Những mũi khâu của người y tá trưởng là một tác phẩm của cái đẹp, chúng đã được cắt chỉ từ khoảng một tháng nay, để lại một nụ cười bẽn lẽn ở chỗ phía dưới sườn bên phải của Frances. Nụ cười ranh mãnh hơi mở rộng chỉ ra những áp lực ở chỗ làm trong người Frances, cô ấn vào bụng mình và trả nụ cười lại như cũ, Xin chào.
Mercedes chú ý và hưởng ứng “Em đang mập lên đấy”. Frances vừa mới bước ra khỏi bồn tắm hơi và Mercedes quấn cô lại trong một cái khăn tắm lớn đã được ủ ấm bên lò sưởi. Lúc đó mới là tháng mười một nhưng Mercedes đã bắt đầu đốt than từ “tai nạn” hồi tháng bảy, và sợ rằng Frances có thể bị ốm vì lạnh. Frances cũng đã tự cho phép mình được ngâm vào bồn, tắm rửa và lau khô, ngoan ngoãn như một đứa bé say thuốc.
Thời kì dưỡng bệnh của Frances thật là bình yên, cô ngồi ở bàn mà không có chút lo lắng sợ hãi nào và ăn rất nhiều. Cô đã thực sự cười thay vì chỉ mỉm cười. Cô cũng không còn lang thang, cả ngày ngồi trùm mền ngoài hiên, khi khỏe hơn, cô đi dạo ban đêm đến vách đá bên biển với Lily và Trixie. Frances đã trở nên sạch sẽ và mềm mại, mùi thơm ngọt ngào. Khuôn mặt cô ấy rất tròn trịa. Đôi mắt bình thản, đã không còn ánh mắt lén lút nữa. Cái sọc trắng trên mũi cô, biểu tượng của niềm vui sướng đã không còn xuất hiện nữa, dù chỉ một lần. Cô có ngực, trưởng thành, ở ngay giữa, những quầng màu tím đang chuyển sang trạng thái dựng đứng lên, chỗ duy nhất trong cơ thể cô không nghỉ ngơi. Mái tóc chỉa đủ mọi hướng của cô bắt đầu tỏa sáng. Một cái mũ làm từ những lọn tóc xoăn thuần khiết và tỏa ánh sáng màu nâu đồng. Frances rất xinh đẹp. Vâng, đúng là vậy.
“Đã bốn tháng rồi, đã đến lúc em có gì đó để khoe ra rồi”, Frances đáp, lặng lẽ ngồi im trong lúc Mercedes chải mái tóc ướt của cô. Mercedes ngừng lại, nhìn xuống và gỡ một cọng tóc màu vàng dính trên cây lược.
“Frances, không thể được”
Cô y tá đã dặn Frances rằng với một vết đạn như vậy thì mẹ thiên nhiên sẽ chăm sóc cho tình trạng của cô, nó sẽ giống như một giai đoạn khó khăn. Mercedes đã mong chờ những sự trói buộc Frances xảy ra, nhưng Frances hẳn đã phải chịu đựng trong im lặng, làm sao mà cô vẫn có thể…
“Nhìn em này”, Frances vẫn đứng khỏa thân trên sàn gạch phòng tắm.
Mercedes nhìn và đỏ mặt lên với một cảm giác nhoi nhói. Không thể tiếp tục giả vờ là cô đang chăm sóc cho một đứa trẻ nữa. Cô đã tắm rửa, chăm sóc, cho ăn, lau khô cho một người phụ nữ đang nở rực rỡ như một đóa hồng trong nhà kính. Những cái đầu vú đã sẵn sàng cho việc chứa và tung ra hạt giống, đám lông mu màu nâu đỏ trông tự hào như một chùm nho. Một cái lá sung sẽ không có tác dụng trong trường hợp này - trưởng thành và nguyên vẹn, hồng hào và mơn mởn như thứ trái cây đó, con thuyền chất đầy những món hàng sinh dục của Frances, từ đôi môi cho đến âm vật ở mũi tàu đang đong đưa đều để đáp lại những đợt thủy triều từ chính cơ thể của cô. Cô gần như là lúc nào cũng hơi gợi tình, cảm nhận được cái thuyền mềm mại của cô đang mở ra, đóng vào và đón nhận nước từ bên trong cơ thể. Cơ thể của cô đang tự làm tình với chính nó. Cho đến giờ Frances vẫn không hiểu những việc ồn ào lộn xộn đó là về chuyện gì.
Một lần duy nhất Frances đã cởi bỏ sự châm biếm, cô đang tồn tại trong một cái gì đó to lớn hơn - nói rõ hơn là chính bản thân cô. Hay ít ra là cái bản thân đang nằm trong một cơ thể mới. Đó là cách mà Đức mẹ đồng trinh đến với chúng ta, người chiếm lấy máu thịt của chúng ta và làm cho tình yêu toát ra từ đó. Không có gì là châm biếm trong cái khoảnh khắc của tình yêu đầu tiên, và Frances đang yêu. Cô yêu chính cơ thể của mình và những gì mà nó mang lại.
“Frances, em không thể tiếp tục có thai được, không phải sau những chuyện đã xảy ra.”
Frances trả lời: “Đặc biệt là sau những chuyện đã xảy ra”, cô lấy chiếc áo ngủ màu trắng chỗ lò sưởi và tròng vào từ trên đầu rồi nói: “Cám ơn chị, Mercedes”.
Mercedes bị đau sau khi Frances rời khỏi phòng tắm, đột ngột mất hết sức, cô ngã xuống sàn và áp má mình tựa vào bồn tắm bằng men. Giọt nước cuối cùng chảy xuống cống và trước khi cô biết lí do thì cô đã khóc. Đó là nỗi đau giống với cái đã chờ đợi và đóng chai cho cái ngày Frances chết. Tại sao nó lại được khui ra và xảy đến vào lúc này? bé bỏng của chị”. Mercedes cố gắng bịt cái chai lại, vội vàng lúng túng và không chú ý rằng nó là một cái chai thần kì có thể tự làm mình đầy lên lại mãi.
Cô tát nước lạnh lên mặt và nhận ra cô khóc là do Frances đã thực sự đi xa Frances của cô, chính là vì vậy. Frances mới đã biết nói cám ơn, đã biết chăm sóc sức khỏe của mình và đang mong làm mẹ. Frances của mình không phải là một bà mẹ. Frances của mình là một đứa trẻ, hư hỏng nhưng đáng yêu, đứa trẻ của mình.
James bị đột quỵ lần đầu tiên nhưng không ai biết, ngay cả James. Anh chỉ trông có vẻ, và cảm thấy, già đi. Một bên mặt anh đã chảy xệ xuống, con mắt trái bây giờ lúc nào trông cũng có vẻ hơi buồn ngủ, phía miệng bên trái luôn luôn buồn bã. Và anh cũng không thể nắm chặt tay trái được nữa. Cái tình trạng “mới ngủ dậy” đã chiếm giữ toàn bộ phía bên đó của cơ thể.
Cơn đột quỵ thực ra là một kinh nghiệm dễ chịu, dù hơi kì cục. Nó xảy ra vào cái ngày anh đốt máy chưng cất rượu trong rừng, cái ngày mà thảm họa đã xảy ra vào bốn tháng trước.
James tưới cái máy ngập trong xăng, châm lửa và bỏ chạy. Cái máy phát nổ bốc cao lên trời, đó cũng là lí do tại sao Mountie trẻ tuổi tìm thấy khá nhiều mảnh đất còn cháy âm ỉ. Có thể là do tiếng nổ đã gây ra cơn đột quỵ của James - vẽ ra một con đường mong manh trên bức tường động mạch và run rẩy cho tới khi nó đào được một cái hang và làm ngập một khu vực nhỏ trong não. Các nơron bị chết đuối.
Khi tỉnh dậy anh cảm thấy mình bị mất phương hướng về thời gian, anh để ý thấy mặt trời vẫn ở chỗ cũ khi anh bỏ chạy trốn vụ nổ. Anh đứng dậy và đi vài bước trước khi sự mất cân bằng bắt kịp và làm cho anh ngã sang bên trái.
James có hàng tá lí do để cảm thấy chóng mặt vào thời điểm đó khi xem xét lại những chuyện anh đã trải qua. Cái suy nghĩ rằng có thể mình bị đột quỵ có vẻ như khá ngu ngốc đối với anh. Bị giết hụt. Anh nhấc người lên và đi cẩn thận từ gốc gây này sang gốc cây khác cho tới khi anh đến được rìa của chỗ phát nổ, sau đó anh cúi xuống và bò đến chỗ đen thui trên mặt đất, nơi mà anh đã từng làm việc, nó đã lạnh đi, đó là cách giúp anh biết được rằng đã có ít nhất là hai mươi bốn giờ trôi qua.
Anh ngủ, hoặc là bất tỉnh. Lần tiếp theo mở mắt ra thì trên bầu trời đang đầy sao và mặt trăng mới mọc. Trong một khoảnh khắc anh không còn quá khứ nữa, anh chẳng là ai, chẳng là người nào, anh là bầu không khí về đêm thoáng mát. Chớp mắt tiếp theo, anh đã lại đầy những kí ức. Những hình ảnh đã mòn của những thứ đã từng xảy ra giờ xoắn lại với nhau đến mức không nhận ra nổi nữa. Anh cúi mình trên hai tay và hai đầu gối, đầu anh giờ là một quả banh đang hư hỏng và mù mờ đi vì đau đớn. Nhựa cây nóng chảy đang tuôn trào trong những mạch máu của toàn cơ thể phía bên trái của anh, trong khi lẽ ra đó là chỗ của máu. Phía bên phải lần đầu tiên có cảm giác phải kéo lê phía bên trái như một người đồng chí bị thương ở chân trong khi chiến đấu, tay phải của mình đang ôm chặt người bạn xơ xác để giúp đỡ anh ta. Anh ở lại đủ lâu để nhựa cây chảy ra khỏi tay anh, vào thân cây ốm yếu và anh để một lớp da lại đằng sau khi tự trả tự do cho mình và loạng choạng bước đi.
Anh khuỵu xuống đầu gối của mình khá thường xuyên mỗi khi trọng lực giành được phần thắng trong cái bộ tiền đình mới trong tai anh. Anh tự nắm đầu lên để một làn sóng máu mới đổ về não của mình, thực sự rất đau đớn nhưng đó là cách duy nhất để không bị ngất đi. Đôi khi anh ngã nặng hơn vì sức nặng của cái đầu, chống từ đầu gối đến hai tay. Tay trái của anh không thể mở ra khi va chạm nên đất đá va thẳng vào mấy khớp ngón tay. Sau khi nghỉ ngơi một chút, người chiến sĩ khỏe mạnh lại vác người bạn bị thương của mình lên và tiếp tục đi một quãng nữa, lòng bàn tay phải rỉ máu, những khớp xương của tay trái trầy xước hết cả.
Xe của anh đang đậu ở cách chỗ đó rất xa, anh đã phục hồi lần thứ hai mươi lăm khi bình minh lên, sau đó anh ngủ, có thể là bất tỉnh. Nhưng tự cơn đột quỵ lại cảm thấy vui sướng, anh có một giấc mơ và thêm thắt vào một chút. Anh đã thấy mẹ mình, anh vẫn là một người đàn ông trưởng thành như bây giờ:
Trong những giấc mơ trước về bà, bà đứng ở một khoảng cách rất xa nhưng đâu đâu cũng có tiếng nhạc, tiếng đàn piano lúc xưa, ngọt ngào không tả xiết và đầy ý nghĩa, không thể gọi tên được nhưng nó quen thuộc như chính nhịp tim của anh. Anh biết mẹ mình đang ở giữa âm nhạc này, nước mắt anh dâng tràn và chảy ra, làm tươi mới con người anh. Anh đang ở khu đất phá hoang giữa một khu rừng sáng sủa xanh tươi. Không có thông, không có bóng tối quanh đây nhưng có sự trưởng thành tạm thời, già nua, cao to và chắc chắn. Có một cây bạch dương giữa đám sồi và cây đu. Anh biết đó chính là mẹ anh, anh nhìn vào lớp vỏ trắng trên cây và nhận ra đó chính là cái váy của bà.
Anh nằm xuống, cuộn mình dưới bóng cây bạch dương và nghe thấy tiếng của bà, Xin chào! Anh biết nếu mình quay sang để nhìn vào mặt bà thì bà sẽ biến mất, do vậy anh tập trung vào một ngọn cỏ trước mắt mình và bà nói chuyện với anh, gọi anh bằng cái tên Xentơ lúc nhỏ, Xin chào, Seamus. Moghraidh. M’eudail. Nước mắt vuốt ve khuôn mặt anh, nứt nẻ như bị thiêu đốt.
Anh nói chuyện với bà, kể cho bà nghe câu chuyện của mình, anh cảm thấy bàn tay mình lạnh đi bên cạnh khuôn mặt, anh biết bà đang chữa lành cho anh và anh cũng nhận ra rằng việc này có nghĩa là bà sắp đẩy anh đi xa mình, “Không!”. Anh cảm thấy bà đang tống anh về lại cái địa ngục mà anh không thể nhớ ra nổi. “Không!”, anh mở mắt ra.
Sau đó lại nhắm lại do ánh nắng mặt trời và lại tiếp tục chuyến đi về chỗ chiếc xe.
Cố gắng tìm con đường,
Nhưng không thể quay lại.
Cũng không nhớ được rõ ràng,
Thứ âm nhạc mà mình đã nghe.
“Nếu cha chết thì chị sẽ là người chăm sóc gia đình này.”
Chạng vạng ngày xảy ra vụ nổ súng, Frances vẫn đang biết ơn người y tá mà lúc đầu cô cho là tồi tệ, còn James vẫn mất tích. Mercedes đã bắt đầu cho phép cái ý nghĩ rằng cha mình đã chết xuất hiện trong đầu. Cô đang ngồi ngoài hiên nhà, nhìn ra đường và lột một quả lựu - một sự thôi thúc ngông cuồng, mua từ một người phụ nữ Tây Ấn già ở góc đường Seventh.
“Nếu cha chết, mình sẽ bắt đầu dạy học, mình sẽ bán những máy móc của ông” Mercedes càng lúc càng chắc chắn về những ý nghĩ trong đầu mình, mặc dù cũng tự mình hơi ngạc nhiên vì cái suy nghĩ “Nếu cha chết đi thì chúng ta sẽ dễ chịu hơn”. Cô ngoạm một miếng lựu ngọt “Nhưng nếu ông chưa chết” - Mercedes cũng phải nghĩ đến khả năng này nữa - “công việc của mình đơn giản chỉ là nhiều trách nhiệm hơn”.
Lúc cô nhìn thấy rõ hình dáng chiếc Buick đàng sau ánh đèn pha, kế hoạch của Mercedes đã chắc chắn tới mức cô không muốn tin vào điều đó. Cô nhìn chiếc xe bò từ từ ở số hai và khập khiễng lao vào các ổ gà trên đường, lúc đó ý nghĩ đầu tiên của cô là “Mình phải học lái xe.”
Cô khoanh tay, nhìn chiếc xe lết vào đường chạy và nảy lên một cái rồi dừng lại.
Khi ánh đèn tắt đi, cô thấy đầu của James đang ngả ra sau, miệng thì mở ra. Ngay sau đó cô nghe thấy tiếng ông lóng ngóng với cái chốt cửa, cửa mở và ông bước ra, cô thấy ông gục ngã từ từ xuống đầu gối của mình và ông cứ đi như vậy dọc con đường đá dẫn lên thềm.
Điều duy nhất Mercedes không nghĩ đến là cha cô lại quay về và trở thành một người ăn năn hối cải, chuyện như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến kế hoạch của cô, cô không còn sức lực để làm con gái của một người đàn ông tốt nữa, cô chỉ còn sức để đứng đầu cái nhà này.
Lúc ông đến được các bậc thang và dùng cả tứ chi để kéo lê chính mình lên thì cô ở gần đủ để nhận ra sự cố gắng trong hơi thở của ông và không phải ông ăn năn hối cải mà ông chỉ bị bệnh thôi. Cô cho rằng ông không nhìn thấy mình nên đã giật mình khi ông nói “Chào con gái!”
Giờ thì ông đang nằm một đống dựa vào cửa trước. Sự sỉ nhục phản thân của cô giờ lại được thay bằng cảm giác dễ chịu rằng cứ để mọi thứ phơi bày ra giữa họ. Đúng vậy, tôi thấy cha ngã xuống nhưng không buồn chạy đến giúp.
James nhướn mắt nhìn cô, đôi mắt ông trở nên trẻ trung hơn, xanh hơn. Hay có thể đó chỉ là ảo giác tạo ra bởi vì khuôn mặt ông đã già hơn. Mercedes vẫn chưa nhìn thấy điều đó, tất cả những gì cô thấy chỉ là đôi mắt ông trông trẻ hơn và một nửa khuôn mặt ông đang ở trong bóng tối. Cho tới khi ngồi dưới ánh đèn điện thì cô mới nhận ra rằng đó không phải là một cái bóng, ít nhất cũng không phải theo nghĩa bình thường.
Cô đứng lên khỏi chiếc ghế gỗ và đưa cha cô vào căn nhà tối tăm.
“Cha!”, Lily lao điên cuồng xuống cầu thang, chân trần, mặc áo ngủ và ôm lấy ông “Ôi cha, cha của con!”.
“Vẫn là một đứa trẻ” - Mercedes cố nghĩ điều đó một cách vui vẻ.
James vỗ vào đầu Lily một cách kì cục khác hẳn thường ngày.
“Tay cha bị thương rồi”, Lily khóc òa lên, cô nắm tay ông và cảm nhận: bàn tay trái không có chút sức lực nào với những khớp tay bị thương, còn bàn tay phải vẫn mạnh khỏe thì lòng bàn tay bị trầy xước hết.
“Con sẽ đi pha trà”, Mercedes nói và đi từ sảnh trước vào bếp, hơi rùng mình khi có một cơn gió bất thường thổi qua cái khoảng trống mới dọc sống lưng của cô.
James hơi loạng choạng khi chỉ còn mình Lily đỡ ông, ông lại muốn ngã xuống nhưng cô bé đã giúp nó không xảy ra.
“Cẩn thận nào”, ông sợ mình sẽ làm con bé bị thương.
“Không sao đâu cha, đặt tay lên vai con này”
Ông không làm theo và cố tựa người vào tường nhưng con bé đã ôm ngang người ông và giữ chặt, giúp ông đi ra phòng khách, cô bé tin tưởng vào cái chân phải mạnh khỏe của mình.
Ông nằm xuống lần thứ hai trong vòng hai ngày, Lily nhấc chân ông đặt lên ghế và mở cái đèn đọc sách lên, ngay lập tức cô bị xúc động và nước mắt tràn ra. Cô ngồi cạnh ông và đặt bàn tay mát lạnh của mình lên khuôn mặt bị thương của ông, ông nhắm mắt lại, mệt mỏi đến mức không thể ngăn nước mắt của mình lại. Chúng xuất hiện giữa hàng mi cong và dài rồi chảy xuống những chỗ hõm mới trên mặt ông.
“Con thương cha lắm”
Mercedes đến bên mái vòm với khay trà trong tay và dừng lại trong ánh sáng tỏa ra từ ngọn đèn đọc sách. Cô bị vấp nhưng không làm đổ giọt trà nào. Lúc cô quay trở lại, trà vẫn bốc hơi nóng và Lily cũng đang tỏa ra một hơi ấm tương tự trên ngực James, cô bé đang gác đầu mình lên ngủ ở đó. James đang nằm thẳng lưng, ngủ hoặc hôn mê, và Lily nằm như một chiếc lá mát lạnh dọc theo người ông, bàn tay cô đặt ngay dưới cằm ông như một bông hoa nở lúc nửa đêm.
James ngủ hầu như suốt cả tuần sau đó, khi thức dậy, ông ăn một chút thứ gì đó mà Lily mang đến rồi nghe cô đọc sách. Những câu chuyện cổ tích và Freud cho tới khi ông đủ khỏe để nhận ra rằng ông đã đánh mất niềm vui thích của mình và muốn cô đọc hết quyển này đến quyển khác của “Biên niên sử Halifax”. Mọi thứ lại xoay quanh Châu âu.
Vào lúc Frances xuất viện về nhà thì James đang ngồi thẳng dậy và tự đẽo cho mình một cây gậy.
Lily và Mercedes bận rộn với hai người đang dưỡng bệnh nhưng họ không để mình bị mệt mỏi vì chuyện đó, còn các bệnh nhân là những thiên thần - không than phiền, trân trọng và cố gắng phục hồi. Mercedes không thể nhớ ra lúc nào vui hơn vì ngay cả khi mẹ còn sống thì vẫn luôn có một đám mây, một mối đe dọa thường trực. Nhưng giờ tất cả rất bình yên, mọi thứ đều sáng sủa.
Thứ duy nhất cần phải lo vào những ngày thanh bình này là James có xu hướng nói nhiều về Materia, cũng bình thường nếu nói về người chết một cách đầy yêu thương, nhưng bởi vì nó đã bị hoãn lại mười bốn năm nay nên Mercedes cảm thấy như nó là một sự xâm phạm đau đớn. Cô vẫn cảm thấy biết ơn vì ông vẫn chưa nhắc đến Kathleen.
James khắc cây gậy của mình thành hình đầu chó và đi dạo với Lily. Ông đã bắt đầu một công việc mới trong cái lán của mình, lần đầu tiên ông lại cầm những thứ dụng cụ làm giày lên sau nhiều năm. Công việc diễn ra chậm chạp, ông đang phải cố huấn luyện lại cho bàn tay trái bị hỏng của mình và ông sẽ không nói ra là ông đang làm gì. Cái lán vẫn là một chỗ cấm đối với tất cả mọi người, trừ Trixie. Đó sẽ là một ngạc nhiên.
Tất cả những chuyện này và cả thiên đường nữa - cho tới cái ngày Frances bước ra khỏi bồn tắm và Mercedes không thể phủ nhận rằng em gái mình vẫn đang có thai.