Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Harem Scarem
Harem Scarem

❊ ❊ ❊

Thoạt đầu, Frances thắc mắc không biết bao giờ Teresa mới quay trở lại làm việc sau kì nghỉ lễ, hay sau bệnh hay bất cứ gì đi nữa. Nhưng chiều nay khi đang đi trên đường Shore để về New Waterford, Frances nghĩ đến một điều khủng khiếp. Lỡ Teresa bị đuổi việc thì sao? Lỡ Mahmoud gán tội ăn trộm cho cô ấy thì sao? Ông ấy chắc phải điên lắm mới làm vậy - tại sao chứ, mới hôm qua Frances còn lấy đi một cô gái chăn cừu Doulton Hoàng gia và một ngư dân Trung Hoa từ cây đàn piano, và Teresa đã nghỉ cách đó ba ngày rồi.

Ngồi trong xe tải, Ginger nhận thấy mình đang tìm kiếm cô bé Thanh Nữ Anh trên khắp đường Shore. Anh muốn nói chuyện với cô, chỉ vậy thôi, nhưng ở một nơi khác với nhà chứa. Anh muốn hỏi xem bố cô là ai, gia đình cô ở đâu nếu cô còn gia đình. Và nếu không, có thể anh và Adelaide sẽ giúp được cô.

Dù nghe thấy tiếng xe tải thắng lại ngay sau lưng mình nhưng Frances không ngoái nhìn mà vẫn đi tiếp.

“Này.”

Cô ngừng lại nhưng không quay lại.

“Này cô bé, cảm phiền.”

Cô quay lại và ngước nhìn anh đang nghiêng ra trên cửa sổ cabin. Mình đã đoán đúng, Ginger nghĩ bụng, cao lắm là mười hai tuổi thôi. Cô đi về phía chiếc xe, leo lên bậc thang và ngồi vào ghế cạnh anh. Cô đã coi anh là một người tốt… điều này có thể hơi lâu một chút.

“Em tên gì vậy, và bố em là ai?” anh hỏi khi cho xe quay lại đường.

“Tôi là Frances Eupharasia Piper. Bố tôi là James Hiram Piper, ông ngoại tôi là Ibrahim Mahmoud. Tôi không biết tên đệm của ông ấy.”

Mắt Ginger không rời khỏi con đường. Anh bị sốc, không biết phải nói gì.

“Có thật vậy không?” anh nói, “Anh biết chị Kathleen của em.”

“Tôi biết.”

Anh liếc nhìn cô. Cô đang nhìn anh.

“Ngày trước anh là tài xế của cô ấy, em biết đấy, anh là Leo Taylor.”

“Tôi biết.”

Ginger thấy một cái cây vụt qua bên trái anh. Rồi một tảng đá. Một tảng đá khác. Anh nói những điều thật bình thường nhưng lại cảm thấy như đang nói dối mặc dù hoàn toàn không phải vậy. “Thật tiếc là cô ấy đã qua đời khi còn quá trẻ như vậy, cô ấy đẹp lắm.”

“Tôi biết, tôi đã thấy chị ấy.”

“Anh đoán là em thấy qua ảnh chụp, đúng không?”

“Tôi nhớ rất rõ về chị ấy.”

“Nhưng lúc đó em đã ra đời đâu.” Anh cười thầm, một nụ cười giả tạo.

“Lúc đó tôi lên sáu tuổi,” cô nói. “Tôi nhớ tất cả mọi thứ.”

Ginger thắng lại và tấp vô lề, trượt lên những viên đá cuội.

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh nghĩ em còn rất nhỏ.”

“Anh là em trai của Teresa, hử?”

“Đúng vậy.” Anh thấy hơi chóng mặt. Đó là do lái xe, anh không thể lái tiếp được nữa.

“Tại sao cô ấy không làm ở nhà ông tôi nữa?”

“Chị ấy bị đuổi việc rồi. Ông ấy nói chị ấy ăn trộm đồ nhưng chị ấy thực sự không làm.”

“Ông ấy sẽ phải hối hận.”

Anh ngồi thẳng lên. “Nhìn em kìa, bố em có biết em đang làm gì và tại sao em lại làm vậy khi mà em đang có một ngôi nhà đàng hoàng và cả một gia đình không?”

“Tại vì em hư.”

Anh nhìn cô bé. “Không, em đâu có hư.”

“Sao anh biết?”

Ginger lấy hơi. Mắt anh ngấn nước và anh nói, “Anh nhìn là biết ngay. Nhìn vào mắt em anh biết. Em không hư… em chỉ lạc lối thôi.”

“Em biết chính xác mình đang ở đâu.”

“Vậy đâu có nghĩa em không bị lạc chứ.”

Anh đưa tay ra ôm lấy một bên mặt con bé. Nó có đôi mắt thật thông minh. Chúng đem đến cho anh một nỗi buồn sâu thẳm đến nỗi anh quyết định phải làm gì đó. “Anh muốn em cùng đi về nhà anh và nói chuyện với vợ anh, cô ấy tốt lắm.”

“Anh có muốn làm bạn em không?”

“Anh muốn giúp em, cưng ạ.”

“Vậy cho em đi theo mỗi khi anh chạy xe.”

“Anh không làm vậy được.”

“Anh làm cho chị em được đó thôi.”

“Anh chưa bao giờ đưa chị em đi qua gần nửa châu lục.”

“Vậy anh đưa chị ấy đi đâu?”

“Đến trường và về nhà, em nghĩ sao?”

“Bánh Gừng bé nhỏ… em cần ai đó chăm sóc em. Em đã lớn thật rồi, nhưng bên trong em vẫn chỉ là một cô bé mà thôi. Em muốn anh tìm kiếm em bởi vì em bị lạc, lạc ở một nơi tối tăm sâu thẳm, xin anh đó, xin anh, xin anh, xin anh đó, ôi anh thật là thơm.”

Anh lấy tay cô bé ra khỏi người và đẩy nó, không quá mạnh, sang bên kia ghế.

“Em muốn xuống chỗ nào?”

“Rạp Empire.”

Anh phóng về hướng New Waterford và Frances nhảy xuống khi xe đến trước rạp chiếu phim. Hôm nay chỉ có phim nói, nhưng Frances vẫn cứ mua một vé. Cô cần phải suy nghĩ. Giờ thì cô đã biết cô muốn làm gì cho Lily. Tuy nhiên, vẫn còn một mảnh ghép của công việc chưa hoàn tất.

Camille hay tưởng tượng lúc mình là một góa phụ. Cô sẽ về nhà chăm sóc cha và ông sẽ nhận ra rằng cô là đứa con gái duy nhất thực sự yêu thương ông. Cô cảm thấy nặng nề khi mà cha ở trong ngôi nhà to lớn đó một mình kể từ khi mẹ mất, và chỉ có một người hầu gái da đen hầu hạ ông. Cô đã khóc thật nhiều về điều đó. Đó là thứ duy nhất làm cô khóc kể từ những ngày đầu lấy chồng, khi cô vẫn còn sức lực để khóc cho bản thân. Giờ thì Teresa đi rồi, Camille ở đúng trong môi trường của mình. Cô chỉ tiếc một điều là cô buộc phải về nhà mỗi tối.

Camille biết Teresa không phải ăn trộm. Những món nữ trang bị lấy cắp từ chiếc hộp gỗ hồng sắc của mẹ lại xuất hiện ở nhà chứa, trang hoàng những ngón tay, đong đưa trên tai và lấp lánh trên cần cổ gầy trơ xương của Frances. Cái đuôi bạc của một chiếc lược thò ra bên ngoài túi của Frances. Nếu Camille có thể dùng mắt để đốt Frances ra tro thì có lẽ giờ này nó đã bị thổi bay hết rồi, nhưng Camille có lý do để giữ chuyện về những món nữ trang trong im lặng.

Cô lục soát từ mái đến sàn trong nhà cha cô để tìm lỗ hổng mà con vật phá hoại đã chui vào. Bên dưới tầng hầm, cô thoáng thấy tia sáng tội lỗi giăng hình một cái bẫy đung đưa trên đỉnh ụ than. Cô đóng một tấm ván che chỗ đó lại rồi leo lên cầu thang để ra phòng khách và gọi cho cửa hàng phần cứng.

Frances kiên nhẫn đứng trong tủ đợi, đến khi Camille cúp máy và đi vào bếp, cô liền nhẹ nhàng nhảy lên cầu thang hai bậc một vào căn phòng ngủ lớn nhất, nơi cô chuẩn bị cho màn trình diễn tối nay. Buổi diễn cuối cùng của cô trên sân khấu này.

Camille đã lấp lỗ chuột lại nhưng không hé một lời về con chuột. Nếu cha phát hiện ra kẻ trộm không phải là Teresa, ông sẽ thuê cô ta vào làm trở lại và trả cô về với chồng cô.

Mahmoud vẫn ngồi ở cửa hàng cả ngày như thường lệ. Ông ngồi ngoài tiệm, khắc bánh xà phòng và chơi cờ vây với mấy ông bạn già trong khi con trai ông lo liệu mọi việc. Họ đã mở rộng kinh doanh và giờ họ là một công ty xuất nhập khẩu về hàng hải lớn với một kho hàng lớn ở Sydney và trụ sở đặt tại Halifax. Vận tải hàng hóa biển là mục tiêu kế tiếp. Mahmoud không bao giờ chơi chứng khoán hay mua hàng tín dụng, và công ty đã trả hết nợ. Nền kinh tế thế giới bị suy thoái, nhưng kinh tế gia đình thì vẫn mở rộng. Những người con trai của Mahmoud đề cao bố mình bằng cách làm ông cảm thấy ông vẫn là chủ, cho nên vẫn nói “Chắc rồi cha, bất cứ điều gì cha nói,” trước khi tiếp tục làm việc đó theo ý họ.

Mahmoud đã trải qua một ngày tạm chấp nhận được với việc càu nhàu mấy đứa cháu nội và nhìn ngắm xe cộ qua lại. Ai cũng biết ông, và ai cũng tôn trọng ông. Ông mặc một cái áo kẻ sọc, một áo khoác xám pha xanh và thắt cà vạt y như lúc ông vẫn còn làm việc. Hôm nay là thứ Tư, nên trên đường về ông mong được ăn món koosa nhồi của Teresa. Gần đây ông hay quên như vậy. Sẽ không là quá tệ nếu ông nhớ lại trước khi mở cửa bước vào nhà, vì khi đó ông có thể chuẩn bị sẵn sàng cho sự vắng mặt của Teresa. Nhưng nếu ông đi thẳng luôn vào bếp, băng qua lò nướng để nếm thử món ăn được đậy cẩn thận - “Teresa!” Ông kêu lên bàng hoàng vì không thể tin được cô ta đã hủy hoại món đặc sản của mình với muối rồi quay người và chỉ thấy Camille đứng ở đầu cầu thang dẫn xuống hầm.

“Chuyện gì vậy, Cha?”

“Không có gì.”

Ông không trách Camille. Đến người đầu bếp giỏi nhất nhà này còn không thể nấu được như Teresa thì huống hồ chi một đầu bếp tồi như Camille. Một sự ảnh hưởng khác từ cuộc hôn nhân sai lầm của cô - một phụ nữ không hạnh phúc

trong hôn nhân cần phải là một đầu bếp tồi - và do đó lỗi này lại thuộc về chính ông, theo như ông biết. Vì lỗi của ông mà Camille trở thành kẻ trộm. Ờ, mà tại sao con bé lại không nên có những món đồ đẹp đẽ của mẹ nó chứ? Những thứ khác nó cũng hầu như không có, kể cả tài năng ẩm thực. Ông tha thứ cho cô.

“Cha đói chưa Cha?”

Ông lầm bầm và lê bước đi. Ông không muốn nhìn thấy nụ cười nhạt thếch của cô, cô làm ông thấy mệt mỏi. Ông sẽ chỉ chợp mắt một tí trước khi cố ăn cho qua một bữa tối mà như mọi khi, sẽ có vị không khác gì Biển Chết. Ông tha thứ cho cô bởi vì ông không yêu cô.

Ông tự an ủi mình bằng cách nghĩ về những đứa con gái khác mà ông yêu thương - xin Chúa phù hộ cho đứa con gái có con đã lớn của con sớm trở thành góa phụ và xin giải thoát cho con khỏi Camille, xin Chúa tha tội con không có ý đó.

Sau bữa tối, Mahmoud uống một ly nước thật to và ngủ thiếp đi trên ghế sa-tanh màu hoa cà trong phòng khách. Không gì có thể giúp ông hết khát và hết mệt mỏi trong những ngày qua. Ông nghĩ nhiều về Giselle, không phải theo cách bình thường như một người thân yêu đã xa, mà cứ như bà ấy mới bước ra khỏi căn phòng. Và lần đầu tiên trong suốt ba mươi hai năm qua, ông thừa nhận ký ức về Materia. Cô xuất hiện với hai bím tóc đen nhánh và nụ cười tinh quái. Ông không nhận thấy môi mình đang nở nụ cười - la hown, ya Helwi. Cô trông giống mẹ cô và nó xuất hiện ở độ tuổi gần bằng tuổi của Giselle khi ông cưới bà, nhưng điều đó khác, ồ, rất khác. Lúc đó là ở Old Country nơi mà họ có chung với nhau mọi thứ.

Vùng Old Country là một bộ phận của Syria lúc đó và mọi người đang di cư sang Hoa Kỳ. Ông và Giselle phải ngừng lại ở Cape Breton do một tên thuyền trưởng dối trá chó chết đã lấy hết tiền bạc của họ rồi bỏ họ lại vùng núi cằn cỗi này. Nhiều ngày chăm chú nhìn về phía chân trời mong được trông thấy đất liền và cuối cùng - đất liền! Mong đợi để thấy tượng Nữ Thần Tự Do hiện lên, được cập bến tại Đảo Ellis trước khi đi phà qua hòn đảo Mahattan tươi đẹp. Họ thả neo ở Sydney và tay thuyền trưởng tống họ xuống thuyền - “Có gì khác đâu, ở đây cũng là đảo, không phải sao?”

Bố của Jameel cũng đi trên con tàu đó. Mahmoud đã không tài nào biết được bố của Jameel đang trốn nợ ở Syria, bởi ông ta nói mình cũng đang chạy trốn bọn Thổ Nhĩ Kỳ và bọn Druse như những người khác. Và khi được hỏi về mình,

Mahmoud trả lời, “trốn bọn Hồi Giáo độc ác chết tiệt.” Nhưng trên thực tế, ông và Giselle bỏ trốn vì gia đình bà ấy có ý bắt giữ ông và giam bà ấy vào một nữ tu viện. Nhưng việc đó không giống trường hợp Materia và tên khốn enklese - khác ở chỗ, ông và Giselle đều cùng chủng tộc, văn hóa, ngôn ngữ và tín ngưỡng. Mặc dù gia đình Giselle không nhìn nhận sự việc theo cách đó. Họ là bác sĩ và luật sư, nói tiếng Pháp nhiều hơn tiếng Ả Rập, tự cho mình có dòng máu vùng Địa Trung Hải nhiều hơn, thậm chí là dòng máu Châu Âu. Họ là người Beirut, ở miền Tây Li-Băng, trong khi ông là người Ả Rập đến từ miền Nam. Ông đã quay về Li-Băng, quê hương của ông, trải qua thời niên thiếu với việc nhặt bông gòn ở Ai Cập. Đừng nói với tôi làm việc để làm gì.

Ông đưa Giselle đến một nơi tốt hơn bên kia đại dương và cho bà mọi thứ gia đình bà có thể cho và còn nhiều hơn thế nữa. Ngay khi có thể, ông không để bà đi làm nữa, dù ban đầu vì là một phụ nữ tốt nên bà đã nằng nặc từ chối. Ông tôn trọng bà, không bao giờ động chạm tay chân khi tức giận - chưa bao giờ ông phải làm vậy. Ông tặng cho bà một căn nhà xinh đẹp, những người hầu và những món nữ trang vào mỗi dịp kỷ niệm. Một bộ áo ngủ bằng lụa từ Beirut để bù đắp cho việc chưa bao giờ bà được mặc váy cưới; ba lớp vải màu xanh Địa Trung Hải và một tấm khăn che mặt viền ngọc trai thật. Đương nhiên tấm khăn thực ra chỉ là để cho vui, một trò đùa lãng mạn. Nhìn bà trong bộ đồ này thực sự thú vị không thể tưởng.

Giá như cái gia đình kiêu căng, ngạo mạn của bà thấy được những gì Mahmoud đã làm được ở New York.

“Cha?…Cha?”

Ông tỉnh dậy hơi nhăn nhó một tí và nhìn thấy Camille. Cô mặc áo khoác và căn phòng tối đen như mực.

“Con về nhà đây, cha à.”

“Mẹ con đâu rồi?”

Ông nói tiếng Ả Rập, nhưng cô đáp lại bằng tiếng Anh để làm ông tỉnh táo lại,

“Tỉnh dậy đi cha, cha có muốn uống gì trước khi con đi không? Một tách trà thật ngon nhé?”

Ôi!. Gì chứ? Đã đến giờ ngủ rồi, có Ter - ? Ôi! “Không, không, không, Ta đi ngủ đây.” Camille đến đỡ ông nhưng ông vô tình đẩy cô ra khi đứng dậy.

“Con sẽ mở đèn cho cha.”

“Không, không, về đi Camille.” Ôi, cuộc đời ông - Cuộc đời ông đã trở thành cái gì vậy?

Không có gì cho Camille làm nữa cả, cô đã lấy sẵn bộ đồ ngủ cho ông, ông không muốn bật đèn. Mahmoud đi đến chân cầu thang và vẫy nhẹ tay nói mà không quay người lại, “Cảm ơn con Camille.”

Những cô con gái khác của ông chưa bao giờ được nghe cha mình nói cảm ơn. “Cha không bao giờ nói lời cảm ơn với em.”

“Với chị cũng không, em ạ.”

“Ông không bao giờ nói gì khác với em ngoài câu “Khép chân lại.” Mahmoud cảm ơn Camille vì ông không thương cô.

Camille đứng đó nhìn ông chậm chạp leo lên cầu thang cho đến khi ông biến mất vào bóng đêm nơi đầu cầu thang. Sau đó cô đi về, dù biết rằng thật tội lỗi khi để một ông già ở một mình trong căn nhà rộng lớn đó cả đêm, dù là ông khăng khăng muốn vậy đi nữa. “Chỉ có mình mình quan tâm hay sao chứ?” cô tự hỏi.

Nhưng ông đâu có một mình. Còn có ai đó đang quan tâm ông đủ nhiều để làm bạn đồng hành với ông qua đêm dài cô độc.

Mahmoud thức dậy với một nụ cười vài giờ sau đó vì âm thanh của một vở hài kịch Ả Rập. Hai vợ chồng nhà nọ trách nhau vì không chung thủy. Rồi họ cùng hát một bài tình ca. Ông đã mua đĩa này và nhiều đĩa khác nữa từ Beirut. Ông và Giselle hay ngồi cạnh nhau trên sô pha và không bao giờ thấy chán những trò cười giống hệt nhau. Rồi bà sẽ nhảy cho ông xem, và ông nhảy cho bà xem . Chuyện như vậy chỉ xảy ra khi bọn trẻ đã đi hết. Chỉ thỉnh thoảng thôi. Nhưng đó quả là những giây phút đáng quý…

Nụ cười vụt tắt trên môi khi ông chợt bàng hoàng nhận ra sự bất khả thi của thứ ông đang nghe thấy. Gì chứ, ông đã chết rồi sao? Hay nhà có trộm? Tên trộm đó đang nghe những đĩa nhạc cũ trầy xước của ông? Tại sao?

Ông khoác lên mình chiếc áo choàng nhung, thắt dây quanh eo và rón rén đi xuống lầu. Ông chết rồi. Ông hẳn phải chết rồi. Có Giselle ở đó nữa.

Phía bên kia cổng vòm, căn phòng sáng bừng trong ánh nến và ba lớp vải xanh Địa Trung Hải. Chiếc váy xoay tít, bềnh bồng tung sang bên này rồi lại hất về bên kia, cặp mông mời gọi, những ngón tay cuộn tròn trong không khí, trên hai cánh tay giơ cao, cổ tay này đang ve vuốt cổ tay kia, những viên ngọc trai trên chiếc mạng che mặt của bà cũng chuyển động nhịp nhàng theo tiếng sáo, tiếng trống và tiếng ca ai oán của những bài tình ca.

Lòng Mahmoud ngập tràn nỗi khao khát, và tim ông lại nhói đau vì lại bị kích động lần nữa sau một thời gian quá dài sống trong trạng thái ù lì, không vận động. Bà đã thấy ông và đang ra sức quyến rũ ông vào điệu nhảy. Ông đã qua khỏi cổng vòm mà không biết mình đã đi ra được đến đó bằng cách nào. Đứng giữa vòng tròn lửa, bà cúi người về phía trước, lớp lụa xanh phập phồng trên khuôn ngực bà - đến gần nữa đi, để nhìn rõ em hơn, Haibibi. Bên trên tấm mạng che mặt, đôi mắt bà rạng ngời niềm vui và những ngón tay chuyển động nhịp nhàng trong khoảng không ngăn cách bà và người bà yêu thương, gần hơn nữa, gần nữa. “Giselle,” ông thì thầm, đưa tay với lấy bà. Bà cười khúc khích và ông cũng cười thật to, không hiểu có chuyện gì đáng cười, “Giselle,” ông khẽ nói, “Haibibi.”

Nhưng bà lỉnh ra khỏi vòng lửa và biến mất. Ông gọi theo nhưng bà không trả lời. Ông cầm cây nến lên, vì biết rằng đi tìm một cái bóng thì nến có ích hơn đèn điện nhiều, và đi kiếm khắp tầng trệt lẫn tầng hầm. Ông quay trở lại phòng khách. Ông thổi tắt nến và mở đèn chùm lên vì ông cảm thấy được là bà đã đi rồi. Bài hát đã kết thúc, chỉ còn lại tiếng thở dài liên tục ở chính giữa đĩa - ông gỡ kim máy hát ra và đi về phòng. Ông mở chiếc tủ làm bằng gỗ sồi của vợ ra, những bộ quần áo lộng lẫy của bà vẫn còn treo nguyên ở đó. Ở trong cùng là chiếc đầm màu xanh lơ cùng tấm mạng che mặt đang đong đưa của nó. Chắc là nãy giờ ông đang mơ rồi. Nhưng còn ánh nến? Cái đĩa hát? Mất trí rồi. Nếu không thì chắc có kẻ nào đó đã giả mạo. Ta không quan tâm. Ông chạm vào lớp vải lụa, nhưng không cảm nhận được liệu mình có đang cầm trên tay một công trình dài cả đời người hay không. Ông chạm vào nó nhưng không cảm nhận được nó - cũng như ông đã thấy cái không thể thấy. Ta không quan tâm em là gì, nhưng hãy quay về với ta, Xin em! Xin em! Xin em! Ôiii!!!…

Đó chính là sự rung động cuối cùng và day dứt cuối cùng của tình yêu trong ông, nó mới và nhức nhối như tuổi thanh xuân vừa quay về xuyên qua không gian và thời gian. Giờ thì ông chẳng còn gì để làm nữa ngoài việc chết đi, nhưng lúc đó còn lâu lắm mới đến bởi ông là một sinh vật sống dựa trên thói quen, và sống đã trở thành một thói quen cố hữu trong ông.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.