Lúc Frances chết thì Mercedes đã có thể yên tâm đặt hình của Anthony lên cây đàn piano. Lồng trong một khung hình sặc sỡ, cậu bé đang đứng đầy tự hào trong bộ đồng phục và chiếc nón kị binh rộng vành của Đội trinh sát của nhà thờ Tân giáo giám lý Do thái Châu Phi. Cậu bé vẫn theo Thiên Chúa giáo.
Mercedes ngắm nghía bìa của quyển sách hình đang đặt trong lòng mình. Frances đã cóp nhặt được cả một bộ sưu tầm. Ralph Luvovitz gởi cho cô một yêu cầu giống nhau vào mỗi dịp Giáng sinh và mỗi khi cậu về thăm mẹ. Frances mất vào sáng hôm đó, gian bếp vẫn còn rất nhiều bánh do cô nướng.
Mercedes không bao giờ ăn quá nhiều và Frances thì còn ít hơn nữa. Đến những năm ba mươi tuổi thì người ta thường vào bếp và tống khứ mọi thứ đi bớt - những nồi thịt hầm lớn, từng xô thịt heo và đậu, bánh cam thảo, bánh yến mạch, bánh vuông, bánh bông lan Nellie, bánh Johnny, bánh đại hoàng, rau câu cuộn, bánh pate, bánh việt quất, hàng đống bánh mì và cả trăm cái bánh uống trà. Bây giờ cũng không có nhiều người đói bụng nhưng Frances vẫn nấu cứ như cho cả một đội quân - Mercedes phải sắp xếp lại những thứ đã lượm lặt được từ bệnh viện, nhà mục sư và nữ tu viện. Những người thợ mỏ độc thân trẻ tuổi sẽ chăm sóc cho những người còn lại, ngấu nghiến lao vào những bữa ăn khổng lồ và hầu như không chú ý cô gái già trong bếp với công việc bận rộn và cặp kính Ai-len. Frances trông rất già lúc cô qua đời mặc dù cô rất thường xuyên nhuộm tóc của mình bằng lá móng.
Trong suốt hai mươi năm, Frances chỉ nghe những đĩa nhạc của mình, nấu ăn, hút thuốc, uống rượu, nhìn ra đường, ngủ trên sàn gác xép, đi dọc bãi biển. Cô không còn đi bộ trên đường Shore từ lúc nó bị nhấn chìm vào đại dương - họ đã thay nó bằng một con đường lát gạch khác cách mặt nước một khoảng hợp lí, nhưng nó vẫn không còn như cũ nữa. Cô đọc báo và giữ tất cả chúng lại, hù dọa bọn trẻ, dắt mấy con mèo về nhà, cố gắng không thay quần áo, nói ít hơn, và cho tới ngày hôm qua thì cô bật dậy và hỏi “Chị không bao giờ thắc mắc rằng Lily đang ở đâu sao?”
Khi Mercedes không trả lời, cô ngồi thẳng dậy trên ghế sôpha ở sảnh trước “Frances, em cần gì sao, chị sẽ lấy cho em?”, nhưng Frances đi thẳng đến bên chiếc ghế đánh đàn và ngồi xuống, nó làm cô bật ho - “Frances em, dùng khăn tay đi này” - nhưng vẫn mở nó ra và lấy ra đĩa nhạc mới nhất. Cô đưa nó cho Mercedes và quay lại nằm trên chiếc ghế sôpha, mệt nhoài.
Mercedes xua con mèo khoang dơ bẩn đang nằm trên ngực Frances xuống và trừng mắt nhìn Siamese - con mèo mắt lác chẳng bao giờ chịu im lặng - “Im đi!”, Mercedes nói. Cô liếc qua cái bìa đĩa: “Bộ ba Doc Rose, buổi diễn trực tiếp tại Paris: Đứa bé khôn ngoan”. Một người đàn ông da đen đẹp trai, khuôn mặt góc cạnh của anh được che dưới một chiếc nón phớt tròn có viền một dải ngọc lục bảo lấp lánh.
“Một ngày nào đó chị sẽ phải đi tìm con bé, Mercedes à, chị không biết được đâu.”
“Tại sao ta lại phải làm vậy chứ?”
“Để chị có thể chết một cách yên bình.”
Mercedes rất ghét khi Frances nói những chuyện như vậy. Lúc nào cô cũng rất tốt chỉ trừ khi say rượu, vào những lúc đó Mercedes sẽ để cho cô ở một mình, đóng cửa căn phòng đó lại để cô khỏi phải nghe thấy những gì Frances đang tự nói với mình.
“Lương tâm của chị rất rõ ràng, Frances à.”
“Cha đã ra đi trong yên bình.”
Mercedes ngồi dậy, chuẩn bị bỏ đi và đóng cửa lại.
“Em không say đâu, Mercedes. Em đã bỏ rượu rồi.”
“Từ bao giờ?”
“Sáng nay.”
“Ôi Frances, đến đây nào, chị sẽ cùng em ăn một chút gì đó nhé.”
“Em bỏ rồi. Em muốn chết mà không say rượu.”
Mặt Mercedes trở nên lạnh lùng “Em sẽ không chết đâu.”
Trong sân trường đã không còn hình ảnh “Đôi môi già nua”của Mercedes nữa không còn đủ tình cảm để đặt ra những cái biệt hiệu nữa, chỉ còn lại sự sợ hãi. Mọi người đều sợ Mercedes, chỉ trừ Frances. Nếu như Mercedes có thể dọa Frances để cô vào một nhà điều dưỡng thì bây giờ cô đã khỏe rồi. Frances có thể đến một nhà điều dưỡng tốt nhất mà tiền có thể mua được ở Liên bang hoặc ở Thụy Sĩ nhưng cô đã từ chối còn Mercedes thì phải ngồi nhìn. Và bây giờ thì đã quá muộn - em thật tệ, Frances ạ, làm vậy thì có khác nào tự sát đâu chứ?
“Đừng có buồn cười như vậy, Frances, em sẽ không chết đâu.”
“Cha đã ra đi trong yên bình vì ông có thể thú tội”, Frances với một tay xuống sàn để vuốt ve con mèo trắng có cặp mắt xanh. “Ông đã thú tội với em, và em tha thứ cho ông.”
“Em không có cái năng lực tha thứ của Phép giải tội…”
“Em có.”
“Frances, chị không biết em thì sao, còn chị sẽ đi uống một ít rượu”
“Em chỉ muốn chắc chắn rằng chị biết cha mẹ của Lily là ai”
Mercedes bịt tai lại, Frances dùng những sức lực cuối cùng của mình để giật hai tay cô ra và nói ra những cái tên.
Cơn hấp hối đến cùng với máu và chất nhầy - những bài hát ngắn, hai đốm sáng trên má Frances, một chuyến đi lên gác để lấy mấy con búp bê. Một câu chuyện về hai cô bé mặc hai chiếc váy màu carô và bánh quế, “Ta yêu em, Frances”. Một bình rượu vang đỏ, hay là em thích bánh flan? - một nụ hôn lên đôi má hồng, “Hãy tha thứ cho ta.”
“Đừng khóc, Mercedes.”
“Em đừng sợ.”
“Tối nay ngủ với em nhé?”
“Frances, em còn nhớ lúc em mặc cho Trixie cái váy rửa tội không?”
“Đừng có làm em cười!”
Một chiếc áo choàng mát mẻ, Frances, đôi mắt em thật xinh đẹp - luôn luôn xinh đẹp - em sẽ cảm thấy khá hơn vào sáng hôm sau, Habibti… “Te’berini.”
“Mercedes, chị nhớ bài hát đó không?” Hãy tha thứ cho ta, Frances.
“Hát nó nhé, Mercedes?”
“Ôi bạn cùng chơi, hãy thức dậy và chơi với chị, hãy mang những con búp bê của em đến đây, hãy trèo lên cây táo của chị. Phản đối những cái thùng đựng nước mưa của chị, trượt xuống cánh cửa hầm rượu, chúng ta sẽ mãi là những người bạn vui vẻ của nhau, mãi mãi là vậy…”
Đi vào rồi đi ra khỏi giấc ngủ - ừ, em đang nghỉ ngơi mà.
“Được rồi, Mercedes.”
Hãy tha thứ cho ta, Frances.
Frances khá ốm nên Mercedes có thể dễ dàng nằm sóng soài bên cạnh cô trên chiếc ghế, rất nhẹ trên tay cô như một đứa trẻ, và nóng như than. Những tiếng thở khò khè đáng sợ bắt đầu xuất hiện và kéo dài một lúc lâu, làm sao một cơ thể nhỏ bé thế này lại có thể tạo ra những âm thanh như vậy - đừng sợ. Mọi thứ đều đã qua, tình yêu sẽ không bao giờ thay đổi. Những thiên thần của Chúa, vị thánh bảo vệ của con, những người đã mang tình yêu của Chúa đến bên con, ngày hôm này xin hãy ở bên cạnh con… Những lời hấp hối của Frances thoát ra khỏi miệng cô một cách ấm áp và lè nhè. Cả cuộc đời mình Mercedes chưa bao giờ ốm một ngày nào, cô không hề sợ bệnh tật cũng như cha cô không bao giờ sợ súng đạn, cô ôm Frances cho tới tận lúc bình minh dù lồng ngực cô ấy đã không còn phập phồng nữa, vuốt ve cái trán ẩm ướt của cô, giờ đã lạnh như cỏ lá, hôn vào thái dương của cô, giờ đã không còn nhịp đập nữa. Một đứa trẻ đang ngủ, em gái của tôi.
Mercedes đặt bức hình của Anthony lên cây đàn piano, cất cái đĩa nhạc vào trong cây đàn và đậy nắp lại, quỳ xuống và khoanh tay trên nắp. Cô hỏi Đức mẹ đồng trinh rằng mình cần phải làm gì.