Bà Luvovitz đã nhìn thấy một người phụ nữ mang thai ngồi bên bờ đá, cứ như một vật gì đó đang cảnh báo, hoặc đang mê hoặc những con tàu. Mọi người quanh đây đều tin vào hà bá nên trí tưởng tượng của bà Luvovitz cũng bị ảnh hưởng. Bạn có thể trông đợi gì từ quá nhiều người theo Thiên Chúa giáo chứ? Họ nhìn thấy điềm báo ở khắp nơi, ở nơi quê nhà của bà Luvovitz họ gọi những điềm này là “golem”.
Chắc là có chuyện gì với người phụ nữ đó, có thể cô ấy là người đơn giản, bà Luvovitz nghĩ, bởi vì ngày tiếp theo khi bà đi ngang con đường Shore để đến Sydney trên chiếc xe ngựa chở đầy trứng của mình, bà đã nghe thấy người phụ nữ đó hát những từ có vẻ như vô nghĩa. Có thể đó là một người phụ nữ tội nghiệp với đầu óc đơn giản đến từ những ngọn đồi phía Bắc, một thời anh chị em họ vẫn thường hay lấy nhau. Tuy vậy, bà Luvovitz vẫn chưa từng nhìn thấy mặt người phụ nữ vì lúc nào cô cũng mang một chiếc khăn tay kẻ sọc có tác dụng như khăn che mặt.
Bà Luvovitz hỏi chồng mình, Benny, xem ông có thấy người phụ nữ mang thai đó bao giờ không, nhưng ông nói chưa hề gặp.
“Ông Luvovitz à, ông phải thấy rồi chứ.”
“Tôi chưa từng thấy, bà Luvovitz ạ.”
“Ngày nào cô ấy cũng ở đó mà.”
“Chắc cô ấy là ma.”
“Ông đi đi, Ben.”
Ông cười lớn, ông biết rõ điểm yếu của bà.
Bà Luvovitz quyết tâm lần tiếp theo bà sẽ nói chuyện với người phụ nữ đó bởi vì bà bắt đầu nghĩ rằng mình đã quá sùng đạo. Bà cần phải tự giải tỏa thắc mắc của mình, rằng người phụ nữ đó là con người và không phải là một điềm báo, mà nếu có là một điềm báo, việc quan trọng là phải xác định vài thứ sau “Mình thường thấy cô ấy vào lúc nào? Buổi sáng? Hay buổi tối?” Một người báo hiệu nếu được thấy vào buổi sáng nghĩa là cái chết còn ở rất xa, còn nếu thấy vào buổi tối, nghĩa là nên chuẩn bị sẵn sàng, một đứa trẻ nghĩa là cái chết của một người vô tội.
Ngày hôm đó, bà Luvovitz đang đánh xe đi dọc đường Shore từ Sydney như thường lệ sau khi đã bán hết trứng. “Làm ơn bán cho tôi một tá trứng”. Bà không thể chịu được nữa, và Benny cũng vậy, ông thường đi giao thịt trên chiếc xe ngựa có gắn cái thùng đá của mình.
“Xin chào”, bà Luvovitz nói và hãm ngựa lại.
“Xin chào, xin chào!”, Abe bé bỏng ngồi bên cạnh cũng nói theo.
Chiếc khăn che mặt được gỡ ra và bà Luvovitz tự nói với chính mình “Ôi Chúa ơi!”, một đứa trẻ mang thai, một sinh vật bé bỏng da màu, chắc chắn là cô bé từ nơi khác đến, cũng có thể từ vùng Indian Brook. Bà Luvovitz quên hết những thứ ma quỷ và điềm báo, bà hỏi đúng giọng điệu của một người dân địa phương “Cháu từ đâu đến vậy cô bé, mẹ cháu là ai?”
“Tôi không có mẹ.”
“Lên xe đi, cô bé.”
Thật ngạc nhiên khi biết rằng cô bé sống trong ngôi nhà lớn màu trắng bên kia đường, bà Luvovitz chưa bao giờ thấy cô đi ra hay đi về, chỉ đột ngột xuất hiện, như thường lệ, trên bờ đá. “Cháu bao nhiêu tuổi?”
“Mười ba tuổi chín tháng!”
Ôi ôi, và đã kết hôn với chàng trai trẻ đó, điều này chắc chắn là bất hợp pháp, anh ta tìm cô bé ở đâu ta chứ. Một cô dâu trẻ con. Từ nước ngoài sao, cô bé là người Ý? Một cô gái Gíp-xi Ấn Độ? Giọng nói của vùng nào nhỉ? Bà Luvovitz pha trà và tự nghĩ về những câu hỏi này và vài câu hỏi khác. Mọi thứ sẽ được hé lộ, nhưng trước hết là trà. Ở quê bà và nơi bà đang sống hiện giờ, trà là cả một bữa tiệc. Bà đặt đĩa bánh trước mặt Materia, cô hỏi “Cái gì vậy?”
“Cái gì vậy là sao, đó là bánh ruggalech!”
Materia cầm chiếc bánh được phủ mật và cắn một miếng, nó có vị vừa quen vừa lạ, quế và nho khô.
“Ngon lắm”, Materia nói. “Dĩ nhiên là nó ngon rồi.”
Materia chuyển sự chú ý của mình sang Abe bé bỏng đang chơi ú òa.
“Gia đình của cô đâu, cô Piper?”
“Tôi không có, bà có thể gọi tôi là Materia.”
“Tên lúc còn con gái của cô là gì?”
“Mahmoud.”
Lạy Chúa, tất cả mọi người đều biết nhà Mahmoud.
“Ibrahim?”
“Đó là cha tôi.”
“Và Giselle?”
Materia gật đầu.
Bà Luvovitz vẫn nhớ nhà Mahmoud thường bán hàng đựng trong hai cái giỏ mây treo đong đưa trên lưng con lừa. Những người chăm chỉ, họ làm được tất cả những gì mà chúng ta mong đợi, giờ thì họ đã có một cửa hàng thực phẩm khô lớn ở Sydney.
“Vậy cháu nói cháu không có gia đình là sao? Cháu có gia đình mà, họ chính là gia đình của cháu.”
Materia lắc đầu “Tôi không thuộc về họ nữa.”
“Tại sao không?”
“Tôi đã chết rồi.”
“Chết rồi là sao? Cháu vẫn chưa chết, thật là điên khùng và vô lí khi nói “Tôi đã chết rồi”.”
“Đó là truyền thống.”
“Ta biết đó là do truyền thống.”
Coi như là đã chết trong khi máu thịt vẫn còn tồn tại và người ta vẫn đang khỏe mạnh, những truyền thống như vậy lẽ ra phải bị bỏ lại ở Old Country. “Uống trà đi, cô Piper.”
“Bà có thể gọi tôi là….”
“Ăn đi, cháu cần phải ăn cho cả hai người, ăn đi.” Bà Luvovitz dạy cho Piper nấu ăn.
“Cái gì đây?” James hỏi.
“Canh gà với thịt viên.”
Anh nhìn vào miếng bánh xốp thơm ngọt trong tô nước súp, xắn một miếng cho vào miệng, nhìn chung thì không khác một miếng bánh quy nhúng nước súp là mấy. “Đây là một món ngon Ả Rập sao?”
“Do Thái.”
Họ không phải là những người đầu tiên được anh chọn làm bạn cho vợ mình nhưng cũng không phải như họ đang hy sinh những đứa con của mình ở đó. Cuối cùng cô cũng bắt đầu cư xử như một người vợ, mặc dù sự đánh giá vẫn nằm ở phía kẻ ngoại đạo. James phát hiện ra rằng những người hàng xóm cũng là người nước ngoài, họ sẽ thấy không có gì lạ về việc anh kết hôn với một cô bé quá trẻ. Và tại sao anh lại phải quan tâm một người nông dân Do Thái nghĩ gì về mình? Dù bà Luvovitz có vẻ như là loại người lúc nào cũng đúng, James đã đến đó để chắc chắn.
“Gọi tôi là Benny.”
“Benny.”
“Nếm thử cái này đi!”
“Cái gì đây?”, nhìn nó như một khúc bánh xoắn của MacDonald.
“Thử đi.”
“…ừm.”
“Thích chứ?”
“Không tồi, nó ngon lắm.”
“Tôi tự xông khói đấy, nếu cậu muốn, tôi sẽ bán cho cậu cả con bò để dành cho mùa đông, tươi ngon đến tận móng, chọn một con đi, chúng đều rất ngon!”
Trừ giọng nói, râu hàm đen, tóc mai xoăn xoăn và cái mũ nhỏ thì không có gì lạ ở người đàn ông Do Thái này, James mua nửa con bò.
“Tôi không thích thịt ăn kiêng.”
“Ý cậu là sao, nó là thịt ăn kiêng, tôi sẽ lọc mỡ đi, nó là thịt ăn kiêng đấy.”
“Tôi không muốn ông làm trò gì buồn cười với nó.”
“Đừng lo, cậu thấy con bò đó chứ?”
“Vâng.”
“Đó là con tôi để dành cho cậu, đó là con bò Tin lành đấy.”
“Tôi đạo Thiên Chúa.”
Benny cười lớn, James mỉm cười, so với gia đình của Materia thì gia đình Luvovitz có vẻ trắng trẻo hơn.