Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quý Cô Hào Phóng
Quý Cô Hào Phóng

❊ ❊ ❊

Mercedes đỗ tốt nghiệp đứng đầu lớp năm 1930, Ralph Luvovitz đứng nhì. Mercedes đọc bài phát biểu chia tay trong đó cô căn dặn các công dân trẻ phải biết rút ra bài học từ những lỗi lầm trong quá khứ và nắm bắt những thử thách ở hiện tại, đồng thời cũng phải đặt niềm tin vào Chúa và con trai của Người, Giêsu Christ, amen.

James ngồi phía gần cuối hội trường với Lily và nhà Luvovitz, không nên cho Frances xuất hiện đâu đó trong khuôn viên nhà trường do đó buổi tối nay cô vắng mặt. Mặc dù sáng sớm nay Mercedes bước vào phòng và thấy một bộ sách Marốc đóng hộp “Tổng hợp truyện của Charlotte Bronte” trên tủ áo của mình. Ôi Frances! Một khoản chi lớn. Những khoản chi có nguồn gốc mập mờ. Sự hào phóng. Mercedes ôm lấy Frances khóc và nói với Frances rằng chị rất yêu cô. Còn Frances thì bảo Mercedes đừng có làm ướt hết cả bộ đồng phục của mình.

Sau buổi lễ phát bằng, Mercedes, Lily và James cùng đến nhà Luvovitz uống trà. Lily lại thắc mắc nhưng cô bé không hỏi tại sao tất cả gương trong nhà đều bị che lại. Mercedes và Ralph chơi những bản nhạc Klesmer vui buồn bằng piano và clarinet trong khi ông Luvovitz nhảy và hát theo, còn bà Luvovitz thì trông có vẻ hơi xấu hổ nhưng rất thích thú.

Khi Mercedes và Ralph hướng dần đến quyển sách nhạc Iđit cổ, ông bà Luvovitz trao cho nhau những ánh mắt khó hiểu về phía cửa tiệm. James không để ý - anh chỉ đang hưởng thụ âm nhạc, thoải mái một cách khác thường. Một đêm văn minh cùng những người bạn cũ, chúng ta nên làm như thế này thường xuyên hơn. Anh tận hưởng cảm giác của sự bình thường lần đầu tiên trong nhiều năm qua. Miễn là không có mặt Frances, từ giờ về sau James có thể cảm thấy mình là một người đàn ông tốt.

“Ăn một cái bánh ruggalech nữa đi James.”

“Cám ơn, Ben, làm phiền quá. Nó ngon lắm đấy bà Luvovitz”

Ralph hộ tống họ về nhà và lang thang trước hiên với Mercedes, cậu nói với cô rằng cậu sắp sửa đi xa, cũng không có gì là không tốt, họ có thể viết thư cho nhau.

“Hãy hứa là sẽ viết thư nhé, Mercedes.”

“Dĩ nhiên là em sẽ viết mà, Ralph.”

Bố mẹ anh đã chắt bóp và dành dụm để cho anh đi học ở đại học McGill ở Montreal.

“Em nghĩ là anh sẽ học ở Saint FX.” Mercedes ráng giữ giọng đều đều. Đại học Saint Frances Xavier chỉ cách nhà có một ngày đi tàu, cô định đến học ở đó khi gia đình cho cô chút rảnh rỗi, nhưng Montreal thì…

“Đó là một cơ hội tuyệt vời.”

“Đúng vậy, Ralph.”

Tuần sau cậu sẽ đi, điều đó thật quá đột ngột. Cậu sẽ sống với nhà Weintraub, bạn của bà con phía bên mẹ cậu, họ mới chuyển đi khỏi Munich. Họ đã tìm được sẵn cho cậu một chỗ làm trong tiệm bánh. Ralph sẽ học thành bác sĩ. Cậu ấy là một chàng trai khá ngại ngùng và vì vậy mà không đưa ra bất kì lời đề nghị vội vàng nào nếu cảm thấy mình vẫn chưa xứng đáng. Cậu sẽ chờ đến khi cậu học xong đại học và sẽ hỏi cưới Mercedes làm vợ.

“Mercedes…”

“Sao Ralph?”

Trái tim Mercedes đập nhanh đến mức cô sợ rằng nó làm cho mấy cái tua trên chiếc áo lụa màu vàng của cô bị rung rinh. Ralph bất ngờ nghiêng sang và tô hồng đôi môi của Mercedes bằng môi mình, sau đó cậu ấy bỏ đi, còn Mercedes vẫn chưa thể thở nổi.

Lên gác, cô cố làm cho gò má mình bớt nóng bằng cách áp nó vào bìa của quyển Jane Ryre ấn phẩm hoàn toàn mới.

Mercedes và Ralph trao đổi những bức thư từ tha thiết tình cảm và cả tin tức trong suốt mùa hè và mùa thu. Mối liên lạc giữa họ đã cho Mercedes thêm sức mạnh để chịu đựng, để hoãn sự bắt đầu cuộc sống thực sự của cô lại. Cô đã từ chối học bổng của trường Saint Frances Xavier bởi vì làm sao cô có thể nghĩ đến chuyện rời khỏi nhà trong khi Lily vẫn còn là một đứa trẻ? Mercedes đã quá quen với việc làm mọi thứ vì cha cho nên sự hy sinh này cho ông cũng có vẻ rất bình thường. Nhưng tận sâu trong lòng cô là một mục đích khác: Frances cũng cần được chăm sóc. Còn hơn cả cha, hơn cả Lily nữa. Nếu như mình đang học ở một nơi xa tận Antigonish và một đêm nào đó Frances không về nhà thì sao?

Trong lúc đó Mercedes cũng không thiếu việc quan trọng để làm, cô có một kế hoạch mới: Lily. Đã không còn những dấu vết công khai của trận bệnh vừa mới tháng mười một vừa qua của Lily. Đó là Mercedes không tính - cố tình không chú ý tới - những lọn tóc màu đỏ bắt đầu xuất hiện trên tóc Lily từ lúc đó. Và cô cũng tự nhắc mình rằng chỉ những điều kì diệu thôi thì chưa đủ để thể hiện sự gần gũi đặc biệt với Chúa mà chỉ các vị thánh mới có, “cuộc sống” cũng được tính giống vậy. Cho tới lúc này thì cô đã tăng cường dìu dắt Lily làm các hoạt động từ thiện lên nhiều.

Mercedes đang dư dả thời gian rảnh rỗi và việc cô không còn đi học nữa trở thành chuyện nhỏ sau khi cô lên lịch cho tất cả những nhu cầu của cộng đồng. Cô đã học được một bài học quý giá: nếu bạn nghĩ rằng mình là người tốt thì hãy cố gắng làm việc tốt. Bạn sẽ sớm nhận ra sự tốt bụng của mình nhỏ bé đến mức nào, đặc biệt là trong một thị trấn mỏ, đặc biệt là trong thời kỳ khủng hoảng.

Mercedes oằn mình lại với sự quyết tâm mãnh liệt cho nhiệm vụ của mình - nếu bạn cảm thấy vui khi nhấn chìm ai đó vào sự đau khổ bốc mùi của những người kém may mắn thì đó không thể được coi là một sự hy sinh. Hãy hy sinh cho những người nghèo khổ bằng sự thành tâm, và hãy nhớ rằng thời gian là cần thiết vì hầu hết những vị thánh xuất hiện lúc còn nhỏ rất hiếm khi sống được tới lớn. Cuộc sống của Lily đã trải qua đau khổ và Mercedes mong là nó sẽ không kéo dài. Cô cầu nguyện, Lily chỉ cần sống để có thể chúc mừng sinh nhật lần thứ mười bốn, tính theo tiền của Lourdes thì nó khoảng ba mươi đô la.

Mercedes đã quan sát món quà mà Lily dành cho từng người cựu binh. Ở tầng trên cùng của khu tây bệnh viện trung tâm New Waterford có một số người đàn ông bị thương tật và mất hết gia đình đã đề nghị được ở lại lâu dài. Một số không có tay chân. Có ba người bị nhiễm khí độc, cơ thể hoàn toàn lành lặn và khỏe mạnh trừ phổi của họ. Họ ngồi im lặng bên cửa sổ và mang mặt nạ ôxi cho tới khi mặt trời lặn và đến giờ nằm yên trong lồng ôxi của mình. Đôi mắt họ to ra và những nếp nhăn xuất hiện quanh miệng, sau cái mặt nạ. Trông họ như những đứa bé to xác, có thể đó là lí do họ rất thích khi Lily đến. Họ là những người lớn không trưởng thành còn Lily là một đứa bé trưởng thành.

Lily không hề co rúm người lại khi cô bé gặp người đàn ông không có mặt, chỉ là một miếng da như da em bé căng ra với hai cái lỗ để thở và một cái miệng không có môi và hầu như không bao giờ ngậm lại. Ông ấy không bao giờ đeo mặt nạ để che mặt mình lại vì ông không bao giờ đi ra ngoài, những người trong cùng khu thì đã quá quen với ông, hơn nữa, ông ta cũng không thể tự làm mình sợ vì ông ta không có mắt. Niềm vui lớn nhất của ông là hút thuốc, và bây giờ thì là chạm vào khuôn mặt của Lily. Ông tìm thấy cục bướu trên trán cô bé và cảm thấy rất thích thú. Ông ta thề rằng trước đây mình còn xấu hơn và đưa cho Lily một tấm hình để chứng minh điều đó. Lily hưởng ứng rằng trông ông thật tệ và ông ấy cười lớn. Mercedes ghi chú lại rằng đây là một điều đáng giá khi kết luận cuộc đời của thánh Lily, bởi vì Mercedes chưa bao giờ thấy người đàn ông này làm gì khác ngoài việc lảm nhảm những lời tục tĩu chứ đừng nói đến việc cười lớn.

Lily không bị các cựu binh xua đuổi, cô cảm thấy tội nghiệp họ, họ đã bị thương quá khủng khiếp, nhưng nuối tiếc chỉ là một cách xát thuốc độc. Lily đã từng trải qua cảm giác nuối tiếc trước đây nhưng cô không biết gọi nó là gì, cô chỉ biết là nó làm cô sợ khủng khiếp, cứ như cô đã biến mất và đang là một con ma vậy. Tự trải nghiệm qua cảm giác bị biến mất nên cô bé rất chú ý đến việc người ta được nhìn thấy là quan trọng đến mức nào, do đó mỗi khi nhìn vào họ - kể cả người bị mù- cô luôn nhìn để thấy họ, chỉ để phòng khi họ lạc ở đâu đó và cần được tìm thấy.

Họ chơi bài rumi cho tới khi cô bé biết chơi bài poker, những người bị ngộ độc khí ga là những người duy nhất không cười, mặc dù họ cũng rất thích thú.

Trên đường về nhà Mercedes luôn hỏi cô bé nhưng Lily mơ hồ cảm thấy rằng mình đã làm chị mình buồn khi cô trả lời thành thật là “Em vui lắm”.

Hàng đêm, khi sự chăm sóc của ban ngày đã kết thúc, Mercedes tự làm mình vui bằng những tờ giấy trắng lộng lẫy: “Ralph thân mến…”

Có những thứ mà nếu Lily nói với Mercedes thì nó sẽ đem lại một ảnh hưởng khác, nhưng cô bé không bao giờ làm vậy. Ví dụ như ông MacIsaac đã bỏ rượu, ông nói rằng cô bé đã chữa lành cho ông, nói rằng cô bé có một “năng lực”. Nó xảy ra vào một ngày khi Lily hỏi xem ông trồng những cây thuốc của mình ở đâu, ông dắt Lily ra cái nhà kính phía sau.

Ông MacIsaac cũng là một cựu binh, sau cuộc chiến ở Bua, nó cũng là một cuộc chiến tranh tàn khốc. Ông ấy từng nói không có gì gọi là chiến tranh tốt cả. Ông và Lily cùng bị đi khập khiễng cùng bên chân và ông thích nói với cô bé rằng họ sẽ cùng nhau chạy trong cuộc đua chạy ba chân. Ông kể cho cô bé nghe cô giống chị gái Kathleen của mình tới mức nào, “Chúa phù hộ cho linh hồn cô ấy”, đặc biệt là bây giờ, khi mà tóc cô bé chuyển sang màu đỏ. “Tóc tiên”, ông MacIsaac gọi vậy, có một nếp nhăn trên con mắt lờ mờ của ông. “Đừng lo, con gái, đó là một chuyện tốt”.

Họ đi qua một cánh cửa bằng vải bạt để vào trong nhà kính, không khí ở đây thật tuyệt vời để hít thở, ẩm ướt như một cái hồ dưới lòng đất. Những cái hộp trồng cây ở khắp mọi nơi, mỗi cây có một khả năng đặc biệt khác nhau nhưng có vẻ như không cây nào có thể chữa khỏi cho ông.

Nhưng điều kì diệu ở ngay trên đầu, Lily ngẩng lên nhìn mái nhà đầy cỏ. Mặt trời ló ra khỏi một đám mây và chiếu qua những ô cửa bé xíu. Trước mắt cô một đám đông hiện ra. Những cái bóng màu xanh và xám, một đội quân ma quỷ trong màu đồng phục đang mỉm cười với cô. Mãi mãi tuổi thanh xuân.

Những khung ảnh bằng kính. Ông MacIsaac đã thu thập chúng, một số đã phá hủy trong chiến tranh, cũng chẳng cần thêm những bản in của mấy tấm hình đó nữa khi mà người trong ảnh đã chết.

“Đó là các con của ta”, ông nói, “Chúng ta chưa bao giờ được yên ổn với các con của mình, vì vậy ta nghĩ đến những người đã bị mất con và ta cũng đã mất các con mình như thế nào, dù gì mọi chuyện cũng đã vậy rồi.”

Bà MacIsaac đã mất hồi đầu năm đó và mọi người nghĩ rằng ông cũng sẽ sớm ra đi khi mà ông ngày càng nghiện rượu nặng.

Lily nói “Cháu sẽ làm con ông.”

Ông cười khò khè sau đó cúi mặt xuống. Ông lấy tay con bé đặt lên cái đầu hói của mình, sau một lúc ông thả tay cô bé ra và lại nhìn lên rồi nhờ cô bé làm cho ông vài việc.

“Mỗi khi đi ngang qua cửa nhà ta, cháu hãy nói một lời chào Đức mẹ Mary nhé, cháu sẽ làm việc đó chứ?”

Lily hứa rằng cô sẽ làm, và cô đã làm, cho đến tận bây giờ. Cô bé không nói với ai vì chuyện đó có vẻ riêng tư, không lâu sau thì mọi người bắt đầu nói rằng đó là một điều kì diệu vì ông MacIsaac đã bỏ rượu. Mặc dù chỉ có một linh hồn duy nhất trong thị trấn không nợ tiền ông, không ai lại không muốn thấy ông nhanh nhẹn hoạt bát sau quầy tính tiền.

Ông MacIsaac đã sống đủ lâu để mở rộng mức tín dụng của mình ngay trong thời kì Đại suy thoái và chết với tư cách là một người giàu có được báo chí nhắc đến.

Lily không cảm thấy phản bội cha khi nói với ông MacIsaac rằng cô sẽ làm con ông, Frances thì sẽ nói “Tại vì cha không phải là cha thật của em”, nhưng Lily biết rằng ông ấy đúng là cha mình, cũng như cô biết rằng có thể yêu thương mọi người nhiều hơn và cô không thể cưỡng lại việc yêu thương Frances nhiều nhất.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.