dao gắn vào nòng súng - không ai biết được ở vùng đất săn thỏ Bắc Mỹ thì một khẩu Ross sẽ có hiệu quả hơn bao nhiêu so với vùng bùn lầy châu Âu. Cùng với ba mươi kí hành lí, James còn được cấp một cái áo chẽn kaki, một cái váy chiến đấu may bằng da, một cái túi lông ngựa màu đen vàng, một cái váy ca rô MacDonald màu sáng và một cái mũ bê rê với chùm tua rua đỏ. Bọn Đức chắc chắn sẽ thấy anh đến, và tiếng kèn của trung đoàn dẫn đường như thế này thì chắc chắn bọn Đức sẽ nghe thấy các anh đang tiến đến. Kèn túi có tác dụng nấu chảy lòng trắc ẩn của quân thù, đầu gối trần trong trận chiến sẽ dấy lên một nỗi sợ trong lòng những kẻ cuồng tín. Bọn người Đức sẽ phải gọi những chiến sĩ của trung đoàn cao nguyên là “những chiến sĩ đến từ địa ngục.”

Cuối cùng thì vào một ngày tháng mười hai năm 1914, James đứng cầm cương trong lúc Taylor nhấc túi đồ của anh lên xe và chuẩn bị đưa anh đến bến tàu Sydney. Tuyết đang rơi và James cảm thấy những vết cắn bất thường của mùa đông trên đầu gối của anh. Anh biết anh đang mặc trên người chiếc váy đầy tự hào của tổ tiên nhưng anh cũng hơi nhớ cái quần dài của mình. Materia thì không thể ngừng nghĩ rằng anh thật đẹp trai. James vỗ đầu bọn trẻ. Frances cù vào đầu gối anh, Mercedes thì cho anh cái bánh quy ướt sũng của nó, Kathleen thì vòng tay ôm quanh người anh, không thể ngừng khóc, cô bé không bao giờ khóc, nó không phải một đứa yếu đuối. Cô bé ôm chặt lấy anh, còn anh thì cố gỡ cô bé ra. “Hãy là một chiến sĩ tốt nào, chăm sóc mẹ con nhé!”

“Không!”

“Đủ rồi, im nào con…”

Nhưng cô bé vùng chạy vào nhà, tông mạnh vào cánh cửa - Cha, cha của mình đang đi xa, ông có thể bị giết, hoặc thậm chí là chết đuối trước khi đến được đó chạy lên cầu thang, hai bậc một lúc - và ông đang bỏ mình lại đây với người đàn bà kinh khủng này! Chạy thẳng vào phòng, tránh nhìn vào gương, tông thẳng vào cửa, khóa nó lại.

“Tạm biệt các con, hãy cầu nguyện cho người cha già của các con nhé!”

Anh biết rằng Materia sẽ cầu nguyện, cô sẽ cầu nguyện tới rụng cả cái đầu ngu ngốc của cô xuống.

Anh đã đúng, cô làm y như vậy. Cô cầu nguyện nhiều đến mức cái đầu của cô có vẻ hơi lung lay. Cô cầu nguyện rằng anh sẽ bị giết không đau đớn ở Flanders.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.