Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đêm Thánh Vô Cùng
Đêm Thánh Vô Cùng

❊ ❊ ❊

Đêm đầu tiên của mùa hè năm 1919, trên gác mái của căn nhà trên đường Water, khi Kathleen đang trong cơn hấp hối - và ý thức về điều đó đã bị lấn át bởi những cơn đau quặn thắt vượt quá sức chịu đựng cứ liên hồi kéo đến, cùng với việc mất máu quá nhiều bởi quả bom đang kẹt cứng trong ổ bụng đang đe dọa phát nổ trước khi chạm đất - cô trải qua một khoảnh khắc nhẹ nhàng: sự yên bình dần lan đến, cơn đau đột nhiên giảm đi nhiều rồi biến mất, và có cả tiếng mẹ cô đang cầu nguyện rền rĩ liên hồi, báo trước một điềm xấu sắp ập xuống từ trên cao, Lạy Chúa đang giáng xuống trần, bà nài nỉ cầu xin, Xin Người hãy đến, xin Đức Chúa trời hãy ghé xuống đây ban phước lành nhưng đừng xáo trộn căn nhà chúng con. Xin Chúa hãy nghe lời chúng con cầu nguyện, xin Người hãy giữ khoảng cách an toàn với chúng con ngay lúc này đây, và trong giờ lâm tử…

Đây là một ca sinh ngược và đứa trẻ còn kẹt lại khi chân nó đã ra ngoài. Sẽ phải có ai đó không thể sống sót ra khỏi căn phòng này. Cần phải lựa chọn, và họ đã chọn, hoặc ít nhất lựa chọn đó đã được phép xảy ra. Mọi thứ dần biến mất đối với Kathleen, bắt đầu từ âm thanh: tiếng của mẹ cô - lúc này có lẽ đang nói nhiều thứ tiếng hoặc ít nhất là nói tiếng mẹ đẻ của bà - rồi tiếng đấm cửa bình bịch của cha cô - ông sẽ làm sập cánh cửa ấy ngay thôi. Cô như bay lên từ sự thanh thản và yên bình tuyệt đối từ trong sâu thẳm tâm hồn, cùng với sự biến mất tạm thời của nỗi đau. Mọi thứ đang kết thúc với cô và ai cũng thấy được điều đó.

Materia cũng thấy điều đó. Cô đã biết trước điều đó, và đã chấp nhận nó, chứ không như James phía bên kia cánh cửa. Cô nhẹ nhàng khép mắt con gái mình lại, cầm lấy cây kéo - một cây kéo bếp cũ kỹ, sắc nhọn đã khử trùng chuyên cắt dây thừng - cô đặt lưỡi kéo bén hoắc trên bụng Kathleen, ngay chỗ nhô lên có hình dáng giống như cái đầu của một đứa trẻ. Cô rạch một đường ngang và cắt theo đường ngang đó; thời gian đang cạn dần, đứa trẻ sơ sinh sắp chết ngạt, và James thì có thể ập vào bất cứ lúc nào, chỉ một nhát cắt chẳng làm được gì cả.

Materia giấu nỗi sợ vào trong động thái chậm rãi của mình, cố nén chặt nó trong lòng, bây giờ và trong thời khắc của chúng ta - cô cắt thêm một đường nữa, lần này là một đường cắt dọc xẻ đôi vết cắt đầu tiên. Qua khoảng trống được mở ra bởi hai đường cắt, cô thọc hai bàn tay đang chắp lại kiểu cầu nguyện của mình vào cái bụng trơn tuột, nhầy nhụa và nóng hổi đang chứa một sinh linh của con gái mình. Tay cô lần qua những cây dương xỉ thần bí và những sợi mảnh đong đưa, cố tìm cái gì đó để nắm trong cái kho báu bị chìm sâu, rồi cô mò được cái mắt cá chân, rồi một cánh tay, và rồi kho báu đã nằm gọn trong tấm lưới đan từ những ngón tay. Với một chuỗi những cú giật dứt khoát và mạnh bạo, kho báu đã bị tách ra khỏi nơi nó đang kẹt cứng ở lưng chừng kênh đào chật hẹp, mặc kệ những đợt thủy triều ập đến ào ạt từ những khao khát hấp dẫn đầu tiên đó. Một nhúm những cánh tay bé xíu và những sợi thớ bị đứt còn sót lại và những dấu vân tay chỉ có một trên đời bị lôi về phía mặt biển nhầy nhụa căng phồng của nó. Bốn con mắt của nó bị cháy sém bởi ánh mặt trời đột ngột chiếu vào qua cửa ngõ rách nát dẫn ra thế giới bên ngoài, và trong phút chốc nó bị kéo ra khỏi bụng Kathleen từ miệng vết thương.

Không khí bắn tung tóe và nổi bọt quanh nó, đe dọa sẽ nhấn chìm nó - chúng - vì thực ra chúng có đến hai nhưng chúng nhưng chưa được cắt rời, nên vẫn được coi là một sinh vật thống nhất gồm một phần nam một phần nữ buộc dính với nhau trong bụng mẹ bằng một sợi dây rốn duy nhất. Nó - chúng là một sinh vật biết thở dính đầy máu, và có thể chết đuối trong luồng khí oxy chí tử này, sẽ chết chìm nếu chúng tiếp tục im lặng, và trở thành những con cá xanh trong chốc lát. Nhưng những sợi dây đã bị cắt rời, lép nhép, và buộc lại vừa kịp lúc, và ngay lập tức chúng hít thở thật sâu thật mạnh để không khí tràn vào phổi. Chúng trở thành những em bé vừa kịp lúc; bóng loáng, đẫm máu, mới tinh, khóc lóc, mắt nheo nheo, hung dữ, hai em bé.

Một trong hai đứa, đứa bé trai, bị chảy máu một chút ở mắt cá chân vì bị cắt trúng. Khi lưỡi kéo hạ xuống, bàn chân nó đang áp sát đầu em gái mình. Nó đã được sắp đặt để cái đầu ra trước như một động vật hữu nhũ tốt. Do đó, về căn bản, chính bé gái là đứa gây ra cái chết của mẹ chúng, bởi nó nằm ngược đầu. Tuy nhiên đó là một ván bài lật ngửa. Cặp song sinh đã quay ngược chiều kim đồng hồ trong bụng mẹ nhiều tuần trước khi ra đời.

Kathleen là một cái mỏ bị bỏ hoang. Một cái mỏ đựng rượu lậu đã bị cướp và ngập nước; một căn hầm đã hỏng đầy nguy hiểm, tất cả mọi thứ từ nhiên liệu và than đến hóa thạch của xương, hải quỳ, dương xỉ, của những sinh vật nửa thực vật nửa động vật, và cả mọi cơ hội có thể biến mọi thứ trong này thành kim cương đều đã bị đánh cắp.

James tưởng anh đã chứng kiến những điều tồi tệ nhất rồi vì xét cho cùng anh đã chiến đấu khi chiến tranh ập đến mà. Nhưng điều thực sự tệ nhất chính là chuyện đang xảy ra với anh lúc này đây, một chuyện lấy đi sự yên bình trong cuộc sống của anh mãi mãi. Nó còn ghê gớm hơn cả chứng bệnh thần kinh sau chiến tranh. Hơn cả Vùng Đất Không Người.

Tại một hang lớn trong một hẻm núi, chăm chỉ đào một mỏ than, người thợ mỏ ở đó, người đào vàng năm-bốn-chín, cùng con gái của mình, cô bé Clementine thật dịu dàng và xinh xắn như tiên, và cô bé mang giày số chín, những chiếc hộp chật ních không có nắp, chất đầy những đôi giày dành cho Clementine, ôi con gái cưng của ta, con gái cưng, con gái cưng Clementine, con đã đi, sẽ mãi không còn nữa, thương nhớ khôn cùng, con gái Clementine thương yêu.

Đây là điều Kathleen đã thấy trước thời khắc bình yên. Khoảnh khắc giữa nỗi đau và sự thanh thản, cô đã thấy - đứng yên cạnh cánh cửa đang đập liên hồi như đang lên cơn đau tim - Pete. Hắn đứng đó, Chào cô bé, nhưng chẳng thể thấy được phần đầu của hắn. Lần này hắn không xuất hiện phía sau cô trong chiếc gương như trước nữa, mà đứng ngay ở cửa vì giờ cũng đâu có gì đe dọa được hắn nữa. Và xét cho cùng thì hắn cũng chỉ muốn nhìn cô, nhìn một lần cho tử tế kiểu Chào đằng ấy. Gương mặt không thể thấy của hắn rúc bên dưới cánh tay Xin chào.

Và khi đã ngắm đủ, hắn lịch sự gục gặc cái cổ không đầu của mình để chào và rời đi. Cô rên rỉ trong chốc lát. Rồi cô bỗng được giải thoát khỏi đau đớn. Không gì hạnh phúc hơn, dễ chịu hơn khoảnh khắc này. Vậy là đủ rồi. Và sau đó tất cả những gì ta có thể làm là nhìn thấy hình ảnh còn lại của cô qua đôi mắt của mẹ cô, bởi cô đã không còn nữa.

Vấn đề nan giải của Materia chính là: Mình có cứu được người mẹ bằng cách cắt bỏ từng phần một của hai đứa trẻ sơ sinh, cuối cùng nghiền nát đầu chúng để lấy hết chúng ra khỏi cơ thể mẹ chúng không? Thật khó có thể nghĩ ra được tội ác nào xấu xa hơn tội này trong Công giáo. Tội ác không nằm ở những chi tiết đẫm máu của ca phẫu thuật, vì những chi tiết khi làm điều đúng đắn cũng đẫm máu như vậy, mà tội ác nằm ở việc lựa chọn mạng sống của người mẹ thay vì mạng sống của những đứa trẻ. Một khi phạm tội này, bạn sẽ bị nguyền rủa suốt đời. Materia đã làm đúng khi để người mẹ chết đi và hai đứa trẻ được sống.

Vậy thì tại sao cô lại qua đời vài ngày sau đó vì lương tâm bị cắn rứt bởi tội lỗi? Đó là vì dù cô đã làm đúng, nhưng lý do thì hoàn toàn sai. Với một lý do mà bản thân nó đã là một trọng tội. Trong hai ngày liên tiếp, cô luôn bị dằn vặt, cắn rứt lương tâm. Nhưng Chúa ở khắp mọi nơi. Người đã cho Materia bốn mươi tám tiếng đồng hồ để đối mặt với sự thật rằng điều cô đã làm, dù đúng đắn theo cách nhìn của giáo hội nhưng là tội sát nhân dưới con mắt nhìn thấu mọi việc của Người: Lý do thực sự tôi để con gái mình chết là vì tôi biết con bé nên chết đi như thế. Tôi không hiểu con bé lắm, nhưng tôi biết nó không còn muốn sống nữa. Nó thích được chết hơn, nên tôi đã cho phép nó ra đi.

Nhìn từ góc độ này, Materia đã không hề cứu hai đứa trẻ, cô chỉ ban một cái chết không đau đớn đối với một phụ nữ trẻ, và trọng tội chính là ở đó. Bởi nếu lúc đó con gái cô kêu khóc xin được sống, Materia không dám thề rằng cô sẽ không dùng kéo cắt hai đứa trẻ ra từng khúc hơn là để chúng được sống như đã làm. Và từ trong sâu thẳm trái tim mình, cô nghi ngờ điều này có nhiều khả năng xảy ra. Và trong sự ngờ vực đó, cô phát hiện ra một niềm an ủi khiến cô rùng mình, cuối cùng thì, cô đã có thể yêu thương được con gái mình.

Chúa tìm thấy một khe hở và Người nhanh chóng xuất hiện. Người yên vị trong tâm hồn Materia vài ngày và trong những ngày đó cô lau dọn nhà cửa điên cuồng không nghỉ.

Đến ngày thứ ba, cô lau dọn lò nướng, đầu tiên cô mở lò lên để những vết dơ đã khô cứng trong lò mềm ra, việc này sẽ nhanh thôi. Cô quá mệt mỏi rồi, cô đã không ngủ suốt ba đêm qua, thậm chí còn không chợp mắt được một giây, và chưa bao giờ cô làm việc nhiều như thế. Cô quỳ xuống trước lò nướng, tay khoanh lại trên giá đỡ và nhìn vào bên trong, đợi khí nóng thực hiện nhiệm vụ của mình.

Việc này sẽ không lâu đâu - cô tựa đầu mình trên hai cánh tay. Cô đã mệt lắm rồi. Cô sẽ bắt đầu việc chà rửa lò nướng ngay thôi, một giây nữa thôi…

Không biết là lần thứ bao nhiêu trong tuần này, James phải ứng biến ra một tâm hồn tội lỗi, bởi cơ bản anh chẳng có bao giờ. Anh tắt gas, lôi người vợ quá cố của mình lên lầu, đặt cô lên giường, nhét chuỗi hạt cầu nguyện vào tay cô, sau đó gọi bác sĩ và linh mục. Điều này cho phép Materia được chôn cạnh mộ Kathleen trong nghĩa trang nhà thờ thay vì trong một mảnh đất nào đó không được Chúa ban phước - một nơi giống như nơi những người lính và những người tự vẫn và những đứa trẻ không được rửa tội phải nằm lại vĩnh viễn, Vùng Đất Không Người đầy tội lỗi nào đó.

Tấm Bài Vị

Xin Chúa thương xót Linh hồn

***

Bà James (Materia) Piper (Nhũ danh Mahmoud)

Từ trần ngày 23 tháng 6 năm 1919

Hưởng dương 33 tuổi

“Chúng ta đã yêu quý bà ấy trong đời.

Hãy đừng bỏ rơi bà ấy cho đến khi những lời cầu nguyện của ta đã đưa bà về đến căn nhà của Chúa.”

THÁNH AMBROSE

Solace Art. Co. - 202 E. 44th St. NY.

Frances giờ đã gần sáu tuổi rồi. Con bé có khá nhiều câu hỏi liên quan đến tấm bài vị, nhưng rõ ràng đây không phải lúc hay nơi thích hợp để hỏi. Mercedes đang quỳ gối cạnh cô bé, giấu mặt vào tay khóc mãi, khóc đến thấm đẫm cả chiếc khăn tay. Mặt cha lạnh như tiền. Nếu gió có đổi hướng đi nữa thì gương mặt ấy cũng vẫn mãi như thế. Bà Luvovitz ngồi trên ghế dài bắc ngang lối đi chính giữa cũng đang khóc sau lớp mạng che mặt màu đen của bà. Đây là lần đầu tiên bà Luvovitz bước vào một nhà thờ. Bà MacIsaac cũng ở đó, bà đội một cái mũ gắn trên đó là những quả nho bám đầy bụi. Frances quả quyết rằng chắc chắn gió đã thổi sang hướng khác đối với bà ấy từ lâu rồi. Ngồi vào chỗ Materia tại tang lễ là xơ Cecilia. Hoặc ít nhất là chính bà ấy trong cái áo choàng đen mềm rũ bên dưới chiếc khăn trùm đầu trắng bằng vải hồ có đầu nhọn kiểu Gotic. Frances nghĩ việc các nữ tu đội thánh đường trên đầu mới thật hợp lý làm sao.

Phía cuối thánh đường có một nhóm người lạ mặt. Tóc họ đen và quăn, họ có dáng người đầy đặn và những gương mặt màu ô-liu láng mịn. Họ là họ hàng không quen biết của Frances. Ông ngoại không biết Mahmoud của Frances không có mặt. Với ông, đám tang là một điều thừa thãi. Lúc này ông đang nhốt mình phía sau cửa hàng, ngồi khom người trên một cái ghế gỗ đơn sơ, hiển nhiên là đang miệt mài với sổ sách kế toán.

Ông hàng thịt Benny Luvovitz, cha và ông MacIsaac là những người phụ trách việc khiêng quan tài. Mọi thứ đều rất giống với đám tang của Kathleen vài ngày trước ngoại trừ ba việc: ngày hôm đó mẹ ngồi dự lễ tại nhà thờ chứ không nằm trong một cái hộp như hôm nay, ông già đáng sợ đã ngó vào quan tài của Kathleen miệng lẩm bẩm những lời bậy bạ bằng ngôn ngữ của mẹ hôm nay không xuất hiện, và quan trọng hơn cả là Frances đã nhận thấy ở phía cuối nhà thờ, đứng kế một phụ nữ da đen tròn trịa, bé nhỏ, có búi tóc màu xám tro là một người dáng cao cao ốm ốm: chính là người phụ nữ da màu đã đến nhà đưa cho cha một cái phong bì và cho Frances một cây kẹo cách đây hơn một năm. Teresa ở đây vì lí do nào đó. Cô hầu gái Teresa. Nữ hoàng Teresa. Frances không nghe thấy tiếng nhắc nhở bảo cô bé nhìn về phía trước, rồi cô bị cha kéo lại thật mạnh, về đến nhà cô sẽ lãnh đủ cho xem. Nếu nhanh chân, có lẽ tí nữa cô sẽ kịp chạy theo người phụ nữ đó ra khỏi nhà thờ, nhảy lên taxi cùng bà ấy và không bao giờ quay lại nơi đây nữa. Họ sẽ cùng nhau đi đến vùng đất của những cây kẹo cứng bạc hà cam thảo có màu trắng và đen.

“Nhìn phía trước ngay!”

Frances chắc chắn sẽ làm được điều đó sau tang lễ. Cô bé không dám đưa mắt nhìn người phụ nữ trong mơ của mình thêm một lần nào nữa. Nên thay vào đó cô đành tập trung vào tấm vị bài: THÁNH AMBROSE. Cái tên tự tách ra khỏi tấm thiếp, để lại tên thánh phía sau như cái đuôi, và đi vào tâm trí con bé. Cái tên cứ lượn lờ trong đầu cô theo một lộ trình kết hợp đầy bí ẩn cho đến khi ngừng lại ở hình ảnh đứa bé trai mới sinh đã chết trên tay nó vài ngày trước. Ambrose. Đúng. Đó sẽ là tên của thằng bé. Ambrose.

Trong vòng một tuần qua đã có ba cái chết xảy đến với căn nhà số 191 đường Water. Và hai đám tang. Và ba lễ rửa tội. Và ba lần chôn cất. Và cả hai tấm bài vị, giống hệt nhau, chỉ những thông tin được điền vào chỗ trống là khác thôi. Một tuần thật dài. Đủ để làm bạn cảm thấy như đã hít trúng khí cười. Và lúc này Frances muốn cười vô cùng, cô không giải thích được nguyên do, nhưng cô biết chắc rằng đó là điều tệ hại nhất người ta có thể làm lúc này. Ôi không. Trong đầu nó đã xuất hiện những ý nghĩ về việc cười rồi, nên giờ không thể không nghĩ đến chuyện đó được nữa. Con bé lấy tay che mặt mình lại và cười sằng sặc. Đã cố kiềm chế, cố gắng cười thật nhẹ thật khẽ, nhưng rồi cô bé bắt đầu cười ngặt nghẽo, người cô run lên. Cô áp tay mạnh hơn vào mặt và cố ngừng lại nhưng không tài nào cưỡng lại được. Giống như cơn buồn tiểu bạn gặp phải khi đang chơi ngoài sân và không chịu vào nhà đi vệ sinh vậy - nước sẽ ồ ạt tuôn ra tuôn ra và điều này tuy hoàn toàn giải tỏa những bức bách trong bạn nhưng nó cũng khiến bạn mất mặt vô cùng.

Frances thì có thừa nước. Nhưng còn có gì tệ hơn khi cái chuyện nực cười kỳ quặc này lại xảy đến ngay tại đám tang của mẹ cô, chỉ cách hai ngày sau đám tang của chị cô, chỉ hai ngày sau những lễ rửa tội và cái chết của - ôi không, cô chảy cả nước mắt vì cười quá nhiều và giờ nước mắt đang dần thấm đẫm đôi bao tay cotton của cô. Frances chờ đợi bàn tay cha túm lấy gáy cô và sau đó lôi xềnh xệch ra khỏi nhà thờ khiến cho cô xấu hổ không để đâu cho hết. Nhưng những gì cô bé nhận được lại là một cái vỗ nhẹ vào đầu - bởi bàn tay cảm thông đầy thấu hiểu của cha, và chiếc khăn tay đẫm nước mắt từ chị cô. Frances kinh ngạc. Họ nghĩ mình đang khóc.

Trong khoảnh khắc này Frances rút ra được một điều có thể giúp cô sống sót và sống yên đến cuối đời, đó là điều này có thể giống điều nọ, thực tế của một sự việc không cần thiết phải liên quan gì đến bản chất của sự việc đó. Trong khoảnh khắc này, thực tế và bản chất sự việc hoàn toàn tách biệt nhau và bắt đầu lang thang như trong truyện cổ tích, chờ đến khi được gắn kết lại bởi người sở hữu bí mật đã làm chúng tách rời nhau ra.

Nói đơn giản là Frances đã học được cách nói dối.

Trong tất cả các bí mật của Frances, chuyện về Ambrose là lớn nhất. Nó cũng là món quà to nhất dành cho Lily.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.