“Là một cô gái, nhưng Claudia lại ngước mắt lên nhìn bầu trời cứ như một kỵ sĩ chưa qua thử thách.”
• Claudia, ALOE
Ở New York thì Kathleen mới thật sự và hoàn toàn là Kathleen, đó là những gì thành phố có thể làm và thật sự dành cho bạn. Cô có rất nhiều phẩm chất và không có lịch sử, chưa bao giờ cô hít thở nhiều không khí như vậy trong đời. Cô đến từ hòn đảo ở Đại Tây Dương bao quanh bởi không khí mang mùi biển, tuy nhiên khi đứng trên những hành lang của thành phố tuyệt vời này thì cô cuối cùng đã có thể hít thở. Đây mới chính là bầu không khí mà các vị thánh đang sống. Những vị thánh đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa chứ không phải những vị thánh suốt ngày ngồi ủ rũ trên những mũi đất cổ hay những tảng hóa thạch tỏa hơi nước và chờ đợi ai đó đến lấp đầy những mảnh vỡ hoặc những thiên truyện bị quên lãng đang dần hé lộ theo thời gian. Những vị thánh đã bám quá lâu trên những tảng đá đến mức tự họ có thể đang hóa đá.
Chính là những vị thánh mới. Một bản hợp ca sáng sủa. Họ ở trong các nhà máy thép, những cây cầu treo, những con tàu màu bạc lấp lánh, tất cả mọi thứ ngang dọc, trong cửa kính, đá sỏi, trong cát. Họ hít thở sâu và tạo ra những âm thanh lớn và cứ mỗi hơi thở và âm thanh thì họ lại mở rộng bầu trời ra thêm một chút.
Khi Kathleen bước đến đường Pier 54, cô bắt đầu viết cuốn sách cuộc đời mình trong tư tưởng: Và cô ấy đã đến Thế giới mới, cô nghe thấy tiếng gót giày nhạy cảm của mình vang lên trên ván lót cầu và quyết tâm sẽ không bao giờ là một người nhạy cảm.
Có một số lượng đáng ngạc nhiên những người gác cổng mặc đồng phục và những thằng đểu không có đồng phục sẵn sàng vồ lấy vali của cô và chuồn mất, nhưng Kathleen đang kéo mạnh nó về trung tâm của ga cuối và ngồi lên nó dưới chiếc đồng hồ lớn, hướng mắt tìm kiếm người họ hàng xa của mình, không màng đến việc chờ đợi mà lắng nghe khúc nhạc chiều đang được đám đông ngân lên. Rõ ràng là cả thế giới đang đổ về New York.
Kathleen đang định trở thành Eleonora Duse của sân khấu opera, nếu bất kỳ ai có thể làm việc này thì cô cũng có thể: một cô gái được huấn luyện đúng kiểu cổ điển với những ý tưởng mới mẻ về việc phô bày tài năng nghệ thuật của mình. Lòng nhiệt tình của một nghệ sĩ bẩm sinh sẽ không để cho trái tim nào được nguyên vẹn. Một cỗ máy trong cô đang đốt cháy quá mạnh mẽ đến mức nó làm cho mái tóc cô trở thành màu đỏ. Dòng máu lai Xentơ - Ả Rập và xuất xứ từ một hòn đảo hoang sơ ngoài bờ biển đông của một đất nước được cho là toàn những mũi băng là quá đủ, theo tiêu chuẩn Mỹ thì cả hai thứ đó đã đủ để che phủ cô trong một điều bí ẩn của siêu sao và che đậy sự ngoại lai bằng một sự tô điểm cho nét quyến rũ Bắc Mỹ. Cô sẽ chọn những món như nai sừng tấm ngâm hay lưỡi cá tuyết xông khói và lâu lâu sẽ chửi bậy bằng tiếng Ả Rập chỉ để duy trì cái huyền thoại về mình, nhưng cô đã thuộc về Thế giới mới, phía Tây ánh vàng. Cô không giống những người Sicilian hay Castilian lao qua biên giới để mong có được một phút huy hoàng rồi nhanh chóng tàn lụi. Cô chỉ giống họ ở chỗ cô sẽ trở nên nổi tiếng, nhưng không giống họ, vì cô sẽ tồn tại lâu. Cô đã quyết định rằng mình sẽ không bao giờ ngừng hát, cho tới khi cô bảy mươi lăm tuổi cô cũng vẫn sẽ còn hát.
Cô ăn một cái bánh kẹp xúc xích mua từ một người đàn ông mập mạp có hàm râu đen, ông ấy đã kể cho cô nghe chuyện đời mình bằng thứ tiếng Anh đứt gãy của ông. Cuộc đời cô cuối cùng cũng đã bắt đầu.
“Kathleen!” Kathleen quay lại và thấy bà cô họ nhỏ nhắn của mình.
“Ta là Giles. Chào mừng con đến với thành phố New York!”
Giles, người mà Kathleen được gửi gắm, có một đôi mắt xanh không thể quên được và một căn hộ nhỏ xinh xắn ở Greenwich Village. Kathleen nhắm chừng tuổi của bà Giles chắc phải là một trăm lẻ hai. Nhưng thực ra bà ấy chỉ mới bước vào những năm sáu mươi của cuộc đời. Có thể là, Kathleen quan sát, Giles đã từng là một giáo viên hoặc - khá hơn - có thể Giles là người thừa hưởng của một loại hình hỗ trợ mơ hồ nhưng đáng kính trọng được các nữ thi hào Anh gọi là “trợ cấp xã hội hàng năm”.
Sau khi về hưu, Giles tình nguyện làm việc tại bệnh xá của nữ tu viện nơi bà giúp các nữ tu sắp chết. Tiêu chuẩn cao nhất của bà cho công việc này không phải là lòng trắc ẩn hay dạ dày mạnh bất thường, thậm chí không phải lòng mộ đạo của bà. Nó là sự khó bị kích động của bà. Giles đã cúi sát tai mình xuống nhiều đôi môi tiều tụy và lắng nghe nhiều lời thú tội mà các Cha xứ chưa chắc đã từng nghe, bởi vì đến lúc cuối đời thì lúc nào người ta cũng có cái cảm giác đột ngột bất an, một mối lo sợ và người ta sẽ thú nhận tất cả và ăn năn vì những điều sai trái mà họ đã làm trong đời. Những tội lỗi ngày xưa một lần nữa lại bùng nở và tỏa hương với sự tinh khiết chúng có được trong một khoảnh khắc trước khi được đặt tên và gắn vào một cái nụ. Sau khi lắng nghe, Giles luôn đáp trả “Tôi biết rồi”. Đôi khi những lời hấp hối lại có dạng một câu hỏi mà Giles có thể trả lời, đại loại như “Tôi vẫn luôn tự hỏi câu đó suốt, thật đấy”, nhưng Giles chưa bao giờ tự đặt ra câu hỏi nào.
Tất cả những thứ đó tạo ra Giles là một bà hộ tống xinh đẹp tội nghiệp cho một nhà vô địch tương lai như Kathleen.
Đêm đầu tiên ở phòng dành cho khách ở nhà bà Giles, căn phòng nhìn xuống mái các ngôi nhà trong khu Village và có tầm nhìn đẹp đến tòa nhà cao nhất trên trái đất, Kathleen mở một cuốn vở mới tinh của Holy Angels và viết lên trang giấy trắng:
8:00, ngày 29 tháng 2 năm 1918, thành phố New York Nhật kí dấu yêu…
Ngày hôm sau cô theo đúng lịch hẹn, đến một phòng thu ở tầng năm tại góc đường số 64 và Central Park West, đó là một căn phòng có vị thế đẹp. Có một cái ghế sôpha kiểu Pháp rõ ràng là không phải để ngồi. Bên phải cánh cửa là một bức tượng nửa người của Verdi đặt trên một cái bục đá hoa cương. Bên trái là Môda. Trên sàn lát gỗ lấp lánh một cái thảm Ba Tư. Trần nhà cao lát gỗ hồng, khung cửa sổ khổng lồ nhìn xuống công viên, một cây đàn piano lớn. Một người đàn ông với làn da trắng muốt với chòm râu dê, khoác chiếc áo khoác nhẹ, quần thon gọn và cà vạt kẻ sọc. Một nhạc trưởng đại tài đến từ đâu đó ở châu Âu. Giới thiệu ngắn gọn, cô ấy không được mời đến đây chỉ để ngồi, cô được hướng dẫn hát gì đó. Cô làm theo.
Trong một căn phòng nhỏ, đó là một giọng hát lớn.
Đôi mắt nhạc trưởng nhìn xa xăm ở góc thảm, khó chịu như thấy một con côn trùng và nán ánh mắt lại đó trong suốt chiều dài bài hát. Kathleen kết thúc bài hát, nhạc trưởng ngước lên và thấy sự hồng hào trên khuôn mặt cô, đôi mắt ánh lên, nhịp đập ở cổ cô, đôi môi vẫn mở. Ông nói nhẹ nhàng “Chúng ta có nhiều việc phải làm đấy”.
Sự hư hỏng đang treo đâu đó trong bầu không khí quanh một tài năng tuyệt vời. Một tài năng như vậy rất bất ổn, nó có thể bị ảnh hưởng bởi tự nhiên và có thể làm cho người sở hữu nó bị bối rối. Quanh cô tỏa ra mùi của một nghệ sĩ, cứ như những vở kịch vui đang làm tàn lụi đi gót chân của opera cổ. Người nhạc trưởng ngửi thấy tất cả những mùi này ở Kathleen và làm máu mình lạnh tới một nhiệt độ mà ngay cả những con thú hoang cũng không cảm nhận được. Trước khi đặt ra một nhiệm vụ khó khăn, việc hình thành năng lực sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tuy nhiên đâu đó dưới phần cứng nhất của hộp sọ, ông vẫn cảm thấy xúc động vì phấn khởi. Không phải ngày nào bạn cũng có thể gặp được một học sinh như thế này, có thể chỉ có hai lần trong đời. Ông chuẩn bị không cho cô chút nương tay nào.
Vì Kathleen tập luyện ngày càng chăm chỉ, cô tiến ngày một xa hơn. Khoảng thời gian giữa những bài tập hát tàn nhẫn với nhạc trưởng và những bữa ăn chậm chạp ngột ngạt với bà Giles, Kathleen đi bộ khắp nơi trên đảo Manhattan, từ Sông Tây đến Hudson, từ công viên Battery đến Sông Haarlem.
Một ngày nọ có một cô gái đang ngồi bên cây piano lớn khi Kathleen đến phòng thu, cô ấy là Rose. Cô mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, hoàn hảo cho một sinh vật bé bỏng xinh xắn với khuôn mặt cởi mở và bề ngoài đáng tin, nhưng tất cả lại hoàn toàn không đúng đối với Rose.
Rose là một người chơi đàn piano cực tốt, nhưng lúc đầu Kathleen không chú ý đến điều đó vì hai lí do. Thứ nhất, bởi vì bạn đang được huấn luyện bởi một tên tuổi có tiếng nhất nhì New York với một mắt hướng về Met và một mắt ẩn chứa sự tối tăm khó hiểu, bạn sẽ không chú ý đến chất lượng của nhạc đệm từ cây piano trong suốt bài học trừ khi nó không tốt. Nhưng người chơi đàn này thì hiển nhiên là không thể nghe được vì cô ấy da đen và vì thế cô ấy không thể tham gia bất kỳ lớp đào tạo và huấn luyện với người có trình độ cao được. Kathleen không nghĩ Rose là một nghệ sĩ piano mà chỉ nghĩ cô là một người đệm nhạc.
Khi Rose nhìn Kathleen lần đầu tiên, cô thấy một người con gái của vận may và quay lại với các phím đàn. Lần thứ hai cô nhìn là để khẳng định lại rằng cái giọng hát đang tràn ngập căn phòng đó đúng là phát ra từ cái sinh vật được nuôi lớn từ sữa đang đứng trên thảm. Giọng hát rất đáng quan tâm. Còn người ca sĩ thì cứ đi xuống địa ngục đi.
“Nhạc lệch tông rồi”, Kathleen nói.
Thường thì Kathleen không nói gì trong suốt các buổi tập, cô chỉ phát ra những âm thanh mà nhạc trưởng yêu cầu và trong suy nghĩ riêng của mình, nghĩ đến hàng tá những cách trả đũa phá hoại hoặc giết ông ta. Nhưng hôm nay thì cô buộc phải nói, người đệm nhạc tốt kiểu gì mà lại không phát hiện ra rằng nhạc đang bị lệch tông? Kathleen nói cho nhạc trưởng nghe về ý kiến của mình, nhưng Rose lại chỉ trích ngược lại Kathleen “Nhạc hoàn toàn đúng tông, cô đang bị lạc giọng.”
Kathleen nhìn người đệm đàn với ánh mắt vừa tức giận vừa thiếu tin tưởng. Và người đệm đàn nhìn lại - bình thản nhìn chằm chằm. Có vẻ xấc xược nữa, sao cô ấy dám? Những góc cạnh trên khuôn mặt xinh đẹp như tượng của cô ta trông có vẻ khá kì cục khi đi kèm với áo tay phồng và tóc thắt bím kiểu học sinh. Kathleen nhìn đi chỗ khác một cách tức tối, không nhìn vào cây cọc đậu leo trong chiếc váy cũ xì đó nữa. Cô chờ đợi người nhạc trưởng la mắng người đệm đàn, hoặc cũng có thể là đuổi cô ấy. Nhưng thay vì vậy, ông quay sang Kathleen và nói “Nếu cô bớt chú ý vào việc làm ồn ào và chú ý lắng nghe nhiều hơn thì cô sẽ học được cách phân biệt sự khác nhau giữa cái đó” - ông nhấn mạnh vào một phím đàn “và cái này” - ông làm một âm thanh quàng quạc bằng giọng mũi, cố tình bắt chước Kathleen.
Kathleen tức tối đến đỏ mặt. Nhạc trưởng hướng dẫn cô một cách lạnh lùng “Bài một: gam”. Bài một! Kathleen hít một hơi và điềm tĩnh bước lui một bước dài. Cô tưởng tượng ra một thanh kiếm sắc bén cả hai mặt và hát theo thang âm, suy nghĩ mãi xem ai tồi tệ hơn: xơ Saint Monica hay người thầy dạy nhạc mà cô coi là một Kaiser này. Và sau khi đã hát được theo một nửa gam, cô quyết định: chính người đệm nhạc mới là tồi tệ nhất.
Cứ thay phiên đánh một gam, rồi nhìn người ca sĩ và rút ra kết luận rằng cô ấy không trắng, cũng không phải đỏ, mà là xanh lá. Có vẻ khó thấy, nó xuất hiện như một sự sỉ nhục, là những gân máu ở cổ tay, cổ và thái dương cô ta. Đây là những yếu tố vật lý củng cố cho giọng hát mà Rose biết là không có nguồn gốc từ con người. Màu xanh đó chắc chắn là của rong biển. Rose để cho đầu óc mình lang thang theo kiểu này mỗi khi cô được yêu cầu chơi lặp đi lặp lại. Nó giúp rút nọc độc ra khỏi vết cắn. Rose không cần phải có niềm đam mê khi chơi nhạc của chính cô, bởi vì không có sự khác biệt giữa âm nhạc của cô và tư tưởng của cô. Ngồi một mình sau nhiều tiếng đồng hồ ở một nhà thờ trên tầng hai ở Harlem, khá xa về phía Bắc của phòng thu này. Tự do kiểm soát.
Nhưng lúc này thì: Bài một: gam. Kathleen nhìn trừng trừng vào người đệm nhạc.
Rose chớp mắt với cô ca sĩ và và gởi vào một ít tò mò pha lẫn với sự khinh bỉ.
Năm 1918. Thành phố New York tiến gần đến trung tâm của thế giới. Các đường phố của nó đầy những cô công nhân, những anh lính bộ binh và hàng đoàn những người di dân từ khắp mọi ngóc ngách trên thế giới. Kathleen vô cùng thèm khát một ngày được bỏ học, được cắt tóc và bỏ bớt những diềm áo. Cô đã hoàn toàn quên mất một “New York thời trang” trong tờ Harper’s Bazaar. Cô đang chết dần mòn vì một New York mới, đa dạng và tuyệt vời hơn vào lúc hai giờ chiều ở đường Mullberry so với lúc nửa đêm ở Ziegfield Follies. Ở cuối phía Bắc Manhattan, Rose đang chơi âm nhạc của chính mình trong khi bên ngoài khung cửa sổ nhà thờ của cô thì Harlem đang chuyển thành Harlem. Mẹ Rose đã nuôi cô lớn thành một ví dụ của “Chạy đua” và mỗi ngày thì danh sách những nơi Rose phải đến lại càng dài thêm. Nhưng Kathleen lại không bị gán vào những hạn chế như vậy. Cha cô đang ở rất xa, còn Giles thì không hỏi gì chỉ trừ một câu “Con có thích New York không con yêu?”
Lúc đầu thì Kathleen yêu New York, sau đó thì cô yêu một người New York. Việc này xảy ra rất nhanh chóng, và rõ ràng là nó phải như vậy khi bạn chuyển từ New Waterford đến New York vào lúc mười tám tuổi.