Vào cái đêm Lily và Ambrose ra đời, Mercedes cũng bị đánh thức bởi những tiếng ồn đã làm Frances thức giấc. Nhưng Mercedes đã ở yên trên giường trong khi Frances leo lên gác xép. Mercedes trùm chăn lên đến cằm và cầu nguyện, dù cô đã quá sợ hãi để quay sang với lấy tràng hạt ở dưới gối. Từ sau đêm đó, Mercedes đã thực sự bắt đầu đeo chuỗi tràng hạt vào người, bởi đôi khi ở ngay dưới gối cũng trở nên quá xa khi bạn cần cầu nguyện. Thế là Mercedes đành cầu nguyện với những hạt nổi đính trên tấm trải giường có viền.
Mercedes chăm chú nhìn vào một hàng hạt trắng nhưng cô gặp khó khăn trong việc cầu nguyện, không phải vì cô đang cầu nguyện với một tấm ga trải giường, mà là vì tên Ác quỷ. Chỉ hắn mới có thể chặn được suy nghĩ của cô bằng hình ảnh một cây gãi lưng bằng gỗ đang đứng tựa vào chiếc gương trên bàn. Bây giờ bạn chẳng thấy gì đâu vì trời quá tối, nhưng đúng là có một cây gãi lưng ở đó đấy. Nó dài, làm bằng gỗ và khắc hình ba con khỉ đang ra hiệu “không thấy ác quỷ, không nghe ác quỷ, không nói với ác quỷ”, và ở đầu nó là ba cái chĩa hình móng vuốt dùng để gãi. Nó là món quà vui mà một người bạn của mẹ đã tặng. Nhưng cô bé đã vừa nhận ra đó là một món đồ ma quái, và khi trời sáng cô bé sẽ vứt nó vào sọt rác. À không, vào lò sưởi chứ. Nhưng phải đợi đến sáng mai, khi mặt trời đã lên và những tiếng ồn trên gác mái không còn nữa. Ai đó vừa bắt đầu đập vào bức tường trên lầu. Chắc họ đang treo ảnh.
Mercedes chiến đấu với tên Ác quỷ và giành phần thắng. Cô cố gạt hình ảnh cây gãi lưng ra khỏi đầu mình, xua nó đi với lời cầu nguyện đầu tiên có sức công phá hiệu quả - “Hỡi vị Thiên thần của Thiên Chúa, vị thần hộ mệnh đáng kính của con, qua Ngài mà tình yêu của Chúa đến với con nơi đây, xin ở lại bên con hôm nay, để soi sáng và bảo vệ con, để cai quản và dẫn dắt con. Amen.” Nhanh lên, trước khi hình ảnh ma quái đó trở lại, nhanh nào, “Kính mừng Maria đầy ơn phúc đức Chúa trời ở cùng Bà, Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ, và Giê-su con, lòng bà gồm phúc lạ…,” và bài kinh cầu nguyện đã được bắt đầu một cách an toàn, bạn có thể đọc đi đọc lại nhiều lần tùy theo ý thích cũng như nhu cầu của bạn, trong khi tay lần theo những hàng hạt trên tấm ga trải giường. Đúng vậy, trong trường hợp khẩn cấp thì có thể cầu nguyện ở bất cứ đâu, miễn là bạn có lòng tin.
Cuối cùng căn nhà cũng trở nên yên tĩnh. Frances đâu rồi nhỉ? Mercedes rón rén bước vào phòng khách. Cô nhìn lên căn gác xép. Một chút ánh sáng hắt ra từ đó, nhưng không có tiếng động nào. Mercedes không có ý định sẽ trèo lên đó. Có lẽ thứ nằm trong đầu cô bảo vệ nó kỹ hơn thứ trong đầu Frances. Có lẽ vậy. Mercedes quay lại và đi về phía giường ngủ của cha mẹ. Trên đường đi cô giẫm phải thứ gì đó dính dính. Cô thầm trách mình đã không mang dép, và thực tế thì cô đã mò đường quay trở về phòng mình, tìm lấy đôi dép cùng cái áo khoác sọc ca-rô xanh để mang vào, buộc sợi dây áo bằng fla-nen lại gọn gàng và vuốt lại tóc trước khi liều mình ra phòng trước lần nữa. Cô bước đến cửa phòng cha mẹ, cửa mở lưng chừng. Cô đứng thật yên và lắng tai nghe. Không có gì cả. Không tiếng thở. Tim nó nhói lên trong chốc lát, không có tiếng thở! Cô ngây ngô sợ rằng cả cha mẹ mình có thể chết ngay trong lúc ngủ. Cô đi nhè nhẹ về phía chiếc giường, tay giơ ra hệt như người mộng du, tai tiếp tục nghe ngóng. Họ có ở đó không nhỉ? Hay chỉ còn xác họ nằm đó? Liệu họ có thức dậy và bực bội với nó không? Nghi ngờ quá nhiều là một cái tội. Nếu bạn có lòng tin ở Chúa, bạn sẽ chẳng đi quanh nhà và hy vọng tìm thấy cha mẹ bạn nằm chết trên giường chẳng vì lý do gì cả. Hãy cầu nguyện một chút nào. “Con xin lỗi Người, hỡi đức Chúa Trời.” Giờ thì đưa nhẹ tay xuống giường và - chẳng có gì cả - tấm trải trống không. Nhẹ nhõm làm sao, họ không nằm chết ở đó, họ chỉ không có ở đó thôi. Ôi trời! Họ ở đâu mới được chứ? Giờ là nửa đêm mà, cha mẹ mình ở đâu được chứ? Mẹ đâu rồi? Cha đâu rồi? Ngừng lại, ngươi sẽ làm Chúa tức giận đấy, ngươi đáng phải tìm thấy cha mẹ ngươi chết dưới lầu, bị giết bởi một kẻ lang thang.
Thần kinh của cô bé gần bảy tuổi Mercedes vẫn còn rất yếu, nhưng đêm nay sẽ diễn ra một quá trình mà sau khi kết thúc, thần kinh của con bé sẽ biến thành thần kinh thép. Những sợi dây thần kinh mỏng manh của con bé đang nóng dần lên. Đêm nay là đêm nấu chảy kim loại. Khi thần kinh của cô đã nóng đến sáng lên, chúng sẽ được nhúng vào nước lạnh, như thế chúng sẽ trở nên cứng cáp và vững chắc mãi về sau. Đủ chắc để chống đỡ cho một tòa nhà hoặc một gia đình, đủ vững để bảo vệ ngôi nhà số 191 đường Water khỏi bị sập trong những năm sắp tới. Nó sẽ đứng vững. Nó sẽ đứng vững. Nhưng vào lúc này: Hãy đi xuống lầu…
Cuộc tìm kiếm của Mercedes tiếp diễn theo như vậy. Lắng nghe, lắng nghe, nhìn nhìn, ngó ngó. Con bé không thấy ai ở dưới lầu. Rõ ràng chỉ có mình cô trong nhà mà thôi. Ồ, ngoại trừ Kathleen. Hoặc Kathleen cũng đi mất rồi cũng nên. Có thể mọi người đã đi hết, bỏ cô ở lại. Ngươi có thể lên kiểm tra mà, Mercedes. Lên kiểm tra gác xép đi. Không. “Và thêm nữa,” Mercedes trả lời, “Kathleen không còn nói chuyện được nữa, chị ấy cũng chẳng thể nói tôi biết mọi người đã đi đâu.” Ngươi chưa xem thử dưới tầng hầm. “Chẳng có gì khác dưới tầng hầm ngoài than và cái lò than đâu.”
Phải có tuýp người ít lí trí hơn để thực hiện loại tìm kiếm cho ra thông tin thật loại tìm kiếm cho ta tìm thấy cái kính đọc sách trong tủ lạnh và thấy cái chìa khóa xe trong tủ thuốc. Nhưng sau đó lại cần tuýp người ít lí trí hơn để đặt mọi thứ nhầm chỗ một cách đẹp mắt. Hoặc để suy đoán, “Hừm, có lẽ mẹ mình đang bị nhốt dưới hầm than, mình sẽ xuống xem sao.” Và cần phải có kiểu người không thể cưỡng lại rắc rối để thực sự leo lên những bậc thang dẫn lên gác xép đó sau những tiếng than khóc và xô xát phát ra từ hướng đó. Nhưng Mercedes có thể. Cô bé có thể đứng ngoài rắc rối, đứng ngoài sự tò mò, ai đó phải như thế.
Cô bé quay trở về giường, quấn chăn quanh mình, ngồi trên gối và nhìn qua cửa sổ để ngắm khoảng sân sau tràn ngập ánh trăng. Đức mẹ Đồng trinh ở trong mặt trăng kia. Thứ ánh sáng trắng dịu mát kia chính là tình yêu của Bà. Mọi thứ sẽ ổn thôi. Và Mercedes bỗng thấy thứ gì đó hiện hữu. Là Frances, ở dưới sông. Con bé đang ôm thứ gì đó, nâng niu nó - một cái bọc. Và trên bờ đê có gì đó đang động đậy. Một con vật nhỏ. Một con mèo con. Chắc thứ con bé đang ôm cũng là một con mèo. Frances nhúng cái bọc xuống nước, và lặn xuống theo nó. Nó đang làm gì vậy nhỉ? Không! Không đâu, Frances rất yêu mèo, con bé không nhấn nước chúng đâu. Nó chỉ tắm cho chúng thôi. Đó là điều con bé đang làm. Nó đặt con mèo đó xuống và nhặt con kia lên, nhưng Mercedes không thấy điều xảy ra sau đó bởi cha đã đi vào sân và bước đến bên bờ sông, che mất tầm nhìn của nó.
Chao ôi, Frances sẽ lãnh một trận ra trò đây. Dù sao đi nữa thì con bé cũng không nên thức và chơi đùa dưới sông vào giờ này chứ. Mà thật ra là chẳng ai được xuống con sông đó chơi bao giờ cả. Đó đâu phải biển chứ. Mercedes thấy được Frances vùng vẫy và không nghe lời thế nào khi con bé chạy ngược về phía con sông và nhảy xuống. Sao nó lại hư như vậy chứ? Một vài người đã như vậy ngay từ khi sinh ra.
Khi về đến giường, người Frances lạnh như băng. Mercedes vờ như đang say ngủ, và trong giấc ngủ giả vờ của mình, cô nhích dần lại gần con bé và quấn nó vào trong áo choàng ca-rô của mình. Frances không mặc gì cả, điều này cũng thật kì lạ. Nhưng dù Mercedes xích đến gần Frances cỡ nào, con bé vẫn không ngừng run lẩy bẩy.
Mercedes sẽ không bao giờ ngủ vào ban đêm nữa. Từ giờ cô sẽ luôn lắng tai nghe kể cả trong khi ngủ. Ai đó phải làm vậy.
Trời sáng, Mercedes thấy có máu dính trên dép của mình, cô liền rửa sạch đi. Một điều khác nữa trong sáng nay là khi nhìn ra vườn, bạn sẽ không còn nhìn thấy tên bù nhìn ở chỗ hắn hay đứng nữa và thế vào đó là một tảng đá lớn.