Vào giờ thứ mười một tháng thứ chín, Materia bắt đầu mong chờ đứa con của mình. Đó là do cô đã rất yêu quý Abe Luvovitz, hai tuổi, và Rudy, sáu tháng. Dĩ nhiên là cô mong một đứa con trai, cha cô sẽ phải rất kiềm chế để không thừa nhận đứa cháu trai đầu tiên của mình, dù nó đến thông qua con gái ông. Đó là những gì cô tự nói với chính mình, và vậy là cô sẽ được gặp lại mẹ và các em gái của cô, cuối cùng cô sẽ vẫn là một người phụ nữ tốt. Cô bắt đầu cầu nguyện với Đức mẹ Mary, xin hãy cho cô một đứa con trai.
James đặt tên đứa bé là Kathleen theo như tên mẹ anh. Kathleen không phải là đứa bé đầu tiên của thế kỉ, nhưng nó được sinh sát giờ đến mức James phải vắt chân lên cổ cưỡi con ngựa già chạy đến Sydney để lôi bác sĩ ra khỏi lúc tàn cuộc của bữa tiệc mừng năm mới. Họ về đến Low Point vừa kịp lúc để bác sĩ khen ngợi bà Luvovitz rằng bà đã làm rất tốt. Bà Luvovitz nghĩ, “Ông chỉ cần cho một củ cải qua cái chỗ giữa hai ống quần rồi chúng ta sẽ thấy ai đã làm tốt”, nhưng bà cẩn thận nghĩ điều đó bằng tiếng Iđít.
Bà Luvovitz cho Materia biết cô đã được phù hộ như thế nào “Tôi yêu các con trai của mình, nhưng một người phụ nữ vẫn muốn có con gái.” Materia không nói gì.
James nói “Anh yêu em, Materia.”
Cô trả lời “Baddi moot.”
Anh vỗ nhẹ vào đầu cô và nhìn chăm chú vào đứa bé. “Kathleen”, anh nói, “Nhìn này, nó biết tên của nó đấy!”
Anh cho một mục sư Tin lành rửa tội cho cô bé.
“Chúng ta phải có một Cha xứ”, Materia nói.
“Cùng là một Chúa thôi mà”, James nói, chỉ việc chuyển đạo đã đủ làm anh khó chịu lắm rồi, anh không cần mang con mình ra cho bất kì trò bịp bợm La Mã nào nữa.
Bà Luvovitz chăm sóc Materia và em bé trong hai tuần đầu tiên. Benny nói “Bà đã can thiệp quá nhiều rồi.”
“Tôi đâu có can thiệp, cô bé không có mẹ.”
“Bà đâu phải mẹ nó!”
“Nó cần một người mẹ!”
“Nó cần có thời gian cho con của mình, làm sao cho nó học được chứ?”
James cảm thấy không đủ xoay xở, anh đã đạt doanh số cao nhất trong vòng hai tuần làm việc. Anh bất ngờ đến phòng ông chủ và đề nghị tăng lương.
“Tôi e là chưa thể được, cậu Piper.”
“Thưa ông, giờ tôi đã có con rồi.”
“Những người khác cũng vậy thôi.”
“Tôi đáng giá bằng ba người khác mà.”
“Cậu đã có vài tuần làm việc rất tốt, ráng duy trì nhé, cậu sẽ là nhân viên của tháng!”
James quay gót và cảm thấy tốt hơn là đi ra, cứ để ông ta cố gắng thay thế mình đi, sẽ không thể được, ông ta sẽ không làm được.
James cưỡi con ngựa còi cọc về nhà, anh dự định sẽ cho cô bé tất cả mọi thứ, cô bé sẽ lớn lên thành một quý bà, sẽ đạt được nhiều thành tựu, rồi mọi người sẽ thấy. Anh cảm thấy như một vị vua, bỗng nhiên mọi thứ sụp đổ và anh đang đứng trên đường Shore, con ngựa chết ngay dưới chân. Không sao, miễn là bao tiền vẫn còn đây, nằm trong đống bùn tuyết, sức nặng làm nó như dính vào đất.
Anh đi bộ quãng đường còn lại và lên một kế hoạch. Đàn piano lâu lâu chỉ cần chỉnh một lần, nhưng chúng cần được chơi thường xuyên. Ai sẽ chơi đàn? Những người nhà quê học bằng tay và thích lao vào những trò vớ vẩn để tìm cảm giác giải trí đơn điệu. Và những đứa trẻ thành thị, bố mẹ chúng luôn mong chúng sẽ đạt được thành tựu. Sở thích của những kẻ thất bại tự cao tự đại làm chung với anh ở tiệm McCurdy, không kể người khá giả thực sự: JAMES HPIPER ESQUIRE cung cấp lớp dạy học có thu phí cho trẻ em, môn lý thuyết và thực hành piano.
Anh không ngại bỏ việc ở tờ Post, chỉ là anh không thể xuất hiện.
James về nhà giữa ngày và thấy bà Luvovitz đang ở trong bếp cho em bé bú bình.
“Vợ tôi đâu?”
“Đang ngủ.”
Anh đi lên cầu thang, bước hai bậc một lúc và lôi cô xuống bằng một tay, đẩy cô vào trong bếp, cô khóc lóc trên mỗi bước đi.
“Cám ơn bà, giờ vợ tôi sẽ tự lo!”
Bà Luvovitz đứng dậy, nghĩ điều gì đó bằng thứ tiếng không phải tiếng Anh, sau đó rời khỏi ngôi nhà.
James ném phịch vợ vào chiếc ghế và đặt đứa bé đang khóc ré lên vào tay cô. “Cho con bé bú đi”. Nhưng người mẹ chỉ khóc lóc và lảm nhảm.
“Vì Chúa, nói tiếng Anh đi nào.”
“Ma bi’der. Biwajeaal.”
Anh tát cô, “Nếu nó không chịu bú, thì cô cũng không được ăn, hiểu không?” Materia gật đầu, anh mở nút áo cô ra.
James cho phép bà Luvovitz ngủ lại đêm đó vì Materia không có sữa và đứa bé cần được cho bú. Bà đi lên lầu, trong lúc bà Luvovitz làm những việc cần làm thì người mẹ trẻ khóc lóc thảm thiết. Đi xuống lầu, ngồi ở nhà trước, James mở cây đàn và chơi vài đoạn nhạc từ nhiều bản nhạc khác nhau xuất hiện trong tâm trí nhằm xua đi tiếng ồn. Anh cần phải đầu tư vài bảng chép nhạc và sách bài tập, con gái của anh sẽ chơi đàn.
Trong vài ngày, việc cho bú là quan trọng nhất và em bé đang bú sữa, tuy nhiên lần nào cho bú người mẹ cũng khóc. Một buổi tối vào tuần thứ tư của Kathleen, James hoảng hốt giật đứa bé ra khỏi ngực Materia.
“Ôi Chúa ơi, cô đã làm nó đau, cô cắt mất môi nó rồi”, nụ cười của cô bé lấp lánh màu máu.
Materia chỉ ngồi đó, im lặng như thường lệ, áo cô mở bung ra, đầu vú nứt nẻ và chảy máu, sữa vẫn đang rỉ ra. James nhìn khẽ một cái rồi nhận ra rằng đứa bé cần phải được cai sữa trước khi nó bị ngộ độc.
James có thể đã chuyển sang đạo Thiên chúa, nhưng anh không bao giờ quên lễ xưng tội kiểu Xcốtlen của mình. Những người đạo Thiên chúa yếu ớt tin vào sự cứu rỗi linh hồn bằng niềm tin, cũng tốt, cứ ngồi đấy và tin vào bất kì thứ gì bạn muốn, nhưng một số trong chúng ta vẫn biết rằng làm việc vẫn là một sự đặt cược chắc chắn hơn, vì đêm tối chắc chắn sẽ đến… hãy làm quen với việc đó đi, nếu không làm việc thì sẽ chẳng có được gì.
Trong vòng một tháng, James đã có đủ học sinh từ Sydney đến vịnh Glace và bắt đầu có thể xoay xở. Từ sáng tới tối, những cậu bé ngoan được thưởng kẹo, bò thì được ăn cỏ. Vào buổi tối, chỉ còn cái xác chết suốt ngày chỉ biết nhìn chằm chằm, sao anh lại cưới cô chứ? Ngay khi anh ngồi cạnh những cô bé cậu bé mười hai mười ba tuổi trên chiếc ghế đánh đàn và nhìn đôi mắt chúng dán vào việc xướng nốt Đô trung thì lòng anh chợt quặn thắt lại rằng vợ anh chẳng hề lớn hơn chúng.
Làm sao anh lại bị một đứa trẻ gài bẫy chứ? Có gì đó bất thường ở Materia, những đứa trẻ bình thường sẽ không bỏ trốn với đàn ông. Anh đọc trong sách nói rằng chứng bệnh ngớ ngẩn lâm sàng thường đi kèm với bề ngoài quá phát triển. Cô đã dụ dỗ anh, đó là lí do anh không để ý rằng cô chỉ là một đứa trẻ, bởi vì cô không phải, thực sự không phải, điều đó thật kì lạ, thậm chí là bệnh hoạn. Có thể đó là một vấn đề về chủng tộc, anh cần phải đọc thêm về nó.
Những gì Materia muốn là được mang thai một lần nữa và lần này Chúa có thể ban cho cô một đứa con trai, nhưng cô không có nhiều cơ hội cho việc đó vì chồng cô chẳng bao giờ chịu đến gần cô, thậm chí còn nổi giận nếu cô chạm vào anh. Materia nhận ra rằng Chúa sẽ không ban cho cô đứa con nào nữa nếu Người thấy cô không biết ơn vì đứa con mình đã có, do đó cô cầu nguyện đến Đức mẹ Đồng trinh, cô cầu nguyện trên gác xép vì hàng dặm quanh đây không có nhà thờ nào, và James cũng không muốn cô đi lang thang nữa. Quỳ trên hai gối, tay chống trên rương đựng đồ, cô cầu nguyện “Đức mẹ của Chúa, xin hãy làm cho con yêu thương con của mình.”
Kathleen lớn rất nhanh, mái tóc màu đỏ ánh vàng, đôi mắt xanh lá và làn da khá trắng, Materia cứ tự hỏi không biết nó ở đâu ra, chắc chắn là nó đã thay đổi trong đêm, còn bà Luvovitz thì chẳng thèm suy đoán.
James ngắm nhìn Kathleen khôn lớn và khỏe mạnh mỗi ngày, đúng là những cái ống thổi, anh sẽ mang con bé đến cuộc thi la hét ở những bãi đá, họ sẽ la hét đến khi khản tiếng và vui vẻ. Anh rất thích nghe con bé cười, nó không thể làm gì sai cả.
Trong lúc cho con gái ăn bột ở bàn bếp, Materia nghiêng người và thủ thỉ “Ya Helwi. Ya albi, ya Amar. Te’berini”. Đứa bé mỉm cười và Materia lẩm nhẩm tạ ơn, bởi vì ngay lúc đó cô đã có một cảm giác mờ nhạt, nhưng rất giống với cảm giác yêu thương.
“Đừng làm vậy, Materia.”
“Gì cơ?”
“Anh không muốn con bé bị nhầm lẫn khi lớn lên, nói tiếng Anh đi!”
“Được rồi.”