Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tên Trộm Trong Đêm
Tên Trộm Trong Đêm

❊ ❊ ❊

Nếu Ginger có là một gã đàn ông độc ác đi nữa thì cũng chẳng vấn đề gì với Frances. Cô cũng vẫn sẽ làm như vậy. Tốt hay xấu, tất cả đều là ngẫu nhiên và tóm lại thì cái nào tồi tệ hơn nhỉ? Người ta chịu đựng sự độc ác dễ hơn, nên có lẽ sự tử tế là thứ tệ nhất. Một câu hỏi duy nhất đặt ra là, làm sao có thể khiến một người đàn ông tốt làm một việc xấu xa?

Cô ngưng uống rượu. Cô muốn tập trung trí tuệ để suy nghĩ về những điều sắp tới. Frances khi không có rượu hơi đáng sợ đối với khách hàng của mình. Không còn những lời ngọt ngào có cánh, hay những cái hôn tiếp rượu mà thay vào đó là việc lấy tiền trước và phục vụ khách hàng một cách hờ hững với chiếc bao tay luôn đi liền. Đeo đầy những món nữ trang của bà ngoại, cô chẳng màng đến việc thay bộ đồng phục Thanh Nữ dính đầy than ra, và ngồi bên đàn Piano, cô chơi nhạc của Sô-panh và đọc những lời nhạc buồn bã, thiểu não với giọng lớn nhưng ngang phè mặc cho khán giả la hét phản đối. Khi thoát y, cô chẳng còn hát hay nhảy điệu simmi nữa, cô thoát y như một người máy và gào thét bằng giọng thật nặng nề:

“IRENE NGỦ NGON. IRENE NGỦ NGON. NGỦ NGON IRENE. NGỦ NGON IRENE. TA SẼ RU EM TRONG GIẤC MƠ.”

Cô không còn thú vị nữa, nên khách hàng nhanh chóng nhìn đi nơi khác. Khi Frances tỉnh táo, gần như cô đang khinh miệt khách hàng của mình, và nếu vậy thì thật là một sự sỉ nhục vô cùng cho họ, vì một đứa như cô thì có quyền gì chứ?

Frances muốn kiếm ba ngàn đô cho Lily trước khi giải nghệ như một diva biến mất nên cô tự tăng giá. Việc này cũng không được hoan nghênh cho lắm - vài người đàn ông cố tranh thủ tận dụng cô trong khi những người khác tỏ thái độ khinh bỉ cô ra mặt. Boutros đã đập gãy cổ tay một tên và đập nát xương má của một tên khác, nhưng Frances không quan tâm mình có bị đánh không mà chỉ lo việc mình có bị cưỡng hiếp hay không - cô không muốn có bất cứ gì cản trở kế hoạch của mình.

Ginger Taylor đã lái xe tải đi được một tuần rưỡi rồi. Căn nhà màu tím của anh luôn nằm trong tầm ngắm của Frances. Cô biết mai anh sẽ về vì cô tiếp cận đủ gần để nghe ngóng thông tin. Cô bé có động lực. Cô có cách. Cô ngắm trăng và đợi thời cơ đến.

Đêm nay Boutros lại đi theo Frances về nhà như mọi khi. Cậu từ bỏ việc đi cùng với cô vì lần nào cô cũng kêu cậu đi đâu đó. Vậy nên cậu bí mật hộ tống cô suốt đường về New Waterford và nhìn cô biến mất quanh phía sau căn nhà trên đường Water. Cậu đứng trước căn nhà chờ đợi ánh nến hắt ra từ cánh cửa sổ chống mở trên đỉnh ngôi nhà. Tối nay khi cậu đang đợi, ánh đèn pha của một chiếc xe chạy ngang qua rọi thẳng vào hai tia sáng vàng vọt chiếu xuống từ căn gác mái - có một con quái vật trên đó, nó thu người lại và đang chờ đợi Frances! Boutros đã chạy nửa đường đến hành lang thì trông thấy ánh đèn của Frances và bóng của một đám lông đen vây quanh hai con mắt màu vàng. Cậu nhìn cô đi về phía cửa sổ, ngồi trên mép cửa và vuốt ve con mèo. Mặt cậu dịu đi. Cậu mừng vì biết rằng cô bé không chỉ có mình cậu là bạn.

Đến giờ thì Boutros vẫn chưa phát hiện ra bất cứ ai cố gắng mai phục Frances trên đường về. Nhưng nếu có thì tên đó sẽ chết chắc. Tách. Chỉ đơn giản nhẹ nhàng vậy thôi.

Ngày hôm sau khi Ginger trở về, anh đặt Giáng Sinh Tháng Tám trên bàn ăn. Những cuộn dây ren trắng và ruy băng màu cùng cả đống vải. Một bộ sưu tập mặt trời, mặt trăng, và sao hiện trên nền màu xanh đen như khói, một súc vải chấm bi hồng trên nền đen ánh, những bông hoa mùa xuân cho con gái, vải flanen xám cho con trai. Kẹo, thơm và cả một con nai đông lạnh ở phía sau xe tải.

Adelaide rớt nước mắt khi nhìn thấy vải. Những người phụ nữ khách hàng may đồ của cô đều mua những miếng vải thật đẹp nhưng chưa có gì sặc sỡ như vậy. Cô may đầm cho hầu hết các đám cưới trắng ở Sydney. Cô dùng lụa, satin và vải bông mịn để may cho khách hàng của mình, và may đồ cho gia đình mình trong tưởng tượng. Thường thì đều có vải thừa sau khi hoàn tất một bộ quần áo, nhưng nếu những người phụ nữ đó không đòi lại vải thì Adelaide cũng mang đi cho hàng xóm vì sẽ trái với quy tắc nghề nghiệp của cô khi cho con mình mặc những bộ quần áo may từ vải còn thừa.

Cô đã từng may được những chiếc tạp dề tuyệt đẹp từ những bao tải đựng bột mì và cô…Tính đến lúc Teresa bị đuổi việc thì gia đình Mahmoud chính là khách hàng lớn nhất của Adelaide, và khi nói thêm rằng đó là những lúc tồi tệ hơn bao giờ hết thì Leo không có lý do gì để ném tiền qua cửa sổ để mua những thứ vớ vẩn này.

Madeleine, Sarah, Josephine, Cleo, Evan, Frederick và Carvery vây quanh mớ kẹo, chúng la ó, chia phần, tranh giành, còn Adelaide thì lại muốn biết, “Những thứ này là cái quái gì vậy, thưa Ngài?”

Ginger tươi cười. “Nó là một đống những thứ chẳng có gì chẳng vì lý do gì.”

Tay cô sờ vào vải. “Anh đã làm gì vậy? Cướp ngân hàng sao? Tốt hơn là anh nên làm thế.” Họ đang dành dụm tiền bạc cho lũ trẻ ăn học, sao anh lại có thể?

Anh đánh trống lảng. “Anh thấy mình hạnh phúc quá, Addy à, anh đã phải ra ngoài và phung phí một ít tiền nếu không anh sẽ nổ tung, chính bởi vì anh yêu em. Vì em là người phụ nữ tuyệt vời nhất, em là người cứng đầu nhất, khó ưa nhất, xinh đẹp nhất và không thể tin được là anh lại có được em!” Anh nâng cô lên bằng một cú ôm xoay người thật chặt.

“Anh điên rồi, anh biết không? Anh đúng là đồ điên, và bỏ em xuống nào, anh bạn!” Bàn tay xương xẩu của cô vỗ bốp trên bờ vai mềm của anh. “Thả em xuống ngay, trước khi em đánh anh bằng cái bình!”

Và anh làm theo. “Đánh thử xem nào,” anh vừa nói vừa giả vờ đấm cô bằng tay phải, cô đáp trả bằng một cú đấm móc bằng tay trái, cô mảnh khảnh nhưng lại khá dẻo dai - đấm, đấm vào cẳng tay giơ cao và nắm đấm đang nhấp nhô, thụi một cái rõ mạnh vào bụng anh, cho đến khi cô cúi gập người lại vì nếu cười quá nhiều cô sẽ tè cả ra quần, và vì mắt cô đã nhòe đi vì nước mắt nên không thấy đường để đấm anh nữa.

“Mời hàng xóm sang cùng ăn đi,” anh bảo cô. “Anh sẽ đi gọi Trese và Hector. Evan yêu quý, nhóm một đống lửa lớn ở sân sau cho bố nhé.”

Evan chạy đi ngay. Nó mười hai tuổi, là đứa lớn nhất.

Nai nướng và bắp luộc, đủ cho cả xóm, và cả xóm đang tụ tập ở sân sau. Mặt trời xuống núi, lửa bốc lên cao, mặt trăng cũng lên cao. Hector ngồi dưới cái mền, mắt mở to và miệng mỉm cười, chân gõ nhịp nhàng theo tiếng đàn violon của Prince Crawley già nua. Lần đầu tiên từ khi bị đuổi việc Teresa thấy vui vẻ trở lại. Cô đã quên mất những niềm vui ngọt ngào của xã hội, của việc huyên thuyên trò chuyện với mọi người, xung quanh là những đứa trẻ, thức ăn và tiếng nhạc. Cô đã nấu món cà ri cá thích hợp để cứu sống người chết - khẳng định lại lần nữa danh hiệu đầu bếp hàng đầu khu vực Tây Ấn - và một bình kem để làm dịu đi cái nóng. Cô đi xa đến mức để mình bị Adelaide thuyết phục đứng lên hát - “Bài này dành cho em thôi đó, Addy, và chỉ lần này thôi đó.” Teresa hát bài hát mà mẹ cô, Clarisse vẫn hay hát cho cô và Ginger nghe:

“Cầy mangut tinh quái, dù tinh quái nhưng con chó vẫn biết lối mày đi. Cầy mangut tinh quái, tinh quái vậy nhưng con mèo đang đứng trên đường mày đi…”

Và bài hát nào có hay ho gì nếu bạn không nhảy theo nó? Teresa là một vũ công tài ba khi lũ ngựa hoang đã đặt cô trên lưng và chuyển động. Khi đã chuyển động, cô chỉ còn cảm nhận được hạnh phúc.

“Cầy mangut đi vào bếp của quý bà, bắt lấy hai trong số những con gà nhanh nhất của bà, bỏ chúng vào túi áo vest của mình, Cầy Mangut tinh quái…”

Đám đông cùng hòa vào cuộc vui, say mê, Hector ngồi cười và vỗ tay, những bé gái đều đứng lên nhảy nhót với Teresa. Miệng cô cười hết cỡ, cặp mông đã trở nên ngông cuồng, những ngón tay bật kêu tanh tách, hai tay vỗ vào nhau, “Nhảy đi các cô gái!”

“Em thấy như anh đang cách xa hơn một dặm, em thấy như anh đang cần uống nước, em thấy như máu anh đang ngừng chảy, uống trà đi nào, uống trà đi nào.”

Cô bắt đầu tự sáng tác lời nhạc, và chuyện bắt đầu trở nên hài hước hơn vì cô chế ra mọi kiểu chuyện phiếm theo nhạc về tất cả mọi người ở đó, và mọi người cũng tự sáng tác để đáp trả lại cô. Cuối cùng Teresa bắt nhịp đoạn điệp khúc và mọi người hát cùng cô, sau đó cùng lắc lư trong ánh lửa. Teresa vẫn chưa lấy lại hơi thở khi cô để ý thấy Adelaide với cái nhìn cảnh giác như của một con mèo đang hướng về phía hàng rào sân sau. Trước khi cô kịp hỏi, “Có chuyện gì vậy em?” thì Adelaide đã nhào đi - qua hàng rào và lao xuống ngõ hẻm.

Adelaide hộc tốc chạy theo bóng người nhỏ bé đang bỏ trốn và dễ dàng tóm được cổ áo của nó.

“Có chuyện gì, hử? Tại sao mày cứ lảng vảng quanh gia đình tao vậy?”

“Xéo đi - ui da.”

Adelaide biết sử dụng chiêu vặn tay.

“Mày tên gì, con nhóc?”

“Harriet Beecher Stowe, ha ha - ui da!”

Teresa đã đuổi kịp. Frances nhìn thấy cô. Và nó không thể không nói chuyện với cô.

“Chào Teresa.”

Adelaide nhìn Teresa. “Nó là ai vậy, Trese?”

“Chị không biết, Addy.”

“Teresa,” Frances ngước nhìn cô. “Cô không nhớ cháu sao?”

Frances quên việc nói dối. Cô bé quên cả việc Adelaide đang giữ chặt cổ tay nó đằng sau. Cô muốn kể cho Teresa nghe mọi chuyện. Vì Teresa sẽ hiểu cho cô. Teresa sẽ sờ trán cô và mọi thứ sẽ tan biến hết, sức nặng của mọi thứ Frances biết và không biết, sức nặng khủng khiếp của cái đầu đang chất chứa hàng đống vấn đề của cô.

“Lạy Chúa tôi,” Teresa thốt lên. Cô vừa nhìn thấy hai hàng đá quý trên tay Frances. “Cháu lấy những chiếc nhẫn đó ở đâu ra vậy, cô bé?”

“Cháu nhặt được.” Ngọt như sữa - cô ấy gọi mình là “cô bé”.

Ginger chạy đến nhưng ngừng lại cách đó một quãng. Adelaide quay về phía anh, “Lại là con bé đó, em không biết nó là ai và nó muốn cái quái gì nữa.”

Vừa nói xong Adelaide đã tìm được câu trả lời cho câu hỏi thứ hai của mình: liếc xuống tù nhân của mình, cô nhìn thấy Frances đang nhìn Ginger chằm chằm, vẻ thanh thản hiện rõ trên gương mặt nó.

“Nó là ai vậy, Leo?” Adelaide đanh giọng nói, mắt dõi theo chuyển biến trên mặt anh.

Anh nhìn lại con bé Thanh Nữ Anh giả mạo lần nữa và Adelaide biết rằng điều anh sắp nói sẽ là lời dối trá.

“Anh không biết, Addy.”

Chưa bao giờ Leo nói dối cô. Khả năng phát hiện nói dối của Adelaide có thể gọi là giác quan thứ sáu, nhưng cô không thấy gì đáng sợ trong chuyện này. Phân biệt thật giả thì dễ như phân biệt giữa muối và đường.

“Thôi bỏ đi,” cô nói với chồng và chị chồng. “Quay vào và vui chơi tiếp đi, em sẽ vào ngay.” Nhưng họ nán lại. “Đi đi, hai người hãy làm ơn làm phước đi vào giùm cho.” Và họ đi. Adelaide nâng cổ tay Frances lên một tí, làm cho nó hoàn toàn tập trung. Rồi cô nghiêng người qua thật gần cho đến khi bốn mắt họ nhìn nhau. Cô nói thật khẽ, thật chăm chú: “Mày mà lảng vảng quanh nhà tao, đụng đến con tao hay chồng tao là tao giết mày đó.”

“Vâng, thưa bà.”

Adelaide buông cổ tay Frances ra và quay lại sân sau nhà mình.

Teresa và Leo đã nói với mọi người rằng Adelaide đã tóm được một tên nhìn trộm, một gã da trắng. Và đã hù cho hắn sợ phát khiếp rồi. Mọi người cười lớn vì tội nghiệp cho kẻ nào gặp phải Adelaide. Và khi cô bước qua cánh cổng với gương mặt dữ tợn, họ càng cười lớn hơn. Adelaide đi thẳng vào nhà và quay trở ra với cây đàn organ thổi miệng của mình ra. Cô thổi bài “The Old Rugged Cross”. Tiếng đàn khiến cho bản nhạc trở nên thật hay, nhưng lại man mác một nỗi buồn da diết. Teresa luôn xúc động đến rơi lệ mỗi khi nghe bản nhạc này, như cách bài “Ave Maria” khiến cho một tín đồ Công Giáo thấy mỏi mệt. Cười đó rồi khóc đó trong chỉ một đêm, đây quả là một bữa tiệc tuyệt vời.

Ngoại trừ chuyện đứa bé Thanh Nữ Anh dơ dáy có những chiếc nhẫn của bà Mahmoud. Làm thế nào mà nó có được chúng vậy chứ? Ở chợ đen? Hay trong ống thoát nước? Tên trộm thật chắc giờ đã đi xa lắm rồi. Lúc đó Teresa bàng hoàng đến độ không thể nghĩ được phải làm gì, nhưng giờ cô cũng đành chấp nhận sự thật là cô không thể làm được gì. Lấy lại mấy chiếc nhẫn hay nói cho Mahmoud nghe cũng chẳng ích gì, ông ta sẽ chẳng tin cô đâu, rõ ràng là ông ta không hề tin cô. Và ông ta cũng không xứng đáng được biết sự thật - Xin Chúa tha tội cho con, chỉ Người mới có thể biết mỗi người trong chúng con xứng đáng với điều gì - dù sao đi nữa, tại sao phải làm Adelaide khó chịu vì những thứ không cải thiện được? Bài “The Old Rugged Cross” nhắc nhở Teresa nên quay mặt đi và đừng nhìn lại, chuyện gì qua đã qua rồi. Prince Crawley góp thêm tiếng đàn viôlông, vài người góp giọng còn Hector thì ngân nga ậm ừ. Buổi tối kết thúc đúng cách của nó.

Trong lúc chở Hector về, Teresa bỗng nghĩ đến một vấn đề đáng lo ngại. Sao đứa trẻ lang thang đó lại biết được tên mình?

Ginger cố gắng đi ngủ trước Adelaide. Anh thấy xấu hổ khi giả vờ ngáy khi Adelaide cởi đồ và bò vào cạnh anh. Anh không làm gì sai cả, nhưng anh biết lý giải cách nào đây? Một lời nói dối vô hại không vì lý do gì. Không có vấn đề gì.

Cô ngắm nhìn anh một lúc rồi khẽ gọi tên bí mật của anh, không phải “Ginger” mà là tên khác. Tên chỉ hai người họ mới biết. Anh cựa nhẹ nhưng mắt vẫn nhắm nghiền. Cô hôn vai anh rồi nằm xuống cạnh anh. Để gìn giữ gia đình này, cô có thể làm mọi thứ.

Ngày hôm sau.

Adelaide về nhà từ tiệm tạp hóa Beel, cầm theo một phong bì đựng những hạt nút còn mới tinh.

“Josephine, Evan, xuống đây ngay trước khi mẹ đập chết hai đứa, cái gì đây hả?”

“Con xin lỗi mẹ - Xin lỗi, thưa mẹ.”

Hai vành tai mềm bị nhéo không thương tiếc giữa ngón trỏ và ngón cái sắc nhọn. “Mẹ sẽ nói chuyện gì xảy ra, em trai Carvery của hai đứa đang chơi đùa với lò nấu!”

“Dạ! Mẹ - Dạ! Mẹ.”

Thả hai vành tai ra!

“Nó là em các con. Các con phải có trách nhiệm với nó và với nhau chứ!”

“Dạ mẹ - Dạ mẹ”

“Các con không bao giờ để gia đình mình bị nguy hiểm.”

“Dạ không, mẹ - Dạ không, mẹ.”

Sau đó cô dọa sẽ méc lại khi bố chúng về, và hai đứa trẻ thở phào nhẹ nhõm, vì những gì bố chúng sẽ làm là hỏi, “Xem nào, chuyện xảy ra thế nào?” và cho chúng ngồi vào lòng ông.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.