“Frances”, Mercedes đưa cho nó một ly ca cao và nói, “Mẹ chúng ta đi xa rồi.”
“Đi đâu?”
“Về với Chúa.”
Nghĩa địa vẫn thật đáng sợ dù hôm đó trời nhiều nắng và gió từ biển nhè nhẹ thổi vào. Chúng nhìn quan tài của mẹ được hạ xuống đất. Mỗi đứa ném một ít đất xuống đó. Chúng cảm thấy hơi buồn cười khi làm vậy - việc này không hay cho lắm. Mộ của Kathleen nằm cạnh mộ của mẹ. Kathleen đang nằm dưới đó, Mercedes và Frances nghĩ - dù Mercedes đã cố nhắc mình rằng Kathleen không có dưới đó mà chị ấy đã về với Chúa. Frances thì rất lo cho Kathleen - ở dưới đó tối lắm. Làm sao chị ấy thở được? Chị ấy có sợ những người chết khác không nhỉ? Phần lớn bọn họ giờ đã biến thành những bộ xương rồi. Ở dưới đó có sâu không nhỉ?
Sau đó, họ về nhà và cha lấy trong tủ lạnh ra một miếng pa-tê thịt bò-và-bầu dục rồi cho nó vào lò hâm nóng. Làm sao mà món mẹ nấu lại có thể đang nằm trên bàn trong khi mẹ đã nằm dưới đất kia chứ? James ăn, còn hai đứa trẻ đã không thể ăn miếng nào. Chúng cố nín thở cho đến khi được phép rời khỏi bàn. Frances cố không nhớ đến cảnh mẹ cắt bầu dục sống bằng kéo. Tiếng nhóp nhép.
Vào đêm đám tang mẹ, chúng không ngủ được. Chúng lẻn ra khỏi giường và quỳ ngoài cửa căn phòng đặt chiếc giường cũ của Kathleen, nơi đứa em gái mới của chúng đã nằm. Có thể có bao nhiêu Lily trong một gia đình, Mercedes tự hỏi. Frances lo lắng; những đứa bé tên Lily đều nằm thật yên, sau đó bị bắt đi mất. Cha đặt tên nó là Lily vì chuyện gì đó mình đã gây ra, Frances nghĩ. Làm vậy là để nhắc mình nhớ. Chuyện gì đó. Và chúng cầu nguyện.
“Thiên thần của Thiên Chúa, vị thần hộ mệnh đáng kính của con, xin hãy cứu lấy đứa em gái bé bỏng của chúng con, Amen.” Chúng hát cho đứa bé nghe:
“Bạn ơi! Hãy ra đây và chơi với tôi nào. Và mang theo ba con búp bê của bạn, leo lên cây táo của tôi. Hét vào cái thùng hứng nước mưa của tôi, trượt xuống cánh cửa tầng hầm, và ta sẽ vui chơi cùng nhau mãi mãi…”
Và chúng nói với con bé tất cả những điều hay ho mà chúng sẽ cùng nhau làm khi nó khỏi bệnh.
“Chúng ta sẽ ăn kẹo vào bữa sáng,” Frances hứa.
“Chúng ta sẽ vào ca đoàn,” Mercedes bảo đảm.
“Chúng ta sẽ mặc đầm dạ hội thật đẹp.”
“Chúng ta sẽ nấu những món ngon cho Cha.”
“Bọn chị hứa đó, Lily.”
“Bọn chị thề đó.”
“Với nấm mồ của bọn chị.”
“Với xương của bọn chị.”
“Với thận của bọn chị.” Điều này làm chúng phá lên cười và cha gọi vọng lên bảo chúng đi ngủ ngay, khiến cả hai bắt đầu hát thầm cùng một lúc, “Bác sĩ thở dài và ông ta lắc đầu, và ông nói, cô Polly để nó xuống giường ngay!”
Mercedes nhét cho Frances con búp bê yêu thích của cô, một vũ công fla-men-cô xinh đẹp trong chiếc đầm đỏ. Frances làm cho búp bê nhảy trong yên lặng một lúc lâu. Cô cho búp bê về nhà và làm bánh quy mật đường cho con của nó. “Bây giờ ngoan nhé,” cô vũ công nói với con mình, “Mẹ sẽ học bài. Và sau đó, nếu mẹ không quá mệt, có thể chúng ta sẽ đi đến Old Country. Theo ý Trời.” Một lúc sau Frances nói, “Mercedes?”
“Hả?”
“Nếu cha chết thì sao?”
“Cha sẽ không chết đâu, Frances.”
“Tụi mình sẽ là trẻ mồ côi.”
“Cha sẽ không chết mà.”
Nhưng Frances òa khóc mất rồi, gương mặt lấp lánh của cô bé nhăn nhúm lại, nước mắt nóng hổi, hệt như nước nóng từ trong ấm.
“Frances, chị sẽ không để em trở thành trẻ mồ côi đâu.” Ta sẽ đưa em về, Kathleen…
Làm tình với người New York là một sự trải nghiệm báo cho Kathleen biết rằng thì hiện tại của cuộc đời cô cuối cùng cũng đã đến rồi. Giờ đang là mùa hè. Với Kathleen, Hiện tại là một đất nước mới, không thể bị tấn công bởi những đất nước cũ vì Những Người Lạc Hậu và Những Người Phá Hoại của nước cũ thậm chí còn chẳng biết đến sự tồn tại của Hiện tại. Nhưng cô có thể bị tấn công. Cô sẽ bị chọc thủng. Kathleen còn quá trẻ để biết điều đó. Ngay lúc này đây, vào mùa hè, cô đang làm tình. Cô chỉ mới được sinh ra.
Tình yêu của em
Em yêu anh
Ôi
Anh yêu
Em yêu anh
Anh yêu, ôi
Ôi.
Đó là một đoạn đối thoại tình đầu. Những cái miệng không thể nào hôn nhau đủ hay tìm được hết những thứ thuộc về người tình để hôn cho đủ. Đại dương vô hình giữ cho căn phòng, cái giường và những người yêu nhau lơ lửng trong lòng nó, và xem họ như những cây thủy sinh, những cánh tay không bao giờ ngừng chuyển động, như những lá dương xỉ trong gió nhẹ hiu hiu, những bàn tay không bao giờ ngừng vung vẫy nhẹ nhàng hết bên này đến bên kia, âu yếm người yêu thương, xin chào… những ngón tay không bao giờ ngừng quạt, như những chiếc tua trong một bó hoa không chịu yên, mọi phần đều đung đưa, khi thật mạnh khi gần như đứng yên. Chỉ một cử động nhỏ cũng đủ kích thích nhu cầu được gần nhau hơn, và đủ để phá vỡ mặt nước, chưa bao giờ trong anh đủ cả, nuốt lấy không khí, chưa bao giờ chứa đựng anh đủ cả, lên đến đất liền, chưa bao giờ ôm lấy anh đủ cả, cái nóng của sa mạc, uống lấy anh, người tình ốc đảo đẹp mờ ảo bên dưới bóng cọ, em sẽ đốt ra thành tro và thổi đi - đến khi đỉnh điểm hạnh phúc đó được phát hiện ra, và một khi đã được phát hiện, cú lăn chầm chậm về phía chân đồi, nước trong xô tràn ra rỉ rả, thấm từng vệt cát dọc trên đường đi cho đến khi lại xuất hiện sự đung đưa, mặt biển, và cái chạm nhẹ làm thức tỉnh đại dương lần nữa.
Em muốn anh
muốn anh làm
muốn anh quá
muốn làm
ôi anh
thật, thật
ngọt ngào
Ôi
Ôi
như mật ong
Em yêu anh
có vị mật ong
tình yêu của em.
Mùa thu đó James nhận được một lá thư. Ông đến đó và đưa Kathleen về nhà vào ngày chiến tranh kết thúc.