Vào một buổi chiều tháng tư lạnh lẽo năm 1917, James tìm thấy cảm hứng cho sự nghiệp kinh doanh giày của mình từ một chiến sĩ người Pháp ở gần Vimy.
Người Pháp kéo lê bộ xương của mình trong màn sương, đôi chân trần lội trong đống bùn vàng nhớp nháp nơi James đang tìm kiếm người bị thương. Người Pháp đó lao vào bóp cổ James, ném mạnh anh xuống đống bùn và đè đầu anh xuống.
Sau này anh ta làm cho xưởng giày của James, làm việc cắt dây buộc giày.
James dằn mạnh ra và đỡ lấy anh ta. Cũng may là không ai nhìn thấy gì qua màn sương - Pháp là đồng minh của chúng ta.
Từ lúc đó, giày là tất cả những James có thể nghĩ đến. Đó là thứ duy nhất có thể nhấn chìm âm thanh cót két khi lưỡi lê đâm vào lồng ngực của những người Pháp và hình ảnh anh lăn xả cho tới cuối trận chiến khi anh quyết định bắn tự do - dưới và trên, dưới và trên. Giày mới chính là thứ đáng quan tâm. Còn hơn cả vũ khí, thực phẩm hay chiến lược. Chúng ta sẽ thắng vì chúng ta có nhiều giày tốt hơn, giày sẽ quyết định lịch sử. Chân khô và ấm sẽ giúp chúng ta kéo dài khoảng thời gian tới lúc bị giết lâu hơn kẻ thù. Khi giày của kẻ thù mòn đi, chúng sẽ không thể tạo thành từng đợt sóng chạy vào nòng súng của chúng ta, và chúng sẽ phải đầu hàng. Mình sẽ chuẩn bị cho chiến tranh tới bằng cách làm giày. Ta sẽ đủ giàu để cho con gái đi học ở nhạc viện Halifax trong một năm, sau đó là ở bất kì nơi nào trên thế giới. Nhưng sẽ không phải là Milan hay Salzburg hay thậm chí là Luân Đôn. Old World là một cái nghĩa trang. “Hát hò nhảy nhót là không tốt, khi nào thì những hồi chuông của địa ngục sẽ vang lên?”. Không, không phải nó. Âm nhạc vĩ đại sẽ tồn tại ở Thế giới mới. New York. James có thể ngửi thấy mùi của nó. Anh có một người chị họ xa ở đó - một người hầu gái già với cái tên cổ điển… Giles vậy đấy - cô ấy làm việc với các nữ tu. Mọi thứ hiện ra thật xinh đẹp, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp. Nhổ một ít nước bọt và đánh bóng, xinh đẹp và sáng bóng.
James bắt đầu đánh giày mỗi ngày, có khi là cả ngày bởi vì cả ngày là tất cả những gì anh có. Giữa những vết rách và mục nát quanh ngón chân đang lộ ra của anh thì phần còn lại của đôi giày vẫn luôn tỏa sáng trong màn sương mù quanh năm suốt tháng. Những người khác gọi anh là Rudolph.
Cũng chính vì cái thói quen liên quan tới giày này đã làm trì trệ những nhiệm vụ khác của James, mặc dù anh vẫn xung phong. Cấp trên của anh quyết định rằng anh không còn phù hợp với tình hình chiến sự nữa, dính lấy một ai đó hiển nhiên là một điều bình thường trong nền văn hóa bùn sình như thế này. Nhưng dính vào một đôi giày đã hư thì không phải vậy. Đó là hiện tượng sốc vì đạn đại bác: cấp trên của James không thích gọi anh là Rudolph, họ gọi anh là Cô Macbeth.
Cùng với cái vấn đề vô hình này thì James còn mất một ngón chân. Nó tự rụng ra, không hề đau đớn và nó bị một con chuột tóm lấy rồi chạy đi mất ngay trước mắt anh. Nếu “sốc vì đạn đại bác” không có tác dụng thì cái thứ ghê tởm với ngón chân này có thể có. Do vậy, không còn tôn trọng niềm kiêu hãnh của một người đàn ông, “sốc vì đạn đại bác” không phải là những chữ mà cấp trên của James viết trong giấy giải ngũ của anh, cũng không phải “kiệt sức” mà anh chính thức được giải ngũ vì bị thương ở chân.
James được ra khỏi những vùng ẩm thấp ở Passchendaele và vượt qua kênh đào đến điện Buckingham, nơi anh được trao giấy chứng nhận công tác đặc biệt “cho những đóng góp xuất sắc trong nhiệm vụ chống lại kẻ thù”. Trong suốt buổi lễ anh cứ nhìn giày của người ta rồi nhìn lên mặt họ và suy nghĩ xem chúng có hợp với nhau hay không.
Anh được đưa lên tàu về nhà và giải ngũ một cách vinh quang. Không ai có thể biết được anh đã mệt mỏi như thế nào. Anh sẽ còn mệt mỏi cho tới cuối cuộc đời.
Khi James nhìn thấy cảng Halifax từ trên boong tàu lính vào tháng 12 năm 1917, anh xem lại kế hoạch dành cho Kathleen. Anh sẽ phải gửi con bé thẳng đến thành phố New York. Halifax đã bị giội bom, anh không thắc mắc tại sao hay như thế nào. Chiến tranh đã lướt đến rìa Canada, chỉ vậy thôi.