Phía bên kia thành phố, Camille pha ấm trà đầu tiên trong ngày hệt như một bà góa phụ. Vẫn chưa có tin tức gì về con trai nhưng bà đã được biết về việc mất tích của chồng mình. Một anh chàng trẻ tuổi có tên là Mountie đập mạnh cửa lúc gần nửa đêm. Bà đã không ra mở cửa cho anh, vì nghĩ rằng có thể đó là một vụ tấn công; rồi thì bà nghĩ, vậy thì có gì khác biệt nào? Dường như không phải vì chồng bà đã từng giữ rịt lấy bà theo lề lối kiểu như vợ của một gã đánh bẫy thành đạt xem việc ngóng chờ đã trở thành một thói quen chính đáng. Vì vậy bà đã mở cửa và Mountie nói với vẻ mặt dài thường thượt,” Tôi rất lấy làm tiếc, thưa Bà nhưng tôi có vài tin xấu muốn thông báo bà.” Sau đó anh rời đi bỏ lại nỗi cùng cực của cuộc đời.
Đứa con trai đầu của Camille đã về đến nhà và rất khó khăn mới mở được cái cửa cái trước sức nặng của thân hình như tủ kéo kềnh càng.
“Mẹ, chuyện gì xảy ra vậy?”
Bà kéo lê mình xuống cầu thang cùng với cái hộp đựng mũ bên tay này và rương đựng bộ đầm cưới của bà ở tay bên kia. “Cha con mất rồi, mẹ về nhà đây.”
Giờ đây Camille sửa lại tách trà theo kiểu mà cha bọn trẻ yêu thích và mang nó để lên phòng ngủ của ông trên lầu. Trời vừa rạng sáng. Ông không biết rằng bà đang ở đó. Bà sắp sửa gây cho ông một sự ngạc nhiên.
Mercedes ngồi xuống ghế của cây đàn piano và ngồi nhìn James cho tới khi ông bật mở mắt vào lúc bình minh. Đó là thói quen có từ thời chiến tranh. Cô đã học được điều đó từ ông.
“Cha còn nhớ chuyện gì đã xảy ra vào đêm qua không?”
James chớp mắt, đôi mắt pha lê xanh và có vẻ không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra.
“Dậy đi nào” cô nói. Điều cuối cùng mà Mercedes muốn bây giờ là xem ông như một đứa bé trai đầu tóc rối bù. Ông quăng mình xuống ghế trong khi ông cảm thấy cơn nhức đầu chuẩn bị hành hạ ông. Nó xiết chặt da đầu ông và kéo ông trở về thực tại ngay tại cái tuổi bốn mươi.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Ông hỏi.
“Bố say rượu và bị ngã “
Ông cau mày và nhìn xuống sàn. Rồi bỗng nhớ lại, “Frances đâu rồi?”
“Frances đang ngủ, hãy ngồi xuống cái đã!”
Bây giờ thì ông hoàn toàn tỉnh ngủ và nhận thấy vẻ khác thường trong giọng điệu của Mercedes. Ông nhìn cô, và chậm rãi ngồi xuống. “Ta đã làm gì sao?”
“Cha đã định đánh Lily.”
Ông vươn đôi bàn tay ra cố giữ cho khuôn mặt đang choáng váng khỏi tràn xuống thảm, có tiếng rên rỉ bật lên qua kẽ tay. Mercedes cảm thấy sự hối hận đang dày vò, rồi nhấn mạnh câu chuyện dối gian của mình bằng giọng điệu trầm bổng, “Con phải kéo cha ra khỏi nó.”
Ông gập người lại vì đau khổ, bóp mạnh vào cạnh sườn, tiếng rên rỉ bỗng trở nên the thé. Mercedes thông báo. “Nó vẫn chưa thức dậy.”
Đầu ông bắt đầu run lên không phải đàng sau hai bàn tay, ông rời ghế bành mà không thể đứng thẳng người lên được, vì nếu làm vậy ông sẽ mất hết ý chí rồi ông lảo đảo bước ra khỏi phòng và ra khỏi nhà trong hình dáng như vậy. Mercedes nghe tiếng động cơ ôtô nổ máy. Nếu cha cô chọn cách tự lái xe vòng ra vách đá thì sẽ là như vậy. Và nếu Mercedes thiêu đốt thêm hàng thiên niên kỷ nữa trong sự ăn năn sám hối thì kết quả vẫn đơn giản là cái giá phải trả với Chúa trời. Điểm mấu chốt là cô vừa cứu nguy cho Frances. Rốt cuộc thì Mercedes không phải là vị thánh cũng không phải là một tên tội đồ. Cô ở đâu đó chính giữa cả hai. Sự ăn năn sám hối đã được bịa ra mà lý do chính lại nằm ở cô.
Sau bữa sáng muộn màng và thịnh soạn khác thường, Frances đọc bản tin về tai nạn trên báo Cape Breton Post. Dù sao chăng nữa thì đối với Jameel, đó chẳng phải là vấn đề gì lớn lao. Những ngày sống như một nữ hoàng say xỉn túy lúy của cô đã qua nhưng với đối với Boutros - thì lại cảm thấy nhẹ nhõm. Cái cách nó nhìn cô không giống những gã khác. Nghiền ngẫm cô cứ như nó muốn đạt được một thứ gì đó mà cô có để đổi chác. Đó có thể là cái gì, cô chỉ có thể hình dung ra một vụ cưỡng hiếp.
“Chị chắc là muốn ăn thêm một ít cháo yến mạch nữa chứ, Frances?”
“Hãy nhìn này Lily, đó là đứa em họ và chú rể của chúng ta kia mà.”
Lily cho thêm cháo vào tô của Frances và đọc dòng tiêu đề, “Cái chết của một vị anh hùng để cứu lấy Whitney Pier man.” Bài viết ghi lại rằng chiếc Kissel 8-xylanh mới coóng mang biển số 1932, đột ngột chuyển hướng để tránh toa xe chở Giáo đoàn các nữ tu sĩ truyền giáo từ Nhà thờ Notre Dame đang trên đường trở về Holy Angels sau một buổi tối tập dượt ca đoàn đại chúng.
“Mercedes đã ở đó!”
“Vậy thì sao, Lily?”
“Chị ấy nói là Xơ Saint Monica đề nghị đưa chị ấy về nhà nhưng chị lại bảo rằng chị muốn đi tản bộ, nếu như chị ấy nhận lời thì các Xơ đã không vượt qua chiếc ôtô của đứa em họ cùng ông chú và họ đã không đâm vào nhau.”
“Phải rồi, Lily, nếu vô khối những kẻ nhu nhược quanh đây không chết cách nay hàng nghìn tỉ năm ngớ ngẩn thì chúng ta cũng chẳng có con đường lái xe bằng sỏi như thế này đây.”
Lily đọc to. “Ở đây nói rằng hai cha con nhà Mounties lên xe và đã thấy một người khác đang lái xe bởi vì ‘Ông Jameel bị văng vào vị trí ghế dành cho khách trong xe. Boutros Jameel được tìm thấy ngay trên đường ray xe lửa. Sau khi xảy ra vụ va chạm vì tránh xe các Xơ, anh ấy đã đi bộ hai dặm về hướng New Waterforld trong cơn đau dữ dội, có lẽ để tìm bác sĩ cho bố anh.’”
Frances hoàn toàn sởn tóc gáy. Tưởng tượng ra cảnh một xác chết khổng lồ còn sống và bước đi xiêu vẹo về phía New Waterford, gắng sức lê thân mình với hơi thở chết chóc về phía cô. Chỉ là hắn ta giẫy chết khó khăn như thế nào chính là chừng mực những gì mà cô sẽ phải lâm vào nếu hắn chạm đôi găng tay đồ sộ của hắn vào cô.
Anh chàng trẻ tuổi Mountie hướng dẫn cho đội tuần tra của anh băng qua lối mòn dơ bẩn và xuyên qua cánh rừng theo chỉ dẫn của một tấm bản đồ vẽ bằng tay sơ sài. Jameel đã từng là một gã thương gia ma mãnh giả vờ đứng đắn. Ông giữ một bản kê khai chi tiết về tất cả những vụ giao dịch mua bán trong một quyển sổ tay nhỏ được viền bằng da mà Mountie đã tìm thấy bên trong túi áo sát ngực nạn nhân nơi xảy ra vụ tai nạn. Dù vậy Jameel đã cẩn thận không dùng bất cứ tên thật nào. Tên bằng mật mã ông ta ghi cho James: kẻ lai căng Enklese. Tấm bản đồ bằng bút chì chỉ dẫn đến một nhà máy chưng cất rượu của bọn lai căng Enklese tuy có nhiều thiếu sót nhưng đó là chỉ dẫn tạm thời, ông đã vẽ nó theo chỉ dẫn của James qua điện thoại lúc Taylor bỏ đi.
Chữ X đánh dấu vị trí nhưng khi anh chàng Mountie kéo lê cả buổi sáng để chờ đợi thộp cổ gã đàn ông kia hoặc là nằm đó chờ đợi, toàn bộ những dấu X còn lại chỉ còn là mảnh vụn đã cháy thành than trên mặt đất và những tấm ván ám đầy khói. Quá nhiều để có được một Bằng chứng. Anh chàng Mountie quay lại và đầu hướng ra sau về phía Sydney. Anh không nhìn thấy chiếc Buick mui trần màu nâu vàng nhạt đậu ở một cái mương gần đó.
“Cô ta sẽ hét toán lên về vụ cưỡng hiếp chứ?”
“Không đâu”
Tờ The Cape Breton Post đang nằm trên bàn bếp của Teresa. Cô và Adelaide đã thống nhất rằng Ginger sẽ chọn thời điểm tốt nhất để thoát khỏi Jameel. Hector đang ở nơi quen thuộc của hắn, đang nhún nhảy theo nhịp Rock. Teresa châm thêm trà cho Adelaide.
“Điều gì làm em chắc chắn đến thế?” Teresa hỏi.
“Bởi vì cô ta đã có những gì cô ta cần, cô ấy nói thế đấy.”
“Là gì vậy?”
“Một đứa con”
Teresa bị cảm thấy choáng váng nhưng cô cố giấu nó đi. Cô chậm rãi ngồi xuống và bắt đầu khuấy rồi lại khuấy trà lần nữa, rồi hỏi, “Em có tin chuyện đó không?”
“Nếu cô ta tính toán đúng thời gian, thì chắc chắn là vậy. Cô thư thả kể lại, cô biết đó, tôi luôn đúng trong lần đầu tiên.”
Adelaide thình lình có dự cảm chẳng lành bởi vì lúc nơi này cô đang trò chuyện với Teresa về chuyện làm sao một phụ nữ biết cô ấy đang mang thai trong khi chính Teresa không bao giờ làm vậy, mặc dù đó là điều cô mong muốn nhất.
Adelaide luôn tự hỏi làm thế nào một vết thương trên đầu lại có thể làm tổn thương đến khả năng tình dục của một người đàn ông. Thanh thép đó chưa từng rơi trúng lên vùng kín của Hector, tinh dịch của anh tốt hơn bao giờ và anh ta không hoàn toàn tê liệt chỉ là bị suy giảm khá mạnh. Nếu đó là Adelaide, cô sẽ xem là anh ta vẫn còn khả năng hay không rồi mới quyết định chuyện có con với anh ta. Hector yêu trẻ con. Họ đã có thể cố gắng. Cô và Ginger sẽ thay phiên nhau chăm sóc chúng. Nhưng Adelaide biết rằng Teresa thì khác, chị ta rất đảm đang. Chị ấy thích sự vương giả, một cách thực sự chứ không phải thói học đòi trưởng giả, mà phải là sự cao quý bẩm sinh. Bạn không thể hình dung ra cảnh Teresa vắt ngang qua người một gã đàn ông suy nhược chỉ để có con. Thế nên nếu như Hector vẫn cứ hành động theo cách ấy thì Adelaide tin chắc rằng Teresa đã không thử nghiệm anh ta. Teresa đang trong độ tuổi bốn mươi. Sớm muộn rồi cô ấy cũng trở nên quá già nếu cô ấy không chịu chuẩn bị sẵn sàng cho việc đó.
“Addy, sẽ ra sao nếu đó là sự thật?”
“ Đừng lo lắng, Trese, tôi đã có ý này trong đầu rồi”
“Addy___”
“Trese, đừng có hỏi bởi vì tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai quá sớm đâu, tôi không muốn ai đó thay đổi quan điểm của tôi bây giờ hay tìm cách lái cho tôi sang bên nửa kia cánh đồng địa ngục. Adelaide vỗ nhẹ lên đầu Hector và trở về nhà dùng bữa tối. “Cám ơn về tách trà nhé, cô bé”
Teresa tiễn cô ra tới cửa và trở về gian bếp nơi Hector đang nhìn chăm chú lên nóc tủ bếp với vẻ đầy lo lắng hiện lên trong mắt.
“Đừng lo, anh yêu,” cô nói với Hector, “nó vẫn ở đó.”
Tuy vậy cô vẫn đi tới gian nhà sau lấy cái thang dự định là sẽ xem lại cho chắc chắn. Teresa không phải là người leo lên trên tủ bếp.
Adelaide không kể với ai về ý định của mình. Cô đã tha thứ cho Ginger. Cô đã tha thứ cho việc Teresa đã ngăn cản cô tối qua. Nhưng điều đó lại chứng minh một điều, về việc này, cô chỉ có thể tin vào bản thân mình. Cô sẽ lập kế hoạch một cách cẩn thận và lúc này không ai có thể ngăn cản cô.
Ngay sau bữa tối, cô lên xe đạp với mấy cái giỏ đan bằng liễu gai gài bên hông xe. Khi việc kinh doanh phát đạt lên cô có thể chở cả một chồng vải cao trong giỏ xe. Hôm nay cô bỏ thêm một vài món khác vào giỏ xe. Cô chạy từ đường Shore đến New Waterford. Một buổi hoàng hôn tươi đẹp bắt đầu.
Adelaide đã có thể chờ đợi trong ba tháng và tìm hiểu xem có phải Frances thật sự có thai hay không trước khi làm điều mà cô dự định làm. Tuy vậy mấu chốt ở đây là gì? Nếu cô ta không có thai thì cô ta lại rất có thể quấy rối anh ấy lần nữa. Thay đổi quan điểm xem. Cái phần rối rắm nhất trong câu chuyện rối rắm của Leo là Frances biết được tên riêng của Adelaide đặt cho anh ta. Thực tế thì cô ta chỉ có thể ngủ cùng giường với họ thì mới biết được điều đó. Và rồi một đứa con gái có thể sẽ dùng khổ nhục kế hay liều mình chết đuối để có được những gì cô ả muốn - một đứa con gái như vậy mà để yên không dùng thư tống tiền hay sao?
Hay là buộc tội Leo cưỡng hiếp nếu anh ta không cho cô ả những gì ả muốn? Adelaide nhấn mạnh bàn đạp, không hề chú ý đến bầu trời rực rỡ phía bên phải và dảy nước lấp lánh bên trái.
Mercedes trở về nhà sau cuộc nói chuyện với vị giáo sĩ. Ông đã đồng ý trình lên
Giám mục. Lời cầu nguyện của ông sẽ quyết định nó có thích hợp để phỏng vấn Lily về chuyện nó có liên quan đến một loạt các sự kiện khác thường - dĩ nhiên là không để cho Lily biết nguyên do của việc thẩm vấn này. Mercedes ngước mặt nhìn về hướng mặt trời đang chiếu rọi. Mọi vật được bao phủ bởi màu vàng hung đỏ, phước lành của Chúa ngự trị trong từng tia nắng ôn hòa, “Mọi lẽ phải đều nằm ở nhân gian”. Tai ương của Frances đã lên tới đỉnh điểm và rõ ràng chỉ vì sự thánh thiện của Lily và Mercedes thấy dễ chịu khi bản thân xử trí được cả hai việc. Ngày mai cô ấy sẽ đi xưng tội và nhận được lời xá tội vì đã làm điều sai quấy với cha mình.
Khi trở về nhà, cô thật sự lo lắng khi thấy chiếc ôtô biến mất và cố chịu đựng nỗi khiếp sợ dâng trào khi gặp cảnh Xơ Saint Monica đang đợi ở phòng khách. Mercedes biết rằng Xơ Saint Monica qua đội xướng ca quần chúng, nơi mà ngay lập tức họ tạo lập được mối thân tình, nếu họ sử xự trang trọng và hòa đồng. Tuy nhiên “tin xấu” là tất cả những gì Mercedes có thể nghĩ được vào thời khắc đặc biệt này là hình ảnh chiếc áo choàng dài và khăn trùm của nữ tu sĩ.
Lily đưa vị Xơ vào và thết đãi bằng một tách trà và bánh Date Square. Mercedes ngồi xuống chiếc ghế tựa, nhẹ nhàng bảo Lily ra ngoài, cố tỏ ra cứng rắn để đón nhận tin tức về cái chết của Bố cô.
Nhưng không! Nhìn chung còn một điều gì đó khác nữa. Xơ Saint Monica đã cầm lái khi Boutros lao nhanh xuyên qua đường của họ và dẫn đến cái chết của hắn ta, và rồi bà đã nhìn thấy, trong một khoảnh khắc trước đó, Frances đang ở trong chiếc xe tải cùng với một người đàn ông da màu.
“Thật sự là ta muốn kể cho con nghe ngay lập tức, Mercedes ạ, nhưng vụ tai nạn nhất thời đã làm nó biến mất khỏi suy nghĩ của ta”
Mercedes giãi bày tâm sự với Xơ Saint Monica về tình thế khó khăn có thể xảy đến với Frances.
“Xin Chúa tha thứ cho con”
“Thưa Xơ, Xơ vô tội trong hoàn cảnh này”
Tuy vậy cả hai người phụ nữ đều biết rằng chẳng ai vô tội cả.
“Nếu ta kịp thời ngăn chặn, thì có lẽ Frances đã không bước chân vào con đường cám dỗ.”
“Thưa Xơ, lẽ ra con không nên trút gánh nặng này lên Xơ nhưng vì con cần phải vạch ra kế hoạch cho Frances và con không biết có thể xin ở đâu một lời khuyên hữu ích”
“Dĩ nhiên rồi.”
Ít ra đó là điều Xơ Saint Monica có thể làm. Còn rất nhiều điều cần thảo luận. Đó là khi nào Frances nên rời khỏi New Waterford, cô ấy sẽ sinh ở đâu… “Ta sẽ sắp xếp cho cô ấy ở tại một nữ tu viện ở Mabou. Họ có một bệnh xá tuyệt vời.”
Việc biết rằng đó sẽ là một đứa trẻ da màu chính là điều hữu ích nhất để xác định tương lai của nó. Trước mắt thì hiện giờ không có vấn đề gì trong chuyện giữ lấy nó. Tình trạng có chửa hoang thật kinh khủng cứ như là một vết nhơ vô hình, trong khi đó hôn nhân giữa hai người khác chủng tộc là chuyện không thể che giấu được. Cả người mẹ và đứa bé đều không đáng phải sống một cách ô nhục. Đó chính là sự khoan dung. Cho nên, vấn đề thứ hai là việc chọn lựa một trại trẻ mồ côi phù hợp, phải biết rằng việc nhận nuôi một đứa trẻ không có trường hợp nào giống trường hợp nào, có bao nhiêu gia đình người da trắng tốt bụng theo đạo Thiên Chúa giáo sẽ sẵn lòng nhận nuôi một đứa trẻ da màu? Đặc biệt nếu nó lại là một đứa bé trai. Còn về những gia đình da màu tốt bụng theo đạo Thiên chúa, có rất ít cộng đồng, phần lớn thuộc về Anh giáo trên đảo và người theo phái Tin Lành trên đất liền. Có lẽ điều đó cũng không sao, Mercedes nghĩ, bởi vì tổ tiên của các gia đình loài người thông thường không gặp khó khăn nào trong việc nuôi lớn con cái của chính họ, kể cả con cái của người khác hay sao?
“Cám ơn Xơ”
Xơ Saint Monica chạy lướt xuống đường trong trang phục trắng đen, chạy ngang qua Adelaide đang ngồi trên xe đạp. Adelaide không thể tưởng tượng nổi trong cuộc đời mình làm thế nào mà ai đó có thể mang lời thề nguyện đồng trinh, rồi cô liếc nhìn Teresa và không khó khăn gì khi hình dung bà ấy ra một nữ tu. Cô nhấc cái nắp ra khỏi giỏ bằng liễu gai để kiểm hàng trước khi khuân nó xuống ngay trước nhà Piper.
Trở lại với câu chuyện của Teresa và Hector, cây súng trường đã biến mất khỏi nóc tủ bếp. Hector cố kiềm chế bản thân, bật ra tiếng the thé làm văng tia nước bọt nhỏ xuống cằm, tất cả những gì anh muốn nói đã được thể hiện ra bằng ánh mắt. Đâu đó ở trong đầu, anh ta vẫn còn nguyên đó, nhưng đã chuyển vào trong một căn hộ chật hẹp phía đằng sau và đang nhìn xuống bộ não già nua. Teresa cố an ủi anh ta. “Hector anh yêu, nào hãy bình tĩnh lại, mọi việc sẽ đâu vào đấy thôi”
“Mercedes,” Lily gọi vọng ra từ cửa sổ phòng khách, “có một người phụ nữ đang đi bộ tới”
“Đừng la hét nữa Lily, mà người đó là ai vậy?”
Mercedes mở cửa chính và định giải thích rằng hàng hóa phải được giao ở cửa sau thì nhận thấy người phụ nữ kia có vẻ đến đây không phải để bán hàng.
“Tôi có thể gặp cô Frances Piper được không ạ?”
Bây giờ thì Mercedes đã biết chính xác đây là ai rồi.
“Em gái tôi đang không được khỏe, bà vẫn vào chứ?”
Adelaide ném một cái nhìn về phía sau chỗ chiếc xe đạp và Mercedes nói thêm, “Tôi có thể bảo đảm với bà rằng để nó ở đây rất an toàn, nhưng chúng tôi sẽ không phiền nếu bà mang nó đến mái vòm nếu bà muốn.”
“Vâng, tôi muốn như thế”
Trong căn phòng khách, Adelaide chọn một chỗ trên chiếc ghế sofa mà Xơ Saint Monica vừa mới ngồi khi nãy.
Frances nhận ra Adelaide từ cửa sổ gác mái. Bao tử trào lên một nỗi sợ hãi trong lúc cô đi rón rén lên lối đi trên lầu. Cô có thể trèo qua từ cửa sổ lầu hai nhưng cô không dám làm gì có hại đến sinh linh vừa mới hình thành trong cơ thể mình. Frances không còn ăn mặc như một Thanh Nữ nữa. Cô đang mặc một chiếc áo váy cũ của mẹ đựng trong cái rương. Quái dị và rộng thùng thình. Mặc dù chỉ mới mang thai có một ngày nhưng Frances cho rằng không quá sớm để mặc nó lên người. Những hình hoa văn hoa cỏ bạc màu trong sắc đỏ và xanh của vùng nhiệt đới. Nó mang mùi của mẹ - tiền bạc, nước hoa hồng, làn da ẩm ướt và cây tuyết tùng. Để trốn khỏi nhà, Frances cần phải xuống cầu thang và đi ngang qua lối đi có mái vòm của phòng khách.
Mercedes không rời mắt khỏi vị khách.
“Lily hãy đi pha một ấm trà mới đi nào”
Lily miễn cưỡng bỏ đi. Nó hiếm khi nào nhìn thấy một người da đen gần đến thế. Nó bị thu hút bởi những đốm tàn nhang của Adelaide. Adelaide cũng có một cái nhìn thiện cảm đối với Lily, đứa bé ra đời từ vết rạch trên bụng của Kathleen Piper.
Khi Lily rời phòng khách nó va đầu vào Hoa-Lan-Chuông-Tả-Tơi. Nó đến gặp Frances ở đầu cầu thang điệu bộ như có một cái dây phec-mơ-tuya vắt ngang qua miệng. Lily nhặt Hoa-Lan-Chuông-Tả-Tơi lên và lặng lẽ đi lên cầu thang.
Trong phòng khách, trà không được pha như đã định nhưng Mercedes quên khuấy đi vì bị mê hoặc bởi những gì bà Taylor đang nói, “Chúng tôi nhận đứa bé đến với gia đình như con ruột của mình”. Sẽ không một ai biết điều này cũng như không một người nào khác nữa được biết đến. “Đôi mắt Adelaide sắc sảo hơn bao giờ hết nhưng lại trở nên yếu đuối khi cô nói thêm, “Nhưng cô phải chịu trách nhiệm về phía em gái của cô nữa, thưa cô.”
Với lời nhận xét cuối cùng, Mercedes cảm thấy bị xúc phạm bởi cảm giác kinh sợ ập đến khi nghe lời đề nghị đáng kinh ngạc của người phụ nữ kia - nó đã vượt ra ngoài những hoài nghi có thể nghĩ đến, tất nhiên rồi, tuy nhiên đối với Đạo cơ Đốc thì nó mang một ý nghĩa riêng, tuy vậy lại làm cho người ta cảm thấy lạc lối. Một chút hơi ẩm từ Mercedes bốc lên và ngưng đọng lại thành một cơn mưa ở một nơi nào khác.
“Bà Taylor. Trong bất cứ ai có thể trở thành người giám hộ em gái tôi, người đó chính là tôi. Bởi vì khả năng sẽ có một đứa trẻ - và vì nó cũng chưa được xác nhận một cách chắc chắn - nên tôi cũng sẽ nhận trách nhiệm tương tự về khoản chăm sóc cho nó nữa.”
“Cô có thể yêu thương nó không?”
Mercedes lại một lần nữa ngạc nhiên. Cơn tức giận di chuyển đến hệt như đám mây tích mưa giông trong một ngày quang đãng. Adelaide không sợ hãi. Cô chờ đợi câu trả lời.
“Bà có thể đi được rồi, Bà Taylor”
Mercedes đứng dậy nhưng Adelaide vẫn ngồi đó và nói, “Cô thấy đó, tôi có thể yêu nó. Và tôi có ít lý do để làm như vậy hơn là cô, cưng à.” Không có gì thể hiện sự yêu mến trong chữ “cưng” này cả.
“Tôi không cần bà phải chỉ ra cho tôi thấy bổn phận của tôi nằm ở đâu, bà Taylor ạ”
“Này cô gái, bổn phận chính là công việc của cô đấy” Giờ thì Adelaide ngồi dậy và đi, nói thêm, “Hãy bảo em cô tránh xa chồng tôi ra nếu không tôi sẽ bắn cô ta, cho dù nó có thai hay không.”
Và bà bỏ đi. Mercedes bắt đầu run lên. May mắn thay, có sẵn rượu Sherry bên trong tủ thuốc.
Trên đường qua New Waterforld, Adelaide suy ngẫm về sự kỳ lạ của gia đình Piper. Cứ như thể không có bất kỳ biểu hiện nào, lúc đi ra khỏi phòng khách bà chạm mặt Lily đang đẩy một xe đựng búp bê to cũ, đầy búp bê chặt cứng và một con mèo còn sống, phía bên ngoài cửa chính. Nó phải chừng mười ba hay mười bốn tuổi và vẫn còn chơi nhà chòi. Adelaide dõi theo khi con bé khập khiễng vác cái xe đựng búp bê nghe lộc cộc khi bước xuống các bậc hành lang ở mái vòm, cái nhíp bánh xe đầy bụi căng ra dưới một sức nặng tưởng như to lớn. Nó còn cái quái gì khác nữa ở đó, Adelaide tự hỏi - nhà tù hay chuyện tưởng tượng?
Teresa cũng có một chiếc xe đạp. Đó là cái xe cũ của Hector. Nó có một cái thanh tà vẹt, dĩ nhiên là vậy và Teresa thì không hài lòng lắm khi mặc váy ngồi dang chân lên nó nhưng cũng chẳng sao. Ít ra thì cô cũng khá cao nên trông có vẻ không quá lố bịch. Hồi xưa cô cũng đã từng ngồi trên chiếc xe đạp này, nhưng khi đó cô ngồi vắt vẻo trên thanh ngang của xe ở vị trí ngay trước mặt Hector, anh ta đạp xe và thình lình bẻ ngoặt hướng làm cho cô kêu thét lên và khúc khích cười. Khi cô lắc lư mình trên yên xe rồi cô bỗng tự hỏi, mình đã từng dịu dàng như vậy sao? Cô đã từng là một cô gái dịu dàng thật sự. Một nàng công chúa. Mọi thứ khi đó đều phải thật quý phái, bữa tối cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng khi anh ta đến nhà mẹ cô để dùng bữa. Thật là hoàn hảo vì Hector cũng là một quý ông lịch thiệp hay ít ra thì anh cũng được nuôi dạy để trở thành một con người như thế vì khi đó anh ấy vẫn còn là một cậu bé tinh nghịch. Mặc dù họ không còn quá trẻ để xây dựng kế hoạch cho tương lai. Anh có sự hiểu biết và đã được sắp đặt để trở thành một vị mục sư thuộc Anh giáo. Chuyển đến vùng phía nam của biên giới. Họ muốn có thật nhiều con cái. Những người như chúng ta nên có con cái, họ đã thống nhất với nhau như vậy. Teresa có một giấc mơ là sáng lập ra một vương triều bao gồm tất cả những con người xuất sắc tiêu biểu không chỉ đối với dòng dõi của họ mà đối với tất cả những ai biết đến họ.
Con đường tiến về mục đích cao quý này, nằm ở sâu dưới đáy tận cùng của cái thiện, đâu đó một giọng nói chực bật lên mà không cần đấu tranh hay bệ đỡ nào cả, nó gào lên: “Mình sẽ cho họ thấy, sẽ cho bọn họ thấy tất cả”. Hoan hỉ, hồ hởi; cái tàn bạo của nó chính là sức mạnh đằng sau vẻ nghiêm trang quý phái và sự quyết đoán. Dù cô chỉ vừa mới nghe thấy nó mà thôi. Cô hoàn toàn không nhận thức được sức mạnh của cơn thịnh nộ đầy hứa hẹn bên trong, sức mạnh đó có khả năng dời núi, và trèo ra khỏi giếng trong niềm hân hoan của một kẻ chiến thắng. Cô không nhận biết được sức mạnh của bản thân mình. Khi Hector gặp nạn, giọng nói ấy càng trở nên to hơn nhưng nó vẫn bị bóp nghẹt bởi sự quyết tâm chịu đựng tất cả mọi thứ một cách kiên nhẫn với sự cứu giúp của Chúa. Việc bị mất đi công ăn việc làm một cách vô lý của cô đã kết thúc sự cạnh tranh của tất cả các giọng nói khác và rồi cô mới có thể nghe thấy nó thật rõ ràng. Nó không còn nói “Mình sẽ cho họ thấy” mà khẳng định rằng “Mình sẽ đạt được điều đó.” Nó đã chuyển thành lòng căm hận. Chính sự căm hận đó mà cô vẫn cầu xin Chúa Giêsu hãy mang nó đi. Tuy vậy nó chính là một phần của điều đã giữ cho cô tiếp tục kiên cường nên cô có thể làm gì mà không có nó bây giờ? Sự căm hận kiểu ấy cứ như kiểu những mảnh kim loại nhảy múa. Gỉ sét, ăn mòn từ bên trong, rồi thấm dần qua các cơ quan sống. Chính vì nó mà Teresa lên cơn ốm. Nó có khả năng giết người.
Adelaide dừng lại trước tiệm thuốc và bánh kẹo của MacIsaac . Lão MacIsaac vừa mới đóng cửa vào tối, cô vừa đuổi kịp lão khi ông ta đang trên đường về. “Ông MacIsaac, tôi là Addy Talor đến từ gia đình Pier.”
“Chào Bà Taylor.”
Ông chìa bàn tay già cỗi đỏ lựng ra và cô bắt tay ông. Khi đó đôi mắt vẫn sáng, vẫn ân cần.
Adelaide thọc tay sâu vào giỏ liễu gai. “Uống một ngụm rượu đi, ông Mac.”
Cô mở nút chai màu nâu. MacIsaac lắc đầu, ông đã kiêng rượu được hai năm.
“Đây là loại rượu gừng ngon nhất mà ông được nếm đó nha,” Adelaide nói.
Ông mỉm cười. Đón lấy và uống. Đúng thật. Đầu tiên bạn cảm thấy là vị ngọt rồi sau đó mới có cảm giác như xé toạc sau cuống họng đến khi ráy tai rung lên bần bật.
“Bà gọi nó là loại rượu gì vậy?”
“Mẻ rượu trên đảo của Clarisse.”
“Bà đến từ miệt Đảo phải không bà Taylor?”
Adelaide cười to, “Tôi đến từ Halifax cách đây một trăm năm mươi sáu năm rồi, thưa ông, thế ông đến từ đâu?”
“Cách đây tám mươi hay chín mươi năm và cũng lâu như là tôi biết trước đó nó có tên là Đảo Skype, đảo Man và bây giờ, để xem nào, Đảo Wight.”
“Người dân nơi ông ở có sở thích mang hương vị của biển đảo.”
“Cô có nghĩ là chúng ta nên học hỏi điều đó từ bây giờ hay không?”
Ông thở khò khè và cô cười to. Ông đưa ra ba khả năng cho cửa hiệu và xem xem nó tiến triển thế nào.
Frances được nuôi lớn từ cái xe nôi và bây giờ thì Adelaide đã ngồi trên chiếc xe đạp. “Trông cứ như mụ phù thủy trên cán chổi vậy.”, Frances rùng mình suy nghĩ. Cô đã cho Lily về nhà , và nói rằng cô cần “được gần gũi với thiên nhiên.”
Một trong những chế độ tập luyện sức khỏe mới của Frances là bài tập thể dục điều độ. Thật khó để biết là phải tin vào điều gì trong thời điểm mang thai, trong đó ở trên phim ảnh, việc sảy thai là một điều phù hợp với tình tiết của câu chuyện cũng gần giống như những bậc thang sát nhau của cầu thang, mặc dù trong quyển sách Những người phụ nữ tiên phong vĩ đại, thì rõ ràng hết thảy phụ nữ đều chiến đấu với gian khổ và thu hoạch ngô ngay sau khi sinh xong. Frances quyết định đón nhận hạnh phúc này bằng việc dạo bộ dọc bờ biển hàng ngày. Những nữ anh hùng lãng mạn luôn biết cách thu xếp để có thể đón lấy không khí trong lành từ biển. Trừ khi họ mắc bệnh lao phổi, trong trường hợp đó có lẽ họ đã bị đày đi tới vùng đất nơi đó trồng loại cam máu đỏ. Frances nhận thấy tình trạng mình không có khả năng bị lao phổi. Thật ra, với việc bị kết tội vì đã có thai, cô cũng tự nhận biết được rằng bản thân mình đã nhận thức được một cách sâu rộng hơn như một người phụ nữ trưởng thành. Chậm chạp và tròn trịa với khuôn ngực của phụ nữ thay cho bộ ngực của đàn ông như trước đây.
Trixie đã đi theo cô suốt buổi đi dạo. Có điều gì đó trong cách cư xử ân cần của nó, cũng như cái dáng mà nó phải có khi phi nước đại do thiếu mất mấy cái móng vuốt, làm cho Trixie trông giống như chó hơn là mèo. Rồi nó theo thói quen, ném một cái nhìn lên Frances, kiểm tra theo kiểu loài chó hay làm. Họ đi đến chỗ rìa vách đá. Trixie bám theo Frances đi ngang qua con đường dốc đầy đá, tránh thói quen trước kia là lao nhanh xuống dốc bằng chân trước và gót chân. Xuống đến cuối đường, Frances dừng lại và hít một hơi thở sâu và mạnh.
Cô chuyển hướng sang phía bắc và bắt đầu đi tản bộ như thể đang băng qua vùng nước ấm, hoặc nhịp nhàng lướt nhẹ qua bãi cát trải dài vô cùng tận của một bãi biển nào đó mà cô chưa từng đặt chân tới, tuy vậy cô vẫn có thể đi đến đó theo bản năng của mình. Kiểu đi bộ này phù hợp với cái hông mới của cô, điều này thường được mô tả là như là quá trình “mang thai.”
Họ tiếp tục tản bộ. Đây là thời điểm đẹp nhất của mùa hè. Vẫn chưa đến tám giờ tối, mặt trời đã mang đi màu xanh lục của biển và nhuộm chúng bằng một màu đỏ êm dịu. Những buổi như thế này thì thật quý giá biết bao. Frances dừng lại và nhìn ra biển, và khẽ run lên vì sự vuốt ve trìu mến của ánh mặt trời. Cô cảm thấy mẹ đang ở gần bên mình như thể bà chưa bao giờ đi xa. Frances cảm nhận được một cảm giác thân thuộc ngày xưa mà cô vẫn chưa thể gọi được thành tên. Một thứ gì đó cô chưa từng biết đến đó chính là những gì thuộc về cô mà cô đã từng lãng quên. Hạnh phúc. Không giống như cơ thể mới trong trí tưởng tượng của cô, cái cảm giác này là có thực.
Trixie nhìn lên và thấy Teresa đang đứng trên đỉnh đồi ở phía trên. Do ngược sáng, Teresa trở nên tối và sáng hơn bình thường nhưng lại lộng lẫy hơn bao giờ hết.
Nhìn xa từ phía dưới lên là như thế, cô đã khá cao và bây giờ còn cao hơn nữa. Trong ánh sáng này, từ độ cao này, mọi thứ đều trở nên một đường màu xám đậm rõ ràng. Cơ thể của Teresa là một nét thẳng đứng in đậm. Cắt ngang giữa người cô là một đường nằm ngang có chiều dài bằng một nửa chiều cao của cô. Tương phản với màu sắc vàng đỏ rực rỡ của buổi tối. Frances nhìn lên và cảm thấy như có một mũi tên xuyên qua trái tim mình. Mũi tên chính là tình yêu, cơn đau lan rộng ra bên ngoài và sự đau đớn đó như là niềm tin, điểm xuất phát của mũi tên lại là sự bất hạnh. “Teresa,” Frances nghĩ thầm, môi mấp máy cái tên trong khi duỗi cánh tay lên cao và dang ra xa về phía người phụ nữ đang đứng xa xa trên đó.
Đường thẳng bắt ngang qua Teresa quay tròn giống như cây kim của một cái la bàn cho đến khi nó biến mất khỏi nét thẳng đứng từ cơ thể cô, và lát sau có một tiếng nổ vang lên. Frances bật lên trong không khí và lưng cô tựa dọc nằm trên bãi biển đầy sỏi.