Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quanto Dolor
Quanto Dolor

❊ ❊ ❊

“Tôi rất thích chia nhỏ, phân loại và đánh giá, anh thấy đấy, tôi rất cô đơn, tôi có quá nhiều thời gian để ngẫm nghĩ, và cha thì đang dạy tôi cách suy nghĩ.”

• Claudia, ALOE.

Cuộc đình công kết thúc vào tháng tư năm 1910, và James đã tìm được một công việc kiểm tra khối lượng trên mặt đất như một phần thưởng cho sự trung thành của anh. Anh đã mong được gặp lại người bạn Albert dưới hầm mỏ của mình, mong là có cơ hội được nhìn thấy anh ta dưới ánh sáng ban ngày nhưng Albert đã ra đi. Anh ấy đã đi đến Sydney cùng với vài người khác ở Sân 14, và định cư ở Whitney Pier trong một khu dân cư có cái tên là Coke Ovens. Có rất nhiều người ở đó đến từ vùng Tây Ấn, công ty sắt thép Dominion biết được giá trị của những người đàn ông khỏe mạnh và có thể chịu được nóng. Coke Ovens là một cộng đồng ấm cúng, những căn nhà ở đó được sơn đủ màu trừ màu trắng, san sát vào nhau và ở ngay cạnh xưởng thép. Chính nhà máy đã giúp có được bánh mì trên các bàn ăn và phủ thêm một lớp bột cam lên trên bánh mì.

Ở thị trấn, các ngôi nhà của công ty được thuê lại một lần nữa, cửa hiệu của công ty lại chấp nhận chứng khoán của những người thợ mỏ, những đứa trẻ cuối cùng được chôn cất và Kathleen đã trở về nhà. James có một sự ngạc nhiên đang chờ: đèn điện, phòng vệ sinh có bồn cầu hiện đại, bồn rửa tráng men và vòi nước mạ kền, có thể chỉnh nóng lạnh.

Với công việc chiếm nhiều thời gian ở mỏ, James không thể đưa đón Kathleen đi học ở trường Holy Angels nữa. Anh thuê một chàng trai từ khu Coke Ovens để đánh chiếc xe của anh. James thấy như tuổi trẻ của mình quay lại khi nhìn vào chàng trai trẻ - Leo Taylor chỉ mới có mười sáu tuổi - nhưng James chắc chắn là cậu ta rất vững vàng.

“Không quanh co, đi thẳng đến đó và đi thẳng về nhà.”

“Vâng thưa ông!”

“Tôi không muốn cậu nói chuyện với con bé!”

“Tôi sẽ không nói, thưa ông.”

“ Đừng chạm vào nó!”

“Vâng, tôi sẽ không.”

“Tôi sẽ giết cậu.”

“ Xin ông đừng lo.”

James nghĩ rằng thà thuê một chàng trai trẻ rụt rè đánh xe cho con gái mình còn hơn là thuê một thằng đểu. Thêm vào đó, việc Taylor là một người da màu càng làm James cảm thấy an tâm hơn về khoảng cách cần có giữa hành khách và người đánh xe.

Dù cô bé không còn người bạn nào ở thị trấn, Kathleen vẫn yên tâm hơn khi lại được sống ở nhà, ở nội trú tại trường Holy Angels thực sự rất cô đơn. Lúc đầu cô bé vẫn khóc cho tới khi ngủ thiếp đi, chỉ cảm thấy dễ chịu hơn nhờ những bức thư và quà cáp mà cha gửi. Nhưng cô biết rằng đã có vài sự hy sinh, cô biết những gì được kì vọng ở mình, không được lưỡng lự. Cô học chăm chỉ, nghe lời các nữ tu và không bao giờ than phiền, dù cô vẫn cầu nguyện với bà tiên đỡ đầu để gửi cho cô một người bạn vì ở trường Holy Angels không ai chơi với cô cả. Không có con trai, không có bụi bẩn bám trên đầu gối, những đứa con gái khác không thích thú gì với việc chiến đấu với đao kiếm và những cuộc phiêu lưu hay thi xem ai đóng giả cảnh chết hay nhất. Những đứa con gái khác từ lâu chỉ quan tâm đến những thứ tỉ mỉ của con gái mà Kathleen chẳng biết tí gì, hơn nữa, chẳng có đứa nào trong bọn chúng có sự nghiệp. Trước hết, các bạn cùng trường của cô ganh tị với tình bạn mà Kathleen có, cô bé quá xinh đẹp, quá thông minh, nhưng cô lại thất bại trong việc tuân theo những tôn ti trật tự xã hội, từ chối những đề nghị lịch sự của những cô bé khác nhờ cô thắt tóc giùm và dùng dây nhảy làm thòng lọng. Chúng cho là cô kì cục, và cuối cùng, tất cả đều xa lánh cô.

Kathleen lao mình vào công việc và trau dồi sự bất cần tuân theo lề lối, khăn quàng cổ của cô thắt lại và trễ xuống ở đằng trước, mũ kéo ra sau, tay nhét vào hai túi áo mà cô nhờ mẹ may thêm vào đồng phục, mái tóc dài tung bay. Những nữ tu cho phép, vì cô thực sự có tài năng.

Vào mùa thu năm 1911, thuyền của họ đến lục địa - James, Kathleen và thầy dạy nhạc của cô, xơ Saint Cecilia - đến một buổi diễn độc tấu ở nhạc viện hoàng gia ở Halifax, khách mời đặc biệt của những nghệ sĩ chuyên nghiệp.

“Nhìn vào mắt cha này!”

Cô bé làm theo, anh cầu nguyện đến các linh hồn.

“Stendhal đã nói gì về Elisabetta Gafforini?”

“Dù bạn thấy, hay chỉ nghe thấy cô ấy, thì sự nguy hiểm là như nhau.”

“Đúng vậy đấy”, làm một cử chỉ âu yếm quen thuộc của anh trên đầu cô bé, “Giờ đi ra đó và cho họ biết ai là trùm đi nào!”

Kathleen hát một bài thơ tình của Cherubino gửi cho Susanna từ tác phẩm “Đám cưới của Figaro”. Những giáo viên ở New York đưa cho James danh thiếp của họ, họ đang tìm kiếm một Emma Albani tiếp theo, nói với James những điều mà anh đã biết từ trước.

Henriette Sontag ra đĩa nhạc đầu tay lúc sáu tuổi, Maria Malibran lúc năm tuổi, Adeline Patti mỗi năm lại trẻ ra một chút, huyền thoại của cô thậm chí còn nổi tiếng hơn cả sự trẻ mãi của cô, nhưng James thực sự nghiêm túc về sự nghiệp của Kathleen nên anh không thể ngồi chờ nó bắt đầu. Kiên nhẫn là một dấu hiệu của nghệ sĩ thực thụ, giọng hát của cô sẽ vang mãi chứ không chỉ cháy bùng trong ngọn lửa vinh quang thời tuổi trẻ. Anh sẽ gửi cô đến học ở Halifax trong một năm để cô làm quen, sau đó sẽ đến Milano khi cô được mười tám tuổi.

Kathleen mười hai tuổi.

“Khi cha của Malibran nói với cô rằng cô cần phải tiếp tục vì Giulietta Pasta, cũng như Desdemona đối với Otello, anh đã nhìn thẳng vào mắt cô và thề rằng nếu cô hát không hay thì khi đến cảnh Otello giết Desdemona, anh cũng sẽ thực sự giết chết cô.”

Kathleen cười lớn và nói “Cha là một ông già mê nhạc kịch, đúng không?”

Materia rất ngạc nhiên, con bé thật hỗn xược, lẽ ra nó phải nhận một cái tát vì ăn nói kiểu đó, nhưng chẳng bao giờ anh làm vậy, thay vào đó lại còn cười và nháy mắt với nó.

Kathleen có một vẻ gì đó rất huênh hoang cho dù cô bé đang đứng yên, đặc biệt khi cô nghiêng mình bên cây đàn piano. Cô bé vẫn chưa biết mình xinh đẹp đến mức nào, nhưng cô đang bắt đầu nghi ngờ điều đó, cô chú ý đến cách đi đứng, đo lường ảnh hưởng của mình đối với người khác. Cô luyện tập những câu nói chán đời trước gương, cô tra nghĩa của từ “languid”, cô tập một giọng nói khinh bỉ vui vẻ và rất thích trêu chọc cha mình vì sự ám ảnh lãng mạn của ông đối với bài hát La Voce, đòi ông tìm và lột nho cho cô. “Nếu con sẽ trở thành người nổi tiếng thì cha phải tập đối xử với con cho giống người nổi tiếng chứ.”

Anh thích phong cách của cô bé: cư xử tự nhiên, làm việc như một chiến sĩ, hát như một thiên thần thực sự, chứ không phải “giống như thiên thần”, giọng hát của một thiên thần, giọng hát được chắp cánh, giọng hát chết người, một giọng hát ở gần mặt trời.

Khi Malibran chết một cách đột ngột lúc còn quá trẻ.

“Chắc chắn là giọng hát của cô ấy đã truyền vào cây violin của chồng cô ấy. Và những con heo có thể bay.”

Cô bé có cả thế giới theo sau mình, một cô gái hiện đại. James đã đọc về “Người phụ nữ mới”. Đó là hình ảnh mà sau này con gái anh sẽ trở thành.

Một buổi chiều thứ sáu trong tháng ba năm 1912, trong khi Materia đang ở trong bếp nấu bữa tối còn James thì đang khổ sở với cây đàn piano cũ, Kathleen xuất hiện ở cổng vòm của nhà trước.

Cô đang mặc bộ đồng phục của trường Holy Angels, cô bé đã cao lên nhiều, đứng dựa vào ô cửa, tựa hết cả người lên một bên hông, cảm nhận tuổi thiếu niên của mình mặc dù nó đã trôi qua từ lâu. Một nụ cười hiện lên trên môi khi cô thấy cha mình đang kéo những cái dây của con ngựa chiến cũ kĩ, cô liếc nhìn xuống, cắn nhẹ môi, sau đó lẻn vào ngồi bên cây đàn và đánh một hợp âm.

James nhảy dựng lên dù những cái búa đánh đàn chẳng thể làm cho anh bay lên được và đánh cô bé bằng một bàn tay, sau đó là một nắm đấm trước khi anh kịp nhận ra đó là ai và anh đã làm gì và tại sao lại vậy, thậm chí cả Materia cũng không, nhưng Chúa biết.

Con gái anh đang khóc, cô bé bị sốc, cha đánh cô sao, làm sao có thể thế được? Bằng chính bàn tay của mình, ôi Chúa ơi.

Anh đến gần, sượt qua vai, khuỷu tay, ôm chặt eo cô bé, anh sẽ không bao giờ, không bao giờ làm cô đau, thà chết đi hay chặt tay đi còn hơn. Siết chặt cô bé, anh cảm thấy rõ ràng cô đang cảm thấy như thế nào “Đừng khóc”, một sự đồng cảm chết người, “Im nào con”, cổ họng anh như khô lại và bị thiêu đốt “Suỵt”, anh phải bảo vệ cô khỏi - anh phải che chắn cho cô - khỏi cái gì chứ? Khỏi tất cả, tránh khỏi tất cả.

Một sự sống và cảm giác ấm áp len vào người anh, cái cảm giác anh đã không có từ khi…, cảm giác mà anh rất hiếm khi có được. Cô bé sẽ an toàn bên cạnh anh, ta sẽ giữ cho con được bình an, cục cưng, ôi ta yêu đứa con gái này lắm. Anh giữ chặt cô, không gây hại, sẽ không bao giờ làm gì có hại. Mái tóc cô có mùi như mùa xuân đang đến, làn da cô như loại tơ lụa được dệt nên từ hàng ngàn bánh xe quay sợi, hơi thở của cô nhẹ nhàng và thơm tho, sữa và mật ong nằm ngay trong miệng em… Sau đó anh tự cảm thấy hoảng hốt. Anh thả cô ra và rút tay lại một cách đột ngột để cô bé không chú ý những gì đang xảy ra với anh. Bệnh. Mình bị bệnh rồi. Anh rời khỏi căn phòng và lao ra cửa sau, băng qua sân và con lạch, đến chỗ khu vườn, nơi anh lấy lại bình tĩnh sau khi nôn.

Materia đã lấy lại thăng bằng ngay chỗ cổng vòm mà cô mới vấp ngã do James hất cô ra trong lúc bỏ chạy. Cô đến khi nghe thấy tiếng ồn ào và dừng lại ở cửa vào, quan sát. Cô vẫn đang nhìn, cô đi đến bên con gái mình.

Một cái răng của Kathleen bị rung rinh, nhưng cô bé còn nhỏ, nó sẽ mau chóng lành lại. Có một ít máu trên thảm, nhìn tồi tệ hơn thực tế. Materia nắm tay Kathleen đi vào bếp, đến chỗ máy bơm và rửa cho cô bé, sau đó dắt nó vào giường và mang cho nó ít đồ ăn mềm, hát cho đến khi đôi mắt xanh nhắm lại, lấy một cái gối và nhẹ nhàng đặt lên trên khuôn mặt đang ngủ. Nhưng lại lấy nó ra ngay lập tức. Nếu trái tim của Materia không trống rỗng, cô sẽ biết mình phải làm gì, phải bảo vệ ai, và như thế nào. Yêu thương con bé bây giờ có vẻ như là một yêu cầu dễ dàng hơn so với việc bảo vệ nó, bởi vì mình đã thất bại trong thử thách đầu tiên nên bây giờ mình phải đối diện với cái thứ hai.

Materia cố nghĩ xem phải làm gì, nhưng trong những tình huống như thế này thì suy nghĩ cũng chẳng giúp ích được gì. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác ớn lạnh tràn lên má, cô cảm thấy những chuyển động dưới chân mình, chiếc giường hất tung lên, cô thấy mình đang đứng trên một con tàu hướng về New York, cô gái có mái tóc màu đỏ rực lửa bên cạnh đang bám tay vào lan can. Nhưng khoảnh khắc đó trôi qua trước khi Materia có thể giữ lấy nó, một thông diệp yếu ớt được chuyển đi qua những khoảng cách không gian và thời gian, mỗi giây phút đều đáng nhớ.

Giờ thì Materia biết đã ai gửi Kathleen đến, và tại sao lại vậy. chính vì tội lỗi của cô mà Chúa buộc phải làm vậy, chính tội lỗi của cô, tội của cô, tội lỗi đáng ghê tởm của cô.

Kathleen biết rằng cha không cố ý đánh cô, rằng ông thật sự rất hối lỗi, cô biết ông đã làm việc rất vất vả và tất cả cũng vì lợi ích của cô. Không gây hại gì, cái răng rồi sẽ chắc lại, cô bé làm một cái thiệp cho cha để nói với ông rằng cô thương ông đến mức nào, cô viết một bài thơ vui về “hợp âm bị mất” và họ bỏ qua mọi chuyện.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.