“Frances”, James nói sau bữa ăn tối với các món Li-băng tuyệt vời, “đến đây nào, ta có vài thứ cho con”.
Frances ngồi với ông ở nhà trước, cô ngồi trên chiếc ghế chơi đàn piano và ông đưa cho cô cái gói được bọc trong giấy mềm màu trắng.
“Cái gì vậy?”, cô hỏi.
“Vài thứ thuộc về chị gái Kathleen của con”, sau đó ông đi ra khỏi phòng.
Frances lấy một cây nến mới từ hộc bàn dưới bếp, cô đi lên cầu thang dẫn lên gác xép, nơi mà những giọng nói bây giờ lớn hơn bao giờ hết. Cô ngừng lại và mong họ có thể nói từng người một và đừng hét lên như vậy nữa: “Tôi đang nghe đây”, cô nói. Nhưng những tiếng ầm ĩ cứ to dần lên nên cô tiếp tục đi lên.
Giờ thì cô và Trixie đang ngồi trên sàn gác xép dưới ánh sáng của ngọn nến, Frances nhìn xuống cái gói trong lòng mình và mở lớp giấy gói ra. Trên cùng là một quyển vở bài tập cũ, bìa in hình lá cờ nước Anh, cờ Nova Scotia và tiêu ngữ của trường Holy Angels. Trong chỗ “Tên” là một chứ kí phô trương ghi “Kathleen Piper”, ở trong khung “Môn học” là hàng chữ bay bướm không kém “Cuộc sống màu hồng!”
Frances cầm quyển vở lên và lật ra trang cuối cùng rồi đọc:
Nhật kí thân mến, người bạn trung thành của ta. Ở đó có tình yêu, ở đó có âm nhạc, ở đó không có giới hạn nào, ở đó có việc làm, có những cảm giác đáng quý rằng giờ là lúc biết ơn khi mọi thứ tụ họp lại và được cất giữ để tạo thành phần còn lại trong cuộc đời của mình. Mình không tin vào Chúa, mình tin vào tất cả mọi thứ, và mình thực sự ngạc nhiên vì mình được ban phước nhiều như thế nào.
Sau đó Frances lật ra trang đầu tiên rồi bắt đầu đọc:
20:00 ngày 29/02/1918. Thành phố New York.
Nhật ký dấu yêu ơi,
Tôi sẽ không dùng lối viết nhật ký cũ nữa đâu. Đó là bút tích ngây thơ của thời ấu thơ. Quyển nhật ký này sẽ ghi nhận và lưu giữ quá trình trưởng thành thành ca sĩ của mình. Tôi chỉ ghi lại những sự việc liên quan, hữu ích đến quá trình luyện tập của mình mà thôi. Không viết kiểu tình cảm ủy mị nữa…
Sáp chảy tràn ra khỏi cái rãnh để nến lúc Frances lật đến trang cuối một lần nữa. Cô đóng quyển nhật kí lại “Chúc ngủ ngon, Kathleen”.
Cô hướng sự chú ý của mình vào những thứ còn lại trong gói đồ. Sau đó cô mở rương đựng đồ ra.
Ngày hôm sau James ra ngồi chung với Frances ở ngoài hiên.
“Con đã đủ ấm chưa?”
“Dạ rồi, cám ơn cha”
Nhưng ông đã mang ra một cái mền cũ và trùm nó lên người cô và Trixie. “Đây”. Ông lấy một chiếc ghế trong bếp và ngồi cạnh bên phải cái võng của cô. Ông nhìn xuống nhưng không nhìn thẳng vào một cái gì cụ thể và bắt đầu nói “Ta đến New York vì ta nhận được một lá thư.”
Frances không xen vào, cũng không nhìn ông, cô biết ông sẽ bỏ đi ngay nếu cô làm vậy, do đó cô ngồi im thư giãn và lắng nghe câu chuyện.
“Hôm đó là ngày đình chiến, ta xuống ga Grand Central và đi bộ suốt đến nơi con bé ở vì ta không tìm được một chiếc taxi. Những đám đông ở khắp nơi. Ta không biết hôm đó chiến tranh đã kết thúc…”
Ông kéo dài lê thê. Họ ngồi im lặng bên nhau trong một khoảng thời gian lâu nhưng dễ chịu cho đến khi ông nói “Hình như đến lúc ta phải làm chút việc rồi”, ông cầm cây gậy và lê bước về phía cái lán, Trixie theo ngay sau.
Mất sáu ngày, Mercedes thấy họ ở ngoài hiên như vậy vào mỗi buổi sáng khi đi làm và đến chiều khi cô về thì họ vẫn ở đó, cứ như thể họ không hề cử động, mặc dù Lily khẳng định với cô rằng họ vẫn ăn uống đúng giờ. Nhìn họ ngồi bên nhau thật bình yên, đôi mắt thả ở những góc riêng biệt nào đó trên bầu trời. Như những người bạn cũ, cha và Frances.
Mercedes cũng muốn ngồi nói chuyện với một người bạn cũ nhưng cô không có một ai. Cô từng có Helen Frye, và hơn hết là cô có Frances. Nhưng bây giờ Frances đang ở đâu?
Mercedes có thể thấy môi của James đang mấp máy khi cô đến. Ông ấy đang nói gì với Frances vậy? Hết ngày này qua ngày khác? Ông luôn im lặng mỗi khi Mercedes đến đủ gần để có thể nghe được.
Đi bộ về từ trường dọc theo đường Water trong một ngày mười bảy lạnh lẽo của tháng mười một, Mercedes có thể thấy ông thở.
Ông ấy đang nói và nói rất nhiều, nhưng ngay lúc cô bước đến thềm thì những lời của ông biến mất như những bóng ma. Cô chào họ như thường lệ trên đường đi vào nhà, và cuối cùng cô cũng nghe thấy gì đó.
“Làm sao bọn trẻ xuống lạch được hả cha?”
Mercedes đông cứng ở ngưỡng cửa và nhanh chóng đi vào hành lang và không cởi áo khoác ra mà chạy thẳng lên cầu thang về phòng mình. Cô dựa lưng vào cửa, đặt một tay vào trong áo để chạm vào chuỗi hạt của mình.
James đưa bàn tay trái cong cong của mình lên mà không nhìn, ông tìm đến đầu của Frances, vỗ nhẹ vào nó và nói nhẹ nhàng như một cách trả lời “Tất cả đều đã qua và đã giải quyết xong rồi.”
“Con đã ở đó”, Frances nói, “đúng không?”
James đứng dậy, “Đến giờ ta phải làm vài việc rồi”, và lại chậm chạp đi về phía cái lán, câu chuyện đã kết thúc.
Frances vẫn ngồi đó và nhìn lên bầu trời đầy mây xám.
Benny Luvovitz đưa James và Lily đi trên chiếc xe trượt tuyết và giúp James chặt một cái cây tốt. Trên đường từ trường về nhà, Mercedes mở cánh cửa có chuông ở tiệm MacIsaac và thấy Frances đang ngồi mút thanh kẹo quế, nói chuyện và cười giòn giã với ông già đang uống li bia gừng. Ông nhìn lên, “Giáng sinh vui vẻ, Mercedes”. Những cái kệ của ông không còn đầy ắp như những ngày dư dả nữa nhưng ông vẫn với lấy một cái hộp kẹo đậu phộng giòn bám bụi.
“Cám ơn ông MacIsaac”
“Sẽ không còn lâu nữa đúng không?”
“Cái gì cơ?”, Mercedes hỏi.
“Sự kiện trọng đại”, ông MacIsaac nhìn sang Frances và cười rạng rỡ. Mercedes nhét cây kẹo vào trong cái túi học sinh của mình và nói “Đi nào Frances, đến giờ về nhà rồi”. Cô đã quên mua thuốc bột nhức đầu mà đó là lí do cô ghé vào đây.
Mercedes nắm tay Frances và đi khá nhanh dọc đại lộ Plummer, băng qua nhiều cửa hiệu nhưng không bán gì mà chỉ có những khoảng không bỏ trống “Cho thuê, cho thuê, cho thuê…”, ít ra cũng không có đôi mắt tò mò nào sau những quầy tính tiền đó.
Frances muốn ghé vào nhà Luvovitz để mua một ít nho khô cho món thịt bằm.
“Chị sẽ đi mua nho khô, em về nhà trước đi Frances, trời lạnh lắm.”
“Không, em muốn vào chào một tiếng.”
Mercedes đã cầm đủ số tiền cần thiết trong tay nhưng bà Luvovitz lại kê một cái ghế ra cho Frances ngồi và nói “Khi nào đến lúc thì cứ gọi ta nhé” và đưa ra vài ý kiến chuyên gia về giới tính của đứa bé “Cái bụng của con lớn thế này chắc có thể là con gái, nếu không sẽ là một thằng bé cực kì thông minh”. Bà Luvovitz nháy mắt, Frances cười và hỏi “Còn Ralph thì sao rồi ạ?”
Mercedes lấy một hũ bột làm bánh để né ánh mắt dè chừng xấu hổ mà bà Luvovitz nhìn cô. Bà chần chừ, sau đó lấy ra một tấm hình thằng cháu hoàn hảo nhất thế giới của bà. Jean-Marie Luvovitz.
Frances hét lên “Nó có tai vểnh này!”
“Cháu nói gì vậy, “tai vểnh”, này thì ta sẽ làm cho cháu có “tai vểnh!”
Frances cười lớn và bà Luvovitz cũng vậy, Mercedes ngẩng cao đầu và tiến về phía quầy tính tiền. Cô liếc vào tấm hình rồi nhìn thẳng vào bà Luvovitz và lịch sự nói “Chúc mừng bà.”
Cuối cùng sau khi ra ngoài Mercedes mới nói “Tốt nhất là mấy ngày này em đừng đi ra khỏi nhà nữa, Frances. Trời quá lạnh, em không nên đi dạo ở ngoài nữa, em có thể bệnh chết đấy.”
Frances không trả lời, cô quẹo sang đường Ninth.
“Frances”, cô ấy định đi chỗ quái nào vậy? Ôi Chúa ơi.
Frances gõ cửa nhà Helen Frye, Mercedes đứng nhìn từ trong góc tối của con đường khi cánh cửa mở ra và Helen xuất hiện dưới ngọn đèn. Frances quay ngang qua làm nổi bật cái bóng không biết xấu hổ và nhìn về phía Mercedes như đang đợi cô. Mercedes thấy Helen từ từ đưa tay lên chào cô nhưng Mercedes không làm gì để đáp lại. Một lúc sau, bàn tay Helen lại thả xuống và để vào bên hông. Mercedes nghe Frances nói “Chúc mừng giáng sinh, Helen.”
Frances quay lại với Mercedes trên đường và họ lại quay lại hướng về nhà. Frances khoác tay Mercedes, Mercedes đang rùng mình.
Ở nhà, cha và Lily đã bắt đầu trang trí cái cây. “Giờ này năm sau sẽ có một thằng nhóc khủng bố bé bỏng đang bò dưới cái cây này”, James nói và cẩn thận xâu những hạt bắp rang lại. Frances đã bắt đầu nướng bánh. Ở phòng trước, Mercedes nhìn thấy một tấm séc trên cây piano do James viết bằng nét chữ bay bướm của mình, gởi đến quỹ cứu trợ Đức mẹ Mount Carmel - ba chữ số không. Cô vò nó lại và ném vào ngọn lửa. Có làm rượu lậu hay không thì cái nhà này cũng không thể sống dựa vào đồng lương của một nữ giáo viên cấp thấp được. Có thể cha muốn làm lương tâm yên ổn bằng cách cho đi những số tiền xấu xa mà ông kiếm được nhưng Mercedes phải đặt sự đầy đủ của gia đình lên trước. Phải có ai đó làm vậy.
Ngay sau bữa tối ngày hôm đó, Mercedes sửa bài tập về nhà và bị đau đầu, cô lên gác nằm nghỉ. Đó là một lời nói dối, cô không đau đến mức đó. Một lần nữa ở trong phòng mình, cô tắt đèn và mặc nguyên quần áo nằm trên giường. Cô có thể nghe thấy bài hát Giáng sinh từ dưới nhà - Frances đang ngồi ở cây piano và cùng hát với cha và Lily “Chúa phù hộ cho mọi người, những người vui vẻ, không để thứ gì làm người ta phiền lòng…”. Nước mắt dâng đầy lên trong mắt Mercedes. Thật không công bằng khi Frances được sưởi ấm trong tình yêu thương của cha và nhận được sự ủng hộ từ mấy người bán hàng tạp nham cho một việc mà lẽ ra nó phải rất xấu hổ đến mức phải giấu mặt đi. Thật không công bằng khi xơ Saint Eustace cứ làm cho cô cảm thấy như mình là một người xấu trong khi mọi người đều biết rằng cô là một người tốt. Thật không công bằng khi Frances sẽ có em bé còn Mercedes thì lại không thể lấy chồng. Không có gì trong những điều này là công bằng cả, nhưng đó không phải là lí do mà Mercedes vùi mặt vào gối để khóc. Cô không ghen tị cái tình cảm mà Frances nhận được từ nhiều phía Mercedes là người đầu tiên thương yêu Frances, xét cho cùng là vậy. Cô biết rằng cô thậm chí còn có thể tìm thấy sức mạnh để chịu đựng sự xấu hổ và nuôi lớn đứa trẻ. Nhưng cô không chịu nổi cảm giác mất Frances, đó chính là những gì làm cô đau lòng trên đường về nhà. Frances mới đã không còn là một đứa trẻ hư hỏng nữa, cũng không phải là một cô gái giang hồ nữa. Frances mới xem mọi nơi là nhà và không hề thiếu bạn bè. Mọi người nghĩ rằng được làm mẹ là điều tốt nhất có thể xảy đến với cô. Mọi người, trừ Mercedes vì cô biết rằng một khi Frances có con, cô bé sẽ không cần một người mẹ nữa.
Mercedes dùng tay che mặt và để cho trái tim mình chạy theo vết thương cũ rích. Bé Frances của mình sẽ đi về đâu? Cô bé sẽ biến mất. Cô bé sẽ chết và mình sẽ không còn ai để yêu thương và chăm sóc. Frances bé bỏng sẽ trở thành một con ma cô độc, đêm đêm ngồi khóc trên cầu thang, lạnh lẽo và trong suốt với những bím tóc xù màu vàng hoe và cái nhìn can đảm “Nó không đau đâu”. Và mình thì sẽ không thể dỗ dành con bé được nữa.
Mercedes khóc cho tới khi người cô khô lại và cảm thấy trống vắng, sau đó cô bật dậy và ngồi ở thành giường. Bên dưới nhà họ đang hát bài “Đêm thánh vô cùng”. Cô với đến ngăn tủ của cái bàn kê bên giường và tìm một cái khăn tay sạch để xì mũi, sau đó thắt lại tóc trong bóng tối. Đúng vậy. Đừng khóc lóc. Hãy sửa đổi nó.
Tháng một thổi những cơn gió nhẹ làm mặt biển gợn sóng, những cây thông rung rinh trong những chiếc áo thủy tinh của mình, còn bên trong nhà rất ấm.
“Hitler đã lên làm thủ tướng”
Lily đang đọc lướt qua những cái tiêu đề cho James.
“Vậy là lại có chiến tranh nữa”, ông nói, và đặt thêm một cuốn sách nữa vào chồng sách của mình.
Frances ngồi căng bụng ra bên cây đàn và chơi bản “Hoa hồng Ailen”.
“Hát đi Lily”, James nói và ngả mình vào cái ghế dựa.
Ở trên gác, Mercedes đang học liên thông với đại học Saint Francis Xavier nhằm nâng cao khả năng kiếm tiền của mình.
Tháng hai sẽ không bao giờ kết thúc, nhưng cũng chẳng sao.
Lily đưa tờ báo lên cách cặp kính mới của James một khoảng đủ để ông có thể nhìn thấy rõ cái hình: Thủ tướng Hitler và Đức giáo hoàng Pope Pius XI đang bắt tay nhau.
“Đấy”, James nói, “Con thấy đấy”. Và đột ngột ngã ra ngủ theo cái cách ông vẫn làm dạo gần đây.